Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 12: 'Ngài Ngụy, em có đẹp không?'
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc cổ áo rộng và mũ khiến gương mặt Đường Án Trác trông càng nhỏ hơn. Ngụy Tắc Văn chợt nảy ra một ý nghĩ: nếu vươn tay véo cằm cậu nhóc, có lẽ có thể ôm trọn nửa khuôn mặt.
Nghĩ lại thì… sao mình lại muốn véo cằm người ta chứ?
Đường Án Trác rón rén bước tới, hơi cúi đầu, ngước mắt nhìn hắn, hỏi: “Ngài Ngụy, em có đẹp không ạ?”
Cuối cùng Ngụy Tắc Văn vẫn không kìm được, cong ngón trỏ nâng cằm cậu lên, sau đó chỉnh lại cổ áo rồi phủi phủi vạt áo cho cậu.
“Thẳng lưng, rất đẹp.”
“Thật sao ạ?”
Ngụy Tắc Văn nhìn đôi mắt Đường Án Trác sáng long lanh khi được hắn khẳng định. Hắn thầm nghĩ, rõ ràng điều kiện của cậu rất ưu việt nhưng lại luôn thiếu tự tin. Hắn không biết mình sẽ phải mất bao lâu mới có thể xóa bỏ sự tự ti trong lòng đứa trẻ này.
“Thật mà, ngoại hình em rất đẹp nên mặc gì cũng đẹp, hãy tự tin lên nào.”
Đường Án Trác cười nheo mắt. Ngụy Tắc Văn khẽ ra hiệu với nhân viên cửa hàng: “Gói lại cho cậu ấy theo số đo này.”
“Vâng, vâng, thưa ngài.”
Ngụy Tắc Văn là khách quen ở đây, hay đúng hơn, hắn là khách quen của toàn bộ trung tâm thương mại này.
Đây là lần đầu tiên nhân viên cửa hàng thấy hắn dẫn theo người đến. Mặc dù bên ngoài không có tin đồn gì về xu hướng tính dục của Ngài Ngụy, nhưng dường như những người có tiền luôn rất mập mờ trong chuyện này.
Có điều, nhìn thế nào cũng thấy cậu trai kia còn nhỏ tuổi, có khi còn kém Ngụy Tắc Văn hơn mười mấy tuổi…
Nhân viên cửa hàng tò mò quan sát sự tương tác giữa hai người. Khi Ngụy Tắc Văn vừa ngẩng đầu lên, cô vội vàng thu ánh mắt lại, thay bằng nụ cười tiêu chuẩn và liên tục nói đồng ý.
Có lời khen từ Ngụy Tắc Văn, Đường Án Trác thả lỏng hơn hẳn. Hai người cùng nhau chọn rất nhiều quần áo. Dường như bộ đồ nào Ngụy Tắc Văn cũng muốn cậu thử một lần, cứ như cả hai đang chơi trò thay đồ vậy. Thực tế, Đường Án Trác mặc gì cũng đẹp, Ngụy Tắc Văn xem qua bèn bảo nhân viên cửa hàng đóng gói tất cả.
Nửa giờ sau, bên cạnh họ đã chất chồng gần hai mươi chiếc túi.
Đường Án Trác kinh ngạc nhìn hắn. Cậu chưa nhận ra mình vừa thử nhiều quần áo đến vậy, chỉ cảm thấy khi mình mặc vào, Ngài Ngụy trông rất vui nên cậu cũng vui lây. Không ngờ Ngụy Tắc Văn lại mua hết cho cậu.
“Ngài Ngụy, nhiều quá rồi ạ.”
Thanh toán xong, Ngụy Tắc Văn đang định đưa Đường Án Trác đến cửa hàng khác, cậu vội kéo tay áo hắn: “Đã đủ mặc rồi ạ.”
“Quần áo đâu ngại nhiều, lúc này mới chỉ xem một cửa hàng thôi mà.”
Đường Án Trác lại cảm thán, người có tiền thật hào phóng, tự do tùy tính. Đi mua sắm cũng không cần hỏi giá, lại còn có người chuyên hỗ trợ xách đồ.
Cậu cảm thấy mình giống như trúng số độc đắc. Cậu có tài đức gì mà từ bầu trời lại rơi xuống một chiếc bánh lớn như vậy, không lệch đi đâu mà rơi trúng cậu?
Đây là lần đầu tiên Đường Án Trác dành nhiều thời gian như vậy để dạo phố. Ngụy Tắc Văn dẫn cậu đi xem hết các cửa hàng thời trang nam, đến cuối cùng, số túi nhiều tới mức không thể nhét hết vào xe.
“Ngài Ngụy, thật sự nhiều quá rồi ạ.”
Mắt Đường Án Trác trừng to, gằn từng chữ một. Ngụy Tắc Văn gọi điện cho A Thành để anh đến nhận đồ, còn hắn thì cúp điện thoại rồi bảo Đường Án Trác lên xe.
“Chúng ta không về nhà sao ạ?”
“Không về. Chẳng phải tôi đã nói sẽ đưa em đi một nơi sao?”
“Vâng ạ.”
“Nhưng trước khi đi, chúng ta ăn cơm đã. Em có muốn ăn bít tết không?”
Đường Án Trác muốn ăn, cậu chưa từng được ăn bít tết, nên đương nhiên muốn nếm thử hương vị. Nhưng cậu không biết cách ăn, rất sợ mình sẽ làm mất mặt.
Ở chung với Ngụy Tắc Văn hai ngày, mỗi khi tiếp xúc với điều gì mới mẻ, phản ứng đầu tiên của cậu luôn không phải là vui sướng, mà là sợ hãi.
Thấy cậu không nói gì, Ngụy Tắc Văn lại hỏi: “Sao thế?”
Đường Án Trác khẽ gật đầu, nhíu mày nói thẳng với Ngụy Tắc Văn suy nghĩ trong lòng mình: “Em chưa từng ăn nên không biết cách ăn.”
Ngụy Tắc Văn bật cười, xoa đầu cậu: “Có gì đâu, tôi sẽ dạy em.”
Ngụy Tắc Văn cười hoàn toàn không có ý chế nhạo, lòng Đường Án Trác chợt ấm áp: “Cảm ơn ngài…”
Ngụy Tắc Văn đặt ngón tay lên môi, khẽ “Suỵt”.
Đường Án Trác nhớ rằng hắn từng bảo mình đừng lúc nào cũng nói cảm ơn.
Vì thế cậu dừng lại, đổi sang một câu khác: “Ngài Ngụy, ngài thật tốt.”
Thực ra, Đường Án Trác không thường nói nhiều lời dễ nghe, hay đúng hơn là cậu rất ít khi nói chuyện. Vì vậy, khả năng giao tiếp của cậu còn rất vụng về, đa số thời gian hoàn toàn không biết phải làm sao để biểu đạt tình cảm của mình.
Nhưng chính vì vậy, mỗi một câu cậu nói ra đều khiến người ta cảm thấy đủ thành khẩn.
Hôm qua, Ngụy Tắc Văn đã đặt trước nhà hàng Tây. Hắn nghĩ Đường Án Trác chưa từng ăn nên muốn đưa cậu đến thử. Không chỉ là cơm Tây, còn rất nhiều món ăn ngon khác mà hắn đều muốn từ từ dẫn Đường Án Trác đi thưởng thức.
Có đôi khi hắn cảm thấy mình chỉ đối xử tốt với Đường Án Trác một cách đơn thuần, nhưng có đôi khi lại cảm thấy hắn có thể thông qua Đường Án Trác để thỏa mãn sự tiếc nuối đối với A Đức.
Dù cho bọn họ có hoàn cảnh tương tự nhưng lại là hai con người hoàn toàn khác biệt.
Đưa chìa khóa xe cho nhân viên bãi đậu xe, Ngụy Tắc Văn đeo kính râm. Hắn không biết lấy từ đâu ra một chiếc khác đeo cho Đường Án Trác, khiến trước mắt cậu đột nhiên tối lại.
Tốc độ của Ngụy Tắc Văn quá nhanh, vì thế chiếc kính râm đeo hơi lệch trên mũi cậu, trông rất đáng yêu. Hắn mỉm cười chỉnh lại ngay ngắn cho Đường Án Trác.
Chờ cậu đeo kính xong xuôi, phục vụ đã chờ sẵn ở cửa dẫn hai người vào phòng riêng.
Sợ cậu cảm thấy xấu hổ, Ngụy Tắc Văn cố ý nhấn mạnh rằng muốn phòng tốt nhất và trong quá trình cũng không cần quá nhiều nhân viên phục vụ.
Coi như chỉ ăn một bữa cơm bình thường.
“Chào ngài, ngài muốn bít tết chín mấy phần ạ?”
Ngụy Tắc Văn ăn bít tết hầu như đều là chín ba hoặc năm phần. Nhưng xét đến việc Đường Án Trác ăn lần đầu tiên, khả năng tiếp nhận có lẽ không cao đến vậy.
“Bảy phần đi.”
Hắn cảm thấy bít tết chín bảy phần sẽ có hương vị ngon nhất, có độ mềm nhất định, hơn nữa vẫn có cảm giác nhai nuốt. Hẳn Đường Án Trác sẽ thích.
Ngoài món bít tết, Ngụy Tắc Văn chọn thêm bốn món với đủ hương vị và đồ ăn vặt khác. Khi nghe phục vụ đọc lại danh sách các món ăn, Đường Án Trác nhỏ giọng hỏi: “Ngài Ngụy, có nhiều quá không ạ? Chúng ta không ăn hết được đâu.”
Ngụy Tắc Văn đưa thực đơn cho nhân viên: “Không nhiều lắm, cứ thử hết các món xem thế nào. Chờ khi em đi học rồi sẽ không có thời gian đến ăn đâu.”
“Ngài Ngụy, ngài có muốn khui một chai vang đỏ không ạ?”
Ngụy Tắc Văn nhớ rõ Đường Án Trác đã thành niên, nhưng hắn luôn có cảm giác như một người cha già đối xử với con trai mỗi khi đứng trước cậu. Vì vậy, hắn cảm thấy dẫn cậu đi uống rượu chính là dạy hư trẻ nhỏ, bèn lắc đầu từ chối.
“Không cần, nước lọc và nước trái cây là được rồi.”
Phục vụ lại hỏi thêm một số vấn đề, sau đó đóng cửa rồi đi ra ngoài.
Chờ người đó đi rồi, Đường Án Trác cũng thả lỏng hơn. Cậu dựa vào ghế nhìn quanh căn phòng.
Một phòng trong nhà hàng thôi mà đồ trang trí giống như có thể mua được cả căn nhà rách nát của cậu.
Nhắc tới, cậu cũng không biết hai ngày qua Lữ Quyên sống thế nào, đến bữa cơm thì ăn gì? Còn tiếp rất nhiều khách như trước không?
Thực ra, mỗi ngày cô kiếm được rất nhiều tiền, nhưng Đường Án Trác chưa từng thấy. Có điều, cậu biết rằng số tiền ấy Lữ Quyên không giữ lại cho bản thân, cũng không hề tiêu xài.
Bởi vì ban ngày, lúc cậu ở trường, cũng có rất nhiều chủ nợ đến nhà đòi. Tiền của Lữ Quyên đều trả cho bọn họ, nhưng những số tiền ấy đều không phải khoản nợ quá lớn. Đó đều là những khoản nợ mà người cha vô năng của cậu để lại khi vẫn còn ở nhà.
Vay tiền mua thuốc, vay tiền uống rượu, vay tiền đánh bài, sau đó dặn chủ nợ đến nhà đòi. Tiền không nhiều, nhưng số lần lại rất nhiều, Lữ Quyên cũng chẳng rõ sao lại nhiều đến vậy. Sau này, cô bắt đầu cảm thấy dường như bọn họ coi thường hai mẹ con dễ bắt nạt, lại không hiểu tình hình, nên ai cũng có thể đến đòi một ít.
Dù sao thì nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, lần nào Lữ Quyên cũng sẽ trả. Cô tựa vào khung cửa, để lộ ngực, tóc rũ hỗn loạn, nhét tiền vào túi áo đối phương, sau đó xua xua tay khàn giọng nói: “Cút đi.”
Vì vậy, lần cô để Đường Án Trác tự mình đi đối mặt, hẳn là cũng vì đã ứng phó những chuyện như vậy quá nhiều rồi, rốt cuộc có thể không cần tự mình xử lý nên không muốn bận tâm chút nào.
Nhưng cố tình lần đó Đường Án Trác cũng không giải quyết được. Nếu không có chú Ưng xuất hiện, bây giờ có khi họ vẫn thường xuyên bị gây sự, làm khó.
Bít tết hảo hạng đắt đỏ được bưng lên bàn. Đường Án Trác bắt đầu tự hỏi một vấn đề mà cậu đã bỏ qua vì trong lòng có oán hận: Khi cậu không ở nhà, liệu Lữ Quyên có từng bị ức h**p hay không?
Cậu từng cho rằng mình đã xem mẹ như một người khách trọ chung phòng, nhưng khi cậu rời đi thì mới thực sự hiểu thế nào là máu mủ tình thâm.
“Án Trác?” Ngụy Tắc Văn vươn tay quơ quơ trước mặt cậu. Đường Án Trác hoàn hồn, có vẻ Ngụy Tắc Văn đã gọi cậu vài lần rồi.
“Ngại quá, Ngài Ngụy.”
“Suy nghĩ gì thế?”
Ngụy Tắc Văn đưa đĩa bít tết đã cắt tỉ mỉ tới trước mặt cậu, rồi kéo đĩa của cậu về phía mình.
“Không có gì, em đang nghĩ đến… mẹ em.”
Thịt bò trên khay phát ra tiếng xì xèo nho nhỏ, còn có chút mỡ văng rất nhẹ. Sốt đen phủ bên trên tỏa ra mùi thơm hơi cay.
Đường Án Trác học theo Ngụy Tắc Văn, dùng nĩa xiên một miếng đưa vào miệng.
Bít tết tươi mới, mọng nước, ăn thật ngon miệng. Đường Án Trác nhai rất nhỏ, rất chậm. Cậu biết có lẽ ở nhà Ngụy Tắc Văn, sau này còn có rất nhiều cơ hội ăn món ăn cao cấp như vậy, nhưng cậu cảm thấy tất cả mọi thứ vốn không thuộc về mình, nên cậu sẽ trân trọng theo bản năng.
“Có thể đổi căn nhà khác hoặc cho mẹ em một khoản tiền.”
Đường Án Trác lắc đầu. Rất nhanh thôi cậu sẽ có thể thi đậu đại học, vào đại học cậu có thể tự ra ngoài tìm việc làm. Cậu không chi tiêu quá nhiều, tiền còn lại có thể cho Lữ Quyên. Dù sao ngay từ đầu cậu đã không hy vọng Lữ Quyên gây phiền cho Ngụy Tắc Văn.
Có lẽ hắn sẽ không thèm để ý, nhưng trong lòng cậu lại chất chứa băn khoăn. Hiện tại Ngụy Tắc Văn cho cậu quá nhiều điều tốt, cậu cảm thấy cả đời này mình đều không trả hết được.
Dù cho mai này cậu có tương lai tốt đẹp, có thể trả lại toàn bộ hay thậm chí là nhiều hơn số tiền mà Ngụy Tắc Văn đã tiêu tốn cho cậu, nhưng tình cảm, tâm sức mà Ngụy Tắc Văn đã bỏ ra vì cậu là thứ vĩnh viễn cũng chẳng thể trả hết được.
Việc Ngụy Tắc Văn xuất hiện vào lúc cậu gian nan nhất, giúp đỡ cậu không cần báo đáp, có thể nói không hề khoa trương rằng Ngụy Tắc Văn chính là ánh sáng sinh mạng của cậu, là động lực và hy vọng để cậu nỗ lực.
Ngụy Tắc Văn cho cậu biết rằng mình có thể được đối đãi như một người bình thường chứ không phải “đ* đ**m”, “Tạp chủng”, “Thấp hèn” trong miệng lưỡi người đời.
Ngụy Tắc Văn đã cho cậu sự tôn trọng.
Đó đều là những thứ mà không bao giờ có thể dùng tiền tài để cân nhắc.
“Không cần đâu Ngài Ngụy, ngài đã giúp em quá nhiều rồi. Mẹ em… chờ em vào đại học, em sẽ lo cho mẹ.”
Đường Án Trác cảm thấy sắc mặt mình có lẽ không được tốt lắm, sợ khiến người kia mất hứng, vì thế cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
Ngụy Tắc Văn nhìn ra cậu đang miễn cưỡng, bèn đưa cho cậu ly nước trái cây.
“Uống chút đồ ngọt đi, tâm trạng sẽ tốt hơn.”