Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên”
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hành lý của Đường Án Trác không nhiều, cậu không có vali nên chỉ đành dùng một chiếc ba lô cũ để chứa đồ đạc. Ngụy Tắc Văn dặn cậu không cần mang theo đồ dùng sinh hoạt, hắn sẽ chuẩn bị đầy đủ cho cậu, nên ngoại trừ vài bộ quần áo thì cậu cũng không mang theo gì khác.
Cuối cùng chỉ thu dọn được một ba lô nhỏ.
Có lẽ vì cậu sắp rời đi nên Lữ Quyên đặc biệt không tiếp khách, dành thêm chút thời gian cho cậu.
Đường Án Trác kéo khóa ba lô, phủi phủi lớp bụi bám trên đó, rồi lướt nhìn ngăn tủ một lượt. Vốn dĩ quần áo của cậu chẳng có bao nhiêu, quần áo bốn mùa không quá mười bộ, chỉ cần liếc qua là thấy rõ ràng tất cả.
Đồ đạc của Lữ Quyên cũng chẳng nhiều hơn là bao, dù gì cô cũng chẳng mấy khi ra khỏi cửa, ban ngày ở nhà càng không hay mặc quần áo chỉnh tề.
Cậu đã nhắn tin trước cho Ngụy Tắc Văn nên khi Đường Án Trác thu dọn xong, xe của hắn đã đỗ dưới lầu. Hiện tại là sáng cuối tuần, xung quanh không tránh khỏi nhiều người tụ tập bàn tán xôn xao.
Đặc biệt là khi Đường Án Trác bước lên xe.
Trước khi ra khỏi cửa, cậu quay đầu lại. Lữ Quyên mặc áo sơ mi mỏng màu nâu nhạt, để lộ vòng một, bên trong là váy hai dây cùng màu.
Tóc cô xõa tung, được búi vội bằng một chiếc đũa sau gáy.
Như là vũ nữ của kỹ viện lớn thời cổ đại.
Đã lâu lắm rồi Đường Án Trác chưa thấy cô đứng thẳng.
Trước khi đi, Lữ Quyên vẫy tay, “Đi đi, có năng lực thì đừng trở lại.”
Thanh âm của Lữ Quyên cứ như là từ một thế giới khác truyền tới, mờ ảo, hư vô, khi rơi vào trong tai lại hóa thành từng âm thanh chắc nịch, nện thẳng vào tai.
Đường Án Trác đưa lưng về phía cô, khẽ gật đầu, bước xuống khỏi mấy tầng cầu thang quanh co, mỉm cười với Ngụy Tắc Văn đang đứng bên cạnh xe.
Hôm nay Ngụy Tắc Văn không mặc vest, áo khoác màu nâu nhạt và áo trong màu đen, cùng với quần dài. Trên chân hắn là giày da bóng lộn cùng màu với áo khoác.
Ngay cả vết nhăn dù là nhỏ nhất khi di chuyển cũng chẳng hề có.
“Không còn gì nữa chứ?”
Ngụy Tắc Văn cầm ba lô của Đường Án Trác, vắt trên vai phải mình, hệt như anh trai đến đón em trai về nhà.
Hắn đặt tay lên tấm lưng Đường Án Trác. A Thành sững sờ nhìn Ngụy Tắc Văn kéo cửa xe cho cậu. Anh ngạc nhiên nhớ lại trước kia người duy nhất được hưởng đãi ngộ như vậy là bà Lộ Anh Ninh.
Đây không phải lần đầu tiên ngồi xe của Ngụy Tắc Văn, Đường Án Trác không còn quá dè chừng như ban đầu nữa.
Xuyên qua cửa sổ, cậu thấy rất nhiều người đang vây xem. Cậu biết, sau này cậu sẽ không phải đối diện với những ánh mắt như muốn lột trần cậu rồi ném ra soi dưới ánh mặt trời nữa.
Lữ Quyên đã trở về, trong căn nhà trống vắng chỉ còn lại mình cô. Cô vén tóc ra sau tai, ngồi thẫn thờ trên ghế vài phút, sau đó nhắn tin cho khách hàng đã từ chối hôm qua.
“Con trai em đi rồi, có thể tới đây.”
Cô đã 40 tuổi, cô không biết mình còn có thể tiếp tục sống như vậy bao lâu. Cô chỉ biết giờ đây khi mình nhận tiền cũng chẳng có tự tin, chung quy vẫn cảm thấy bản thân dường như không xứng.
Khách hàng của cô ngày hôm nay ít hơn trước kia, nhưng vẫn gần 12 giờ đêm mới kết thúc.
Ngày xưa cũng luôn là thế này, ban ngày trong nhà người ra người vào tấp nập. Buổi tối Đường Án Trác trở về, hai mẹ con không nói chuyện giao lưu nhiều, nhưng khi một mình đối diện với bức tường xám trắng, cô lại đột nhiên cảm thấy sự cô độc bốc lên từ tận đáy lòng.
“Ngài Ngụy, bên phía trường học đã ổn chưa ạ?”
“Đã liên hệ cả hai bên. Để em thích nghi với hoàn cảnh trước đã, sẽ đưa em đi chơi nhiều nơi rồi mới đến trường học.”
Ngụy Tắc Văn nói, rồi hắn lấy ra một hộp điện thoại di động, “Tặng cho em, mở ra xem thử đi.”
“Trời ơi!” Đường Án Trác nhỏ giọng hô lên. Cậu chưa từng sử dụng điện thoại thông minh, hoặc nên nói, những người ở khu ngõ hẻm kia rất ít ai được dùng những kiểu điện thoại thông minh này trước khi vào đại học, mà những người có thể thi đậu đại học lại càng ít hơn.
Cậu không biết sao mình lại được sinh ra tại địa phương nghèo khó như thế, cứ như nghèo khó, rách nát là đặc điểm của mảnh đất ấy vậy.
Nhưng chưa từng sử dụng không có nghĩa là không biết. Đường Án Trác nhận ra đây là nhãn hiệu di động rất đắt, tay cậu bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Tay trái khẽ nắm lấy cổ tay phải của mình, cậu quay đầu xác nhận, “Ngài Ngụy, thật sự cho em sao?”
“Đúng vậy, tặng điện thoại mới cho em, lưu số của tôi, chú Ưng và A Thành, lúc không liên hệ được tôi thì tìm bọn họ.”
Đường Án Trác nắm điện thoại trong lòng bàn tay. Cậu nghĩ những bạn học trong ngôi trường mà cậu sắp chuyển đến tuyệt đối sẽ không kích động đến mức run tay chỉ vì một chiếc di động. Cậu không khỏi cảm thấy bộ dáng này của mình thật sự cứ như chưa từng trải sự đời, nhưng cậu lại chẳng thể khống chế bản thân.
“Ngài thật tốt.”
Đường Án Trác không biết bày tỏ lòng cảm kích thế nào, bởi vì ngoài Ngụy Tắc Văn chẳng có ai giúp đỡ cậu như vậy. Cậu lặp đi lặp lại những lời cảm ơn nghèo nàn của bản thân, sợ mình sẽ mang tâm lý tiếp nhận lòng tốt một cách quá đỗi an nhiên.
Nhưng Ngụy Tắc Văn không để ý mấy chuyện đó. Nghe ba chữ chân tình từ đáy lòng cậu, hắn bèn vươn tay xoa đầu cậu.
“Còn lâu lắm mới đến, có khi còn kẹt xe nữa, em ngủ một lát đi.”
Xe của Ngụy Tắc Văn còn thoải mái hơn cả chiếc giường ván ở nhà cậu, cũng không cần lo lắng sẽ gây ra tiếng động khi cử động. Đường Án Trác nhắm mắt lại, cửa sổ xe dán phim cách nhiệt màu đen nên cũng không bị chói mắt.
Cậu mau chóng chìm vào giấc ngủ, Ngụy Tắc Văn nghe tiếng hít thở đều đều của cậu thì chỉnh điều hòa đến nhiệt độ thích hợp.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận nhà Ngụy Tắc Văn.
Trong lúc ý thức còn mơ màng, Đường Án Trác nhìn thấy một căn biệt thự ba tầng cùng với sân vườn và bể bơi rộng lớn, cậu cho rằng mình đang nằm mơ.
Cậu thử nhéo đùi, cảm nhận được cơn đau. Vừa quay đầu lại thì thấy gương mặt Ngụy Tắc Văn. Khi tỉnh táo rồi cậu mới bắt đầu khiếp sợ. Nhà của Ngụy Tắc Văn giống như một cung điện, diện tích có khi còn lớn hơn trường học cũ của cậu.
Đường Án Trác mím môi, đứng tại chỗ không biết nên làm gì.
Cậu ngượng nghịu xoa xoa vạt áo, vội vàng khom lưng chào dì bảo mẫu đang cúi người nhận đồ trong tay cậu.
Cuối cùng thành công chọc cười dì ấy.
“Cậu bé, đừng hành lễ với người giúp việc trong nhà này, cháu mau vào đi.”
Giọng dì có giọng hơi nặng khẩu âm, nghe rất thân thiết, hình như là người Đông Bắc. Cảm giác xấu hổ bất an của Đường Án Trác được giảm bớt. Dì vòng tay ôm vai đưa cậu vào biệt thự, như là đang đối xử với con cái của chính mình.
Chắc là Ngụy Tắc Văn đã từng dặn dò, đừng khiến cậu cảm thấy không thoải mái.
Ngụy Tắc Văn theo sát sau đó, nhận ba lô của Đường Án Trác từ tay dì bảo mẫu, rồi đi lên lầu. Cầu thang trong nhà hắn còn rộng hơn cả ở trường học, hai bên là lan can gỗ đặc màu đen, nhưng nhìn kỹ thì thấy chúng được điêu khắc hoa văn nhỏ bé, tinh xảo.
Đường Án Trác nhìn đến thất thần. Ngụy Tắc Văn phát hiện cậu không theo kịp, quay đầu lại gọi, “Lên đây với tôi.”
“A… Dạ được.”
Lúc này Đường Án Trác mới bước nhanh đuổi kịp. Đôi dép lê đạp lên bậc thang phát ra tiếng vang, trong phòng khách trống vắng, tiếng bước chân càng thêm rõ rệt.
Cậu rụt rè thả nhẹ bước chân, cười ngượng ngùng với Ngụy Tắc Văn.
Ngụy Tắc Văn bị cậu chọc cười, “Không sao đâu.”
Hai người một trước một sau lên lầu hai. Nơi này cũng rộng như lầu một, miệng Đường Án Trác tựa hồ chưa từng khép lại vì kinh ngạc từ lúc vào cửa đến giờ.
Thậm chí cậu cảm thấy phòng tắm của Ngụy Tắc Văn còn to hơn cả căn nhà mình.
Đường Án Trác theo sau Ngụy Tắc Văn, đi vào căn phòng mới của mình.
Bởi vì Ngụy Tắc Văn đã dặn dò trước, cho nên dì bảo mẫu đã dọn dẹp sẵn sàng từ trước đó.
Trên giường đôi trải ga giường màu lam nhạt, mang theo hương thơm nhàn nhạt cực kỳ dễ chịu, ngửi vào sẽ cảm thấy thư thái, thoải mái.
Giường rất mềm, cũng không vang lên tiếng kẽo kẹt. Đường Án Trác thầm nghĩ sau này mình có thể ngủ ngon mỗi ngày rồi.
“Sau này em ngủ ở đây, phòng tôi kế bên.”
Đường Án Trác đi tới đi lui trong phòng, muốn xem cẩn thận từng góc nhỏ của nơi này. Ngụy Tắc Văn tựa khung cửa nhìn cậu, hệt như một chú gà con vừa chui ra khỏi vỏ trứng, nhìn cái gì cũng thấy lạ lẫm.
Đáng yêu đến lạ.
Cửa của hai căn phòng ngủ rất gần nhau, nói cách khác, Đường Án Trác ra cửa chỉ cần bước hai bước là có thể đứng trước cửa phòng Ngụy Tắc Văn.
“Cách âm rất tốt, hẳn là tôi sẽ không quấy rầy em đâu.”
Ngụy Tắc Văn nói giỡn với cậu.
Lần đầu tiên Đường Án Trác được ở căn phòng tốt đến vậy, đâu có lo lắng về vấn đề này. Dù Ngụy Tắc Văn thật sự quấy rầy thì cậu cũng sẽ cảm thấy đó là chuyện hiển nhiên, cho nên cậu vội vàng xua tay.
“Không không, sao có thể nói ngài quấy rầy em được. Đây là lần đầu tiên em được ở nơi tốt đến vậy đó.”
Đường Án Trác cúi đầu khẽ nắm vạt áo, lát sau mới ngẩng đầu lên, đối diện với Ngụy Tắc Văn đang nhìn cậu chằm chằm, lặp lại những lời đã nói không biết bao nhiêu lần.
“Cảm ơn ngài Ngụy.”
Ngụy Tắc Văn đi tới xoa đầu Đường Án Trác. Hắn phát hiện hình như mình rất thích cảm giác lòng bàn tay chạm vào tóc cậu, ấm áp, dễ chịu, mềm mại, rất thoải mái.
“Không cần lúc nào cũng phải nói cảm ơn. Tôi giúp đỡ rất nhiều người giống em, không cần ôm gánh nặng tâm lý quá lớn, cứ yên tâm ở đây, cố gắng học tập. Em chỉ cần làm hai việc này, những thứ khác đều không cần bận tâm.”
Đường Án Trác dùng sức gật đầu. Bụng cậu đột nhiên kêu sôi ùng ục, lúc này cậu mới nhớ ra từ sáng đến giờ mình vẫn chưa ăn gì.
Hai người đứng rất gần nhau cho nên tiếng bụng réo này rất rõ ràng.
Không khí xấu hổ im ắng vài giây, hai người cùng bật cười.
Khi Ngụy Tắc Văn cười, độ cong nơi khóe miệng sẽ làm dịu đi những đường nét sắc bén trên khuôn mặt, cả người hắn trông có vẻ dịu dàng hơn nhiều.
Tóm lại, mặc kệ cười hay không cười, ngài Ngụy đều rất điển trai.
“Chắc dì nấu cơm xong rồi, xuống ăn cơm đi. Dì ấy họ An, em gọi dì An giống tôi là được.”
“Vâng, em biết rồi.”
Quả nhiên dì An đã nấu cơm xong, hơn nữa đã dọn sẵn lên bàn. Thấy bọn họ xuống lầu, dì cười tủm tỉm đi vào phòng bếp, chỉ để lại một câu, “Còn một món canh nữa, đang định gọi mọi người xuống ăn đây!”
Ngụy Tắc Văn ngồi trên ghế chủ vị. Đường Án Trác đứng bên cạnh bàn một lát, không biết mình nên ngồi ở nơi nào. Ngụy Tắc Văn mở từng cái nắp giữ nhiệt, kéo chiếc ghế gần vị trí của mình ra.
“Ngồi đây đi, sau này cũng thế.”
Không biết dì đã bận rộn bao lâu, cơm trưa đầy ắp một bàn. Chú Ưng và A Thành ngồi đối diện cậu, dì An thì ngồi bên cạnh cậu.
Đường Án Trác còn chưa lấy đũa, dì An đã múc cho cậu một bát canh. Trong canh có bốn năm miếng thịt, mùi thơm nức mũi, Đường Án Trác không nhịn được khẽ hít hà.
Bụng lại kêu vang lên. Cậu nhìn về phía Ngụy Tắc Văn, sau khi hắn cầm đũa, cậu mới bắt đầu húp từng ngụm canh nhỏ, nóng hầm hập, như rót vào tận tâm khảm.
Vừa ngẩng đầu, cậu thấy bát cơm của mình chất đầy thức ăn như một ngọn núi nhỏ. Ngụy Tắc Văn sợ cậu cảm thấy không được tự nhiên nên gắp cho cậu rất nhiều.
“Tôi dùng đũa riêng chuyên dùng để gắp thức ăn, ăn đi.”