Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 24: Gà hầm nấm thông
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi trưa, lúc mua đầu heo và giò heo, Ứng Vọng còn mua thêm một con gà.
Đầu đầy mồ hôi, Ứng Vọng xách đồ về đến cửa sân thì đã nghe thấy bà nội Trương đang giằng co với Ngụy Vân Thư. Nguyên nhân là bà muốn trả lại năm hào tiền nấm thông cho Ngụy Vân Thư, nhưng hiển nhiên là Ngụy Vân Thư không chịu nhận.
Bà nội Trương nói: “Nấm nhặt trên núi không đáng bao nhiêu tiền, A Thanh và Phương Phương còn ăn sủi cảo chiên của hai đứa, chút đồ đó chúng ta càng không thể thu tiền.”
Ngụy Vân Thư thì đáp: “Cho dù nấm thông từ đâu mà có, thì đó cũng là công sức của nhà nội, bọn con trả tiền cũng giống như mua các loại gừng, hành, rau xanh trong vườn của nội, không thể nhận không được.”
Bà nội Trương nói: “Nhưng cũng không đến cái giá này.”
Ngụy Vân Thư nói: “Không nhiều, hơn nữa nấm nấu lên là có thể đầy một bát lớn.”
Bà nội Trương cảm thấy số tiền này cầm bỏng tay, nhưng Ngụy Vân Thư lại cho rằng thực sự không quá đắt. Hai người còn chưa tranh cãi xong thì Ứng Vọng đã xách một đống đồ từ ngoài đi vào. Ngụy Vân Thư thấy cậu đầu đầy mồ hôi, lập tức tiến lên đỡ lấy đồ từ tay cậu, hỏi: “Sao lại mua gà vậy?”
Ứng Vọng nói: “Không phải có ít nấm thông à, buổi tối lấy ra hầm ăn.”
Tức khắc, Ngụy Vân Thư cảm thấy đói bụng.
Mà bà nội Trương thì lại tìm được cơ hội rồi: “Tiểu Ứng, con về rồi đó hả, bọn A Thanh không hiểu chuyện nhận tiền của hai đứa, con mau nhận lại đi...”
Rõ ràng, bà không thuyết phục được Ngụy Vân Thư, nên giờ muốn thử vận may với Ứng Vọng.
Nhưng Ứng Vọng... Cậu cũng sẽ không nhận lại!
Đây là thành quả lao động của hai đứa nhỏ, cậu không thể nhận không công sức của bọn họ, nhất định phải bỏ tiền mua mới yên lòng: “Bà nội Trương, không công thì không hưởng lộc, bọn con muốn nấm thông mà Lưu Thanh và Lưu Phương nhặt, thì đương nhiên phải bỏ ra thù lao tương ứng mới được, làm sao có thể nhận không...”
Tóm lại, cậu không cần số tiền này.
Bà nội Trương: “...”
Bà vừa ngạc nhiên vừa cảm động. Làm sao bà không hiểu, hai đứa nhỏ này rõ ràng là thấy một bà lão như bà nuôi hai đứa cháu sống quá khó khăn, cho nên mới ra tay giúp đỡ. Không chỉ đưa tiền mua nấm thông, người ta còn bằng lòng thanh toán theo tháng các loại hành, rau thơm, rau hẹ, cải xanh, cà tím mà bà trồng trong vườn, thậm chí còn cho A Thanh và Phương Phương thức ăn. Ngoài miệng thì nói là tiền lương hai đứa phụ làm việc, nhưng trên thực tế là thấy bọn họ đáng thương nên giúp đỡ, dù sao thì những việc lặt vặt đó, không có hai đứa nhỏ thì họ vẫn tự làm được như thường.
Bà nội Trương khắc sâu trong lòng sự cảm kích này, chỉ dặn dò hai đứa nhỏ: “A Thanh, Phương Phương, lát nữa làm việc đàng hoàng, phải biết quan sát, thấy việc gì thì tranh thủ làm ngay.”
Hiện tại Lưu Thanh đã biết số tiền mình đã lỡ nhận vốn dĩ không nên nhận, bây giờ Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư lại không chịu nhận lại. Cậu nhóc vừa cảm kích trong lòng vừa cảm thấy áy náy. Lúc này nghe bà nội Trương nói xong, lập tức có cơ hội đền đáp, bởi vậy đồng ý rất dứt khoát.
“Bà nội, con biết rồi ạ!”
Lưu Phương càng ngoan ngoãn, cái đầu nhỏ gật lia lịa: “Nhất định con sẽ giúp hai người anh Ứng làm nhiều việc.”
Bà nội Trương vui mừng.
Vì thế, lúc Ứng Vọng bắt đầu rửa mấy thứ củ sen, nấm mèo, rong biển, v.v. thì phát hiện Lưu Thanh và Lưu Phương làm việc vừa nghiêm túc lại dốc sức, hừng hực khí thế, dường như không biết mệt mỏi, hứng thú cực cao.
Ứng Vọng: ... Quả là những đứa trẻ cần mẫn.
Chạng vạng, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư bán xong món kho của ngày hôm nay trở về. Hai người không vội thu dọn và rửa sạch dụng cụ, mà là đi nhóm lửa nấu nước trước, chuẩn bị làm gà bắc lên bếp hầm.
Giết gà rất đơn giản, Ngụy Vân Thư cầm dao lên thì bắt tay vào làm ngay. Chưa đến một phút, con gà kia cũng đã chết hẳn, bị Ngụy Vân Thư thả vào trong thùng đã chuẩn bị sẵn. Ứng Vọng đổ nước nóng vào, như vậy tiếp theo lúc nhổ lông gà cũng rất dễ dàng.
Ngụy Vân Thư ở bên ngoài xử lí, Ứng Vọng bưng chén đựng máu gà tiến vào phòng bếp, sau đó chuẩn bị phối liệu hầm gà.
Rất nhanh, gà tươi đã được chặt miếng xong.
Đổ dầu vào nồi, trước tiên cho thịt gà vào đảo đều xào. Rất nhanh, mỡ gà đã được xào chảy ra, vàng óng dưới đáy nồi, trông vô cùng đẹp mắt. Khi thịt gà se lại, cho các loại gia vị và nguyên liệu như hành, gừng, tỏi, ớt, hoa tiêu, muối, nước tương vào. Khi chạm vào dầu nóng, mùi thơm lập tức xộc lên, khiến người ta không thể ngừng nuốt nước miếng. Sau đó thêm nước, đậy vung kín và bắt đầu hầm.
Thêm hai khúc củi vào bếp, lúc này Ứng Vọng mới đi xử lí nấm thông. Buổi trưa cũng đã dùng thau lớn thêm nước và muối ngâm nấm thông, như vậy có thể rửa sạch sâu trốn trong nấm, khi ăn sẽ sạch sẽ và yên tâm hơn. Ngâm cả buổi chiều, bây giờ vớt ra rửa thêm mấy lần là được.
Chờ rửa sạch nấm thông xong, trong sân đã phảng phất hương thơm của gà hầm. Ứng Vọng không vội thả nấm thông vào nồi hầm chung, mà là đi giúp Ngụy Vân Thư làm sạch ruột gà, mề gà,... Chỉ có một con gà, cũng không có quá nhiều thứ để làm. Rất nhanh hai người đã rửa xong, để lát nữa xào ăn.
Trong nồi đã sôi ùng ục ùng ục, Ứng Vọng thấy gà đã gần chín thì thả nấm thông vào nồi, sau đó đặt lồng hấp lên, hấp cơm luôn thể.
Đến lúc này, bọn họ mới có thời gian đến tẩy rửa những thau chậu đựng món kho đã bán buổi chiều.
Hoàng hôn buông xuống, trong thành phố cũng ít nhà bật đèn điện, dù sao những năm này giá điện đắt. Ứng Vọng dựa vào chút ánh sáng mờ ảo cuối cùng, bưng một bát gà hầm nấm thông cho nhà bà nội Trương trước. Sau nhiều lần bà nội Trương từ chối, cậu cũng thuyết phục được bà nhận phần thức ăn, lúc này mới quay trở lại phòng khách. Ở đây, Ngụy Vân Thư đã bày biện xong thức ăn và chén đũa trên bàn, cậu chỉ cần ngồi xuống ăn.
Gà hầm nấm thông thơm ngon mềm mại được múc thẳng vào thau, những miếng nấm thông và thịt gà nổi lên trong thau, vài cọng hành lá thắt nút làm điểm xuyết, tạo nên một vẻ đẹp tinh tế. Thịt gà đã hầm thấm vị, canh gà nấu ra vô cùng đậm mùi.
Lòng gà thì dùng ớt ngâm xào, tuy vẫn chưa đầy một bát lớn, nhưng ngửi thôi đã thấy mùi ớt tê cay nồng.
Ứng Vọng không vội ăn cơm, trước tiên húp một bát canh. Canh gà thơm lừng, đậm đà, còn mang theo vị tươi ngon của nấm thông, không khiến người ta cảm thấy ngấy. Ăn thêm một miếng nấm thông, răng vừa cắn lên là cảm giác hơi giòn, từng miếng nấm hút đầy nước canh. Canh gà thơm nồng kết hợp với nấm thông tươi ngon, vị thanh ngọt lập tức lan tỏa khắp đầu lưỡi, khiến người ta ăn mãi không chán.
Ăn hết cả nước lẫn cái một bát gà hầm nấm thông, lúc này Ứng Vọng mới cảm thấy vô cùng thỏa mãn, sau đó nói với Ngụy Vân Thư: “Vân Thư, ăn nhanh lên, gà hầm nấm thông thực sự rất ngon.”
Trước kia lúc ở thôn Tiểu Thụ, nấm thông đều chỉ luộc lên ăn đơn thuần, đừng nói là dùng gà hầm, ngay cả một chút váng mỡ cũng không có. Hiện tại cho thịt vào nồi nấu chung, cảm giác đó thật sự sướng không gì bằng!
Ngụy Vân Thư cũng rất thích thú: “Thật sự rất ngon.”
Ứng Vọng rất vui vẻ.
Không chỉ có gà hầm nấm thông ngon miệng, lòng gà xào cũng rất hấp dẫn. Mề gà, tim gà, ruột gà, gan gà,... rửa sạch cắt miếng vừa ăn, lại dùng ớt ngâm băm nhuyễn rồi xào cùng, thêm chút gia vị như gừng, tỏi, bột hoa tiêu. Vị chua ngọt, cay tê, đây chính là món ăn kèm cơm tuyệt hảo nhất. Còn không phải sao, chỉ cần một phần lòng gà xào là có thể ăn hết mấy bát cơm lớn.
Nếu cảm thấy lòng gà chua cay nóng miệng, vậy ăn thêm vài đũa nấm và thịt gà, e rằng cuộc sống thần tiên cũng không sánh bằng.
Ứng Vọng cảm thán, bữa cơm này thật quá tuyệt vời!