107. Hôn lễ dưới hoàng hôn

Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa trưa hè, mặt trời như treo lơ lửng trên bầu trời. Họ đạp xe về nhà, ánh nắng vẫn còn vương lại, chậm rãi buông xuống. Đến khi mặt trời lặn, bầu trời phương tây mới nhuốm sắc hoàng hôn.
Họ thuê một biệt thự sát biển. Ở tầng hai, ban công hướng tây là nơi ba cô gái Hứa Triêu Lộ, Thư Hạ và Y Nguyệt vừa nhâm nhi trà sữa vừa ngắm hoàng hôn.
Bầu trời trong xanh, chỉ lững lững vài dải mây mỏng như tơ trôi. Mặt trời tròn vành vạnh, dần dần nhạt đi ánh chói, khoác lên mình lớp áo cam ấm áp, trông chẳng khác gì trái quýt chín mọng.
Hứa Triêu Lộ tựa lưng vào ghế, nhấp ngụm sinh tố dưa hấu dừa mát lạnh, hỏi Thư Hạ: "Mấy đứa Quýt đâu rồi? Sao không ra đây ngắm hoàng hôn cùng?"
Thư Hạ trả lời: "Hình như tụi nó ra bãi biển dẫm sóng rồi."
Hứa Triêu Lộ bật dậy, rút điện thoại ra xem. Khung chat với Trì Liệt Tự vẫn im lặng, chẳng có tin nhắn nào.
"Sao tụi nó không rủ mình nhỉ?"
Thư Hạ uể oải: "Không rủ cũng chẳng sao, hôm qua tụi mình toàn nô giỡn nước rồi, giờ chỉ muốn nằm nghỉ thôi."
Hứa Triêu Lộ nhìn sang cô bạn đang dán chặt vào ghế, không nói gì, rồi quay sang Y Nguyệt.
"Tao cũng chỉ muốn nằm." Y Nguyệt nói, đôi kính râm che nửa khuôn mặt trắng nõn, vừa lạnh lùng vừa ngầu. "Mày cũng nằm yên đi."
Hứa Triêu Lộ đành ngả người xuống ghế, hai chân thon dài duỗi ra, móng chân sơn mắt mèo lấp lánh dưới nắng. Cô đung đưa chân một lúc thì có một bàn chân khác, cũng sơn mắt mèo, thoải mái gác lên đùi cô.
Thư Hạ kéo ghế nằm lại gần, dụi đầu vào vai Hứa Triêu Lộ.
"Năm sau mày bay đi học Mỹ à?"
"Ừ."
"Quả thế, mày sẽ ở chung với Ăn Cỏ à?"
"Chắc vậy." Hứa Triêu Lộ đáp: "Trường tụi mình gần nhau, ở chung tiết kiệm tiền."
Thư Hạ cười khẽ, giọng nhỏ dần: "Thiệt là ghen tị quá."
Hứa Triêu Lộ nghiêng đầu nhìn cô ấy, cười hỏi: "Ghen tị cái gì?"
"Ghen tị với Ăn Cỏ chứ còn gì nữa." Thư Hạ dụi đầu vào vai Hứa Triêu Lộ, ngắm hoàng hôn dần nhuộm hồng bầu trời: "Tao ấy có thể lúc nào cũng bên cạnh mày."
Cô thở dài, thì thào: "Gia đình tao khó khăn lắm mới được học cao học ở Đại học K, thế mà mày sắp đi xa rồi."
Lúc ấy, gió biển như lặng im. Hứa Triêu Lộ cảm thấy lòng mình dâng lên từng đợt sóng, nắm chặt tay Thư Hạ: "Tao sẽ thường xuyên về. Ngoài ra, ở Đại học K đâu chỉ có mỗi mày."
"Ừ, còn có Quýt và Nguyệt Nguyệt nữa." Thư Hạ bỗng đứng dậy, khoanh tay lên miệng, hét ra biển: "Đại học K, tao đến đây!"
Y Nguyệt vẫn ngồi trên ghế, bình thản phụ họa: "Tao cũng đến đây."
Thư Hạ quay lại nhìn cô ấy, cười: "Chỉ có chị đại ngầu nhất. Chúng mình học cao học, còn chị học thẳng tiến sĩ, sau này nhớ chỉ bảo em nhé, chị tiến sĩ ơi~"
Y Nguyệt đẩy nhẹ kính râm: "Không thành vấn đề."
Thư Hạ ngồi xuống, không kìm được tò mò: "Nghe nói ba mẹ Nhạc Nhạc biết chuyện hai người rồi hả?"
Với tính cách kiểm soát của gia đình Trần Dĩ Thước, việc hai người yêu nhau mà giấu được lâu như vậy quả là kỳ tích.
Y Nguyệt gật đầu, bình thản nói: "Ba mẹ anh ấy đã cho người điều tra gia cảnh của tao. Họ không chấp nhận chúng ta quen nhau."
Chuyện này, Trần Dĩ Thước chưa từng kể với ai. Dù Hứa Triêu Lộ và Thư Hạ đã đoán trước, vẫn thấy nghẹn ngào khi nghe đến.
"Vậy hai người..." — Hứa Triêu Lộ dè dặt hỏi: "Sau này tính sao?"
Lúc ấy, ánh nắng đã dịu hẳn. Y Nguyệt tháo kính, đôi mắt hướng về hoàng hôn, ánh lên màu caramel trong suốt. Mái tóc dài bay theo gió biển, giọng nói nhẹ như gió: "Bọn mình không định chia tay."
Trần Dĩ Thước sẽ ở lại Vân Thành phát triển, còn cô thì khác, anh ấy không thể hoàn toàn bỏ mặc gia đình và Y Nguyệt hiểu rõ điều đó. Nếu muốn đi xa hơn, họ nhất định phải vượt qua được ải gia đình của anh ấy.
"Ba mẹ anh ấy không ưng xuất thân của tao, điều đó rất bình thường. Ngay cả tao cũng không ưng bản thân bây giờ." Y Nguyệt mỉm cười, ánh mắt kiên định: "Nhưng tao đâu có định dừng lại ở đây. Tao không cần họ phải hạ mình chấp nhận mình. Phản đối cũng tốt, để tao có thêm động lực mà vươn lên."
Hứa Triêu Lộ gật đầu: "Đúng rồi. Sau này mày cứ đăng nhiều bài trên tạp chí hàng đầu, tốt nghiệp rồi tiếp tục nghiên cứu, làm giáo sư, thế thì còn lo gì chuyện môn đăng hộ đối nữa."
Y Nguyệt bị cô chọc cho bật cười. Cười một lúc, cô nghiêng đầu nhìn Hứa Triêu Lộ, trong mắt hiếm khi hiện lên chút ghen tị: "Hai người tốt nhất, thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, từ nhỏ đã như người một nhà, sao mà tách ra được."
Hứa Triêu Lộ mỉm cười: "Đôi khi tao cũng thấy mình thật may mắn."
Từ khi sinh ra đã có cậu ấy bên cạnh. Dù thời gian có đổi thay thế nào, chỉ cần ngẩng đầu lên, là có thể thấy gương mặt đó.
Thuở nhỏ, hai đứa nằm chung một chiếc nôi, chưa biết nói đã quen nhau như người thân. Lớn lên cùng học, cùng chơi, trở thành bạn thân nhất. Rồi khi hai trái tim cùng rộn lên, họ trở thành người yêu.
Vai trò đổi thay, nhưng người bên cạnh, người thân thiết nhất chưa bao giờ thay.
Nghĩ đến đây, Hứa Triêu Lộ lại cầm điện thoại lên nhìn. Khung chat của ai đó vẫn im lặng.
"Chúng ta không ra ngoài tìm tụi nó à?" Cô bắt đầu bứt rứt: "Giờ trời cũng không nóng nữa, chắc ngoài bãi biển mát lắm."
Thư Hạ uể oải đứng dậy, vươn vai: "Tao đang muốn quay vài đoạn video. Hai người thay đồ đẹp vào cho tao quay nhé."
Nói xong, cô đẩy Hứa Triêu Lộ và Y Nguyệt vào phòng.
Hứa Triêu Lộ thấy hơi phiền, nhưng thấy Y Nguyệt ngoan ngoãn thay chiếc váy liền, cô cũng không tiện nói gì. Dưới sự chỉ đạo của Thư Hạ, cô lôi ra chiếc váy hai dây dài giấu dưới đáy va-li, buông tóc xoăn nhẹ, mang đôi sandal buộc dây, trông vừa mát mẻ vừa dịu dàng.
Ra đến biển, bãi cát trắng vàng trải dài vô tận, xa xa chỉ có chiếc lều của khách du lịch, chẳng thấy bóng dáng quen thuộc nào.
Lúc ấy, mặt trời gần chạm biển, ánh hoàng hôn cam đỏ lan tràn khắp trời, sóng nước phủ lên từng lớp ánh vàng. Cảnh sắc huyền ảo và rực rỡ chỉ thoáng qua, ba cô gái chẳng còn tâm trí tìm tụi con trai nữa, mải đuổi theo ánh hoàng hôn, chụp ảnh và quay video.
Hứa Triêu Lộ cởi giày, xách váy lên, bước xuống làn nước mát bằng chân trần. Cô nhìn mặt trời đỏ rực từ từ chìm xuống mặt biển, những đám mây bị lửa nung cháy hóa thành hoa hồng và oải hương, một cánh đồng hồng tím nở rộ giữa bầu trời. Đẹp đến lóa mắt, nhưng cũng ngắn ngủi, gió thổi qua, màn đêm liền tràn tới dữ dội.
Khi ánh hoàng hôn tan hết, Hứa Triêu Lộ nghịch nước, khẽ đá một cái, bỗng phát hiện sóng biển phủ qua mu bàn chân đang tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, như thể có ai đó rải cả dải Ngân Hà dưới chân cô.
"Hôm nay có Nước mắt xanh {1} kìa!" Hứa Triêu Lộ gọi to với Thư Hạ: "Qua đây chơi đi, tao chụp cho mày vài tấm!"
{1} "Nước mắt xanh" (Blue Tears) là hiện tượng sinh vật phù du Noctiluca scintillans phát quang ánh sáng xanh lam rực rỡ khi bị xáo trộn bởi sóng biển hoặc con người.
"Tao không chụp đâu, tao chỉ muốn quay thôi." Thư Hạ vừa điều khiển chiếc drone mới mua, vừa chỉ tay về phía trước: "Mày chạy về hướng kia đi, cử động mạnh vào, tao quay video."
"Rồi!"
Hứa Triêu Lộ là "mẫu" có kinh nghiệm, cô chạy dọc theo bờ biển, để gió biển cuốn bay tóc và váy dài. Chiếc drone bay chéo phía trên, bám theo cô. Dọc đường ranh giữa biển và cát, cô gái chạy giữa làn sóng ánh xanh, tự do, vô tư, rạng rỡ cho đến khi tiếng pháo hoa nổ vang khiến cô khựng lại.
Cô dừng chân, ngơ ngác nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chiếc lều lúc nãy đã biến mất. Pháo hoa sáng rực cả bầu trời đêm, soi rõ vài bóng người quen thuộc. Một sân khấu không biết từ khi nào đã được dựng lên trên bãi cát, trống, keyboard, bass và cả guitar. Ngay khoảnh khắc Hứa Triêu Lộ nhìn qua, âm nhạc vang lên, ngược chiều gió biển truyền đến tai cô.
Tim cô đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng. Khóe môi tự nhiên cong lên, cô chẳng kịp xỏ giày, cứ thế bước tới bằng chân trần.
Người biến mất sau bữa tối, giờ đây mặc áo thun trắng, quần đen đơn giản. Ánh sáng ấm áp từ đèn và pháo hoa khắc rõ đường nét gương mặt tuấn tú, dịu dàng của cậu. Trong tay ôm cây Gibson màu lam thiên thanh, ngón tay khẽ gảy dây đàn, ánh mắt dõi theo cô, giọng hát trầm thấp vang lên:
"I don't wanna look at anything else now that I saw you.
I don't wanna think of anything else now that I thought of you."
[Giờ phút này, anh chỉ muốn nhìn em, chẳng thể nhìn ai khác.
Giờ phút này, trong lòng anh chỉ có em, chẳng thể nghĩ về điều gì khác.]
Hứa Triêu Lộ khẽ hít mũi, ngẩng lên nhìn thẳng vào cậu.
Gió biển thổi tung mái tóc đen của Trì Liệt Tự, pháo hoa vẫn nổ rực trên đầu. Ánh sáng lay động phản chiếu trong đôi mắt cậu dịu dàng đến lạ thường. Cậu khẽ nhướng mày về phía cô, mỉm cười hát tiếp:
"I've been sleeping so long in a 20-year dark night.
And now I see daylight, I only see daylight."
[Anh đã ngủ say quá lâu trong đêm đen hai mươi năm trời.
Giờ đây, anh nhìn thấy ánh bình minh và trong mắt anh chỉ còn ánh sáng ấy.]
Khoé mắt Hứa Triêu Lộ bỗng cay xè, như thể cô thật sự nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong mắt cậu. Mặt trời đã lặn sâu xuống đáy biển, còn cô, chính là ánh sáng mặt trời của cậu lúc này.
Pháo hoa nở rộ bên cạnh, sóng biển và gió biển như cũng hoà nhịp làm khúc nhạc đệm cho họ. Không có sân khấu nào có thể lãng mạn hơn thế.
Cô vừa kinh ngạc, vừa không thấy quá bất ngờ. Lớn lên bên nhau bao năm như vậy, sao có thể không hiểu ý nhau chút nào chứ, từ lúc Trì Liệt Tự chủ động đề nghị đi nghỉ ở vùng duyên hải phía Nam, cô đã mơ hồ cảm nhận được rồi.
Hứa Triêu Lộ đưa tay lau nước mắt, hít sâu một hơi, ôm lấy cây đàn guitar của giọng ca chính đặt bên cạnh.
Cô cũng biết hát ca khúc [Daylight] này.
Cô đeo đàn lên vai, nhìn thoáng qua Hạ Tinh Quyết, Trần Dĩ Thước và Diêu Diệp đang chơi nhạc đệm bên cạnh, rồi quay đầu lại, thấy ba góc máy đang ghi hình ——
Y Nguyệt cầm máy ảnh, Thư Hạ thì cùng lúc điều khiển một chiếc drone trên trời và một máy vlog dưới đất. Hoá ra tất cả tụi họ đã thông đồng với nhau, chỉ giấu mỗi mình cô.
"And now I see daylight, I only see daylight."
[Giờ đây, em nhìn thấy ánh bình minh và trong mắt em chỉ còn ánh sáng ấy.]
Giọng Hứa Triêu Lộ run run mà chính cô cũng không nhận ra. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, như cậu vẫn luôn nhìn cô vậy. Không chỉ cô là ánh mặt trời trong mắt cậu mà cậu cũng là ánh sáng duy nhất trong lòng cô.
Hai người nhìn nhau, không kìm được mà cùng bật cười. Hơi thở dồn dập, tim đập mạnh đến mức ngực như run lên. Họ hát bằng tất cả cảm xúc trong lòng:
"I once believed love would be burning red.
But it's golden.
Like daylight."
[Em từng nghĩ tình yêu là màu đỏ rực cháy,
Nhưng thật ra, nó sáng lấp lánh như vàng,
Giống như ánh mặt trời vậy.]
Biết bao ký ức lướt qua trong giai điệu ấy, họ là những người bạn đã bên nhau lâu nhất, dù từng có cãi vã, từng xa cách, nhưng tất cả chỉ là những đoạn chen nhỏ không đáng kể. Những ngày tháng họ cùng đi qua đều rực rỡ như ánh dương.
Khi khúc hát kết thúc, tiếng nhạc đệm vẫn vang lên. Trên gương mặt bạn bè, nụ cười càng thêm rõ rệt.
Trì Liệt Tự tháo đàn xuống, lúc này Hứa Triêu Lộ mới thấy đôi mắt cậu hoe đỏ và giọt mồ hôi lăn bên thái dương. Cậu còn chưa kịp nói gì thì nước mắt cô đã tuôn rơi.
Thế giới trước mắt mờ đi, cô chỉ mơ hồ thấy cậu quỳ một gối xuống, nắm lấy tay cô.
Giọng nói trầm thấp của Trì Liệt Tự bị gió biển cuốn đi, cậu cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẫn căng thẳng như một chàng trai mười bảy, mười tám tuổi: "Hứa Triêu Lộ, chúng ta kết hôn nhé."
Lời vừa dứt, Hứa Triêu Lộ như bị điện giật, tê dại từ đầu đến chân. Cô cũng quỳ xuống, ngang tầm mắt với cậu, đôi mắt đẫm lệ cong thành vầng trăng nhỏ: "Được chứ, chúng ta kết hôn đi."
Một chiếc nhẫn kim cương đơn giản được đeo vào ngón áp út của cô. Trì Liệt Tự siết chặt tay cô, tim đập dồn dập, dòng máu trong cơ thể như đang chảy ngược cuồn cuộn.
Chưa từng có khoảnh khắc nào khiến cậu hồi hộp đến vậy và cũng chẳng có giây phút nào may mắn hơn bây giờ.
Khi đã bình tâm lại đôi chút, cậu giơ tay lau nước mắt cho cô, nửa trêu nửa cười: "Sao em khóc giỏi thế, Hỉ Chi Lang?"
"Anh cũng khóc đấy thôi." Hứa Triêu Lộ chọc nhẹ vào hàng mi cậu. "Ướt cả rồi kìa."
Trì Liệt Tự véo má cô một cái, tay kia vẫn nắm chặt tay cô, mân mê chiếc nhẫn trên ngón tay áp út, cười khẽ: "Quan sát kỹ thế, em yêu anh đến vậy à?"
"Yêu chứ." Cô đáp không chút do dự.
Trì Liệt Tự khựng lại.
Hứa Triêu Lộ nhìn cậu qua làn nước mắt nhòe.
Phía sau chàng trai của cô là biển rộng vô biên, trên đầu là bầu trời đầy sao lấp lánh. Cậu như cơn gió phóng khoáng, cuồng nhiệt, thổi qua tuổi thanh xuân của cô.
Còn cô là tiêu điểm duy nhất trong mắt cậu.
Đôi tay từng nắm lấy nhau từ thuở thiếu thời, đã cùng nhau viết nên câu trả lời qua năm tháng dài đằng đẵng.
Họ dạy nhau hiểu thế nào là tình yêu. Và từ đây họ sẽ dốc trọn cả đời không ngoảnh lại.