Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 100: Người làm mai
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày thứ ba, tuyết ngừng rơi.
Ăn xong bữa sáng, Ứng Vọng mặc quần áo dày đi ra ngoài. Tuyết bị nén chặt và tan chảy vào bùn đất, trông như sắp tan hết rồi. Trên đường, người đi lại không ít, còn có vài đứa trẻ đang chơi ném tuyết. Bọn nhóc chẳng ngại lạnh, cố ý chọn một nơi chưa bị giẫm qua để vốc những nắm tuyết, bàn tay đông lạnh đỏ ửng, chỉ cần dùng chút sức là có thể vo thành một quả cầu tuyết, rồi ném vào người khác.
Hai tay Ứng Vọng nhét trong túi, bước nhanh về phía tiệm ăn vặt.
Đã hai ngày cậu không ra cửa, cũng không biết tình hình tiệm ăn vặt bên đó ra sao rồi. Cậu càng lo lắng về chuyện Ba Đào nói trước đó, sợ rằng họ thật sự đi bán hàng rong khắp hang cùng ngõ hẻm sẽ gặp phải chuyện ngoài ý muốn, không yên tâm nên đến xem thử một chút.
Lúc này, tiệm ăn vặt đang vô cùng bận rộn, lửa trong bếp lò cháy mạnh, trong tiệm tràn ngập mùi thơm của đồ ăn. Trong mùa đông giá rét vừa trải qua trận tuyết phủ này, mùi thơm thức ăn càng trở nên quyến rũ.
Có nhân viên tiệm tinh mắt thoáng cái nhìn thấy cậu, “Sếp nhỏ, sao sếp lại tới đây?”.
“Tới xem một chút,” Ứng Vọng nói, “Đang bận rộn sao?”.
Nhân viên tiệm nói, “Vâng, thịt kho vừa mới ra lò không lâu, lúc này mọi người đang rửa đồ ăn chay, chị Đỗ đang gói bánh bao, tôi ở đây phụ một tay”.
Ứng Vọng thấy trong tay hắn cầm giẻ lau, trên bàn cách đó không xa còn chất đống chén đũa bẩn, gật đầu một cái không nói gì thêm, “Ba Đào đâu?”.
Nhân viên tiệm nói, “Vừa nãy có người trong thôn mang đồ ăn tới đây, nghe người đó nói trong thôn có người trồng cải thảo tươi non mọng nước, quản lý nghe xong thấy hứng thú, bèn nói sẽ qua đó xem thử tình hình”.
Ứng Vọng ra vẻ đã hiểu, sau đó đi vào chỗ mọi người đang bận rộn rửa rau. Bước vào thì thấy, người thì gọt vỏ, người thì rửa, người thì thái, quả nhiên ai nấy đều đang bận rộn.
Mọi người thấy Ứng Vọng tiến vào, rối rít chào hỏi, người nhanh nhẹn còn hỏi cậu có lạnh không, ở đây có lửa sưởi ấm, không khí cũng rất dễ chịu.
Ứng Vọng nhìn trong tiệm ngoài Ba Đào ra tất cả đều đang ở đây, ai nấy đều tràn đầy tinh thần, không hề có vẻ gì là bị tổn thất. Lúc này trái tim cậu mới có thể yên tâm.
Lại qua ước chừng nửa giờ, Ba Đào đã trở lại, nhìn thấy Ứng Vọng ở đây, trên mặt lập tức nở nụ cười, “Sếp nhỏ!”.
Ứng Vọng hỏi, “Nghe nói cậu đi xem nguyên liệu à?”.
Ba Đào đáp lời dứt khoát, lại nói, “Hôm nay người giao hàng đến nói với tôi trong thôn họ có người trồng cải thảo rất ngon, tôi nghĩ trong tiệm của chúng ta cũng cần cải thảo, bèn cùng đi xem thử, nếu đúng là nguyên liệu tốt, bên này dùng không hết thì còn có thể hỏi thăm tiệm lẩu bên kia một chút, nên đi ngay”.
Ứng Vọng tò mò hỏi, “Kết quả ra sao?”.
“Đúng là rau tươi ngon mọng nước thật,” Ba Đào nói, “Nhân lúc rau còn non, tôi đã thử một ít, ăn vào thấy ngọt thanh hơn so với nhà khác trồng một chút, chờ qua đợt tuyết phủ này, chắc chắn khi ăn sẽ càng ngọt hơn”.
Ứng Vọng nhắc nhở, “Không thể tùy tiện thay đổi đối tác, trước đó chúng ta đã ký hợp đồng, nếu đồ ăn của họ không tệ thì chúng ta vẫn phải mua của họ. Người làm ăn phải giữ chữ tín, bằng không danh tiếng của chúng ta bị hỏng thì việc kinh doanh cũng không dễ dàng”.
“Tôi nhớ kỹ ạ,” Ba Đào lại giải thích, “Sếp nhỏ, tôi cũng không định không mua đồ của người cung ứng hàng hóa trước đây nữa, chẳng qua là tôi nghĩ bây giờ không phải mùa đông sao, trời giá rét, có vài gia đình cũng không muốn dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn này. Bánh bao bên kia cũng bán chạy hơn một chút, mỗi ngày gói bánh bao cũng nhiều, dưa chua dùng cũng nhanh, cho nên tôi nghĩ sẽ mua thêm một ít cải thảo về làm dưa chua, số cải thảo cần thêm cứ mua từ nhà này”.
Nghe vậy, Ứng Vọng mới không nói gì thêm nữa.
Hơn nữa, làm kinh doanh phải giữ chữ tín, nhưng không có nghĩa là không biết linh hoạt, cứng nhắc đi theo một lối mòn đến cuối cùng. Có hai nhà cung ứng, nếu như một nhà đột nhiên không cung ứng hàng hóa, vậy cũng không đến mức luống cuống, ngoài ra còn có nơi khác cung cấp hàng, rủi ro cũng được chia ra. Huống hồ, hai bên có quan hệ cạnh tranh, chắc chắn cả hai sẽ có cảm giác nguy cơ, như vậy chất lượng nguyên liệu đến tay bọn cậu cũng sẽ tốt hơn.
Nghĩ như vậy, Ứng Vọng cũng không nói thêm nữa, chỉ nói, “Cậu ước tính một con số, lát nữa báo lại cho tôi, tôi cân nhắc không có vấn đề gì thì có thể ký hợp đồng”.
Ba Đào đáp một tiếng.
Chuyển sang chủ đề này, Ứng Vọng lại nói đến mục đích hôm nay mình lại đây, hỏi, “Đúng rồi, trước đó không phải cậu nói sẽ đi bán hàng rong khắp hang cùng ngõ hẻm sao? Hai ngày nay tuyết rơi, mọi người sắp xếp ra sao?”.
Ba Đào nói, “Không đi”.
Ứng Vọng nhướng mày hỏi, “Thế còn đồ ăn đã chuẩn bị thêm thì sao?”.
Ba Đào trả lời, “Bán hết rồi”.
Ứng Vọng lặng lẽ nhìn hắn.
Ba Đào cười hi hi giải thích, “Sếp nhỏ, cậu không biết đâu, ngày đầu tiên chúng ta còn thừa gần một phần ba đồ ăn chưa bán hết, tối đó tôi sốt ruột đến mức trong miệng nổi nhiệt. Kết quả không ngờ món kho ngâm cả đêm, ngày hôm sau lại càng ngon miệng hơn, rất nhiều khách từng mua buổi trưa vốn dĩ không định mua buổi chiều nữa, nhưng vì đồ ăn quá ngon nên lại đến, đồ chúng tôi chuẩn bị cũng bán sạch hết, việc kinh doanh tốt hơn không ít”.
Nói rồi, hắn đi lấy sổ sách ngày hôm qua đến cho Ứng Vọng xem. Ứng Vọng so sánh một chút, so với doanh thu của hôm qua và hôm kia, chỉ riêng mục món kho sau một ngày đã nhiều hơn ngày hôm trước một phần tư, các món khác được kéo theo cũng tăng lên một ít.
“Xem ra kinh doanh rất tốt”.
“Đúng là khá tốt”.
Hai đêm trước, Ba Đào trằn trọc mãi đến nửa đêm mới ngủ được, trước đó thì cứ như cái bánh nướng áp chảo, lăn qua lăn lại trên giường, chỉ sợ mấy món đồ kia ngâm cả đêm sẽ hỏng mất, không chỉ lãng phí đồ ăn mà số liệu trên sổ sách cũng sẽ khó coi, càng chứng tỏ hắn đã đưa ra một quyết sách sai lầm. Ngày hôm sau thức dậy với quầng thâm mắt rõ rệt, từ sớm đã đội tuyết ra cửa, đến tiệm rồi việc đầu tiên chính là thử những món kho đó, kết quả, hắn đã kinh ngạc. Đồ ăn không những không hỏng mà ngược lại đúng như Trương Viện Triều nói, như vậy sẽ càng ngon hơn, trái tim hắn trong nháy mắt đã yên tâm, ổn rồi. Đến buổi chiều lại nghe được những lời khách hàng khen đồ ăn ngon, những người ban đầu không định đến mua món kho, nhưng vì nhớ hương vị này mà lại đến, trong lòng hắn cũng yên ổn lại.
Nói thế nào đây, quá trình này quả đúng là thăng trầm, không một phút giây ngơi nghỉ.
Ứng Vọng không biết những chuyện này, nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút cũng không khó để hình dung ra quá trình đó, dù sao thì cậu cũng từ một người bán hàng nhỏ từng bước kinh doanh thành như bây giờ, mùi vị gian khổ trong quá trình đó gần như cậu đều đã trải qua.
Có nên làm như vậy hay không?
Làm như vậy có lỗ vốn hay không?
Hương vị này khách hàng có thích hay không?
... Những chuyện phải suy nghĩ và do dự thật sự quá nhiều.
Nói đến chuyện chính, sau khi dành chút thời gian xem sổ sách, lúc này tiệm bánh bao đã qua thời điểm bận rộn nhất buổi sáng, món kho trong nồi cũng thơm hơn.
Ứng Vọng thoáng nhìn thời gian, phát hiện đã sắp mười giờ rưỡi, cậu đưa sổ sách cho Ba Đào đi cất, đang chuẩn bị trở về thì nghe thấy Ba Đào ngượng ngùng gọi một tiếng “sếp nhỏ”.
Dáng vẻ này quả thật khiến người ta thấy lạ, Ứng Vọng hỏi, “Có chuyện gì?”.
Ba Đào đột nhiên đỏ mặt.
Ứng Vọng: ???
Đường đường là một người hướng ngoại, năng nổ mà đột nhiên lại bày ra dáng vẻ ngượng ngùng thẹn thùng như cô gái nhỏ, Ứng Vọng thầm nghĩ: Cậu không bị tráo đổi linh hồn với người khác đấy chứ?
Thấy ánh mắt Ứng Vọng càng lúc càng kỳ lạ, Ba Đào lại ho khan một tiếng, sau đó mới nói: “Sếp nhỏ, mùng tám tháng Chạp tôi sẽ tổ chức tiệc rượu, mời cậu và sếp lớn nể mặt đến chung vui một ly”.
Ứng Vọng phản ứng một chút, mới hiểu ý hắn: “Ôi chao, sắp kết hôn với Vi Hương rồi sao?”.
“Đúng vậy.” Dù là một người hướng ngoại, năng nổ, nhưng người của những năm này khi đụng đến chuyện này cũng vẫn khá ngây thơ, hắn hơi ngượng ngùng nói: “Tôi và Vi Hương đều làm việc trong tiệm, nói hai sếp là ông mai bà mối của bọn tôi cũng không quá lời đâu. Hiện tại cuộc sống đã ổn định, thì dù thế nào cũng phải mời sếp và sếp lớn đến chung vui một chút, mong hai sếp nhất định phải đến dự”.
“Đi chứ, nhất định phải đi rồi!” Ba Đào là người có năng lực, từ sau khi hắn đảm nhiệm vị trí quản lý cửa hàng ăn vặt đến nay chưa hề xảy ra sai sót nào, hắn quản lý cũng khiến người ta bớt lo lắng; còn Vi Hương thì sao, đó cũng là một cô gái giỏi giang, chăm chỉ, thật thà đáng tin và rất siêng năng. Hiện giờ hai nhân viên mà cậu quý mến sắp kết hôn, chuyện vui như thế này, đương nhiên Ứng Vọng rất bằng lòng tham gia: “Trở về tôi sẽ báo tin này cho Vân Thư, hôm mùng tám bọn tôi nhất định sẽ tới uống một ly, cũng để hưởng chút không khí vui mừng của hai người”.
Ba Đào mỉm cười rạng rỡ, “Cảm ơn hai sếp đã nể mặt”.
Ứng Vọng cũng coi như là đã chứng kiến cặp đôi Ba Đào và Vi Hương này đi đến bước này như thế nào, lúc này cậu thật lòng vui mừng cho họ: “Chúc mừng hai người các cậu, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử”.
Lần này nụ cười trên mặt Ba Đào cũng sắp rộng đến mang tai: “Tôi xin nhận lời chúc tốt đẹp này của sếp nhỏ!”.
Đi ra ngoài, vừa lúc gặp Vi Hương đến. Ứng Vọng nhìn thấy thì nói, “Chúc mừng hai người, tôi chờ uống rượu mừng của hai người”.
Mặt Vi Hương thoáng cái đỏ bừng, nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười: “Cảm ơn sếp nhỏ”.