Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ”
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Tắc Văn giao cho Lâm Thứ lo chuyện tìm cha của Đường Án Trác. Khả năng điều tra của Lâm Thứ trong lĩnh vực này luôn rất mạnh.
Hắn dặn Đường Án Trác rằng trước khi khai giảng không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần vui vẻ ở bên hắn mỗi ngày, cùng nhau làm những việc nên làm là đủ rồi.
Đường Án Trác rất nghe lời, cậu tin tưởng Ngụy Tắc Văn. Những chuyện hắn đã hứa nhất định sẽ làm được, hơn nữa rõ ràng hắn có khả năng tìm ra Đường Chí Hoa hơn cậu.
Trong nửa tháng cuối cùng của kỳ nghỉ, Ngụy Tắc Văn chỉ muốn vui vẻ bên Đường Án Trác. Cậu muốn ăn cơm hắn nấu, hắn bèn nấu không thiếu bữa nào. Dì An còn nói nhờ phúc của tiểu Đường mà công việc hàng ngày của dì cũng giảm bớt.
Hôm nay, hai người đang nghiên cứu món bánh kem mới trong bếp. Đường Án Trác đột nhiên muốn ăn vị chanh, Ngụy Tắc Văn bèn nhờ chuyên gia làm bánh nhanh chóng thiết kế một công thức mới.
Đường Án Trác đang nghiên cứu tỉ lệ nước chanh và sữa bò thì chú Ưng đột nhiên đi tới khẽ gõ cửa. Hai người đồng thời nhìn qua, “Chú Ưng.”
Vẻ mặt chú Ưng u sầu, đôi bàn tay khô khan xoa vào nhau, giọng nói chất chứa vẻ do dự.
Ngụy Tắc Văn lập tức hiểu chú muốn hỏi điều gì, hắn cúi đầu bảo Đường Án Trác chờ mình một lát.
“Chú Ưng, chúng ta vào thư phòng đi.”
Chú Ưng có vẻ bồn chồn, mất tự nhiên. Trước nay, ở trong nhà, chú chưa từng có trạng thái này khi đối mặt với Ngụy Tắc Văn.
“Tắc Văn, cháu cứ nói thật với chú đi. Chú lớn tuổi rồi, cháu nghĩ chú không nhận ra khi cháu nói dối sao?”
Chú Ưng coi Trần Cảnh Thành như con trai ruột, giờ phút này chú giống hệt một người cha già không biết phải làm sao.
“Trần Cảnh Thành…”
Vừa nghe thấy cách gọi này, chú Ưng sửng sốt trong giây lát. Khi Ngụy Tắc Văn không tức giận, hắn sẽ chẳng bao giờ gọi A Thành như vậy, cho nên hẳn là A Thành đã phạm phải tội lỗi gì đó lớn rồi.
Chú Ưng thấp thỏm chờ đợi hắn nói hết lời.
“Trần Cảnh Thành đã giúp phần tử bất hợp pháp gắn thiết bị định vị vào xe của cháu. Nếu cháu không phát hiện ra, thì vào ngày diễn ra hội nghị chiêu thương, cháu sẽ xảy ra va chạm mạnh với một chiếc xe tải mất phanh tại ngã tư đường. Giờ đây cháu cũng sẽ không ngồi ở đây.”
Ngụy Tắc Văn nhẹ nhàng nói ra những lời này, cứ như thể người suýt chút nữa bị hãm hại không phải là hắn. Hắn còn bình thản rót trà cho cả hai.
Cả người chú Ưng rét run. Chú rất khó chấp nhận chuyện này, bởi vì chú đã nhìn hai đứa nhỏ lớn lên, chú vẫn luôn cho rằng hai người có tình thân còn hơn cả anh em ruột thịt.
Trong ký ức của chú, Trần Cảnh Thành luôn là người lễ nghĩa nhã nhặn, không tranh giành, không đoạt lấy. Dù thế nào cũng không thể làm ra chuyện lấy oán trả ơn, bởi vì cuộc sống tốt đẹp của cả hai chú cháu chẳng phải đều do Ngụy Tắc Văn mang lại sao?
Tại sao A Thành lại làm những chuyện như vậy với Ngụy Tắc Văn?
“Cháu cũng không thể hiểu.”
Ngụy Tắc Văn nhìn thấu suy nghĩ trong lòng chú Ưng, vỗ vỗ vai chú.
“Cháu sẽ tiếp tục theo dõi và điều tra rõ ràng chuyện này. Nếu em ấy thật sự có lý do gì khó nói, thì khi được thả ra, cháu sẽ niệm tình cũ mà cho em ấy một cơ hội.”
“Ừ. Tắc Văn…” Chú Ưng định nói gì đó nhưng lại ngập ngừng.
“Chú nói đi.”
“Chú không biết vì sao mà A Thành lại làm như vậy, nhưng chú luôn coi cháu…”
“Cháu biết mà. Án Trác còn đang ở bên ngoài, cháu ra ngoài trước, chú nghỉ ngơi đi.”
Ngụy Tắc Văn ra ngoài, để lại một mình chú Ưng phiền muộn trong phòng. Thật lâu sau, chú mới ra cửa ngồi trong sân hút thuốc. Sau nhiều năm bỏ thuốc, đây là lần đầu chú châm lửa hút lại, hít vào hơi đầu tiên còn bị sặc mà ho khan.
Thực ra, vào ngày Trần Cảnh Thành hỏi hắn có phải đi tham dự hội nghị chiêu thương hay không, Ngụy Tắc Văn đã phát hiện ra vấn đề.
Cây to đón gió lớn. Nhà họ Ngụy có gốc gác lâu đời, chuyện làm ăn ngày càng phát triển, liên quan đến phân nửa sản nghiệp của thành phố Lâm Hoài. Bởi vậy, kẻ ghen ghét, thậm chí là hận thù, càng lúc càng nhiều.
Huống hồ, thanh danh nhà họ Ngụy xưa nay đều rất tốt đẹp, sạch sẽ, không có một đồng tiền đen nào, cho nên có thể nói là đã chặn đường của rất nhiều người.
Ngụy Tắc Văn đâu phải chưa từng bị người ta hãm hại. Khi ở nước ngoài, còn có kẻ thuê người muốn bắt cóc hắn để kiếm tiền chuộc, nhưng cuối cùng lại gặp hung hóa may. Cho nên sau này khi về nước, chú Ưng vẫn luôn đi theo hắn. Nhiều năm trôi qua, chính hắn vẫn luôn duy trì cảnh giác. Cho nên ngay khi Trần Cảnh Thành vừa biểu hiện chút ít khác thường, hắn đã bắt đầu chuẩn bị bày mưu tính kế.
Đầu tiên, hắn kiểm tra kỹ càng xe ô tô của mình. Nếu Trần Cảnh Thành muốn chơi xấu thì sẽ không tự dưng hỏi về hành trình của hắn. Khi hắn đi trên đường, nhất định sẽ xuất hiện “sự cố bất ngờ”, cho nên hắn phải kiểm tra xe trước tiên.
Quả nhiên, ở sau gương chiếu hậu, hắn phát hiện ra thiết bị định vị cực kỳ tinh vi.
Hắn không tháo xuống, ngược lại hắn muốn xem Trần Cảnh Thành sẽ chuẩn bị “bất ngờ” nào cho mình.
Sau đó, hắn bảo Lâm Thứ tìm người nghe lén điện thoại của Trần Cảnh Thành.
Trần Cảnh Thành biết hắn đã hơi nghi ngờ nên không dám ra cửa, nhưng nhất định sẽ liên lạc bằng điện thoại. Quả nhiên, hắn đã bắt được. Đối phương dùng thiết bị biến âm để đổi giọng. Ngụy Tắc Văn ghi âm lại rồi giao cho cảnh sát kỹ thuật điều tra, khôi phục âm thanh ban đầu bèn xác định được Long Xuân. Ngoài điều này, Ngụy Tắc Văn cũng biết được kế hoạch của bọn họ.
Cho nên hắn mới có thể nhờ cảnh sát giăng bẫy sẵn sàng đón đầu chiếc xe ở ngã tư.
Trần Cảnh Thành muốn đấu với hắn thì vẫn còn non lắm.
Hắn chỉ không hiểu rốt cuộc vì sao Trần Cảnh Thành lại làm như vậy mà thôi.
Dù sao đó cũng là đứa em trai mà hắn nhìn từ nhỏ đến lớn, cuối cùng đứa em này lại muốn hại chết hắn. Thật sự là một sự châm chọc nực cười khiến trái tim nguội lạnh.
“Chú Ưng sao thế ạ?”
“Không có gì, hỏi chuyện về A Thành thôi.”
Ngụy Tắc Văn nhéo mặt Đường Án Trác. Cậu vội bưng chén sữa chanh lên, “Mau xem nè, em cảm thấy tỉ lệ này là tốt nhất!”
Ngụy Tắc Văn nếm thử, gật đầu nói, “Bảo bối giỏi quá, chúng ta có thể bắt đầu bước tiếp theo được rồi.”
“Vâng.”
Đường Án Trác đập trứng gà và bột mì vào chén, khuấy đều, rồi lại đánh lòng trắng trứng thành kem. Nhìn lòng trắng trứng dần dần biến thành lớp kem màu trắng sền sệt quả là một chuyện vừa thú vị lại vừa chữa lành. Ngụy Tắc Văn cười, lau đi lớp bột mì chẳng biết đã dính trên mặt cậu từ khi nào.
Cậu nhóc cười cực kỳ vui vẻ. Ngụy Tắc Văn nghĩ thầm, nếu có thể, hắn hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ thế này.