Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mau lên xe, mang em đi ăn ngon.”
Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác đi ăn Five Guys.
Hắn rất ít khi ăn đồ ăn nhanh kiểu này, nhưng Đường Án Trác từng nói cậu chưa bao giờ được ăn nên Ngụy Tắc Văn muốn dẫn cậu đi nếm thử.
Xem thực đơn trên màn hình máy tính bảng được đưa tới, Đường Án Trác thấy được giá cả của đồ ăn ở đây.
Cậu thừa nhận mình vẫn không thể nào bình tĩnh lý giải được mức chi tiêu của Ngụy Tắc Văn.
Vì sao một cái hamburger lại đắt như vậy chứ…
Cậu cẩn thận chọn một món rẻ tiền nhất, sau đó đưa trả thực đơn cho Ngụy Tắc Văn.
Sao Ngụy Tắc Văn lại không biết tâm tư của cậu? Đường Án Trác nhìn hắn chọn thêm vài món trên màn hình rồi mới kết thúc.
Quả nhiên khi nhận món là hai khay đầy chặt.
Lần trước ăn bò bít tết cũng vậy, lần này ăn hamburger vẫn thế, Ngụy Tắc Văn cứ như đang nuôi heo ấy, cái gì cũng muốn mua cho cậu.
Có thể ăn không hết nhưng nhất định phải nếm thử một chút.
“Tôi đã liên hệ ký túc xá cho em rồi, có rảnh thì thu xếp hành lý, khi dọn vào tôi sẽ đưa em đi.”
“Dạ, vậy cuối tuần em có thể trở về không?”
“Có chứ, tôi sẽ đón em. Nếu tôi không rảnh cũng sẽ sắp xếp người đi, cho nên em nhất định phải nghĩ kỹ xem cuối tuần muốn ăn cái gì, trở về bảo dì An làm cho em.”
Ngụy Tắc Văn rưới sốt cà chua vào khoai tây, vừa nói chuyện vừa đưa cho cậu.
Đường Án Trác nhận lấy, phết đều sốt cà chua. Ngụy Tắc Văn nhìn động tác chuyên tâm của cậu thì khẽ nháy mắt.
Thật thú vị.
Nhưng giây tiếp theo Đường Án Trác ngẩng đầu lên, miếng khoai tây đã thấm đều sốt cà chua lại đưa tới bên miệng hắn.
“Cho ngài ăn trước.”
Đường Án Trác cười nheo mắt, Ngụy Tắc Văn sửng sốt mấy giây, sau đó há miệng tiếp nhận.
Miếng khoai tây này cắt khá đều.
Vốn Ngụy Tắc Văn định sắp xếp cho Đường Án Trác phòng đơn, nhưng nghĩ đến cảnh một người ở ký túc xá sẽ rất nhàm chán, dù gì cậu cũng cần làm quen bạn mới, cuối cùng hắn vẫn lựa chọn phòng hai người.
Ngày Đường Án Trác dọn đến ký túc xá, hắn dẫn theo A Thành tự mình đưa cậu đi. Mỗi cuối tuần cậu đều sẽ về nhà, ở trường học lại mặc đồng phục cho nên cũng không cần mang nhiều hành lý, nhưng Ngụy Tắc Văn lại chuẩn bị cho cậu hai vali đồ ăn vặt nhập khẩu.
“Có thể chia cho bạn bè một phần, làm quen thêm nhiều bạn mới hơn.”
“Vâng, em biết rồi ngài Ngụy.” Đường Án Trác nuốt nước bọt đáp lời, nhịn mãi không được, “Nhưng mà ngài ơi, thật sự cần nhiều như vậy sao?”
“Không nhiều lắm đâu.” Ngụy Tắc Văn nhướn mày nhìn hai vali đã mở ra, trong lòng đánh giá xách lên phải nặng mười mấy cân, ngoài miệng lại nhẹ tênh phủ nhận.
“…Dạ.” Đường Án Trác nuốt nước bọt, không nói ra suy nghĩ thật trong lòng… nhiều đến mức đủ để mở cả siêu thị ấy chứ.
Đường Án Trác tới ký túc xá mới biết bạn cùng phòng của mình là Phó Thừa Việt, chính là cậu trai ngày đầu tiên dẫn cậu cùng đi chơi bóng rổ.
Phó Thừa Việt cũng bất ngờ, phỏng chừng cậu chàng vừa tắm xong, nửa người trên cởi trần, xoa tóc từ bên ngoài trở về thấy trong ký túc xá có người còn sững sờ kinh ngạc.
Phát hiện Đường Án Trác đứng bên trong bị A Thành và Ngụy Tắc Văn che khuất người, lúc này cậu chàng mới cười lớn, “Thì ra bạn cùng phòng mới của tôi là cậu hả Án Trác.”
Án Trác? Ngụy Tắc Văn khẽ nhíu mày, xoay người lại, thấy một thân hình trẻ trung, dáng vẻ… khá giống với khi hắn còn nhỏ tuổi.
Tràn đầy sức sống.
Nhưng thật ra khá điển trai.
Sao đứa nhỏ này không biết đường mặc quần áo vào vậy?
Ngụy Tắc Văn khẽ ho khan, hoàn toàn gạt bỏ chuyện mình hay cởi trần trong nhà ra khỏi đầu.
Hắn đột nhiên không yên tâm liếc nhìn Đường Án Trác.
“Chào cậu nhé bạn học.”
Ngụy Tắc Văn chào hỏi Phó Thừa Việt.
“Em biết anh đó ngài Ngụy.”
Ngụy Tắc Văn cũng không lạ gì chuyện này, hình ảnh của hắn trên biển quảng cáo khắp thành phố, trong trường học cũng có, thành phố Lâm Hoài nói không biết hắn thì mới kỳ quái.
Ngụy Tắc Văn gật đầu với Phó Thừa Việt, “Về sau phiền cậu chăm sóc Án Trác nhà chúng tôi.”
“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi.” Phó Thừa Việt đáp ứng, ánh mắt nhìn về phía Đường Án Trác đứng phía sau, Đường Án Trác mỉm cười nhìn cậu chàng, cậu cực kỳ hài lòng với người bạn cùng phòng của mình, dù sao bạn nam trong lớp đầu tiên nói chuyện với cậu chính là Phó Thừa Việt.
Tuy rằng cậu chàng trông hơi giống học sinh ngổ ngáo, tóc húi cua ngắn ngủn, gương mặt góc cạnh, trông có vẻ khó gần, nhưng cậu ta rất thích cười. Đường Án Trác cảm thấy ở một góc độ nào đó cậu ta và Ngụy Tắc Văn là người giống nhau, không thể chỉ nhìn diện mạo để phán đoán, hiểu rõ rồi sẽ phát hiện kỳ thật rất dễ gần gũi.
Ngụy Tắc Văn cảm thấy ánh mắt Phó Thừa Việt có chút lạ, nhưng lại không thể nói rõ là lạ ở điểm nào, vì thế hắn im lặng hơi xích sang một bên, che khuất Đường Án Trác.
Sau khi che khuất tầm nhìn của hai người họ, hắn lại cảm thấy mình thật khó hiểu.
Sắp xếp xong còn có buổi tự học tối, Ngụy Tắc Văn không tiện nán lại lâu, giúp Đường Án Trác cất đồ ăn vặt vào tủ xong thì dẫn A Thành rời đi.
Trước khi đi hắn còn dặn dò một câu, “Án Trác, cố gắng học nhé, cuối tuần tôi sẽ đón em về nhà.”
“Dạ.”
Về nhà thật là một từ tốt đẹp.
Đường Án Trác tiễn Ngụy Tắc Văn đi, khi trở về, Phó Thừa Việt đã mặc quần áo đầy đủ.
“Án Trác, cậu có quan hệ gì với ngài Ngụy vậy?”
Vấn đề này hơi khó trả lời, cậu và Ngụy Tắc Văn xem như là mối quan hệ gì đây? Mối quan hệ giúp đỡ và được giúp đỡ nên hình dung như thế nào?
Thật sự không tiện nói, cho nên cuối cùng cậu vẫn quyết định nói thẳng.
“Mình cũng chỉ tình cờ có cơ hội gặp ngài Ngụy, có thể là thấy mình lúc đó quá đáng thương, cho nên ngài ấy mới giúp đỡ mình, sau đó đưa mình tới đây học.”
“Quá đáng thương…” Phó Thừa Việt bắt lấy hai chữ này, cậu ta là cậu ấm sống trong nhung lụa, từ nhỏ áo cơm không lo, không hiểu đằng sau sự miêu tả đó rốt cuộc là một cuộc sống như thế nào, nhưng cậu ta biết trước kia Đường Án Trác nhất định rất khổ.
Bởi vì Đường Án Trác trông không giống những người bạn khác.
Cậu trầm tĩnh, nội tâm, luôn nói chuyện nhỏ nhẹ, không kiêu ngạo, cũng không ngông nghênh, bất cần như những nam sinh tuổi dậy thì khác, thoạt nhìn cậu khiến cho người khác rất muốn che chở.
Dù cho bọn họ đều là nam.
Cho nên ngày đầu tiên Phó Thừa Việt bèn tìm cách bắt chuyện với Đường Án Trác, tuy rằng đám con trai như bọn họ thoạt nhìn đều không quá nghiêm túc, nhưng rốt cuộc đều là con nhà giàu được giáo dục đàng hoàng, nữ sinh trong lớp đều nói, chỉ mấy ngày thôi mà Đường Án Trác giống như đã trở thành người được yêu quý nhất lớp.
Đường Án Trác cũng rất vui vẻ khi sớm tối ở chung với họ, trước kia đi học là chuyện cậu phản kháng nhưng không thể không làm, không chỉ phải nỗ lực học tập mà còn phải lo lắng bị người khác bắt nạt, hiện tại thì mọi thứ đã khác rồi.
Cậu làm quen rất nhiều bạn mới, bọn họ là người thiện lương giống như Ngụy Tắc Văn, xóa bỏ mọi lo âu trước kia của cậu.
Cậu cho rằng mình sẽ bị xa lánh, bị khinh thường, nhưng trên thực tế không có ai ghét bỏ cậu, ngược lại, những điều cậu chưa hiểu, mọi người đều cẩn thận giải thích cho cậu, đặc biệt là Lăng Giai, mỗi ngày việc cô bé làm đầu tiên khi tới lớp chính là giảng ngữ pháp tiếng Anh cho cậu.
Thầy cô cũng quan tâm cậu, tan học xong sẽ qua hỏi xem cậu có điều gì chưa hiểu không.
Đến lúc này cậu mới nhận ra, hóa ra giữa người với người có thể hòa hợp đến thế.
Cảm giác được đối xử bình đẳng thật tuyệt vời.
Mà những trải nghiệm tốt đẹp này đều là do Ngụy Tắc Văn mang lại cho cậu.
Đường Án Trác nghĩ thầm, gặp được Ngụy Tắc Văn thật sự là may mắn lớn nhất của cậu, cứ như mười tám năm cuộc đời đầy thăng trầm của cậu trước đây, dường như chỉ là để cậu có thể gặp được Ngụy Tắc Văn.
Vậy thì những gian khổ ngày trước cũng trở nên đáng giá.