Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 23: “Mẹ sống có ổn không?”
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày thi là thứ Hai, nên học sinh ký túc xá không cần phải về trường vào Chủ Nhật trước đó.
Hôm nay trời vừa vặn đổ tuyết lất phất. Thành phố Lâm Hoài không phải là đô thị phương Nam, dù sắp vào đông cũng không quá lạnh buốt, nhưng vẫn có chút se se.
Ngụy Tắc Văn rất coi trọng kỳ thi của Đường Án Trác, bởi đây dù sao cũng là bài thi đầu tiên của cậu sau khi chuyển trường, có ý nghĩa quan trọng đối với cậu.
“Trời hơi lạnh, mặc thêm áo cho ấm.”
Ngụy Tắc Văn đứng trước tủ đồ của Đường Án Trác, lấy một chiếc áo khoác bóng chày mặc vào cho cậu.
“Đi thi nên mặc chút đồ màu đỏ.”
Hắn đứng phía sau, nhẹ nhàng bóp hai bên vai Đường Án Trác, rồi ngắm nhìn đứa trẻ trong gương. Vì bận học nên cậu vẫn chưa có thời gian cắt tóc, mái tóc hơi dài ngoan ngoãn ôm sát đỉnh đầu. Cậu mặc chiếc áo khoác màu đỏ trông lại càng thêm trẻ con.
Đường Án Trác nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ mặt có chút phức tạp. Không phải vì chiếc áo màu đỏ quá khó coi, chủ yếu là…
“Ngài Ngụy, em không ngờ ngài lại tin mấy chuyện này đấy.”
Đây là lần đầu tiên Đường Án Trác cảm thấy buồn cười trước hành động của Ngụy Tắc Văn, bởi vì tối hôm qua ngài Ngụy đã đặt mười chiếc quần lót màu tím lên giường cậu.
Ngài ấy nói đó là màu tím may mắn…
Quả thực Đường Án Trác không thể tin nổi Ngụy Tắc Văn lại là người mê tín đến vậy.
Ngụy Tắc Văn đặt cằm lên đỉnh đầu cậu, cười híp mắt. “Biết đâu thật sự có tác dụng đấy. Xuống lầu thôi, ăn no rồi huynh đưa em đi thi.”
Vì biết Đường Án Trác phải vào phòng thi, bữa sáng hôm nay phong phú hơn hẳn mọi ngày. Chú Ưng xoa đầu cậu, “Thi tốt nhé, Án Trác.”
“Cảm ơn chú Ưng.”
Cậu gặp Phó Thừa Việt ở cổng trường. Có lẽ Phó Thừa Việt đã trông thấy cậu từ sớm nên đứng đó chờ.
Ngụy Tắc Văn nhìn một người cao một người thấp cùng đi vào trường, lòng bỗng nhiên cảm thấy hơi hụt hẫng.
Tâm tư của Phó Thừa Việt quá rõ ràng, ngay cả cặp sách của Đường Án Trác cũng giành xách hộ. Bình thường con trai kết giao bạn bè sẽ không chăm sóc chu đáo đến mức này.
Hắn có cảm giác như củ cải nhà mình nuôi bị một chú heo con không biết từ đâu chạy tới trộm mất.
Cứ nghĩ đến cảnh Đường Án Trác ở cùng Phó Thừa Việt mỗi ngày ở trường, Ngụy Tắc Văn càng cảm thấy phiền lòng.
Mãi cho đến khi không còn trông thấy bóng dáng Đường Án Trác nữa, Ngụy Tắc Văn mới lên xe. Trên vai hắn đọng một lớp tuyết mỏng, trên mặt đất in hằn dấu chân ướt đẫm.
“Tuyết ngừng thì đi đổi xe thôi, chú Ưng.”
“Vâng.” Chú Ưng nhìn hắn qua kính chiếu hậu, cảm thấy sắc mặt hắn hơi nghiêm túc. Cố tình chú lại không nói điều hay, mà đi nói điều dở.
“Thằng nhóc này đối xử với Tiểu Đường nhà chúng ta không bình thường nhỉ.”
Ngụy Tắc Văn lập tức ngẩng đầu, “Chú cũng cảm thấy vậy đúng không! Cháu đã bảo chắc chắn không phải do cháu suy nghĩ nhiều mà.”
Chú Ưng cười mà không đáp. Theo như chú thấy, tiên sinh đối xử với Tiểu Đường mới là càng không bình thường.
Đường Án Trác và Phó Thừa Việt không thi chung một phòng. Hai người tách ra ở đầu hành lang. Đường Án Trác tìm được phòng thi của mình, đứng ở cửa kiểm tra lại một lượt dụng cụ được phép mang vào, xác định không có sai sót gì mới bước vào.
Nhưng trên thực tế, đêm qua, sáng nay trước khi ăn cơm, trước khi lên xe và sau khi đến trường, Ngụy Tắc Văn đã giúp cậu kiểm tra đến bốn lần, đảm bảo không để xảy ra sai sót nào.
Đường Án Trác biết, ngài Ngụy coi trọng kỳ thi này không kém gì cậu. Ở chung lâu rồi, cậu cũng có thể nhìn thấu những băn khoăn của hắn.
Không phải Ngụy Tắc Văn nghĩ rằng nếu cậu thi không tốt sẽ uổng phí số tiền hắn đã bỏ ra để hỗ trợ, mà là nếu cậu không đạt được kết quả mong muốn, cậu sẽ không vui hoặc thất vọng nản lòng.
Đường Án Trác đang nghĩ ngợi miên man thì tiếng chuông báo giờ thi chợt vang lên. Cậu giật mình lấy lại tinh thần, phát hiện không biết từ lúc nào, mình đã viết tên Ngụy Tắc Văn rất nhiều lần lên giấy nháp.
Vô số lần cậu từng cảm thấy ba chữ này khi đứng cạnh nhau thật sự rất êm tai. Hiện tại, cậu đặt tờ giấy này bên dưới bài thi, giống như ngài Ngụy đang ở bên cạnh mình, có thể cho cậu sức mạnh vô hình.
Bốn môn thi chỉ trong hai ngày, nên thi xong cậu cũng không cảm thấy quá mệt mỏi.
Toán học là môn cậu giỏi nhất. Ngoại trừ một câu trắc nghiệm không quá chắc chắn và một bài cuối cùng hỏi thêm kiến thức ngoài để phân loại học sinh, còn lại thì hầu hết không có vấn đề gì.
Cậu cũng khá am hiểu môn Ngữ văn, chỉ là viết văn không giỏi lắm. Đề bài cho quá trừu tượng, rất khó lý giải hàm ý cụ thể. Nhưng Ngụy Tắc Văn đã từng dặn dò cậu đừng hoảng loạn, nếu cậu không biết thì có thể đa số mọi người cũng đều không biết, loại đề này thường không chiếm quá nhiều điểm.
Về phần tiếng Anh, khoảng thời gian này học cùng với Lăng Giai, hai người vẫn luôn giúp đỡ lẫn nhau. Cậu cảm thấy hiện tại mình làm bài thuận buồm xuôi gió hơn hẳn trước kia.
Môn thi cuối cùng là Vật lý, đây là môn học mà Đường Án Trác luôn luôn ổn định. Cũng có những câu cậu không làm được, nhưng những câu đã làm đều có thể đảm bảo chính xác.
Cậu phát hiện khi mình thực sự vào phòng thi cũng không quá căng thẳng. Thả lỏng tâm trí thì suy nghĩ càng thêm rõ ràng. Nhìn chung, cậu cảm thấy mình thi không hề tệ.
Vì thế, lúc được Ngụy Tắc Văn đón về nhà, tâm trạng cậu vẫn luôn vui vẻ. Chỉ đến tối, khi nằm trên giường nhắn tin cho Lữ Quyên, cậu mới cảm thấy hơi mất mát.
Cậu cảm thấy nếu mình muốn về, vẫn nên báo trước cho Lữ Quyên một tiếng. Bởi vì Ngụy Tắc Văn muốn đi cùng cậu, cậu sợ sẽ gặp phải lúc Lữ Quyên đang tiếp khách.
Nhưng tin nhắn mà cậu phải đắn đo sắp xếp từ ngữ gần một giờ mới gửi đi, lại giống như đá chìm đáy biển, không nhận được hồi âm.
Đường Án Trác nhẩm đếm thời gian. Nếu Lữ Quyên kết thúc lúc 12 giờ, vậy có lẽ sau 12 giờ cô ấy sẽ trả lời cậu. Liệu có bị từ chối không?
Bây giờ, mẹ và con trai gặp mặt đều phải tính toán như vậy. Lúc Đường Án Trác gõ chữ, cậu cũng cảm thấy mới mẻ như đang trò chuyện với một người xa lạ.
Cậu cầm điện thoại mãi không ngủ được. Gần 1 giờ sáng, cuối cùng Lữ Quyên cũng trả lời.
Trong bóng đêm, Đường Án Trác mở to mắt. Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên quá chói khiến cậu vội nheo mắt lại.
Chờ độ sáng tự động điều chỉnh, cậu mới thấy rõ chữ.
Rất đơn giản và cũng rất qua loa, không nhìn ra chút tình cảm nào.
— Ừ.
Nhưng Đường Án Trác biết Lữ Quyên đã đồng ý rồi.
Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được buông xuống, nhưng lại giống như biến thành một cọng lông vũ phất phơ, ngứa ngáy khó chịu.
Vì thế, đêm hôm ấy Đường Án Trác chẳng thể nào chợp mắt. Ngày hôm sau, cậu với hai quầng thâm mắt đi xuống lầu, vừa liếc mắt một cái đã bị Ngụy Tắc Văn nhìn ra.
Ngụy Tắc Văn không hỏi gì. Hắn biết hiện tại tâm trạng Đường Án Trác nhất định rất phức tạp.
“Tôi bảo A Thành mua chút rau củ, trái cây và vật dụng hằng ngày, đều là thứ mẹ em cần dùng. Lát nữa em mang theo đi.”
“Cảm ơn ngài Ngụy.”
Đường Án Trác không ăn uống gì. Cậu cũng không biết sao mình lại căng thẳng đến mức tay chân đều lạnh buốt như vậy.
Từ thành phố Lâm Hoài về đến con ngõ nhỏ, buổi sáng xuất phát, giữa trưa mới tới nơi.
Con phố quen thuộc đã trở nên hơi xa lạ, chỉ là con đường vẫn dơ bẩn như cũ, nhà cửa vẫn lụp xụp như xưa.
Ngụy Tắc Văn đã dùng chiếc xe ít phô trương nhất của mình, nhưng qua tay dân cư xóm nghèo nơi đây vẫn gây ra chấn động lớn. Chỉ vài phút là tin Đường Án Trác trở về đã được truyền khắp mỗi nhà.
So với trào phúng và miệt thị, đối với người trong con hẻm nhỏ bây giờ thì sự tò mò đã vượt lên tất cả. Họ muốn biết rốt cuộc cậu có bao nhiêu bản lĩnh mà có thể câu được “đại gia” lợi hại như vậy. Đương nhiên cũng có người nhỏ giọng bàn tán, nói bây giờ cậu phát đạt rồi mà chẳng chịu đón mẹ đi.
Một con sói vong ơn bạc nghĩa.
Nhưng bọn họ đâu biết không phải Đường Án Trác chưa từng nghĩ tới điều này. Chỉ là chính cậu còn đang ăn nhờ ở đậu, sao có thể gây thêm phiền phức cho Ngụy Tắc Văn? Nhưng cậu đã quen bị người hiểu lầm, bị trở thành đề tài câu chuyện, vì thế đối với những lời bàn tán ấy cũng không để tâm. Cậu chỉ đưa Ngụy Tắc Văn nhanh chóng lên lầu.
Bậc thang làm từ tấm ván gỗ vẫn vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, như một bà lão gần đất xa trời, không chịu nổi một chút sức lực.
Cửa không khóa, cũng không nghe thấy tiếng động kỳ lạ nào. Đường Án Trác biết Lữ Quyên ở bên trong, hơn nữa vì biết cậu sẽ trở về nên mới không tiếp khách.
Đường Án Trác quay đầu nhìn Ngụy Tắc Văn. Người sau dùng một bàn tay xoa xoa gáy cậu.
Cậu ngửi thấy trên người hắn tỏa ra hương nước hoa nam tính mát lạnh, thật sự cảm thấy an tâm hơn hẳn.
Cậu đẩy cánh cửa đã lâu chưa chạm vào, thấy Lữ Quyên nằm trên giường, giống như khi cậu còn ở trong nhà.
Chiếc chăn đơn mỏng manh chỉ che khuất phần bụng dưới, nửa người trên là quần áo vừa mỏng vừa hở, ngực lộ ra, da thịt có đầy vết xanh tím.
Hiện tại cô quá gầy, quả thực trông càng thêm xanh xao.
Cô cao gần 1m7 mà cảm giác như cả người chỉ nặng hơn 40kg.
Đường Án Trác nắm chặt tay, hé miệng nhưng không phát ra tiếng nào.
Cậu khẽ ho một tiếng hắng giọng rồi gọi: “Mẹ.”
Đã bao lâu rồi cậu không gọi xưng hô này? Cậu đã chẳng còn nhớ rõ.
Lữ Quyên quay đầu lại, mái tóc khô vàng, mặt mày cũng vậy.
Ánh mắt cô lướt qua Đường Án Trác, nhìn về phía Ngụy Tắc Văn.
Trong ánh mắt vẩn đục ấy không biết mang theo cảm xúc gì. Mới đầu Đường Án Trác tưởng cô đang tính kế xem nên kiếm tiền từ Ngụy Tắc Văn thế nào, dẫu sao cô đã từng nói trắng ra như vậy. Nhưng rất nhanh cậu phát hiện không phải, trong ánh mắt cô là một thứ cảm xúc khác mà cậu không thể hiểu được, như là một loại… gửi gắm.
“Về rồi sao.”
Lữ Quyên thong thả ngồi dậy dựa vào tường, cúi đầu đốt một điếu thuốc, mái tóc bên tai rủ xuống che khuất khuôn mặt.
Dù cho hiện tại dung nhan cô tiều tụy, gầy gò xanh xao, khắc khổ già nua, nhưng vẫn có thể nhìn ra khi còn trẻ cô đã là một cô gái diễm lệ, quyến rũ đến nhường nào.
“Nơi này vừa bẩn vừa nhỏ, làm khó những kẻ có tiền như các người rồi.”
Lữ Quyên nhả ra một ngụm khói. Ngụy Tắc Văn biết cô đang nói chuyện với mình, bèn mở miệng trả lời: “Không sao.”
“Còn mang đến nhiều đồ vậy à?”
Thấy ở cửa xếp đầy các loại túi như một ngọn núi nhỏ, đôi mắt Lữ Quyên dường như sáng rõ trong một chớp mắt, nhưng lại nhanh chóng tối sầm xuống.
“Tôi dùng không hết.”
“Không hết được đâu…” Cô nhỏ giọng lặp lại một lần, không biết là nói với Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn hay là đang tự lầm bầm lầu bầu.
Đường Án Trác quay đầu đi chỗ khác. Dáng vẻ này của Lữ Quyên khiến cậu muốn khóc, nhưng cậu không thể khóc. Nếu cậu khóc, có lẽ Lữ Quyên sẽ mắng cậu: “Đồ ngốc, mẹ còn không khóc thì con khóc cái gì, nước mắt giữ lại để dành khi mẹ chết đi.”
Đường Án Trác nấu cho Lữ Quyên một bữa cơm. Ngụy Tắc Văn về xe chờ cậu, muốn cho hai mẹ con chút thời gian riêng tư.
Đường Án Trác làm bốn món ăn. Đây có thể xem là những món ăn mà cậu từng nấu nghiêm túc trong căn nhà nhỏ này.
Hai người ăn trong im lặng, không ai nói gì, chỉ có tiếng đũa va vào chén đĩa mà thôi.
Lữ Quyên ăn rất ít, lại còn chậm. Đường Án Trác ăn xong rồi bèn ngồi cùng cô.
“Chờ con tốt nghiệp sẽ đi tìm công việc, vừa học đại học vừa kiếm tiền, đón mẹ lên thành phố.”
Đường Án Trác đột nhiên lên tiếng. Lữ Quyên sửng sốt dừng đũa, động tác nhai nuốt cũng chậm lại. Cô nhìn Đường Án Trác thật lâu. Dường như cậu thấy trong mắt mẹ mình là nỗi sầu thương nồng đậm, giống như là…
Như một đầm lầy mà khi đã rơi vào thì không thể thoát ra được.
Lữ Quyên không đáp lại lời cậu. Cô khô khốc mở miệng.
“Con sống có ổn không?… Con trai…”
Cô vụng về thốt ra hai tiếng này. Trong đáy mắt, một giọt nước mắt cuối cùng cũng không kiềm được mà lăn dài.