44. Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em”

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em”

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong ngày khai giảng đầu tiên, Đường Án Trác vừa phải hoàn tất thủ tục nhập học, vừa dọn dẹp đồ đạc, khiến cậu vô cùng bận rộn.
Phòng ký túc xá của cậu có bốn người, tức là cậu có thêm ba người bạn cùng phòng. Có lẽ cậu là người đến sớm nhất, vì phải đến chiều những người khác mới lần lượt đến đông đủ.
Đường Án Trác chào hỏi mọi người. Các bạn cùng phòng của cậu nhìn chung đều có vẻ dễ gần. Cách giao tiếp giữa đám nam sinh cũng đơn giản, chỉ trò chuyện vài câu là đã bắt đầu thân thiết, bỏ qua giai đoạn ngượng ngùng, khó xử ban đầu.
Buổi tối, cả phòng thống nhất rằng ngày đầu khai giảng nên có một bữa ăn chung, thế là tất cả cùng kéo nhau ra khu vực gần trường đại học để tìm quán ăn.
Một người bạn cùng phòng tên Ninh Duệ rõ ràng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Cậu ấy dẫn cả nhóm Đường Án Trác đến một quán vịt quay rất nổi tiếng.
Khách xếp hàng rất đông, phỏng chừng đều là tân sinh viên đến để thưởng thức ẩm thực. Bọn họ phải xếp hàng gần một giờ đồng hồ mới có bàn trống.
Nhiệm vụ gọi món cũng được giao cho Ninh Duệ. Đường Án Trác rất quý tính cách của Ninh Duệ. Cậu ấy làm việc chủ động, có trật tự, một tập thể khi đi ra ngoài rất cần một người lo toan mọi việc đâu vào đấy như vậy.
Ninh Duệ chọn món nhanh chóng. Trong lúc chờ thức ăn, mọi người lần lượt giới thiệu về trường cấp ba của mình.
Đường Án Trác không nhắc đến ngôi trường cũ ở khu nhà trước đây. Bởi vì đối với cậu, cuộc sống mới của cậu bắt đầu từ khi gặp Ngụy Tắc Văn, từ khi chuyển đến trường cấp ba hiện tại. Vì vậy, cậu nhắc đến Lăng Giai, và cả Phó Thừa Việt.
Lăng Giai đã đi du học nước ngoài, nghe nói là học đạo diễn. Điều này khiến Đường Án Trác khá bất ngờ. Cậu không nghĩ Lăng Giai sẽ thích chuyên ngành này, nhưng ngẫm kỹ lại thì việc này rất hợp lý. Bình thường Lăng Giai là một cô gái có tư duy đổi mới, phá cách, nghề đạo diễn rất phù hợp với cô.
Trước khi Lăng Giai đi, cô bé còn gọi điện thoại cho cậu. Trút bỏ bộ đồng phục quy củ, khoác lên mình trang phục xinh đẹp, trông cô càng thêm phóng khoáng, thoải mái.
Cô bé nói: “Án Trác! Sau này cậu nhất định sẽ được xem phim điện ảnh của tớ!”
Đường Án Trác gật đầu đáp lời, cậu rất vui khi Lăng Giai tìm được niềm vui.
Còn về Phó Thừa Việt, từ sau lần gặp nhau ở sân bay, bọn họ chưa từng gặp lại. Kỳ nghỉ này của Đường Án Trác cũng xảy ra quá nhiều chuyện rối loạn, nên cậu không liên lạc với các bạn học khác.
Bây giờ nhắc đến cậu ta, Đường Án Trác thậm chí không biết rốt cuộc cậu ta đã học ở trường đại học nào.
Ngay lúc đang nghĩ như vậy, đột nhiên cậu nghe thấy Phó Thừa Việt gọi tên mình. Cậu còn tưởng mình bị ảo giác, rằng vì đang nghĩ đến Phó Thừa Việt nên mới nghe thấy giọng của cậu ta.
Thế nhưng, âm thanh ấy càng lúc càng gần, rồi lại gọi cậu thêm lần nữa.
Cậu ngẩng đầu nhìn sang, quả nhiên là Phó Thừa Việt đang đứng trước mặt.
“Phó Thừa Việt?”
“Án Trác, lâu rồi không gặp.”
Cũng không quá lâu, mới chỉ gần hai tháng thôi.
Đường Án Trác nghĩ thầm như vậy, nhưng vẫn lịch sự chào hỏi: “Lâu rồi không gặp.” Sau đó, cậu giới thiệu với bạn cùng phòng của mình: “Cậu ấy là Phó Thừa Việt, người mà tôi vừa nhắc đến – Vậy là cậu cũng học Tân Hải à?”
“Đúng vậy.”
Phó Thừa Việt gãi đầu, ánh mắt dừng lại trên người Đường Án Trác, một giây cũng không muốn rời đi.
“Nhưng tớ phải cộng điểm ưu tiên mới đủ đậu, học quản trị kinh doanh.”
“Vậy cũng tốt rồi.”
Phó Thừa Việt không quấy rầy bọn họ nữa, chỉ sang bàn của mình và nói: “Tớ về trước nhé Án Trác, chúng ta liên hệ sau.”
“Ừ.”
Ở đại học, việc gặp lại bạn cũ cùng lớp quả thật sẽ tạo cảm giác vô cùng thân thiết, hơn nữa còn giúp xua đi sự xa lạ với ngôi trường mới. Vì thế, Đường Án Trác rất vui vì Phó Thừa Việt cũng đến Tân Hải. Dẫu sao, khi còn học cấp ba, nam sinh đối xử tốt nhất với cậu trong lớp chính là Phó Thừa Việt.
Vịt quay ở quán này rất ngon, hơn nữa lượng thức ăn rất nhiều, đủ để bốn nam sinh ăn no nê. Đường Án Trác ăn được một nửa thì thấy nhóm Phó Thừa Việt chuẩn bị rời đi. Phó Thừa Việt vẫy tay với cậu, rồi khẽ lắc điện thoại.
Đường Án Trác nhìn thử, quả nhiên có một tin nhắn chưa đọc đến từ Phó Thừa Việt, hỏi cậu tối nay có muốn cùng ra sân thể dục tản bộ không.
Đường Án Trác trả lời đồng ý. Cậu ăn hơi no, vừa lúc có thể đi bộ tiêu hóa một chút. Cậu nhắn: 'Khi nào mình về sẽ nói cho cậu.'
Được!
Nhóm Đường Án Trác vừa ăn vừa nói chuyện đến hơn 8 giờ tối. Cậu nhắn tin cho Ngụy Tắc Văn, không biết hắn đang bận gì mà hôm nay mãi không trả lời tin nhắn. Nhưng Đường Án Trác biết chắc chắn nếu hắn đọc tin nhắn thì sẽ trả lời, nhất định là hắn không rảnh để cầm điện thoại.
Có lẽ buổi tối hắn mới nhắn lại!
Đường Án Trác trở về ký túc xá thay một bộ quần áo, rồi xuống lầu thì thấy Phó Thừa Việt đang đợi mình.
Phó Thừa Việt chỉ về một hướng: “Ký túc xá của tôi ở phía đối diện, hơi chếch với chỗ cậu.”
“Vậy thì cũng rất gần.”
Hai người sóng vai đi về phía sân thể dục. Hôm nay trên sân vô cùng náo nhiệt, có rất nhiều đàn anh, đàn chị của các hội nhóm, câu lạc bộ đang tổ chức các hoạt động tự phát để thu hút các đàn em mới.
Thậm chí còn có người nhảy disco.
“Cậu học y, đợi đến khi vào học chắc chắn sẽ rất bận. Có phải tớ sẽ không thể hẹn hò với cậu nữa không?”
Đường Án Trác khẽ nhíu mày. Cậu cảm thấy từ “hẹn hò” này hơi kỳ quái.
“Mình học chuyên ngành y nên hẳn sẽ rất bận, nhiều tiết, nhiều môn lắm.”
“Tiết của tớ không nhiều, tớ có thể cùng đi học với cậu.”
Đường Án Trác khó hiểu ngẩng đầu nhìn người kia. Cái chuyện đi học cùng nhau thế này sao cậu cứ cảm thấy hẳn là chỉ nên xảy ra ở mấy đôi yêu nhau chứ nhỉ?
Cậu và Phó Thừa Việt hẳn là không thích hợp làm vậy đâu nhỉ?
“Không cần đâu. Lúc rảnh rỗi cậu có thể tham gia các hoạt động đoàn hội, có vẻ cũng khá tốt đấy.”
Đường Án Trác từ chối khéo. Phó Thừa Việt đã hiểu ý cậu, đáp: “Cũng phải.”
Cậu ta nói sang chuyện khác: “Cậu có biết vì sao tớ lại chọn Tân Hải không?”
“Bởi vì Đại học Tân Hải rất tốt, ai mà không muốn được vào trường này chứ.”
Phó Thừa Việt lắc đầu: “Án Trác, tớ đến đây là vì cậu.”
Hơi thở của Đường Án Trác khựng lại. Cậu còn đang nghĩ sao hôm nay Phó Thừa Việt nói chuyện có vẻ khác thường như vậy, nghe xong câu này cậu lập tức hiểu được nguyên do.
Nếu là trước kia, có lẽ cậu sẽ không nhấn mạnh hai chữ “Bạn trai” này. Nhưng bây giờ, đây rõ ràng là cách từ chối tốt nhất. Cậu có thể coi như chưa nghe thấy những lời Phó Thừa Việt vừa nói, để giữa hai người bọn họ không cần phải xấu hổ.
Chẳng qua vẻ mặt Phó Thừa Việt vẫn ngây dại, bởi vì cậu ta đã thấy cái tên mà Đường Án Trác lưu trong điện thoại.
My way
Way, Ngụy, Ngụy Tắc Văn.
Vậy là Đường Án Trác thật sự đang ở bên Ngụy Tắc Văn sao?
Phó Thừa Việt siết chặt nắm tay, nhìn theo bóng dáng Đường Án Trác.
Tớ đã đến chậm rồi, đúng không?
Lời tỏ tình còn chưa kịp nói ra đã hoàn toàn bị nuốt ngược vào trong bụng.
Không bao lâu sau, Đường Án Trác sốt ruột chạy đến: “Phó Thừa Việt, mình không thể tản bộ tiếp với cậu nữa, anh ấy đến tìm mình.”
Phó Thừa Việt còn chưa kịp nói gì, Đường Án Trác đã chạy như bay ra ngoài.
Buổi chiều, Ngụy Tắc Văn giao toàn bộ số tiền tìm thấy trong phòng Trần Cảnh Thành cho cục cảnh sát. Trên số tiền này, cảnh sát đã kiểm nghiệm được dấu vân tay của Long Xuân và Trần Cảnh Thành. Hơn nữa, từ danh sách ghi chép của Long Xuân, đã có thể xác định rõ Trần Cảnh Thành có tham gia vào đường dây mua bán m* t**.
Số lượng còn không ít.
Long Xuân giao toàn bộ chuyện làm ăn ở thành phố Lâm Hoài cho Trần Cảnh Thành. Khi anh ta không ở nhà, gần như đều ở trong sòng bạc, đeo mặt nạ màu đen, giả làm nhân viên nữ chia bài ăn mặc gợi cảm, trộn m* t** vào rượu của những kẻ thắng bạc lớn nhất.
Vì thế, cuối cùng, những kẻ thắng tiền đó đều nghiện m* t**, tiền đến tay cũng đều dùng để mua thuốc từ anh.
Không ai có thể thắng được một xu từ sòng bạc của Long Xuân. Dù thắng đậm rồi thì cũng đều sẽ phải trả lại bằng một phương thức khác.
Lợi nhuận kếch xù đã che mờ hai mắt Trần Cảnh Thành, và cũng cướp đi tính mạng của anh.
Khoảnh khắc chứng cứ xác thực được đưa ra.
Ngụy Tắc Văn cảm thấy cả người mình như mất hết sức lực.
Hắn không biết vì sao Trần Cảnh Thành lại hận mình, nhưng nhiều năm qua hắn thật sự coi A Thành là em trai ruột. Vốn dĩ hắn chỉ nghĩ rằng dù A Thành có ý hãm hại mình phải vào cục cảnh sát, nhưng ngồi tù mấy năm rồi sẽ được thả, mình cũng có thể nuôi em trai cả đời, để cậu ấy cả đời không cần lo chuyện áo cơm.
Rốt cuộc làm gì có người anh trai nào thật sự nỡ trách mắng em ruột mình đâu?
Nhưng hiện tại, sự việc phát triển đến nông nỗi hắn không ngờ tới, Trần Cảnh Thành không thể thoát khỏi án tử hình.
Khi Ngụy Tắc Văn trở về từ cục cảnh sát, từ đầu đến chân đều lạnh băng, chết lặng. Hắn không biết nên nói thế nào với chú Ưng, thậm chí hắn còn cảm thấy việc không dạy bảo Trần Cảnh Thành tử tế là lỗi của hắn.
Hắn lấy điện thoại ra. Cả buổi chiều nay hắn chưa có thời gian nhắn tin cho Đường Án Trác, hắn sợ cảm xúc của mình không tốt sẽ làm ảnh hưởng đến cậu.
Nhưng giờ khắc này, hắn thật sự rất nhớ nhóc con của mình.
Ngụy Tắc Văn nhập chữ vào khung chat, suy tư thật lâu rồi không gửi đi mà bước ra cửa, lái xe thẳng đến trường Đại học Tân Hải.
Cho dù bọn họ mới tách nhau ra lúc sáng.
Hắn dừng xe lại, dựa lưng vào ghế lái. Bên ngoài trời tối, trong xe cũng đen nghịt, khiến người ta cảm thấy càng khổ sở.
Hắn gửi những chữ mình đã nhập trong khung chat đi.
Cục cưng, anh rất muốn ôm em.