Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 21: Người đầu tiên
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nhớ chứ ạ!”
Đường Án Trác đáp lời không chút do dự. Ngụy Tắc Văn xoa đầu cậu, chú Ưng liếc qua kính chiếu hậu, khẽ cười lắc đầu, trong lòng thầm hiểu rõ mọi chuyện.
Vì thời gian ở nhà rất ít ỏi, Đường Án Trác bám Ngụy Tắc Văn không rời, cứ như cái đuôi nhỏ vậy. Hơn nữa, bài tập ở trường cậu cũng đã sắp xếp làm xong trong tiết tự học buổi tối, nhờ vậy có thể có thêm thời gian ở bên Ngụy Tắc Văn.
Nhưng tối hôm đó, sau khi ôn bài xong và bước ra khỏi phòng ngủ, cậu vừa vặn thấy Ngụy Tắc Văn đã thay quần áo. Chắc là anh ấy định ra ngoài.
Đường Án Trác vội vã chạy xuống dưới lầu, “Ngài Ngụy, ngài đi đâu vậy ạ?”
“Tôi định lên nói với em đây, tối nay tôi có một buổi tụ hội.”
Anh ấy có mấy người bạn vừa từ nước ngoài về, họ thay phiên nhau mời khách, nên mấy ngày nay có rất nhiều buổi tiệc.
“Ngài sẽ về rất khuya sao?”
Đường Án Trác đứng cạnh, ngẩng đầu vươn tay giúp anh cài nốt một chiếc cúc áo còn sót. Xong xuôi, cậu vẫn chưa ý thức được hành động này quá đỗi thân mật, cứ như một cô dâu nhỏ của Ngụy Tắc Văn vậy.
Ngụy Tắc Văn cúi đầu nhìn đôi tay trắng nõn trước ngực. Khung xương của Đường Án Trác nhỏ, bàn tay cũng thon dài. Anh nhìn một hồi rồi đột nhiên nắm lấy tay cậu.
Đường Án Trác hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía anh đầy vẻ khó hiểu.
Ngụy Tắc Văn đặt bàn tay phải của mình cạnh tay cậu. Ngón tay anh dài hơn tay cậu cả một đốt, màu da cũng sẫm hơn rất nhiều.
“Gầy quá.”
Ánh mắt Ngụy Tắc Văn như dây thường xuân bám dọc vách tường, từ ngón tay leo dần lên đến cổ tay cậu, cứ như thể chỉ cần dùng chút lực là có thể bóp nát đôi tay ấy. Mới một tuần ở trường mà đã gầy đi rồi sao? Dù sao cũng chẳng béo lên được, hai ngày tới phải vỗ béo cậu nhóc này một chút mới được.
Ngụy Tắc Văn nghĩ vậy, bèn đẩy vai cậu, “Đi thay quần áo, tôi đưa em đi cùng.”
Đường Án Trác tròn mắt ngạc nhiên. Cậu không biết đây là buổi tụ hội có tính chất như thế nào, nhưng chắc chắn đó là một nơi không liên quan gì đến cậu. Ngụy Tắc Văn lại muốn dẫn một người chẳng liên quan gì như cậu đi gặp những người hoàn toàn xa lạ.
Nếu là một tuần trước, Đường Án Trác hẳn sẽ do dự rồi từ chối, bởi vì cậu rất ghét, hay đúng hơn là không thích nghi được với việc làm quen người mới, tiếp xúc với môi trường mới. Cậu cảm thấy lớp vỏ bọc bên ngoài của mình sẽ bị xé toạc, để lộ bản chất yếu ớt bên trong.
Nhưng hiện tại, cậu đã biết Ngụy Tắc Văn là người tốt, nên những người bên cạnh anh ấy nhất định cũng sẽ như vậy. Hay đúng hơn, ở thành phố Lâm Hoài này, sẽ chẳng có ai miệt thị hay ức hiếp cậu, anh ấy có thể xóa tan mọi lo lắng của cậu.
Đường Án Trác quan sát Ngụy Tắc Văn một lượt. Hôm nay anh ấy mặc áo sơ mi nhưng bên ngoài không phải vest mà là một chiếc áo khoác đơn giản, thoải mái màu bạc, nên hẳn không phải buổi tiệc công việc gì quá trang trọng.
Đường Án Trác nhanh chóng chạy lên lầu, ghi nhớ trang phục của anh ấy, rồi tìm một bộ đồ có màu sắc không quá khác biệt.
Khi cậu xuống lầu, Ngụy Tắc Văn đang dựa vào tủ để đeo đồng hồ. Anh ấy có rất nhiều đồng hồ, phần lớn là tự mua, cũng có cái do người khác tặng. Mỗi chiếc đều vô cùng quý giá và đắt đỏ, 80% là hàng số lượng giới hạn, 20% còn lại được đặt làm riêng. Nhìn mỗi món đều thấy hoa cả mắt. Chỉ cần tùy tiện lấy một chiếc, e rằng giá của nó cũng đủ cho một gia đình bình thường sống no đủ mấy năm.
Anh ấy lại ôm vai Đường Án Trác, nhẹ nhàng hứa hẹn, “Hôm nào tôi sẽ tìm nhà thiết kế đặt làm cho em một chiếc, trước hết cứ về đo kích cỡ tay em đã.”
Hiển nhiên đó không phải lời khách sáo của Ngụy Tắc Văn, anh ấy luôn nói là làm, điều này Đường Án Trác biết rất rõ. Dù cho cậu không hiểu nhiều, nhưng vừa nghe đến “đặt làm” hay “nhà thiết kế”, cậu cũng biết đó tuyệt đối là những món đồ xa xỉ. Cậu đang định từ chối thì Ngụy Tắc Văn dường như đã đoán trước được, bèn vươn tay che miệng cậu lại.
“Ưmhh……”
“Nghe tôi.”
“Nhưng mà, ưmhh……”
“Không nhưng nhị gì hết.”
“Quá, ưmhh……”
“Không có quá gì cả.”
“…… Dạ, ưmhh!”
Ngụy Tắc Văn cười đến mức bả vai rung rung, “Tôi cứ tưởng em lại muốn nói gì đó để từ chối chứ.”
Mặt Đường Án Trác đỏ bừng. Hôm nay Ngụy Tắc Văn tự mình lái xe, nên cậu ngồi ở ghế phụ.
Đường Án Trác đã quen với việc những nơi Ngụy Tắc Văn lui tới đều sang trọng và đắt đỏ, nên khi bước vào cổng club, cậu cũng không quá kinh ngạc nữa.
Nhân viên phục vụ dẫn hai người đi qua một đoạn hành lang dài tối mờ. Sau đó, trước mắt chợt sáng bừng lên, khung cảnh còn xa hoa hơn cả lúc mới vào cửa.
Ngụy Tắc Văn giải thích cho cậu, “Đây là địa bàn của Trình nhị công tử, cậu ấy là bạn của tôi. Buổi tiệc tối nay do cậu ấy chủ trì, lát nữa vào trong tôi sẽ giới thiệu em.”
“Vâng.”
Sau khi vào cửa, Đường Án Trác vẫn căng thẳng theo bản năng, thầm hít sâu một hơi, nghĩ xem nên chào hỏi mọi người thế nào.
Ngụy Tắc Văn là người đến cuối cùng, nên vừa vào cửa, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía họ. Nhưng ánh mắt họ chỉ dừng trên người Ngụy Tắc Văn chưa đầy một giây, ngay lập tức đã chuyển sang Đường Án Trác.
Ngụy Tắc Văn kéo cậu lại gần, không biết ai đó đã nói một câu, “Tắc Văn, nhanh như vậy đã có bạn trai nhỏ rồi sao?”
Bạn trai nhỏ?
Đường Án Trác chưa kịp phản ứng về việc mối quan hệ giữa mình và Ngụy Tắc Văn bị hiểu lầm, nhưng cậu lại nắm bắt một trọng điểm khác: bạn bè của Ngài Ngụy không hề kinh ngạc khi nói ra từ này, phải chăng điều đó chứng tỏ Ngài Ngụy không quá... thẳng?
Cậu đang miên man suy nghĩ thì Ngụy Tắc Văn đã kéo ghế cho cậu, “Bạn trai nhỏ cái gì mà bạn trai nhỏ, đây là cậu nhóc lần trước tôi đã nhắc tới.”
“Ồ… thì ra là vậy.”
Đám người kéo dài âm điệu, đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý, như đã nhìn thấu mọi chuyện nhưng không nói toạc ra. Họ quen biết Ngụy Tắc Văn đã lâu nhưng anh ấy chưa từng dẫn ai đến tham gia những buổi tụ họp riêng tư như thế này. Ngay cả người mẫu Phùng Nhiên, người được xem là cưng chiều nhất trong mắt người đời, cũng chỉ theo Ngụy Tắc Văn tham dự mấy bữa tiệc xã giao thông thường. Còn những buổi họp mặt riêng tư bạn bè như thế này, thường được tổ chức ở địa điểm riêng của các công tử quyền quý, Phùng Nhiên trăm triệu lần cũng chẳng thể nào đặt chân vào được.
Cậu bé này là người đầu tiên.