Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 8: Nơi nương tựa mới
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không sao, có tôi đây rồi.”
Ánh mắt Ngụy Tắc Văn sâu lắng, Đường Án Trác bất giác chìm đắm vào ánh mắt ấy, không hiểu sao lòng cậu như được ngâm trong dòng nước ấm áp, cuối cùng cũng tìm thấy sự vững vàng.
Đôi vai đang căng thẳng của cậu khẽ thả lỏng, cậu khẽ thở dài.
“Ngài Ngụy, em không nên thuộc về nơi đó.”
Bàn tay to lớn của hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, ngón tay Ngụy Tắc Văn dài hơn tay cậu nhiều, mang lại cảm giác vô cùng đáng tin cậy, làm cho người ta thấy yên tâm.
“Em không thuộc về nơi đó, nhưng nơi đó nên thuộc về em. Đường Án Trác, thứ em muốn đều có thể, cũng nên thuộc về em.”
Chưa từng có ai nói với Đường Án Trác những lời như vậy, khiến cậu cảm thấy mình là người tốt nhất trên đời.
Chưa từng có một ai. Ngụy Tắc Văn là người đầu tiên.
Ngài Ngụy tốt bụng thật đó.
Đường Án Trác cẩn thận suy nghĩ lời hắn nói, sau đó khẽ gật đầu.
“Vậy em đồng ý chứ?”
Không muốn gây quá nhiều áp lực cho cậu, Ngụy Tắc Văn vội bổ sung: “Tuy rằng thủ tục đã hoàn tất nhưng dù sao em mới là người đi học, mọi việc đều theo ý em.”
“Nếu như chuyển trường, em sẽ không thể thường xuyên về nơi này, quá xa.”
“Lo lắng cho mẹ em sao?”
Đường Án Trác gật đầu rồi lại lắc đầu, cậu không quá lo lắng cho Lữ Quyên, cậu không ở đây thì Lữ Quyên cũng chẳng chết đói được.
Chỉ là cậu cảm thấy mình không có nơi để đi.
Ngụy Tắc Văn thấu hiểu suy nghĩ của cậu, “Ở lại nhà tôi, tôi sẽ cho người chuẩn bị một căn phòng cho em.”
“Hả? Thế… thế thì quá phiền ngài, người nhà ngài có phản đối không ạ?”
“Trong nhà chỉ có tôi và chú Ưng, và cả người tài xế em gặp hôm đó nữa. Cậu ấy là cháu trai của chú Ưng, tên là A Thành, không có ai phản đối đâu.”
Ngụy Tắc Văn tốt với cậu quá, tốt đến mức Đường Án Trác cảm thấy cả đời này cũng không thể báo đáp, cậu không biết mình có thể gánh vác được ân tình lớn như vậy hay không.
Ai mà chẳng muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn chứ? Nhưng cậu đã quen với nghèo khổ, chưa từng tiếp xúc với những điều mới mẻ, nên nhất thời cậu rất do dự.
“Không sao, em có thể tới xem thử, tôi xin nghỉ bên này cho em, không thích nghi được thì trở về, thích nghi được thì ở lại, được không?”
“Được ạ.”
Ngụy Tắc Văn nói đến mức này, Đường Án Trác còn chần chừ từ chối thì lại thành ra làm cao.
Cậu long trọng nói lời “Cảm ơn” với Ngụy Tắc Văn.
“Không cần khách sáo với tôi, em nói với ông chủ cửa hàng trước một tiếng, chờ giải quyết xong chuyện ở đây tôi sẽ đưa em đi.”
“Vâng!” Ngoài việc dùng sức gật đầu, Đường Án Trác không biết thể hiện thế nào cho phải.
Ngụy Tắc Văn nhìn dáng vẻ gật đầu như gà con mổ thóc của cậu, bèn đùa, “Không lo tôi lừa em sao?”
Đường Án Trác tròn mắt chần chờ vài giây, sau đó mới khẳng định, “Không đâu, ngài sẽ không gạt em, chỉ là ngài Ngụy ơi, em cảm thấy ngài cho em nhiều quá, em không thể trả nổi.”
Con ngươi đen láy lóe lên vẻ chân thành, cậu nhóc nhỏ tuổi hơn Ngụy Tắc Văn nhiều, thế cho nên khi Ngụy Tắc Văn nhìn cậu trong lòng luôn bất giác nảy sinh cảm giác trìu mến.
“Không sao, từ từ rồi trả.”
Đường Án Trác nhỏ giọng thở dài, rũ đầu nhìn chằm chằm chân của mình. Ngụy Tắc Văn nhìn gáy cậu, hắn đâu có cần Đường Án Trác hoàn trả cái gì, chỉ là để trấn an lòng tự trọng kiên cường của cậu mà thôi.
Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác tới cửa hàng, Đường Án Trác đứng ở cửa nhìn xe rời đi mới bước vào, Ngô Quảng Vinh đang vắt chéo chân ngồi ở quầy thu ngân.
Áo thun kiểu ‘ông già’ cùng quần đùi rộng rãi là phong cách thời trang bất di bất dịch của chú mỗi ngày.
“Nhóc Trác đến rồi à!”
“Cháu đến rồi chú Vinh.”
Đường Án Trác đặt cặp xuống, Ngô Quảng Vinh nhường chỗ trong quầy thu ngân cho cậu ngồi.
Cách một cái quầy, Đường Án Trác chọn lời rồi nói, “Chú Vinh, sau này có lẽ cháu không thể tới trông cửa hàng nữa.”
Chú Vinh chớp mắt khẽ cười, có đôi khi chú cười tươi rói nhưng khóe miệng lại trễ xuống, Đường Án Trác nhìn mãi mà vẫn không hiểu sao chú lại làm được như vậy.
“Chuyện là thế nào?”
“Ngài Ngụy làm thủ tục chuyển trường cho cháu, xa nơi này lắm, cháu không thể thường xuyên về được.”
Ngô Quảng Vinh khẽ sờ tóc cậu, trong ánh mắt hiện rõ vẻ từ ái và vui mừng, chú thực sự vui mừng thay cho đứa nhỏ này.
“Đây là chuyện tốt, con nên đi đi, nhóc Trác à, khi nào về nhớ ghé thăm chú là được, cháu không cần lo lắng gì cho chú đâu.”
“Vâng! Cảm ơn chú!”
Chuyện ở cửa hàng của Ngô Quảng Vinh giải quyết rất thuận lợi, chờ chú ấy đi rồi, Đường Án Trác chống cằm suy nghĩ không biết nên nói thế nào với Lữ Quyên.
Cậu không muốn để lộ sự tồn tại của Ngụy Tắc Văn, bởi vì không cần nghi ngờ gì, Lữ Quyên chắc chắn sẽ bám lấy cậu để tìm Ngụy Tắc Văn đòi tiền.
Cậu thậm chí không định dùng tiền trong thẻ của Ngụy Tắc Văn cho mình, càng không thể để Lữ Quyên đi đòi tiền.
Ngụy Tắc Văn sẵn lòng giúp đỡ cậu, đó là lòng tốt của hắn, nhưng cậu không thể thật sự an tâm thoải mái chấp nhận chuyện này.
Buổi tối hôm nay khách đến mua đồ khá đông, đến khi đóng cửa, Đường Án Trác mới làm xong bài tập. Cậu thu dọn cặp sách, chậm rãi về nhà, trên đường cậu vẫn mãi suy nghĩ lý do để từ chối khi đối mặt với Lữ Quyên.
Đẩy cửa ra, xộc vào mũi vẫn là mùi ẩm mốc khó ngửi.
Đường Án Trác biết Lữ Quyên chưa ngủ, cậu kéo cửa sổ ra, nhỏ giọng nói, “Lần sau nhớ mở cửa sổ cho thoáng khí một chút.”
Cậu bước đi trong bóng tối, giẫm trúng một thứ gì đó mềm mại, nhặt lên mới biết đó là quần lót của Lữ Quyên.
Đường Án Trác suýt nữa trợn trắng mắt, vội ném quần lót vào chậu.
“Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói, con biết mẹ chưa ngủ.”
Đã bao lâu rồi cậu không gọi tiếng “Mẹ” này, thế cho nên tấm lưng gầy của Lữ Quyên chợt căng cứng, sau đó cô chậm rãi xoay người, hệt như một cỗ máy với bánh răng và xích đều đã rỉ sét.
“Nói đi.” Giọng Lữ Quyên nghèn nghẹn, nói một câu mà phải nuốt nước miếng mấy lần.
“Có người sẵn lòng giúp đỡ con, cho con chuyển trường, mấy ngày nữa chắc con sẽ không về đây nữa.”
Cậu lựa chọn những từ ngữ mơ hồ như “Có người”, quả nhiên Lữ Quyên cũng chú ý đến hai chữ này.
“Có người? Người nào?”
“Người tốt.” Đường Án Trác nằm thẳng trên giường, vẫn không nhúc nhích đưa ra lời giải thích chung chung nhất.
Cậu nghe thấy Lữ Quyên hừ khẽ, “Sao hả? Bám được vào nhà giàu rồi à?”
“Mẹ đừng nói linh tinh.”
“Ha… có gì mà không dám thừa nhận chứ? Mẹ mày cũng là cái loại này, bám lấy một kẻ giàu có thì có sao đâu? Giống như bọn họ nói đấy, đĩ thõa thì có thể sinh được đứa con gì.”
“Nhưng mẹ khuyên mày, bây giờ mày trẻ tuổi xinh đẹp, có vốn liếng, về sau nhiều tuổi rồi, người ta chưa chắc…”
“Ngài ấy không phải loại người đó! Con cũng không giống mẹ!”
Đường Án Trác ngắt lời khó nghe của Lữ Quyên, cậu có thể chịu đựng Lữ Quyên vũ nhục mình, nhưng không thể chịu được khi nghe Ngụy Tắc Văn bị bôi nhọ.
“Ờ, rồi rồi rồi, có thể bảo hắn cho mẹ ít tiền tiêu không?”
Quả nhiên.
Đường Án Trác bực bội dùng chăn trùm kín đầu, “Không có chuyện đó đâu, mẹ đừng mơ mộng hão huyền làm gì.”
“Thằng nhóc vô lương tâm.”
Ván giường vang lên tiếng kẽo kẹt, Lữ Quyên xoay người đưa lưng về phía cậu, cô tỏ vẻ chẳng bận tâm gì đến chuyện không kiếm được tiền.
Trong phòng chìm vào tĩnh lặng, Đường Án Trác cho rằng Lữ Quyên ngủ rồi, nhưng cậu không biết thực ra cô đang quay mặt vào tường khóc thầm.
Khóc không thành tiếng.
Cô thừa nhận, cô không muốn phải rơi vào tình cảnh này với con trai.
Rõ ràng là hai người thân cận nhất trên đời nhưng lại xa cách đến vậy.
Nhưng cô không có cách nào, cô làm công việc đáng buồn nhất, miễn cưỡng coi như một nghề, có đôi khi cô cảm thấy mình chỉ còn lại cái xác này, không có máu thịt, không có trái tim.
Cô biết Đường Án Trác học rất giỏi, sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi nơi này, cho nên cô buông những lời lẽ khắc nghiệt, xua tan tình mẫu tử, để Đường Án Trác có thể yên tâm rời đi, cậu sẽ không còn chút vương vấn nào với người mẹ như cô.
Chỉ là sau đó cô phát hiện, sự lạnh nhạt của cô đối với con trai đã từ cố ý mà dần trở thành thói quen.
Cô dần dần chết lặng, biến thành cái xác không hồn, trong đầu chỉ còn chuyện làm sao để lấy lòng khách hàng, không quan tâm, chăm sóc con trai, không có chút tình thân nào.
Cho nên Đường Án Trác rời đi cũng tốt, rời xa cô có lẽ cuộc sống của cậu sẽ tốt đẹp hơn.
Đường Án Trác phiền lòng, cậu lấy di động lưu số điện thoại trên danh thiếp mà Ngụy Tắc Văn đưa cho, sau đó gửi tin nhắn cho hắn.
“Ngài Ngụy, em đã thông báo cho mẹ và ông chủ cửa hàng rồi. Ngày mai là cuối tuần, em có thể thu dọn hành lý.”
Khi gửi tin nhắn, màn hình đột nhiên sáng hơn, vì thế Đường Án Trác thấy rõ giờ, lúc này cậu mới chợt nhận ra mình nhắn tin giữa đêm khuya có thể sẽ làm phiền Ngụy Tắc Văn nghỉ ngơi.
Nhưng tin nhắn đã gửi rồi thì không thể thu hồi, cậu muốn xin lỗi lại sợ làm phiền hắn, nào ngờ cậu nhận được hồi đáp từ Ngụy Tắc Văn rất nhanh.
“Ừ, ngày mai tôi đến đón em. Ngủ sớm đi, ngủ ngon.”
“Vâng, vậy là tốt rồi. Ngày mai gặp, ngài Ngụy.”
“Mai gặp.”
Đường Án Trác không nhắn lại nữa, cậu ôm điện thoại vào lòng.
Cậu không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao, nhưng hẳn là sẽ tốt đẹp hơn bây giờ, bởi vì có ngài Ngụy ở bên cạnh cậu.
Có ngài Ngụy ở đây, cậu sẽ cảm thấy vững vàng.