Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 25: 'Đúng vậy, con cũng thích'
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong kỳ thi đầu tiên, Đường Án Trác đạt thành tích khá tốt, cậu đã thành công lọt vào top một trăm trong số 1348 học sinh cùng khối.
Đối với cậu, đây có thể nói là một thành tích rất cao, dù sao hai năm trước đó, nền giáo dục mà cậu tiếp thu kém hơn nhiều so với bạn bè đồng trang lứa.
Ngụy Tắc Văn còn vui mừng với kết quả này hơn cả cậu. Ngày thành tích được công bố, Đường Án Trác đã nhận được một chiếc máy tính.
Ngụy Tắc Văn đã muốn tặng cậu từ lâu nhưng sợ cậu cảm thấy gánh nặng tâm lý quá lớn, nên hắn bèn lấy lý do đây là món quà khen thưởng cho lần đầu tiên cậu đạt kết quả cao trong kỳ thi.
Sự khen thưởng này rất có hiệu quả, Đường Án Trác quả thực đã được cổ vũ. Trước kỳ nghỉ, cậu còn phải thi thêm hai kỳ nữa, mỗi lần thi cậu đều có tiến bộ. Điểm số trong kỳ thi lần thứ ba cũng đủ để cậu đậu vào trường đại học mơ ước.
Vì thế, trong kỳ nghỉ đông, cậu nhận được một món quà quý giá hơn từ Ngụy Tắc Văn — một chiếc đồng hồ đặt làm riêng cho cậu.
Ngụy Tắc Văn nói là làm. Đường Án Trác cảm thấy chiếc đồng hồ này có thể mua đứt cả cậu, trong chốc lát cậu lúng túng không biết phải làm gì. Vật này… quá đắt.
Dù Ngụy Tắc Văn đã nói trước và cậu cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cậu vẫn không cách nào yên tâm thoải mái chấp nhận món quà này.
Đường Án Trác căng thẳng nuốt nước miếng, nâng niu chiếc đồng hồ trong tay, sợ không cẩn thận sẽ làm rơi mất.
“Ngài Ngụy, ngài cho em quá nhiều thứ rồi, em… em trả không nổi.”
“Ai cần em trả?” Ngụy Tắc Văn giúp cậu đeo đồng hồ, hắn cầm cổ tay của cậu lên cẩn thận ngắm nghía.
Cổ tay của Đường Án Trác rất gầy, cho nên hắn chọn dây đồng hồ cho cậu cũng nhỏ hơn so với dây của mình. Nhưng vì chọn theo gu thẩm mỹ của hắn, nên khi hắn đưa tay mình ra so sánh với cậu, lại tạo cảm giác thoạt nhìn hai chiếc đồng hồ này rất hợp đôi.
Tuy nhiên, Đường Án Trác về phòng ngủ thì cẩn thận cất đồng hồ đi, một món đồ quý giá như vậy cậu sẽ không đeo trên người.
Học sinh cuối cấp không có được kỳ nghỉ đông đúng nghĩa. Thời gian nghỉ của Đường Án Trác chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa tháng.
Người Trung Quốc vốn đã quen với sự hối hả, nên trong nửa tháng nghỉ ngơi này, Đường Án Trác chỉ thực sự nghỉ ngơi vào ngày Tất niên.
Dù sao cũng là đón Tết, Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác trở về chính gia của dòng họ Ngụy.
Đây là lần đầu tiên Đường Án Trác gặp Ngụy Chính Thanh và Lộ Anh Ninh.
Tật lo lắng căng thẳng của cậu lại tái phát.
“Chủ tịch và bà chủ đều rất tốt, Án Trác đừng lo lắng.”
Chú Ưng vừa lái xe vừa liếc nhìn cậu qua kính chiếu hậu. Đường Án Trác nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, lông mày nhíu chặt lại, hai tay bất an đan chặt vào nhau.
Ngụy Tắc Văn bóp nhẹ vai cậu để cậu thả lỏng.
“Yên tâm đi Án Trác, bọn họ đã muốn gặp em từ lâu, nhưng biết em học tập bận quá nên mới kéo dài đến tận bây giờ. Đừng căng thẳng, có lẽ em về còn được chào đón hơn cả tôi nữa đấy.”
Chú Ưng ở phía trước nghĩ thầm lời này của hắn quả thật không sai chút nào. Đường Án Trác ở trường nên có lẽ không biết, nhưng chú, người ở cạnh Ngụy Tắc Văn mỗi ngày, lại hiểu rất rõ. Mỗi lần Ngụy Tắc Văn gọi điện thoại nói chuyện với ba mẹ, hắn luôn nói thêm vài lời khen ngợi Đường Án Trác.
Nào là cậu học hành chăm chỉ và cố gắng, nào là ngoại hình sạch sẽ, ưa nhìn, hiểu chuyện, ngoan ngoãn khiến người ta yêu mến.
Tóm lại cái gì dễ nghe thì nói cái đó.
Với tư cách là một người chú, chú nghe rõ từng lời. Tóm lại, chú hiểu rõ Đường Án Trác tuyệt đối là một sự tồn tại độc nhất vô nhị trong mắt Ngụy Tắc Văn, chẳng phải những đứa trẻ trước đây được giúp đỡ đâu có được giới thiệu cho ba mẹ hắn đâu?
Ba mẹ hắn là ai? Là những nhà tư bản lớn nhất toàn bộ thành phố Lâm Hoài, thậm chí là trên cả nước, làm sao lại để ý một học sinh cấp ba bình thường được?
Nhưng Ngụy Tắc Văn lại cố tình muốn cho bọn họ biết đến sự tồn tại của Đường Án Trác.
Cho nên hiện tại, trong mắt ông bà Ngụy, cậu quả thực chính là một thiên sứ bé bỏng.
“Ngài Ngụy, em thật sự rất sợ.”
Đường Án Trác lo lắng, ngồi trên xe nhìn Ngụy Tắc Văn với ánh mắt cầu cứu.
Ngụy Tắc Văn xoa đầu cậu như dỗ một chú mèo nhỏ, “Không sao đâu, em cứ đi theo tôi.”
Vì thế Đường Án Trác giống như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo Ngụy Tắc Văn. Cậu cho rằng ngày Tết nhà họ Ngụy sẽ có rất nhiều khách khứa đến chơi, nhưng không ngờ chỉ có hai vợ chồng ông Ngụy ngồi trên ghế sofa.
Ngụy Tắc Văn kề tai nói nhỏ với cậu khi đứng ở cửa: “Xem đi, ba mẹ tôi còn dặn dò riêng với họ hàng thân thích trong nhà, ai muốn đến chúc Tết đều dời sang ngày mai, sợ em sẽ không được tự nhiên.”
Đường Án Trác cảm động đến mức nghẹn lời, cậu có tài đức gì mà lại gặp được người tốt như Ngài Ngụy chứ, giờ đây ba mẹ của Ngài Ngụy cũng đối xử rất tốt với cậu.
“Ba mẹ, con đã về.”
“Ôi chao, người bận rộn cuối cùng cũng chịu về nhà đón Tết rồi sao?”
Lộ Anh Ninh bóc hạt đậu phộng, dịu dàng trêu chọc con trai mình. Ngay sau đó, ánh mắt bà nhìn về phía Đường Án Trác đứng bên cạnh, cậu nhỏ bé hơn hẳn con trai bà, thật khiến người ta thấy thương.
“Đây là Án Trác phải không?” Lộ Anh Ninh lau tay, đứng dậy khỏi sofa, ôm lấy bờ vai gầy của Đường Án Trác, quay đầu lại nói với Ngụy Chính Thanh: “Lão Ngụy, ông xem kìa, đứa nhỏ này thật đẹp… Án Trác mau tới đây ngồi, ông bà đã chuẩn bị cho cháu nhiều đồ ăn ngon lắm.”
Ngụy Tắc Văn suýt thì sặc, “Mẹ, gì mà ông bà chứ, xưng là chú dì thôi.”
Lộ Anh Ninh nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái, nghĩ thầm hai vợ chồng họ lớn hơn Đường Án Trác gần bốn mươi tuổi, gọi một tiếng ông bà cũng không quá đáng. Nhưng thấy con trai phản ứng mạnh như vậy, bà bèn sửa lại lời nói: “Vậy thì chú dì, gọi là gì cũng được.”
“Cảm ơn chú dì ạ.” Đường Án Trác ngoan ngoãn ngồi giữa hai người. Ngụy Tắc Văn chỉ đành ngồi trên ghế sofa nhỏ bên cạnh, gác tay ra sau đầu nhìn ba người trước mặt, giả vờ ghen tị mà trêu ghẹo: “Xem đi Án Trác, tôi đã bảo em còn được chào đón hơn cả tôi rồi mà.”
Lộ Anh Ninh dùng ngón tay chọc chọc hắn, “Nhìn là thấy Án Trác được người ta yêu mến hơn con nhiều rồi.”
Bà thật sự rất thích Đường Án Trác.
Bà vẫn luôn muốn có con gái, cảm thấy con gái ngoan ngoãn, quấn quýt, kết quả lại sinh ra Ngụy Tắc Văn.
Từ nhỏ Ngụy Tắc Văn đã không vâng lời, sau khi trưởng thành càng là nghĩ gì làm nấy, luôn muốn khiêu chiến những chuyện kích thích. Muốn ra nước ngoài bèn ra nước ngoài, trong nhà nói thế nào hắn cũng không chịu nghe theo.
Sau này hắn trở về hỗ trợ công việc gia đình, lại mang dáng vẻ y hệt Ngụy Chính Thanh, mạnh mẽ, uy nghiêm, khí thế còn hơn cả ba hắn. Vì thế Lộ Anh Ninh chưa từng được trải nghiệm cảm giác con cái quấn quýt bên mình.
Đường Án Trác lại cực kỳ ngoan ngoãn, hầu như thỏa mãn toàn bộ ảo tưởng của bà về một đứa con.
Cho nên nhìn thế nào bà cũng rất thích.
Ngụy Tắc Văn cười khẽ, không tỏ ý kiến gì về lời của mẹ mình, còn nhẹ nhàng vui vẻ phụ họa theo: “Đúng vậy, con cũng thích.”