Chương 25: Vui quá hóa buồn

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 25: Vui quá hóa buồn

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai ngày liên tiếp được thưởng thức món ăn mới mẻ, lòng Ứng Vọng vui như nở hoa, đến tối lúc đi ngủ khóe môi vẫn còn vương nụ cười.
Cậu cảm thấy ngay cả tính gộp cả hai kiếp trước và kiếp này, cuộc sống cũng chưa từng sung sướng đến thế. Có thể chạy nhảy, có thể ăn uống no đủ, trong người có tiền, lại còn có con đường kiếm tiền, cuộc sống dần dần tốt đẹp hơn, cậu cũng có được tự do.
Ứng Vọng nghĩ, chẳng có gì tốt hơn cuộc sống hiện tại!
Đáng tiếc, vui quá hóa buồn!
Buổi trưa hôm nay, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư như thường lệ đẩy xe hàng đến cổng trường mẫu giáo khu Nam và trường tiểu học khu Nam để bán bánh kẹp thịt. Kết quả là còn chưa đến vị trí quen thuộc, từ xa đã nghe thấy tiếng rao lớn: "Bánh kẹp thịt, bánh kẹp thịt mới ra lò đây, chỉ tám hào thôi!".
Ứng Vọng: ?
Tiếng rao lớn kia vừa dứt lời chưa được mấy giây, một tiếng nói khác cũng vang lên theo: "Bánh kẹp thịt bán rẻ đây! Tám hào tám hào! Chỉ cần tám hào thôi!".
Ứng Vọng: "...".
Trong lòng Ứng Vọng rất khó chịu.
Cũng không phải khó chịu vì người khác bán món ăn giống với cậu, chung quy thì người đời ai cũng vậy, thấy người khác buôn bán phát đạt thì muốn bon chen kiếm lời là chuyện hết sức bình thường, cậu cũng đã chuẩn bị tâm lý cho việc sẽ có người học theo mà bán. Chỉ là hiện tại đối phương không chỉ bán chạy theo xu hướng, mà còn cố ý ép giá, thế này thì quá đáng ghét rồi!
Hai người đàn ông học theo bán bánh kẹp thịt kia trông có vẻ lớn tuổi hơn cậu và Ngụy Vân Thư. Lúc này hai người đứng trước quầy thay phiên rao lớn, đã thu hút không ít người vây quanh, trong đó không thiếu khách hàng trước đây của bọn cậu. Thậm chí, có người đã mua xong bánh kẹp thịt cầm trong tay.
Hiển nhiên, dù là sự mới lạ của món bánh kẹp thịt vừa xuất hiện hay là chuyện rẻ hơn hai hào đều thu hút không ít sự chú ý của người khác, những người muốn thử món mới không hề ít.
"Bánh kẹp thịt bán rẻ đây! Tám hào tám hào! Chỉ cần tám hào!".
Ứng Vọng mím môi, đi theo Ngụy Vân Thư đẩy xe hàng đến chỗ trống. Trên đường đi ngang qua hai người đàn ông kia, một người trong đó bắt gặp ánh mắt của Ứng Vọng, rồi lại lúng túng lảng tránh, hiển nhiên bản thân hắn cũng rất chột dạ.
Ứng Vọng nghĩ, làm cũng làm rồi, còn chột dạ cái gì chứ?
Hai người bắt đầu bày biện hàng hóa lên quầy. Xung quanh có không ít người đều đang quan sát bọn họ, dù sao tình huống trước mắt này, ai mà chẳng biết đối phương là đến cạnh tranh công khai với hai thằng nhóc này, chuyện thế này mà không hóng một chút thì phí à?
Có người thích hóng chuyện nên không ngại khuấy động, tiến đến thẳng mặt hai người hỏi: "Sao bên kia cũng có một quầy bán bánh kẹp thịt vậy, là anh em của hai người hả?".
Trước đây chỉ có bọn họ bán bánh kẹp thịt, mỗi ngày đẩy quầy hàng đến đây là lập tức có người tới xếp hàng, hơn nữa còn xếp một hàng dài. Nhưng hôm nay có đối thủ cạnh tranh, lúc này trước quầy hàng chỉ vỏn vẹn ba bốn người vây quanh, ngay cả hàng cũng không xếp.
Sự khác biệt trước và sau, thật sự không hề nhỏ.
Ứng Vọng thở dài trong lòng, trên mặt lại không lộ vẻ cảm xúc gì, chỉ nói: "Chuyện đùa thôi, hai bên không quen biết nhau".
Người kia "Ồ" một tiếng, ra vẻ ngạc nhiên đáp: "Tôi thấy bọn họ cũng đang bán bánh kẹp thịt như các cậu cứ tưởng mấy người là người nhà với nhau chứ".
"Không phải". Ứng Vọng không thích nghe những lời này, cũng không muốn tiếp tục nói chuyện về chủ đề này nữa, chỉ hỏi: "Hôm nay có bánh kẹp thịt, trứng gà kho và thịt kho, muốn mua gì ạ?".
Vẻ mặt người kia khó xử, sau đó cười gượng: "Tôi suy nghĩ một chút trước".
Ứng Vọng không làm hắn khó xử: "Vậy anh cứ suy nghĩ trước đi".
Tiếp theo, cậu nhìn về phía người bên cạnh: "Anh muốn mua gì ạ?".
Người này vừa xem xong một màn kịch hay, hiện tại trong lòng đã có chủ ý, cũng không cố ý nói những lời gây khó chịu, chỉ hỏi: "Bánh kẹp thịt hôm nay bán một cái bao nhiêu tiền?".
Ứng Vọng hiểu hắn có ý gì: "Một cái một đồng tiền".
Người này ngạc nhiên trong phút chốc: "Vẫn một đồng?".
Ứng Vọng nói: "Vẫn luôn là cái giá này, không hề lừa dối ai".
Ứng Vọng có một gương mặt trẻ thơ, còn Ngụy Vân Thư thì gương mặt góc cạnh, rắn rỏi, cho nên nhìn qua thì Ứng Vọng trẻ hơn Ngụy Vân Thư vài tuổi. Thường thì em trai phải nghe lời anh trai, cho nên người này có lẽ là cảm thấy lời của Ứng Vọng không đáng tin, nên chuyển ánh mắt sang Ngụy Vân Thư: "Bán một đồng thật hả?".
Giọng điệu của Ngụy Vân Thư bình tĩnh: "Đúng vậy, là một đồng".
Người này: "...".
Vậy mà không giảm thật.
Ngụy Vân Thư hỏi: "Mua không?".
Người này nhìn trước ngó sau, thấy bọn họ thật sự không có ý định giảm giá thì lâm vào băn khoăn.
Từ sau khi Hạo Hạo ăn đồ ăn ở quầy hàng của bọn họ, thỉnh thoảng ông Lý sẽ tới mua thịt kho, sau đó con gái và con rể ông lại đến nhà ông lấy. Với lại, đồ ăn này khó mua, nên lần nào ông Lý cũng đến sớm hơn giờ hẹn. Giống hôm nay vậy, ông sớm đã thấy được một cặp anh em khác đến đây dựng quầy bán bánh kẹp thịt, tuy rằng giá rẻ làm ông rất muốn mua, nhưng ông vẫn không tiến tới. Nói trắng ra là, bên kia không bán thịt kho, nên ông vẫn phải ưu tiên bên này.
Lúc này đây, ông Lý đứng ngay bên cạnh, thấy người này ấp úng mãi, không nhịn được bèn nói: "Cậu mua hay không, không mua thì tôi mua".
Có lẽ là bị ông Lý kích bác như vậy, người này lập tức nói: "Ai nói tôi không mua?". Dứt lời, hắn quay đầu nói thẳng với Ứng Vọng: "Làm phiền, cân cho tôi nửa cân thịt kho, lại thêm một cái trứng gà".
Ứng Vọng nhanh tay dùng túi nilon gói đồ ăn, Ngụy Vân Thư thì phục vụ khách hàng phía sau.
Mọi người vừa thấy, không giảm giá thật à?
"Bánh kẹp thịt bán rẻ! Tám hào tám hào! Chỉ cần tám hào!".
Bánh kẹp thịt kế bên ầm ĩ rao bán tám hào, bên này lại kiên trì bán một đồng tiền, không ít người đã nảy sinh ý định bỏ đi.
Tuy rằng nhà bọn họ đều có người làm công ăn lương, lương lậu cũng khá, nếu như trước đây chỉ có một chỗ bán một đồng kia thì cứ mua ở đó thôi, nhưng bây giờ lại xuất hiện một chỗ bán bánh kẹp thịt tám hào, vậy chắc chắn phải đến chỗ rẻ hơn mua. Tiết kiệm được hai hào, buổi chiều lại đến quầy hàng này mua đồ chay kho còn có thể mua hơn hai lạng đấy.
Trong lòng nhẩm tính một hồi, rất nhiều người rảo bước đến quầy hàng kế bên.
Ứng Vọng nhìn đến đây, khẽ nhíu mày, nhưng cũng không muốn giảm giá. Giảm giá là thủ đoạn cấp thấp nhất, nếu như mỗi lần xuất hiện người cạnh tranh đều bị bọn họ dắt mũi mà giảm giá, thì còn làm ăn buôn bán gì được nữa?
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đều không muốn.
Nhưng không thể phủ nhận, cạnh tranh giá cả quả thật làm cho việc kinh doanh của họ hôm nay bị ảnh hưởng rất lớn. Ngoài thịt kho và trứng gà kho bởi vì kế bên không có bán nên không bị ảnh hưởng, tốc độ bán bánh kẹp thịt đã chậm hơn trước đây rất nhiều. Đến khi bán xong thịt kho và trứng kho, bánh kẹp thịt mới bán được bốn cái, trong đó có hai cái là người mua thịt kho tiện thể mua luôn, hai cái khác lại là bỏ thêm trứng kho, Ứng Vọng nghi ngờ hai cái này đều là vì quầy hàng kế bên không có bán trứng kho thái nhỏ kẹp bên trong cho nên mới tới mua chỗ bọn họ.
Tóm lại, buôn bán hôm nay bị ảnh hưởng nghiêm trọng, dù cho đã sớm có chuẩn bị, nhưng lúc Ứng Vọng nghe được bên kia liên tục rao hàng ầm ĩ vẫn rất bực bội khó chịu.
Mà Vương Thiên Thành và Vương Thiên Hạnh kế bên thì đang vô cùng phấn khích, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện buôn bán của bọn họ hôm nay lại thuận lợi đến thế! Một cái bánh bán tám hào, đến hiện tại bọn họ đã bán mười bốn cái, đó chính là mười một đồng hai hào. Ớt, rau thơm... là trồng trong đất nhà bọn họ không tốn tiền, cũng chỉ mua bốn cân thịt tốn mười đồng, hiện tại đã thu hồi vốn! Thịt thì đã băm nhỏ sẵn ở nhà, nếu dùng tiết kiệm thì có thể làm ra thêm không ít bánh nữa, những cái này đều là lợi nhuận!
Giàu rồi, giàu rồi!
Tính xong khoản sổ sách này, trên mặt hai anh em có thể nói là đắc ý ra mặt, giọng rao hàng cũng lớn hơn hẳn, ngay cả Vương Thiên Hạnh trước đó khi bắt gặp ánh mắt Ứng Vọng còn chột dạ, giờ cũng phấn khích đỏ bừng mặt, chẳng còn nhớ gì đến chuyện khác nữa.
Khách hàng mua bánh kẹp thịt ở chỗ bọn họ cũng đang lén lút hỏi: "Bánh kẹp thịt chỗ này thế nào, ăn ngon không?".
"Không có gì đặc biệt". Một khách hàng đã ăn thử nói: "Thịt không thơm bằng bên ông chủ trẻ, ớt xanh cũng nhiều".
"Thịt không đủ thơm, cũng cho ít, tôi nghi ngờ là bớt thịt thêm ớt, cho nên thoạt nhìn không khác mấy so với bên ông chủ trẻ, nhưng bên trong thì không so được".
Không chỉ một hai người nói như vậy. Người dân thời bấy giờ đều từng trải qua cuộc sống tính toán chi li, đồ ăn bên trong có ít hơn hay không chỉ cần ước lượng một chút là biết ngay, huống chi còn liên quan đến thịt nữa.
"Tuy rằng ít thịt, nhưng giá cũng rẻ, tính ra thì cũng chẳng khác là bao". Có người nói như vậy.
Nhưng có người lại không vui: "Chuyện này không phải là đang cạnh tranh không lành mạnh với bên ông chủ trẻ à? Bên ngoài đưa ra giá thấp, dụ dỗ mọi người đến mua, cứ tưởng có thể mua được đồ ăn rẻ, ai mà ngờ được bên trong lại lắm chiêu trò như vậy, coi chúng ta như đồ ngốc mà lừa gạt chứ".
Lời này vừa nói ra, mọi người ngẫm nghĩ kỹ một chút cảm thấy quả thực là có chuyện như vậy. Trước tiên dùng giá rẻ dụ dỗ họ đến mua đồ ăn, sau khi đồ ăn đến tay rồi mới phát hiện thứ bên trong bị thiếu hụt một ít, đúng là treo đầu dê bán thịt chó, câu này chính là để nói về trường hợp này!
Có người hỏi thẳng mặt anh em Vương Thiên Thành: "Sao tôi lại thấy thịt bên này của các anh ít hơn bên cạnh vậy?".
"Không ít hơn đâu". Vương Thiên Thành không chịu thừa nhận: "Huống hồ bánh kẹp thịt này của chúng tôi còn rẻ hơn của bọn họ hai hào đấy, so ra thì đáng đồng tiền hơn nhiều!".
Khách hàng kia suy nghĩ một lát, đồ ăn ít hơn một chút, nhưng quả thật không coi là lỗ.
Không ít người có suy nghĩ giống người kia.
"Haizz, thật ra cũng bình thường. Tuy rằng thịt bên trong ít hơn một chút, nhưng ngẫm kỹ thì đồ ăn bán cũng rẻ mà, tính toán kỹ thì cũng chẳng thiệt thòi là bao".
Người cảm thấy đã bị lừa gạt không vui: "Nếu hắn dùng nhiều thịt giống bên kia bán với cái giá này tôi còn nể trọng bọn hắn một chút, hiện tại dùng thủ đoạn làm ăn gian dối cướp khách của người khác lại còn ăn bớt nguyên liệu, tôi thật sự không ưa nổi!".
"Ông nói lời này quá khó nghe, làm buôn bán mà, không có chút mánh khóe thì làm sao làm ăn được, người ta cũng chỉ muốn kiếm thêm một chút". Một người có vẻ hiểu chuyện nói: "Huống chi không phải ông cũng giống như vậy sao, chỉ vì hai hào rẻ hơn này mà đến bên đây mua bánh kẹp thịt đó thôi".
Người nọ bị nói trúng tim đen, lập tức nổi đóa: "Tôi thích mua đồ ăn ở đâu thì mua ở đó, ông quản được tôi chắc?".
"Ê, cái loại người như ông còn làm lớn chuyện nữa à, là ông nói lời khó nghe trước, bây giờ quay sang trách ngược lại tôi!".
"Chuyện của tôi cần ông lải nhải sao!".
"Cái loại người như ông đúng là ngang ngược!".
Hắn thầm nghĩ, xì! Bản thân ham rẻ mà đến mua bánh kẹp thịt tám hào, bây giờ phát hiện không chiếm được món hời lại thành ra thẹn quá hóa giận, đầu óc có vấn đề hả!
Hai người ngay tại chỗ đó cãi nhau ầm ĩ, đám đông vây xem nhìn đến ngỡ ngàng.
Bọn họ nghĩ thầm: Bánh kẹp thịt này ghê gớm như vậy hả!
Người xung quanh không muốn trở thành cá trong chậu bị vạ lây, cố ý đứng xa ra một chút để tránh. Có điều cũng tụm năm tụm ba lại một chỗ thì thầm không ít lời.
"Chuyện này quả thật là ông nói ông có lý bà nói bà có lý".
"Đúng đấy, không ngờ tới người ta bán đồ ăn vẫn chưa cãi nhau, ngược lại, người mua đồ ăn đã cãi nhau trước rồi".
"Ai mà ngờ được chuyện này. Ông nhìn kỹ đi, cho dù là bên mới tới hay là bên ông chủ trẻ đều không nói gì thêm, cứ như không thấy đối phương vậy. Dáng vẻ không thèm để ý như vậy, chứng tỏ không để bụng".
"Tôi thấy chưa chắc đâu. Hai người mới đến này ấy, là do ông không để ý đó thôi, lúc nãy còn thỉnh thoảng liếc trộm mấy người ông chủ trẻ đấy, rõ ràng trong lòng bản thân họ cũng biết là học theo cách làm ăn của người ta, còn về mấy người ông chủ trẻ, tôi đoán chính là tu dưỡng tốt nên không thể hiện ra mặt, nhưng trong lòng chắc chắn có ấm ức".
"Ông cũng quan sát kỹ ghê". Hắn cẩn thận suy nghĩ một chút, càng nghĩ càng thấy có lý: "Nếu đổi thành tôi, vậy chắc chắn trong lòng tôi cũng có chút bất mãn".
"...".
Người tỉnh táo nhìn thấy cảnh tượng này, ai mà không có suy nghĩ trong lòng?
Mà nhìn hai người chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà cãi nhau ầm ĩ, những người ở đó chỉ cảm thấy ai nói cũng có lý, bán đắt thì dùng nguyên liệu tốt, bán rẻ thì ăn bớt ăn xén nguyên liệu. Nói trắng ra là, chuyện cũng chỉ đơn giản là vậy.