Chương 13: Bánh Khoai Tây Thơm Lừng

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 13: Bánh Khoai Tây Thơm Lừng

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ở phía nam thành phố này có chợ thực phẩm, cũng có cửa hàng hợp tác xã nhà nước. Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư dạo quanh một lượt, cuối cùng cũng tìm được vài nguyên liệu không tồi để làm đồ chay kho.
Sáng sớm tinh mơ, hai người xách túi lớn túi nhỏ vào sân.
Bà nội Trương dậy sớm, lúc cầm giỏ chuẩn bị ra ngoài thì thấy họ xách về nhiều đồ thế, “Mua nhiều đồ như vậy à?”
Ứng Vọng cười đáp, “Dạ vâng, bà nội Trương ra ngoài ạ?”
“Đúng vậy.” Bà nội Trương nói, “Có người muốn ăn cà tím non, nội hái mấy quả đưa qua cho người ta.”
Ứng Vọng: “Vậy nội đi thong thả nhé.”
Bà nội Trương cười ha hả đáp lời.
Đợi bà đi khuất, hai người xách đồ vào phòng khách.
“Tôi đi hầm thịt trước.” Ứng Vọng vừa xoa xoa cánh tay mỏi nhừ vừa cầm miếng thịt lên.
“Tôi đi nhào bột.” Ngụy Vân Thư vừa cất trứng gà xong, “Sau đó luộc trứng gà.”
Ứng Vọng: “Được.”
Buổi sáng thời gian quý báu, hai người nhanh chóng bắt tay vào việc.
Rất nhanh, mùi thơm của dầu mỡ từ phòng bếp tràn ngập cả cái sân nhỏ. Khi thịt đã săn và có màu đẹp thì thêm nước, sau đó đậy vung lại, bắt đầu hầm.
Thường ngày đến lúc này đã có thể nghỉ ngơi một chút, nhưng hôm nay thì không được. Vừa mới mua nhiều thứ như vậy, bây giờ phải tranh thủ thời gian sơ chế trước một số thứ.
Đống đồ kia không ít, có đậu phụ khô, đậu phụ chiên, tàu hũ ky và nấm mèo, trong đó tàu hũ ky và nấm mèo là đồ khô. Còn có rong biển khô, loại rong biển này ở địa phương không có, đều được vận chuyển từ thành phố ven biển tới đây, được xem là món khá hiếm lạ, chắc chắn sẽ dễ bán hơn những món thông thường khác một chút. Ngoài những thứ này ra, còn có củ sen và đậu phộng. Tổng cộng các loại không nhiều, chỉ là để thử nghiệm trước.
Ứng Vọng tìm dụng cụ đựng, sau đó ngâm rong biển khô và nấm mèo trước, để đến trưa bán bánh kẹp thịt xong trở về là có thể bắt tay vào rửa sạch.
“Vân Thư, lát nữa trứng gà chín tôi chiên ít bánh khoai tây nhé?” Vừa múc xong xô nước cuối cùng, Ứng Vọng lên tiếng hỏi.
“Được.” Ngụy Vân Thư từ chỗ bếp lò đứng dậy, “Tôi đi gọt vỏ.”
Ứng Vọng nói, “Vậy để tôi xắt sợi.”
Trứng gà nấu rất nhanh, không đến hai mươi phút là có thể chín. Đến lúc đó vớt trứng gà ra, chiếc nồi nhỏ rảnh rang, hoàn toàn có thể làm bánh khoai tây.
Khoai tây xắt sợi bỏ vào trong thau. Bởi vì hai người lớn ăn khỏe, cho nên cắt khá nhiều khoai tây sợi. Cho vào bốn cái trứng gà, cắt chút hành lá, lại thêm bột mì và một chút bột năng, bỏ muối, bột tiêu, các loại gia vị khác, cuối cùng dùng đũa khuấy đều đến khi hỗn hợp sền sệt, rồi cho vào chảo đã phết dầu, chiên là xong.
Mùi thơm của bánh khoai tây không bằng mùi thịt hầm trong nồi lớn ở phòng bếp, nhưng cũng có một loại mùi vị riêng.
Ứng Vọng dùng chén đựng bánh khoai tây đã chiên xong, tay vẫn tiếp tục chiên, miệng gọi, “Vân Thư, ăn sáng thôi!”
“Đến ngay.” Ngụy Vân Thư dọn dẹp rác, rũ nước trên tay bước đến.
Ứng Vọng đưa chén cho anh, “Nếm thử xem, có ngon không.”
Bánh khoai tây lớn cỡ bàn tay, chiên hai mặt vàng óng. Ngụy Vân Thư dùng đũa gắp một cái, cắn một miếng bên ngoài giòn rụm thơm lừng, bên trong lại là vị khoai tây mềm mại, gia vị cho vừa đủ, hòa quyện với mùi hành lá thái nhỏ, vô cùng ngon miệng.
“Không tồi!” Ngụy Vân Thư không tiếc lời khen.
Nụ cười trên mặt Ứng Vọng rạng rỡ hơn, “Tôi cũng thử một chút.”
Cậu cũng cầm lấy đũa gắp bánh lên ăn, bởi vì mới ra lò, còn hơi nóng một chút, nhưng ăn vào đúng như lời Ngụy Vân Thư nói, quả thực rất ngon.
“Không uổng công làm.” Ứng Vọng nói, đôi mắt sáng lên.
Ngụy Vân Thư: “Đúng là không uổng công làm.”
Kiếp trước, Ứng Vọng không được ăn nhiều món ngon, ngay cả đồ ăn tự làm cũng không thể ăn, chủ yếu đều là do bảo mẫu trong nhà ăn hết. Hiện tại có thể thưởng thức một món ăn mới, tâm trạng của cậu cực kì tốt.
Thấy anh em Lưu Thanh và Lưu Phương thức dậy ra ngoài múc nước rửa mặt, liền vẫy tay gọi, “Lưu Thanh, Lưu Phương, đến đây ăn sáng đi nào.”
Lưu Phương hít hà mùi thơm một hơi thật sâu.
Lưu Thanh cũng nuốt nước miếng ừng ực, nhưng cậu nhóc vẫn từ chối, “Cảm ơn anh Ứng, nhưng bọn em không đói bụng.”
“Không đói bụng cũng có thể ăn.” Ở đây mấy ngày nay, hơn nữa còn thường xuyên nói chuyện phiếm với Lưu Phương, Ứng Vọng đã hiểu rõ tính cách của ba bà cháu nhà họ, bởi vậy biết là Lưu Thanh không muốn nhận lợi lộc từ người khác, cũng không phải vì không đói bụng mà không muốn ăn, “Bọn anh còn nhiều bánh chưa chiên lắm, ăn không hết đâu, mau lại đây đi.”
Lưu Thanh nói, “Bọn em không đói bụng thật.”
“Không ăn thật hả?” Giọng Ứng Vọng đầy tiếc nuối, “Thế thì tiếc thật, lát nữa mấy thứ này không ăn hết phải bỏ đi, nếu không thì không có chậu để đựng thịt mang ra quầy bán.”
Ngay lập tức Lưu Thanh nhíu mày, sao có thể lãng phí đồ ăn chứ!
Ứng Vọng tiếp tục nói, “May mà làm bằng khoai tây, cũng không phải thứ quý giá gì, bằng không anh sẽ đau lòng chết mất thôi.”
Diễn xuất quá đạt, khiến Ngụy Vân Thư không khỏi nhìn cậu thêm mấy lần.
Trước kia quả thật không nhìn ra đó...
Mà Lưu Thanh thì đang muốn nói gì đó, nhưng lại do dự không nói, mặt cũng nghẹn đến đỏ bừng.
Lưu Phương mặt đầy lo lắng, “Anh Ứng, sao anh có thể bỏ đồ ăn chứ!”
“Sáng nay lỡ làm hơi nhiều.” Ứng Vọng giải thích, “Lát nữa bọn anh phải đi ra ngoài bán bánh kẹp thịt, chiếc chậu này phải dùng để đựng thịt, cho nên nhất định phải dọn sạch chậu.”
Tuổi của Lưu Phương vốn còn nhỏ, với màn kịch chuyên nghiệp này của Ứng Vọng thì đâu còn phân biệt được lời thật lời giả, “Vậy cũng không thể bỏ được!”
Ứng Vọng không nói mấy câu vô nghĩa khiến người khác khó xử như “Đúng vậy, đáng tiếc hai đứa ăn no rồi”, mà là trực tiếp đề nghị, “Nếu không thì hai đứa ăn giúp anh một ít?”
Những năm gần đây cuộc sống nhà nào cũng khó khăn, cho dù là gia đình công nhân cũng đều thiếu thốn đủ thứ. Tính cách của bà nội Trương vừa cứng cỏi vừa coi trọng thể diện, không làm được chuyện ăn chực đồ của người khác. Lúc dạy dỗ con cháu cũng nói không thể ăn chực, lấy không đồ của người khác, dù người khác nể nang không nói thì cũng phải từ chối. Lưu Phương được bà nội Trương nuôi lớn, đương nhiên nhớ kĩ lời nói của bà nội Trương, cho nên lúc này rất do dự, “Cái này...”
Ứng Vọng nhìn vẻ mặt của cô nhóc, lại bổ sung một câu, “Nếu hai đứa không ăn, sẽ phải bỏ đi thật đó.”
Lửa dưới đáy chảo không lớn, món ăn đã cho vào, từ từ chiên vàng ruộm, thoạt nhìn thơm ngon mời gọi.
Tối hôm qua Lưu Phương chỉ ăn một chén cháo hạt, qua một buổi tối đã tiêu hết từ lâu, cộng thêm mùi thơm thịt hầm trong không khí lôi cuốn cùng với những chiếc bánh khoai tây vàng óng trong chảo dụ dỗ, đâu còn nhịn được nữa, “Vậy em ăn một cái, được chứ?”
Ứng Vọng: “Được nha.”
Nói rồi, cậu gắp bánh đã chiên xong từ chảo vào chén, vừa vặn hai chiếc. Cậu vẫy tay với Lưu Phương, “Lưu Phương lại đây nào.” Ứng Vọng đưa chén qua, “Cùng anh trai mỗi người một cái, mới ra lò, còn nóng một chút, đến phòng bếp lấy đũa gắp ăn.”
Tới gần một chút, mùi thơm của bánh chiên xộc thẳng vào mũi, Lưu Phương đã bị thơm đến mơ màng, tay vô thức đón lấy chén, “Cảm ơn anh Ứng.”
Ứng Vọng: “Biết đũa ở đâu nhỉ?”
Lưu Phương: “Biết ạ!”
Ứng Vọng: “Vậy đi nhanh đi.”
Lưu Thanh đáp một tiếng rồi lập tức đi về phía phòng bếp.
Trong lúc đó Lưu Thanh muốn ngăn Lưu Phương lại, từ chối lần nữa, nhưng thấy đôi mắt sáng rực và vẻ mặt đầy khao khát của Lưu Phương kia lại đành nuốt ngược lời định nói vào trong, lặng lẽ đi theo vào phòng bếp.
Bên này, Ứng Vọng tiếp tục chiên bánh khoai tây.
Ngụy Vân Thư nhỏ giọng hỏi, “Sao hôm nay lại nghĩ đến gọi hai đứa đến ăn vậy?”
“Vừa hay gặp được, cộng thêm ánh mắt thèm thuồng của hai đứa nhỏ, nên muốn mời bọn nhỏ ăn một chút.” Ứng Vọng nói.
Ngụy Vân Thư gật đầu.
Lửa cháy, hương thơm của bánh khoai tây không ngừng lan tỏa ra ngoài. Ngửi mùi hương này, Ứng Vọng lập tức nhớ tới chính mình ngày xưa.
Lúc ấy cậu hoàn toàn không được ăn no, mỗi ngày còn có vô số việc phải làm. Nếu cậu làm không tốt chỗ nào đó, hoặc là người nhà họ Hứa cố tình gây khó dễ, thì ngày hôm đó cậu sẽ bị bỏ đói, bụng đói cồn cào, nhìn thấy người khác ăn một chút đồ thôi là đã thèm không chịu nổi, liếm môi nuốt nước miếng. Nếu không có Ngụy Vân Thư, cậu cũng hoài nghi bản thân mình có lẽ sẽ bị chết đói.
Cho nên ngay lúc này cậu nhìn thấy hai anh em Lưu Thanh và Lưu Phương vừa gầy gò lại vừa thèm ăn, thì không kìm được lòng mà muốn chia cho hai đứa một chút đồ ăn.
Chỉ là, có lẽ Vân Thư không biết loại tâm trạng này của mình nhỉ.