Chương 101: Giới thiệu người yêu

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 101: Giới thiệu người yêu

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùng tám tháng Chạp là một ngày tốt.
Những trận tuyết rơi trước đó đã tan từ lâu, thậm chí cả nước tuyết tan cũng đã khô cạn, bước chân lên cũng không hề dính bùn.
Bầu trời trong xanh không một gợn mây, xanh thẳm như màu mực, nắng ấm mùa đông chiếu xuống ấm áp và dễ chịu, trời không một chút gió, đứng dưới ánh mặt trời không lạnh chút nào.
Buổi trưa Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư ăn trưa xong, lại ghé tiệm xem qua một chút, sau khi xác nhận buổi chiều không buôn bán, mọi thứ đều đã dọn dẹp sạch sẽ mới đi đến thôn.
Nói đến Vi Hương, cô đã mất cha mẹ từ lâu, lại cắt đứt quan hệ với chú thím, giờ đây một mình bôn ba bên ngoài, coi như không có nhà mẹ đẻ. Cũng may quan hệ của cô và Bao Xuân Diễm tốt, cộng thêm mấy người nhà họ Bao đều làm công ở thành phố Vĩnh An, Bao Xuân Diễm muốn giữ trọn tình chị em này, bàn bạc với các anh chị dâu, dù thế nào cũng phải tổ chức tiệc cưới cho Vi Hương, họ chính là nhà mẹ đẻ của Vi Hương.
Sau khi Vi Hương nghe nói thì biết ơn đến nhường nào thì không cần phải nói, dù sao nhân viên trong tiệm ngày hôm qua đều đến ăn bữa tiệc cưới này, cộng thêm hàng xóm quen biết, cuối cùng cũng đủ bốn bàn khách, xét theo hoàn cảnh của Vi Hương mà nói, vậy cũng coi như là náo nhiệt rồi.
Ngày hôm qua Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng đi, nghĩ đến tình huống đặc biệt của Vi Hương, liền tặng thêm trang sức.
Sáng mùng tám, Ba Đào tới đón dâu, tiệc cưới buổi tối cũng được tổ chức tại nhà họ Ba.
Họ ở ngay trong một thôn nhỏ ngoại ô thành phố Vĩnh An, chạy xe đạp cũng chỉ mất hai mươi phút đi đường, vừa đến đầu thôn, thậm chí cũng không cần hỏi thăm, đã có người hỏi, "Hai cậu tới uống rượu mừng hả?".
Ứng Vọng cười đáp phải, lại hỏi, "Bác gái, cho cháu hỏi nhà họ Ba đi thế nào?".
Bác gái kia giơ tay chỉ đường, "Theo đường này đi qua, lại rẽ phải, đi thẳng một đoạn là hai cậu sẽ thấy, đang tổ chức tiệc cưới, náo nhiệt lắm".
Ứng Vọng cười nói cảm ơn, bác gái kia thầm nghĩ thằng nhóc này còn rất lễ phép, cái vẻ mặt tươi cười kia kìa, ôi chao.
Bên này, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư theo hướng bác gái chỉ mà đi, quả nhiên nhìn thấy một nhà trang hoàng rực rỡ, xa xa còn có thể nghe được tiếng huyên náo từ bên trong vọng ra, hiển nhiên đó chính là nhà của Ba Đào.
Ba Đào đang ở cửa đón khách, nhìn thấy hai sếp đến đây, vội vàng chào đón.
"Chúc mừng nhé!".
"Hoan nghênh hai sếp, mời vào bên trong!".
Ứng Vọng nhìn căn nhà này, khen, "Căn nhà này gia đình cậu xây đẹp đấy".
Ba Đào cười tươi rói, "Nhờ phúc hai sếp, tôi đi làm kiếm tiền, sau đó bàn bạc với người nhà để xây nhà".
Ứng Vọng cười, "Đúng lúc cậu kết hôn, vừa khéo làm nhà cưới".
Ba Đào gật đầu, "Đúng là vậy".
Mọi người trò chuyện một lát, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đã được đón vào, xem tình hình, lại còn được xếp ngồi ở vị trí danh dự.
Tất cả họ hàng bạn tốt xung quanh vốn không quen biết hai người họ nhìn thấy tình cảnh này đều không khỏi nhìn Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư thêm vài lượt, nhìn phong thái, nhìn cách ăn mặc của họ, vừa thấy đã biết khác với những người quanh năm chân lấm tay bùn như họ.
Đến khi nhóm nhân viên trong tiệm của Vọng Thư đến nơi, mọi người dường như hiểu ra, chắc hẳn đây là ông chủ của Ba Đào.
Ông chủ tự mình đến cửa chúc mừng, người nhà họ Ba cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt, cha mẹ Ba Đào tự mình ra tiếp đãi, nào là mời vào sưởi ấm, nào là mang đồ ăn thức uống, thái độ phải gọi là nhiệt tình.
Ứng Vọng cười trò chuyện làm quen một lát, sau đó mới nói, "Hôm nay Ba Đào kết hôn, nhất định rất nhiều việc, mọi người cứ lo việc của mình đi, đừng bận tâm đến bọn cháu".
Người nhà họ Ba quả thật bận rộn, trong ngoài đều có việc cần lo, lúc này nếu Ứng Vọng đã nói như vậy, Ba Đào cũng biết không phải là lời khách sáo, nên cũng không nhiều lời, "Được, sếp nhỏ, hai người ngồi sưởi ấm một chút trước, có chuyện thì gọi bọn tôi một tiếng".
Ứng Vọng cười nói, "Không sao, nhiều người thế này mà, bọn tôi ngồi tán gẫu một chút".
Người nhà họ Ba lại đi bận chuyện của mình.
Lần này, những người còn lại trong phòng phần lớn đều là người quen của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư, Bao Xuân Diễm và Hồ Anh cũng ở đây.
Ngày hôm qua và sáng hôm nay hai người là người nhà mẹ đẻ, chiều nay thì lại là đồng nghiệp của chú rể, đương nhiên là phải đến.
Mọi người ngồi quây quần bên nhau cười đùa, trên bàn không chỉ có nước trà, mà còn có hạt dưa, đậu phộng, kẹo mừng, trái cây các loại, vừa trò chuyện vừa nhấm nháp đồ ăn vặt, không khí cũng náo nhiệt.
Bọn họ ngồi trò chuyện trong phòng, không nghĩ tới người khác cũng đang bàn tán về họ, rối rít hỏi thăm sau lưng, "Đó là ai vậy?".
"Hóa ra đó là ông chủ của Ba Đào à! Trông trẻ quá đi mất!".
"Nhan sắc cũng tốt, gương mặt đó khôi ngô thật!".
"Chao ôi, trẻ như vậy, đã có người yêu hay cưới vợ gì chưa?".
"Sao đây, bà còn định giới thiệu cho người ta hả? Người ta mở cửa hàng kinh doanh kiếm tiền, còn sợ không chọn được cô gái tốt sao".
"Ha, tôi chỉ mới lên tiếng một câu, bà làm gì mà đã vội chèn ép tôi?".
"...".
Bản năng tò mò của mấy chị mấy bác đến dự tiệc bỗng bùng cháy dữ dội, có một số thích mai mối nhìn thấy thanh niên tốt thì không kiềm chế được ý nghĩ muốn làm mai mối trỗi dậy trong lòng, trong đầu liền rà soát một lượt những cô gái tốt mình quen biết, sau đó canh đúng thời cơ lập tức tiến đến.
"Này, chàng trai, cậu chính là chủ tiệm lẩu kia hả?". Một bác gái với vẻ mặt tươi cười đi đến trước mặt Ứng Vọng, sau đó hỏi.
Ứng Vọng cười đáp, "Đúng vậy, tiệm lẩu là bọn cháu mở".
"Ôi chao, vậy cũng ghê gớm thật!". Bác gái cười nói, "Mặc dù tôi chưa từng vào ăn, nhưng nghe nói làm ăn khá lắm, mỗi ngày rất nhiều người ra vào đấy!".
"Cũng được, cũng nhờ mọi người ủng hộ". Ứng Vọng lột quả quýt trên tay, thấy bác còn đứng, bèn nói, "Bác gái, đừng đứng đó, bác ngồi đi".
Bác gái nghe được lời này nụ cười trên mặt càng tươi hơn, liền thuận thế ngồi xuống. Nghe nói hai vị trước mắt này đều là ông chủ của Ba Đào, đều tuấn tú lịch sự, nhưng theo bản thân bác gái thấy, bà thích Ứng Vọng hơn. Chẳng vì điều gì khác, chàng trai này ngoại hình ưa nhìn, cư xử nhiệt tình, theo bà quan sát, nụ cười trên mặt ấy chưa từng tắt, tính tình tốt, khiến người khác cảm thấy thoải mái, nếu thật sự làm mai thành công, sau này sống cùng nhau cũng không tồi.
Còn về một người khác...
Vẻ ngoài không kém, nhưng trông có vẻ ít cười, nói cũng không quá nhiều, trông có vẻ hơi ít nói một chút, chắc hẳn sống cùng sẽ buồn tẻ lắm.
Ngụy Vân Thư ít nói: "...".
Mà bác gái đang lúc phấn chấn, liền lập tức bộc lộ mục đích, "Này, chàng trai, cậu có người yêu chưa? Tôi quen một cô bé, là giáo viên trung học phổ thông, rất xứng với cậu, tôi giới thiệu hai đứa làm quen nhé...".
Lời này vừa nói, Ngụy Vân Thư bên cạnh đã sầm mặt xuống.
Ứng Vọng cũng ngớ người ra, cậu nào ngờ, bác gái nhiệt tình này, lại hỏi cậu những chuyện này, còn muốn giới thiệu bạn gái cho cậu!
"Khỏi ạ". Ứng Vọng ngắt lời từ chối thẳng thừng.
Bác gái khuyên bảo, "Haizz, khỏi gì mà khỏi, cô bé kia ngoại hình rất đẹp, tính cách cũng dịu dàng, gặp rồi đảm bảo cậu sẽ thích...".
Ánh mắt Ngụy Vân Thư sắc lạnh.
Ứng Vọng nhận thấy anh không vui, nụ cười trên mặt cũng phai nhạt đi đôi chút, "Bác gái, cảm ơn ý tốt của bác ạ, nhưng cháu đã có người yêu rồi, cho nên không cần đâu ạ".
Nhóm nhân viên Vọng Thư bên cạnh: "...??".
Ủa, sếp nhỏ có người yêu khi nào?
Mà bác gái đang thao thao bất tuyệt đột nhiên im bặt, bà ngớ người ra, "Hả, có người yêu rồi?".
"Vâng". Ứng Vọng cười nói, "Người đó ngoại hình rất đẹp, tính tình cũng tốt, tình cảm của bọn cháu rất ổn định, cho nên bác không cần giới thiệu".
Sự đề phòng trong lòng Ngụy Vân Thư bớt đi đôi chút.
Lúc Ứng Vọng nói những lời này ánh mắt mang theo ý cười, hoàn toàn không giống giả vờ.
Bác gái tiếc nuối đành rút lui, quay sang thầm nghĩ, cũng đúng thôi, chàng trai ưu tú như vậy, chắc chắn có nhiều cô gái theo đuổi, người ta có người yêu cũng không có gì lạ.
Bà khẽ thở dài, đưa mắt sang Ngụy Vân Thư, trong lòng lại vui vẻ trở lại, ánh mắt dịu dàng hỏi, "Vậy chàng trai này...".
Ngụy Vân Thư hoàn toàn không đợi bác gái nói hết lời, dứt khoát cắt ngang, "Cháu cũng có người yêu rồi, em ấy ngoại hình đẹp mắt, tính cách dịu dàng, giỏi giang, đảm đang mọi việc, xuất sắc đến mức người khác khó lòng sánh kịp, tình cảm của bọn cháu cũng rất ổn định, cho nên bác không cần giới thiệu".
Mọi người: "...".
Lời này hình như rất quen tai?
Đầu ngón tay Ứng Vọng khẽ cuộn lại, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà hơi cong lên.
Lại một lần nữa gặp trở ngại, bác gái đành chịu thua, "Thế thì thôi, tôi còn định nếu các cậu chưa có người yêu thì giới thiệu cho đấy".
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đồng thanh, "Không cần!".
Rõ ràng là một câu bình thường, nhưng một vài người lại cảm thấy nghe câu này cứ thấy có gì đó là lạ. Ừ, có lẽ là lúc này, hoàn cảnh này, thậm chí cả không khí cũng trở nên kỳ lạ.
Tóm lại, câu chuyện mai mối chẳng đi đến đâu.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư bởi vì nghe được người mình thương khen ngợi mà trong lòng mừng rỡ khôn xiết.
Nhóm nhân viên của Vọng Thư lại đang không hẹn mà cùng suy nghĩ, không đúng rồi, bọn họ làm việc trong tiệm lâu như vậy, từ trước đến nay chưa từng nghe nói hai sếp có người yêu cả, thậm chí bên cạnh hai người họ, ngay cả bóng dáng một cô gái cũng chưa từng thấy!
Ánh mắt mọi người xoay chuyển:
Sếp có người yêu thật hả?
Không có nhỉ? Có lẽ là lừa bà bác kia chăng?
Chưa từng thấy mặt, cũng chưa từng nghe nói, hôm nay mới lần đầu nghe thấy!
Nhưng nhìn vẻ mặt mang ý cười dịu dàng khi hai sếp nhắc đến người yêu của mình, lại không giống giả vờ chút nào.
Mọi người đều khó hiểu: Chuyện gì thế này?