Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 26: “Án Trác, em phải luôn luôn vui vẻ”
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Án Trác giật mình, trong nháy mắt cậu bắt đầu nghĩ ngợi chữ “thích” mà Ngụy Tắc Văn nói có ý nghĩa gì. Cậu lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Ngụy Tắc Văn, nhưng Ngụy Tắc Văn không nhìn cậu mà vẫn chăm chú bóc quýt, đôi tay thon dài khéo léo bóc từng lớp vỏ trắng mỏng trên múi quýt.
Động tác đơn giản như vậy mà hắn làm trông thật đẹp mắt, Đường Án Trác mải mê ngắm nhìn, cho đến khi quả quýt đã được bóc sạch sẽ đặt trước mặt cậu.
“Ngẩn ngơ gì thế, mau ăn quýt đi.”
“Cho em ạ?” Cậu hỏi lại theo bản năng. Ngụy Tắc Văn cong ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cậu, “Không thì cho ai?”
Cậu cười tủm tỉm đón lấy, thịt quýt tan chảy trong miệng, vị ngọt thanh mát, cậu cảm thấy đây là quả quýt ngon nhất mình từng được thưởng thức.
“Ôi chao, Ngụy Tắc Văn, con cũng không biết bóc quýt cho mẹ à?”
Lộ Anh Ninh nhìn con trai, ánh mắt đầy hàm ý sâu xa. Đường Án Trác thấy thế vội vàng nói tiếp, “Dì ơi, để con bóc cho dì ạ.”
“Xem kìa, đúng là Án Trác của chúng ta hiểu chuyện nhất.” Lộ Anh Ninh rõ ràng đang sốt ruột, nhưng biết con không ai bằng mẹ. Sau khi hai mẹ con trao đổi ánh mắt chớp nhoáng, Ngụy Tắc Văn chắp tay trước ngực ra hiệu “xin tha”. Hắn nghĩ thầm, thôi rồi, đúng là không thể giấu giếm gì trước đôi mắt tinh tường này của mẹ.
Đường Án Trác không chú ý tới sự giao tiếp thầm lặng giữa hai mẹ con, cậu đang cẩn thận lột vỏ quýt, còn không quên bóc thêm một quả cho Ngụy Chính Thanh.
Ông Ngụy có vẻ ngoài nghiêm nghị nhưng tính cách lại không hề cổ hủ. Ngụy Tắc Văn cũng thừa hưởng chiều cao và dáng vóc từ ba mình. Ngụy Chính Thanh ngoài năm mươi tuổi nhưng trông vẫn rất phong độ, bề ngoài ít nhất phải trẻ hơn tuổi thật đến mười tuổi, dáng người cũng được giữ gìn rất tốt. Ông không nói nhiều, chỉ ngồi bên cạnh đọc báo, thỉnh thoảng mới cười nói vài câu với Lộ Anh Ninh.
Thoạt nhìn trông ông không có dáng vẻ nghiêm nghị đến mức khiến người ta phải e dè như bên ngoài đồn đại, ngược lại giống như là một trưởng bối đức cao vọng trọng trong nhà, hơn nữa còn là người cưng chiều con cháu nhất.
Tiếp nhận quả quýt từ Đường Án Trác, Ngụy Chính Thanh ôn hòa nói lời cảm ơn, sau đó gọi Lộ Anh Ninh một tiếng. “Anh Ninh, có phải bà quên lấy bao lì xì cho Án Trác rồi không?”
Lộ Anh Ninh nghe vậy mới vỗ đùi cái đét, như vừa sực tỉnh, “Ấy đúng rồi, xem đầu óc dì tệ chưa này, để dì đi lấy cho con.”
Đường Án Trác đứng lên theo, có chút bối rối. Cậu không ngờ mình lại có lì xì, cậu đã làm phiền Ngụy Tắc Văn nhiều như vậy, làm sao có thể vô tư nhận thêm lì xì được nữa.
Từ khi cậu tới nhà Ngụy Tắc Văn, hình như cậu vẫn luôn nhận được rất nhiều, mà trước nay cậu chưa cống hiến được gì, điều này khiến cậu vô cùng hổ thẹn.
Ngụy Tắc Văn thấy cậu đứng lên, tiện tay kéo cậu ngồi xuống cạnh mình. Lộ Anh Ninh lấy bao lì xì trở lại, một phong bao dày cộm cầm trong tay, bà vỗ vỗ vào lòng bàn tay, “Không đáng là bao đâu, Án Trác đừng chê ít nhé.”
Đường Án Trác giật mình đứng dậy, cậu chưa từng thấy nhiều tiền mặt đến thế. Chỉ cần nghĩ cũng có thể đoán được một xấp này ít nhất cũng phải mười ngàn, làm sao có thể nói là ‘không đáng là bao’ được.
Tuy rằng đối với nhà họ Ngụy quả thật không đáng là gì, nhưng đối với cậu thì đây là một số tiền không hề nhỏ.
Cậu liên tục xua tay, “Dì ơi, con thật sự không dám nhận nhiều thế này, ngày thường con ở nhà Ngài Ngụy đã được Ngài ấy chăm sóc đầy đủ rồi, con không cần…”
“Cầm đi, đừng khách sáo với dì Lộ đây, nếu không bà ấy sẽ không vui đâu.”
Đường Án Trác còn định từ chối, nhưng chưa nói xong, Ngụy Tắc Văn đã thay cậu nhận lấy bao lì xì rồi nhét vào trong tay cậu.
Ngụy Tắc Văn đã nói như vậy, cậu cũng không tiện từ chối nữa.
Bao lì xì nặng trĩu, Đường Án Trác trân trọng cầm trong tay. Sao mà người nhà họ Ngụy ai cũng tốt bụng đến thế chứ?
Thấy cậu đã nhận tiền, Ngụy Tắc Văn quay đầu ghé sát tai cậu nói nhỏ, “Tôi còn chuẩn bị quà năm mới cho em, tối sẽ mang em đi xem.”
“Ngài Ngụy, em thật sự……”
Ngụy Tắc Văn đặt ngón tay lên môi khẽ “Suỵt”, “Tôi biết, nhưng tôi muốn cho em.”
Trời mùa xuân đổ một trận mưa nhỏ, đất đai trở nên ẩm ướt, lầy lội. Tuy rằng sẽ làm bẩn giày nhưng mùi hương cây cỏ tươi mát sau mưa vẫn khiến lòng người sảng khoái. Lòng Đường Án Trác vì câu nói ấy mà dấy lên bao cảm xúc. Cậu nhìn góc nghiêng hoàn hảo của Ngụy Tắc Văn, bỗng nhiên tự hỏi một điều.
Phải là người như thế nào mới có thể có được Ngài Ngụy?
Cậu bỗng nhiên ngưỡng mộ người bạn đời tương lai của Ngài Ngụy, đó nhất định là người hạnh phúc nhất trên thế giới này. Nhưng nghĩ đến đây cậu lại bất chợt dấy lên nỗi buồn khó kìm nén. Hiện tại cậu có thể ở trong nhà Ngài Ngụy, vậy sau này thì sao? Liệu bọn họ có dần dần xa cách nhau vào một ngày nào đó không?
Ngụy Tắc Văn quay đầu lại nhìn cậu thì phát hiện cậu đang chăm chú nhìn mình, không biết đang suy nghĩ điều gì, đối diện hồi lâu mà quên cả dời mắt đi.
“Hôm nay sao cứ ngây người suốt thế?” Ngụy Tắc Văn nhéo nhẹ chóp mũi Đường Án Trác. Cậu giật mình, ánh mắt mơ hồ, vội vàng cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, “Không có gì ạ.”
“Vậy đi rửa tay cùng tôi, chuẩn bị ăn cơm.”
“Dạ.”
Nhà họ Ngụy ăn Tết không quá cầu kỳ hay phô trương mà vẫn chuẩn bị nhiều món ăn, mười món mặn chay, hai món canh, khung cảnh thật ấm cúng, cứ như Đường Án Trác vốn dĩ là một thành viên của gia đình này vậy.
Tay nghề đầu bếp hiển nhiên không tồi, món ăn được chế biến tinh tế, sắc hương vị đều hoàn hảo. Đường Án Trác cầm đũa, nhìn một bàn đồ ăn này rồi nghĩ thầm, mẹ ở nhà sẽ ăn gì đây?
Hôm nay tất niên, mẹ có tự làm thêm hai món cho mình không? Hay là vẫn giống như bình thường nằm trên giường cả ngày, cứ như mọi náo nhiệt của năm mới đều chẳng liên quan gì đến mẹ.
Đường Án Trác không muốn khiến mọi người mất hứng, nhưng vẫn không nhịn được kéo nhẹ góc áo Ngụy Tắc Văn. Khi Ngụy Tắc Văn cúi đầu qua, cậu khẽ nói nhỏ, “Ngài Ngụy, em nhớ mẹ…”
Tết đến nhớ nhà là chuyện quá đỗi bình thường. Ngụy Tắc Văn vỗ vỗ lưng cậu, “Ngày mai đón mẹ em qua đây, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, đừng buồn nữa.”
Lúc này đây Đường Án Trác không từ chối mà gật đầu đồng ý.
Trời lạnh tối rất nhanh, nhưng càng về tối, không khí năm mới càng trở nên rõ rệt và cảm giác ăn Tết càng mãnh liệt hơn. Chỉ có điều chương trình Gala mừng xuân thật sự không có gì hấp dẫn, Đường Án Trác xem được một nửa thì đã cảm thấy mơ màng buồn ngủ.
Ngụy Tắc Văn không biết đã đi đâu, khi trở về với chiếc áo khoác trên tay và gọi cậu đi theo. Cậu nhớ tới hắn nói muốn tặng quà cho cậu.
“Đi thôi Án Trác. Ba mẹ, chúng con ra ngoài đây ạ.”
Dường như ông bà Ngụy đã sớm biết kế hoạch của hắn, cũng không hỏi họ muốn đi đâu làm gì, dường như chỉ có mỗi Đường Án Trác là không hay biết gì cả.
Ngày Tết trên đường không có nhiều xe, thi thoảng mới thấy một hai chiếc.
“Ngài Ngụy, chúng ta đi đâu vậy?”
Buổi tối hơi lạnh, Đường Án Trác rụt vai lại. Ngụy Tắc Văn chú ý tới động tác của cậu, tăng nhiệt độ điều hòa lên một chút.
“Tới rồi em sẽ biết.” Hắn cố ý giữ vẻ thần bí, lái xe hơn nửa giờ mới đến nơi.
Hóa ra là tới ngắm biển. Ban đêm mặt biển lấp lánh dưới ánh trăng, theo gió nhẹ tạo nên từng con sóng. Biển hòa vào bóng đêm khiến đường nét trở nên mơ hồ, khó phân định ranh giới.
“Sao Ngài lại nghĩ đến việc đi ngắm biển vào buổi tối thế ạ?”
Lần đầu tiên Đường Án Trác thấy biển, cho dù là buổi tối vẫn làm cho cậu cảm thấy choáng ngợp trước cảnh tượng này.
Ngụy Tắc Văn đứng phía sau bỗng từ phía sau bịt mắt cậu lại.
Trước mắt hoàn toàn đen kịt, Đường Án Trác yên lặng chờ đợi, hình như còn nghe rõ cả tiếng trái tim căng thẳng của mình đang đập 'thình thịch'.
Không biết qua bao lâu, có lẽ chỉ vài giây, cũng có thể là vài phút, cậu nghe thấy một tiếng “vút”, tiếp đó Ngụy Tắc Văn buông tay ra.
Thật đúng lúc, khoảnh khắc tầm mắt khôi phục, cậu thấy pháo hoa rực rỡ nổ tung trên bầu trời.
Đương nhiên đây không phải điều quan trọng, điều quan trọng là hình dạng pháo hoa là tên của cậu.
“Đường Án Trác, em phải luôn vui vẻ nhé.”
Nước mắt cơ hồ chực trào ra ngay lập tức, Đường Án Trác kinh ngạc che miệng lại. Đây thật sự là món quà cậu yêu thích nhất từ trước đến nay.
Cậu không biết Ngụy Tắc Văn đã bỏ ra bao nhiêu tâm sức đằng sau món quà này, nhưng ít nhất tại giây phút này sự xúc động mà nó mang lại cho cậu là điều cậu có thể ghi khắc suốt đời.
Màn pháo hoa diễn ra chừng tám phút.
Sau khi kết thúc, tâm tình Đường Án Trác vẫn chưa thể bình tĩnh.
Ngụy Tắc Văn nhìn đôi mắt cậu lấp lánh trong đêm tối, hệt như lần đầu tiên hắn nhìn thấy cậu trong con hẻm nhỏ ngày trước.
Một người yếu ớt đối mặt với rắc rối vốn không thể tự mình giải quyết, đôi mắt ấy cũng sáng như thế này. Chỉ là khi đó cậu vừa bất lực vừa bất đắc dĩ, mà hiện tại phía sau Đường Án Trác có Ngụy Tắc Văn, trong mắt cậu giờ đây tràn đầy vui sướng và cảm động.
“Án Trác…”
Ngụy Tắc Văn gọi tên cậu, còn chưa kịp nói hết câu, một người nhỏ bé đã nhào vào lòng hắn.
Giọng nói nghèn nghẹn của Đường Án Trác truyền tới, “Cảm ơn Ngài, Ngài Ngụy, cảm ơn Ngài.”
Ngụy Tắc Văn vòng tay ôm chặt lấy cậu.
“Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ.”