45. Chương 45: Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 45: Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng em đang ở trường mà, làm sao bây giờ?
Khi Đường Án Trác thấy tin nhắn, lòng cậu thắt lại. Cậu biết Ngụy Tắc Văn sẽ không dễ dàng thể hiện sự yếu đuối trước mặt mình, nên chắc chắn hắn đã gặp chuyện gì đó.
Cục cưng, anh đang ở cổng trường.
??? Em ra ngoài ngay! Chờ em!
Đường Án Trác chạy đến, xe của Ngụy Tắc Văn quá dễ nhận ra. Vừa ra cửa, cậu đã thấy ngay và vội vàng chui vào xe. Vừa vào đã ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc. Ngụy Tắc Văn rất hiếm khi hút thuốc, hơn nữa chưa bao giờ hút trước mặt cậu, điều đó càng khiến cậu chắc chắn rằng tâm trạng của hắn đang rất tệ.
Ngụy Tắc Văn ôm cậu vào lòng, tựa vào vai cậu. Đường Án Trác nghe thấy tiếng thở nặng nề của hắn, cậu chưa bao giờ thấy hắn yếu đuối như vậy. Ngụy Tắc Văn trước mặt cậu luôn là dáng vẻ bất khả chiến bại, không gì làm khó được, chưa từng lộ vẻ mệt mỏi, chán nản.
Nhưng Ngụy Tắc Văn như vậy lại làm cậu càng thêm đau lòng.
“Sao vậy anh? Công ty có chuyện gì sao?”
Ngụy Tắc Văn cọ đầu trên vai cậu.
“Không phải, là chuyện của A Thành.”
“Anh A Thành sao thế?”
“A Thành phạm phải sai lầm rất lớn.”
Hắn không nói rõ, Đường Án Trác cũng không hỏi lại. Cậu không quan tâm A Thành thế nào, cậu chỉ nghĩ làm sao để Ngụy Tắc Văn không còn đau khổ như vậy nữa. Cậu làm động tác giống hệt Ngụy Tắc Văn từng làm: ôm lấy khuôn mặt hắn, cúi xuống hôn lên môi hắn.
“Anh đừng khổ sở được không, em luôn ở bên anh mà.”
“Anh tự hỏi lòng mình có phải vì anh không dạy dỗ A Thành đến nơi đến chốn, hoặc là anh đối xử với em ấy vẫn chưa đủ tốt. Nếu tốt hơn một chút, có phải em ấy sẽ không lầm đường lạc lối?”
“Không trách anh được, sao có thể trách anh chứ? Anh không sai gì hết, anh đã rất tốt, rất tốt với anh ấy rồi.”
Đường Án Trác ôm chặt hắn, hôn hắn từng chút một. Trong ánh mắt Ngụy Tắc Văn chứa đựng nỗi đau nặng trĩu, tựa như thủy triều đêm.
Đường Án Trác bèn hôn lên mắt, lên mũi, lên má, lên môi hắn.
Ngụy Tắc Văn giữ chặt cậu, thuận thế đè xuống, khiến nụ hôn thêm sâu đậm.
Hắn hôn rất mãnh liệt, tựa hồ muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí trong miệng Đường Án Trác. Cậu vòng tay ôm lấy cổ hắn, cố gắng đáp lại.
Không biết qua bao lâu.
Ngụy Tắc Văn cuối cùng cũng buông cậu ra, tựa vào người cậu, hơi thở vừa nặng nề vừa hỗn loạn.
“Hôm nay không về ký túc xá được không?”
“Được ạ, em sẽ ở bên anh.”
“Ừ.”
Ngụy Tắc Văn chạy xe đến khách sạn gần đó. Trong xe quá tối, khi ra ngoài, Đường Án Trác mới chú ý tới nét mặt mệt mỏi của hắn.
Thảo nào hôm nay hắn không trả lời tin nhắn của mình, chắc chắn đã bận tâm rất lâu về chuyện của Trần Cảnh Thành.
Giường khách sạn không thoải mái bằng ở nhà, nhưng Ngụy Tắc Văn quá mệt mỏi. Hắn cởi quần áo, ôm Đường Án Trác đi tắm xong thì ngã xuống giường.
Đường Án Trác yên lặng tựa vào lòng ngực hắn, nắm bàn tay lạnh buốt của hắn.
“Ngụy Tắc Văn, anh cũng có thể ỷ lại em.”
Sau chuyện của Phùng Nhiên, hai người chính thức xác định mối quan hệ. Đường Án Trác rất thích gọi tên Ngụy Tắc Văn, cậu cảm thấy gọi tên là một điều đơn giản nhưng lại vô cùng thân mật.
Hơn nữa cậu thích tên của hắn, tên liên lạc lưu trong điện thoại cũng là “way” có cách phát âm rất giống “Ngụy”.
Bởi vì đối với cậu, Ngụy Tắc Văn là con đường phía trước, cũng là bến đỗ bình yên của cậu. Chỉ cần Ngụy Tắc Văn ở đây, cậu sẽ không bao giờ lạc lối, cũng sẽ không phải bơ vơ không nơi nương tựa.
Nơi có Ngụy Tắc Văn thì nơi đó chính là nhà của cậu, cho nên cậu hy vọng mình cũng có thể làm chỗ cho hắn dựa vào.
“Anh không cần lúc nào cũng kiên cường trước mặt em. Em biết mình nhỏ tuổi hơn anh, không có kinh nghiệm sống phong phú như anh, cũng chưa bước chân vào xã hội, có rất nhiều thứ em không hiểu, nhưng em sẽ yêu anh, bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào.”
“Anh biết, cục cưng, anh biết.”
Ngụy Tắc Văn dùng sức ôm chặt cậu. Hai thân thể trần trụi nóng bỏng dán sát vào nhau, tay Ngụy Tắc Văn vuốt ve qua lại sau lưng cậu.
“Nếu có thể ôm em mãi như vậy thì tốt rồi.”