Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 13: Bí mật giữa hai ta
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ly có chân chỉ rót nửa ly, nhưng vì câu nói này của Ngụy Tắc Văn mà Đường Án Trác uống cạn một hơi hết ly nước đào. Quanh viền môi cậu đọng lại nước trái cây, ngọt ngào tràn ngập.
Không biết là do tâm lý hay nước đào thật sự có thể làm cho tâm trạng vui vẻ, Đường Án Trác cảm thấy những muộn phiền trong lòng quả thực được gỡ bỏ.
Thấy cậu lại cười híp mắt, Ngụy Tắc Văn cũng cười theo.
Món bít tết thoáng chốc đã hết sạch, Đường Án Trác đặt nĩa xuống, Ngụy Tắc Văn liền thay đĩa mới cho cậu. Trên đĩa không biết từ lúc nào đã có thêm một miếng pizza trái cây.
Ngụy Tắc Văn gọi một bàn đầy đồ ăn nhưng dường như hắn không ăn bao nhiêu. Ăn bít tết xong thì vẫn luôn nhìn Đường Án Trác, thỉnh thoảng mới ăn một miếng salad hoa quả.
Động tác ăn của Đường Án Trác không mấy thanh lịch, thậm chí có phần vội vàng, bởi vì cậu đã quen ăn nhanh uống vội, thậm chí là vừa đi vừa ăn trên đường. Đến trường thường xuyên cảm thấy bụng lưng lửng, như nuốt phải toàn khí.
Khi mới quen biết, vì còn ngượng ngùng nên cậu có thể kiềm chế. Nhưng giờ đã thân thuộc hơn, không cần căng thẳng mọi lúc, nên những thói quen nhỏ này liền lộ rõ.
Vì thế khi cậu ngẩng đầu thấy Ngụy Tắc Văn đang nhìn mình, hai má nhanh chóng ửng đỏ.
Cậu gãi đầu, chậm rãi lại động tác, bắt đầu cảm thấy mình ăn uống vồ vập như vậy có phải hơi thất lễ không.
Cứ như thể chưa từng được ăn no vậy, mặc dù quả thực cậu chưa từng ăn món ngon như thế.
Nhưng có vẻ Ngụy Tắc Văn không nghĩ vậy. Thấy động tác của cậu dừng lại, hắn đẩy mấy món ăn khác lại gần phía cậu, “Sao không ăn nữa?”
“Ngài không ăn sao?”
“Tôi no rồi, còn lại giao cho em đó.”
Đường Án Trác không ăn vội ăn vàng nữa mà là nhai kỹ nuốt chậm. Cậu không ngờ rằng, cái vẻ chúi đầu vào ăn của cậu lúc nãy, trong mắt Ngụy Tắc Văn lại là một kiểu đáng yêu khác, tựa như một chú mèo con lông xù, chỉ biết đến thức ăn mà thôi.
Bữa cơm Tây này ăn đến khi bụng Đường Án Trác căng tròn. Cậu không thích lãng phí nên vẫn luôn cố gắng ăn. Về sau, cậu còn chớp mắt nhìn Ngụy Tắc Văn, “Ngài Ngụy, ngài thật sự không ăn thêm gì sao?”
Ngụy Tắc Văn kê hai tay ra sau đầu, dựa vào ghế, nhìn cậu nhăn mặt nhăn mũi, cảm thấy rất thú vị. Sau đó hắn mới chậm rãi ngồi thẳng dậy, giúp cậu dọn dẹp chiến trường.
Cuối cùng hai người cũng ăn hết bàn đồ ăn.
Đường Án Trác hơi ngả người ra sau, xoa xoa cái bụng căng tròn của mình, thoải mái ợ một tiếng.
Ngụy Tắc Văn nhìn cậu, cảm thấy cậu càng thêm thú vị.
Chờ Đường Án Trác nghỉ trong chốc lát, Ngụy Tắc Văn mới đứng dậy thanh toán rồi dẫn cậu rời đi.
Đường Án Trác nghe thấy giá cả mà chị thu ngân báo ra, cậu suýt nữa rớt cả cằm vì kinh ngạc. Cậu lại nghĩ mình đi theo Ngụy Tắc Văn nên không thể tỏ ra quá ngây ngô, sẽ khiến hắn mất mặt, vì thế cậu vội cắn chặt môi.
Bữa cơm này sao có thể lên tới năm chữ số chứ……
Tuy rằng Ngụy Tắc Văn gọi mỗi loại rất nhiều nhưng cũng không đến mức đắt như vậy mà……
Số tiền năm chữ số đủ cho cậu và Lữ Quyên sống được một hai năm.
Mà Ngụy Tắc Văn chỉ thản nhiên thanh toán, thậm chí còn chẳng bận tâm đến giá cả.
Ngụy Tắc Văn vòng tay ôm vai cậu, đưa cậu rời khỏi nhà hàng.
Đường Án Trác ngẩng đầu, nhỏ giọng đề nghị, “Ngài Ngụy, sau này chúng ta đừng nên ăn ở những nơi như thế này nữa thì hơn.”
“Sao vậy? Em không thích à?”
Nhân viên ở bãi đậu xe đi lấy xe của Ngụy Tắc Văn, vì thế hai người đứng chờ ở cửa.
“Không phải, không phải, em rất thích nhưng mà đắt quá…”
Cậu biết Ngụy Tắc Văn không thấy đắt nhưng cậu lại cảm thấy mình không thể nhận nổi……
“Em thích là được, tốn bao nhiêu tiền không phải vấn đề em cần suy xét. Lên xe đi Án Trác.”
Thôi vậy.
Đường Án Trác ngồi trên ghế phụ, thắt dây an toàn cẩn thận.
Xe Ngụy Tắc Văn chạy chậm trên đường, Đường Án Trác nhìn ra bên ngoài mới phát hiện chung quanh hầu như đều tránh xe của họ.
Hay đúng hơn, không phải tránh mà là nhường đường.
Giống như những người gặp xe Ngụy Tắc Văn đều tỏ ra vô cùng kính trọng hắn.
Có điều thoạt nhìn Ngụy Tắc Văn cũng không lớn tuổi lắm.
Đường Án Trác càng thêm tò mò về thân phận của Ngụy Tắc Văn. Tuy hiện tại cậu vẫn chưa biết, nhưng đó nhất định là thân phận rất ghê gớm.
Rất nhanh sau đó cậu lập tức biết được rốt cuộc Ngụy Tắc Văn làm gì.
Bởi vì hắn dẫn cậu tới nhà máy rượu của mình.
Nơi này trang trí theo phong cách cổ điển, nhìn từ xa như một tòa cung điện, tựa hồ giây tiếp theo sẽ có một nàng công chúa bước ra. Đường Án Trác chỉ từng thấy kiến trúc như vậy trên phim ảnh mà thôi.
Từ cổng vòm màu gỗ đi vào, liếc mắt liền thấy được biển hiệu trang nghiêm, cổ kính.
Nhà máy rượu Vĩnh Phủ.
Đường Án Trác nhỏ giọng đọc thành tiếng, sau đó nghe thấy tiếng chào của một dãy nhân viên đang đi tới, “Quý ngài.”
Đi vào bên trong nhà máy, Ngụy Tắc Văn hơi nhích người sang một bên, nhường Đường Án Trác bước vào đứng cạnh hắn. Nhân viên đứng hai bên giữ cửa khom lưng cất tiếng chào, lúc này lại không chỉ chào “ngài” nữa, mà còn kèm theo câu, “Chào cậu Tiểu Đường.”
Từ trước đến nay chưa từng được người khác gọi như vậy, Đường Án Trác sửng sốt một lát mới phản ứng được mấy từ “cậu Tiểu Đường” này đang nói về mình.
Cậu lại bắt đầu luống cuống, đưa mắt cầu cứu Ngụy Tắc Văn, cậu không biết nên làm gì bây giờ.
Ngụy Tắc Văn cúi đầu nói nhỏ vào tai cậu, “Em nói “xin chào” là được.”
“Xin chào mọi người.” Đường Án Trác làm theo, còn theo bản năng hơi cúi người.
Ngụy Tắc Văn giống với khi đối mặt với hiệu trưởng, hắn đỡ eo cậu, dùng hành động để nói cho cậu biết rằng chỉ cần đáp lại một cách tôn kính là được rồi.
Hôm nay vừa lúc Ngụy Tắc Văn muốn đến kiểm tra, nên mới mang Đường Án Trác theo. Hơn nữa hắn đã dặn dò nhân viên phải nhớ chào hỏi, tóm lại là đừng tỏ vẻ bất ngờ hay tò mò trước sự xuất hiện của Đường Án Trác.
Họ không dừng lại ở cửa lâu, Ngụy Tắc Văn dẫn Đường Án Trác vào thang máy chuyên dụng.
Không có người ngoài ở đây nữa, Đường Án Trác mới hỏi, “Ngài Ngụy, nhà máy này là của ngài sao?”
Ngụy Tắc Văn gật đầu, “Đúng vậy, người đứng đầu đầu tiên của nhà máy là ông nội tôi, tên ông là Ngụy Tấn Vinh, nên nhà máy được đặt tên là Vinh Phủ. Sau này thì giao cho ba tôi kinh doanh, hiện tại đã truyền đến tay tôi.”
Nghe hắn nói vậy, dường như Đường Án Trác cũng có chút ấn tượng với cái tên nhà máy rượu Vinh Phủ này, bởi vì trong tiết sinh học, cậu được học về phương pháp sản xuất rượu nho, thầy giáo đã lấy Vinh Phủ làm ví dụ.
Hiện tại chủ của nơi này đang đứng trước mặt mình, cảm giác ấy thật sự quá kỳ diệu.
“Thực ra tôi muốn đưa em tới vườn nho, nhưng nó tận bên Pháp. Trước khi em thi đại học chắc là không có thời gian, thi xong rồi hãy tính tiếp vậy.”
Đường Án Trác chớp mắt suy nghĩ về những lời này, sau đó nghiêm túc hỏi Ngụy Tắc Văn, “Cho nên em thi đại học xong thì ngài vẫn sẽ giữ liên lạc với em sao?”
Ngụy Tắc Văn nghiêng đầu nhìn cậu. Đôi mắt cậu hệt như mắt nai con, lấp lánh ánh sáng. Dù đã nói rất nhiều lần rằng thật kỳ lạ, nhưng dù bao nhiêu lần đi nữa, Ngụy Tắc Văn vẫn cảm thấy ánh mắt này quá đỗi khiến người ta thương mến.
“Sao thế? Em không muốn liên hệ với tôi à?”
“Không đúng, không đúng, không phải.” Đường Án Trác đâu phải có ý này, vội vàng xua tay, “Vì em không nghĩ tới, em cứ nghĩ ngài chỉ muốn giúp đỡ em cho đến khi em thi đại học xong.”
Đường Án Trác nói xong lại cảm giác không ổn, vội vàng giải thích: “Không phải em muốn bám víu ngài mãi đâu, chỉ là em cảm thấy tuy em chưa quen biết ngài bao lâu, nhưng…” Đường Án Trác mấp máy môi, ngượng ngùng không nói nên lời.
“Nhưng cái gì? Ngại nói à?”
Đường Án Trác lắc đầu rồi lại gật đầu. Ngụy Tắc Văn hơi cúi đầu, nói khẽ, “Nói đi, coi như là bí mật của riêng đôi ta.”
Đường Án Trác khẽ thở ra một hơi, dường như đã lấy lại được tự tin, “Tuy rằng em chưa quen biết ngài bao lâu, nhưng em rất hy vọng chúng ta có thể quen biết nhau thật lâu dài. Có điều……”
Đường Án Trác không biết đã tự ghét khả năng diễn đạt của mình biết bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn vụng về nói thẳng ra, “Em không muốn chỉ có vài tháng được ở bên ngài như thế này…”
Đường Án Trác chưa kịp diễn đạt hết ý thì Ngụy Tắc Văn đã hiểu, “Sẽ không chỉ là vài tháng đâu.”
“Vậy trước kia những học sinh mà ngài trợ giúp cũng còn giữ liên hệ sao?”
Lúc này đến lượt Ngụy Tắc Văn im lặng, hình như là không phải. Đường Án Trác không giống mọi người, nguyên nhân họ quen biết cũng hoàn toàn khác những người khác.
Hắn muốn đối xử tốt với Đường Án Trác, nên mới lấy lý do giúp đỡ học sinh làm vỏ bọc.
Mỗi lần nhìn Đường Án Trác, hắn liền cảm thấy rất đáng yêu, rất khiến người ta thương mến. Hắn chưa từng có cảm giác ấy với bất kỳ ai khác, chứ đừng nói đến chuyện dẫn về nhà hay đưa đến tham quan nhà máy rượu như thế này. Ngày thường, thậm chí hắn còn chẳng tự mình xuất hiện ở đây.
“Không, em khác với họ.”
“Khác chỗ nào ạ?” Đường Án Trác vui sướng khi nghe thấy đáp án này, lòng đầy mong chờ nhìn Ngụy Tắc Văn, muốn có một câu trả lời rõ ràng. Nhưng Ngụy Tắc Văn lại không đáp, chỉ xoa nhẹ sau gáy cậu, “Không nói cho em, đi nào, dẫn em đi chỗ khác.”