Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là lần đầu tiên Đường Án Trác tham gia buổi tự học tối.
Số lượng học sinh tham gia buổi tự học tối không nhiều, nên mọi người có thể tùy ý chọn chỗ ngồi. Tuy nhiên, đa số vẫn thích ngồi vào vị trí quen thuộc của mình.
Chỗ của Phó Thừa Việt cách Đường Án Trác khá xa, giữa hai người có đến bốn bàn.
Lý Hoán Minh như thường lệ, chạy đến định ngồi cạnh Phó Thừa Việt. Lúc này, Phó Thừa Việt đang nhìn về phía Đường Án Trác, thấy cậu ấy chỉ ngồi một mình trong buổi tự học tối.
“Anh Thừa, chúng ta… ái ui.”
Phó Thừa Việt gõ cốc vào đầu Lý Hoán Minh, nói: “Về chỗ của mày đi.”
“Sao vậy chứ?”
Lý Hoán Minh không hiểu nguyên do. Cậu ta chơi thân với Phó Thừa Việt từ hồi cấp một, và từ khi lên cấp hai tham gia tự học buổi tối, hai người vẫn luôn ngồi cùng nhau.
“Tao bảo Án Trác lại đây, cậu ấy có một mình thôi kìa.”
Lý Hoán Minh nhìn sang, quả nhiên đúng là như vậy. Những người ngồi gần Đường Án Trác đều không ở ký túc xá, nên khu vực đó chỉ có một mình cậu ấy, trông rất cô đơn. Thế nhưng, Lý Hoán Minh vẫn có cảm giác như “chồng mình có người khác”, tủi thân ôm sách quay về chỗ. Trước khi đi, cậu chàng còn đứng cạnh bàn Phó Thừa Việt lẩm bẩm: “Đồ có mới nới cũ!”
Phó Thừa Việt không để ý đến cậu ta, trước khi chuông vào lớp vang lên thì gọi Đường Án Trác lại.
Đường Án Trác không từ chối, cầm theo một quyển sách toán và sách bài tập đi đến.
Quyển sách bài tập này do cô giáo đưa cho cậu vào ngày đầu chuyển trường, mỗi lớp đều có một quyển. Tuần trước, cậu luôn chăm chỉ làm bài, chỉ trong mấy ngày đã hoàn thành gần một nửa. Hơn nữa, mỗi đề cậu đều tự chữa đáp án và viết lời phê. Nếu sai, cậu sẽ dùng bút đỏ ghi đầy đủ cách giải chính xác.
Thành tích của Phó Thừa Việt trong lớp không quá tốt, cậu ta hơi kinh ngạc trước tốc độ làm bài của Đường Án Trác. Hơn nữa, cô giáo cũng từng giới thiệu rằng thành tích của Đường Án Trác rất xuất sắc.
Vì thế, Phó Thừa Việt dựa vào tường, tay gãi đầu, hỏi: “Án Trác, bài nào không biết làm tôi có thể hỏi cậu không?”
“Được chứ.” Đường Án Trác đáp rất sảng khoái, “Nhưng có thể mình cũng không biết làm đâu.”
“Không sao, chắc chắn cậu giỏi hơn tôi nhiều rồi.”
Phó Thừa Việt mở sách bài tập, nhìn Đường Án Trác, thoáng chốc cảm thấy sách của mình quá sạch sẽ.
Lúc Đường Án Trác làm bài rất nghiêm túc. Cô giáo đã nói với cậu rằng một tháng tới sẽ có bài kiểm tra, dặn cậu chuẩn bị sẵn sàng.
Cậu biết rằng khi rời khỏi nơi cũ, chắc chắn có rất nhiều người tài giỏi hơn mình. Từ nhỏ, họ đã được tiếp nhận nền giáo dục tốt nhất, vì thế cậu càng không thể lơ là. Cậu phải nỗ lực cải thiện bản thân trong một tháng này, cố gắng thi thật tốt, cũng coi như là một chút báo đáp nhỏ nhoi dành cho ngài Ngụy.
Nhìn cậu chuyên tâm học hành, mãi đến khi chỉ còn mười phút nữa là tan học, Phó Thừa Việt mới hỏi cậu một vấn đề.
Đường Án Trác cúi đầu dùng bút chỉ vào đề bài đọc một lượt, sau đó cầm bút bi gõ nhẹ lên mặt bàn, khoanh hai chỗ trọng điểm trong đề cho Phó Thừa Việt xem.
Cậu viết tới viết lui trên giấy, Phó Thừa Việt bất giác nhìn chằm chằm vào cổ tay trắng nõn, mảnh khảnh đang đung đưa trước mắt. Sao lại gầy đến vậy chứ? Mãi đến khi Đường Án Trác ngẩng đầu hỏi: “Mình giảng như vậy cậu đã hiểu chưa?”, cậu ta mới giật mình hoàn hồn.
Phó Thừa Việt vội chuyển tầm mắt về đề bài, gật đầu lia lịa. Đường Án Trác cười bất đắc dĩ: “Chắc chắn cậu không hiểu.”
Cậu không biết vì sao lúc nãy Phó Thừa Việt không chú ý lắng nghe, nhưng cậu cũng không tức giận. Vừa lúc chuông tan học vang lên, cậu nói lớn tiếng hơn, kiên nhẫn giảng lại một lần nữa cho Phó Thừa Việt.
Lần này, Phó Thừa Việt nghiêm túc lắng nghe. Đường Án Trác nói xong, những bước giải ra đáp án mà cậu chưa hiểu trước đó đều đã thông suốt.
Phương pháp của Đường Án Trác không phải là đơn giản nhất nhưng lại chắc chắn nhất. Chỉ cần có đủ thời gian, tuyệt đối sẽ không làm sai.
Thời gian nghỉ giữa tiết khoảng hai mươi phút, Đường Án Trác lại vùi đầu vào học. Đến khi tan học, cậu mới thấy Ngụy Tắc Văn từng gọi điện thoại cho mình nhưng cậu không nhận được. Nhìn thời gian thì hẳn là trước khi vào học năm phút, lúc ấy cậu không xem điện thoại.
Chắc là biết cậu bận nên Ngụy Tắc Văn đã nhắn tin WeChat cho cậu.
Tôi về đến nhà rồi.
Chỉ vỏn vẹn năm chữ.
Đường Án Trác nhìn thoáng qua thời gian, hẳn là Ngụy Tắc Văn vẫn chưa ngủ, vì thế cậu gọi lại cho đối phương.
Ngụy Tắc Văn bắt máy rất nhanh.
Không biết vì sao, đột nhiên Đường Án Trác thấy hơi căng thẳng.
“Ngài Ngụy.”
“Án Trác.”
“Em mới xong buổi tự học tối nên không nghe máy, ngài có chuyện gì sao ạ?”
“Không có gì, về đến nhà nên báo cho em biết thôi.”
“Dạ.”
Im lặng vài giây, Ngụy Tắc Văn mới mở miệng: “Mấy ngày tới có lẽ tôi rất bận, có thể sẽ không trả lời tin nhắn của em ngay được.”
“Không sao đâu ạ.” Đường Án Trác xua tay, nhưng chợt nhận ra Ngụy Tắc Văn không nhìn thấy nên vội buông tay xuống, chà xát vào quần.
“Về ký túc xá sớm nghỉ ngơi đi, tôi cúp máy đây.”
Đường Án Trác thầm nghĩ không biết có phải cậu có ảo giác hay không, nhưng ngữ khí của Ngụy Tắc Văn hôm nay có vẻ rất nghiêm túc.
Cậu nhíu mày, nghe thấy Phó Thừa Việt gọi mình: “Án Trác, sao vậy?”
“Không có việc gì, về ký túc xá đi.”
Ngụy Tắc Văn buông điện thoại, thu lại nụ cười, biểu cảm trở nên căng thẳng, nghiêm túc.
“Cảnh sát Lương, lần trước tôi đã nói rồi, sẽ không có lần sau đâu.”
“Ngài Ngụy, ngài cũng biết hiện tại chúng tôi thật sự đang gặp khó khăn.”
“Cạch” một tiếng, Ngụy Tắc Văn đặt chiếc ly trong tay xuống bàn trà, lời nói sắc bén: “Các anh mới là cảnh sát, đây là chức trách của các anh.”
Hắn đứng lên chuẩn bị tiễn khách: “Nếu hễ gặp phải vụ án khó mà đều phải nhờ người dân bình thường như tôi giúp đỡ, chi bằng các anh từ chức cho rồi.”
Hai chữ “người dân” thật sự quá châm chọc. Nếu Ngụy Tắc Văn chỉ là một người dân bình thường, vậy thì những người khác tính là gì?
Có người cả đời cũng chẳng kiếm được số tiền bằng một ngày của hắn.
Vẻ mặt Lương Tăng suýt chút nữa không kiềm chế được. Anh biết mình đuối lý, nhưng lại không nhịn được muốn vặn lại một câu.
“Cục trưởng và ba ngài là bạn bè lâu năm, chút chuyện này ngài cũng không muốn giúp, là không nể mặt mũi hai vị ấy sao?”
Ngụy Tắc Văn sớm đã mất kiên nhẫn. Hắn là người làm kinh doanh, có ai trong giới kinh doanh mà muốn dính líu vào những chuyện như thế này?
Một câu lấy đạo đức ra ép buộc hoàn toàn khiến hắn lạnh mặt: “Anh cũng nói cục trưởng và ba tôi là bạn bè, vậy đừng tới nhờ tôi, hãy tìm ba tôi đi. Mời anh đi thong thả, tôi không tiễn.”
Ngụy Tắc Văn lên lầu, bỏ lại Lương Tăng mặt đỏ tai hồng cùng một người cấp dưới.
“Đi thôi, cảnh sát Lương.” Trần Ưng vẫy tay tiễn khách, sau đó theo Ngụy Tắc Văn rời đi.
Ngụy Tắc Văn đứng trước cửa sổ sát đất ở lầu hai, đong đưa ly vang đỏ trong tay.
“Chú Ưng uống một ly nhé?”
Trần Ưng xua tay, ngồi xuống sô pha: “Già rồi, không mê rượu nữa.”
Chú nhìn bóng lưng thẳng tắp của Ngụy Tắc Văn, rất rõ ràng hiểu vì sao hắn không hỗ trợ.
Lần trước, sau khi điều tra án giết người lại lòi ra vụ án ma túy. Bóc tách từng lớp mới phát hiện kẻ bị bắt kia còn có người đứng sau.
Một nhân vật cỏn con đã có năng lực chống điều tra mạnh như vậy, càng không cần nói đến kẻ chân chính đứng sau lưng.
Những kẻ buôn ma túy xảo trá, âm hiểm, xoay cảnh sát như chong chóng, thủ đoạn cực kỳ tàn độc. Sao Ngụy Tắc Văn có thể để người của mình đi mạo hiểm được?
Huống hồ, dù cho hắn có thể bắt được người cũng đâu thể đảm bảo đã nhổ cỏ tận gốc, không bị trả thù?
Cảnh sát điều tra ma túy đều không thể dễ dàng bại lộ thân phận. Một người lộ diện trước công chúng mỗi ngày như hắn thì giúp đỡ kiểu gì?
Nói trắng ra, hắn có thể hiểu rõ tâm tư này của Lương Tăng.
Lần trước, cảnh sát ở ngoài sáng, hắn ở trong tối, dương đông kích tây, không gây ra động tĩnh quá lớn. Vì thế, trừ cảnh sát ra thì không ai biết người hỗ trợ sau lưng chính là hắn.
Nhưng lần này thì khác.
Lương Tăng muốn đẩy hắn ra làm ngòi nổ, chuyển bớt sự chú ý của đối phương.
Ngụy Tắc Văn có thể giúp việc này sao?
Hắn đâu có ngu.
“Ngài nói xem liệu Lương Tăng có đi tìm chủ tịch không?”
“Không đâu.” Ngụy Tắc Văn lắc đầu. Hắn có thể nhìn ra vấn đề, một cáo già như cha hắn còn có thể không nhìn ra sao?
Dù cha hắn thật sự là bạn cũ của Lư Đông Cường thì ông cũng sẽ không đẩy con trai mình vào hố lửa.
Huống hồ…
“Đây hẳn là chủ ý của Lương Tăng thôi. Một đại đội trưởng như anh ta mà chưa giải quyết được chuyện nên trong lòng mới sốt ruột. Nếu chú Lư biết sẽ không cho phép anh ta làm như vậy, bất kể ở khía cạnh nào cũng không nên để người vô can tham dự vào.”
Chú Ưng tỏ vẻ đồng ý với hắn. Ngay từ khi Lương Tăng vào cửa, chú đã đoán được tên kia đang muốn giăng bẫy Ngụy Tắc Văn, nhưng quý ngài nhà chú đâu phải người dễ lừa gạt.
Lại nói tiếp, chú Ưng nhớ tới ánh mắt và giọng nói dịu dàng của Ngụy Tắc Văn khi nghe điện thoại lúc nãy, cứ như thể người bất mãn và trào phúng Lương Tăng vừa rồi không còn tồn tại nữa. Nhưng vừa cúp máy, hắn lập tức khôi phục vẻ mặt khó chịu.
“Tắc Văn, cháu đối xử với Tiểu Đường không như những người khác.”
Ngụy Tắc Văn nghe vậy bèn quay đầu, suy tư một lúc mới hỏi lại: “Có sao ạ?”
Trần Ưng nhìn hắn lớn lên, chỉ cần một chút khác biệt nhỏ cũng đều nhìn ra được. Chú gật đầu khẳng định.
“Cậu nhóc khiến cháu trở nên mềm mại hơn. Ban đầu, chú cho rằng cậu nhóc đó và những đứa trẻ cháu từng giúp đỡ không có gì khác biệt, nhưng bây giờ xem ra không phải rồi.”
“Em ấy rất đặc biệt.” Ngụy Tắc Văn uống ngụm rượu cuối cùng. Rượu vào miệng hơi cay, phải chậm rãi thưởng thức lâu mới có thể cảm nhận được dư vị.
Chú Ưng không hỏi hắn đặc biệt ở chỗ nào. Chú đã lớn tuổi rồi, trừ khi có tình huống đặc biệt thì không muốn thức đêm. Vì thế, chú thong thả vươn vai, đứng lên trở về phòng mình, để lại một mình Ngụy Tắc Văn đứng trước cửa sổ suy tư những lời chú vừa nói.
Quả thực hắn đối xử rất khác với Đường Án Trác. Hắn là người trưởng thành gần 30 tuổi, sẽ ý thức được tình cảm của mình khác lạ.
Trông thấy Đường Án Trác, hắn rất muốn xoa tóc, nhéo mặt cậu. Nụ cười của cậu luôn có thể ảnh hưởng đến hắn. Hắn muốn dốc hết sức đối xử tốt với cậu, khiến đứa trẻ kia được sống hạnh phúc hơn.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, hắn đã nhận ra sự khác biệt của Đường Án Trác. Cũng từ khi đó, hắn sinh lòng muốn che chở, bảo vệ Đường Án Trác, người mà lúc ấy còn rất xa lạ với hắn.
Còn về nguyên do trong đó…
Hắn không muốn suy nghĩ kỹ càng.
Ngụy Tắc Văn buông ly, về phòng tắm rửa. Trước khi tắt đèn, hắn nhìn thoáng qua chiếc điện thoại đã lâu không cầm tới. Nửa giờ trước, Đường Án Trác đã nhắn tin chúc ngủ ngon cho hắn.
Ngủ ngon, ngài Ngụy.
Ngụy Tắc Văn cong khóe miệng, trong đầu dường như vang lên giọng nói và ngữ điệu của Đường Án Trác khi nói những lời này.
Khi cậu gọi hắn đều rất êm tai, Ngụy Tắc Văn rất thích nghe.
Ngủ ngon, Án Trác.
Hắn gõ bốn chữ, do dự một lúc bèn bổ sung thêm hai chữ: Mơ đẹp.
Hắn chưa từng nói những lời như vậy. Gửi đi rồi, hắn mới đột nhiên cảm thấy mấy câu chúc này đặt trên người hắn thật sự giống như đang ra vẻ, nhưng hắn cũng không muốn thu hồi. Khi hắn đeo bịt mắt, dần chìm vào giấc ngủ mà không hề hay biết rằng sáng sớm hôm sau, Đường Án Trác đã vui vẻ rất lâu chỉ vì tin nhắn này.