Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 26: Mì Dưa Chua
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ứng Vọng thật không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Cách quầy hàng của bọn họ không xa, có người vì món bánh kẹp thịt mà họ bán mà phát sinh xung đột, mà đối tượng xung đột lại không phải là bọn họ.
Ứng Vọng thầm nghĩ: Thật sự quá đáng.
Sự chú ý của mọi người xung quanh đều bị thu hút về phía đó, trước mắt không ai mua bánh kẹp thịt, Ứng Vọng xích lại gần Ngụy Vân Thư một chút, nhỏ giọng hỏi: “Làm sao bây giờ?”
Ngụy Vân Thư cũng luôn dõi theo tình hình bên kia, lúc này nghe Ứng Vọng hỏi vậy thì nói: “Đừng để ý.”
Ứng Vọng có chút do dự: “Mặc kệ thật à?”
Ngụy Vân Thư đáp: “Không thể quản.”
Quả thật là không thể quản. Cuộc tranh cãi của hai bên trước mắt không phải vì mua bánh kẹp thịt mà ra, thực chất là vì đang tranh giành sở thích cá nhân, bọn họ hoàn toàn không có lập trường để can thiệp.
Ứng Vọng nghĩ thông điều này, trong lòng có chút phát cáu, rốt cuộc là chuyện gì thế này!
Cũng may mà người dân thời kỳ này chất phác, thật thà, không có ý định ăn vạ gì cả. Mọi người xem trò vui đủ rồi, thấy hai người thật sự càng cãi càng hăng, càng ầm ĩ càng tức giận, sợ rằng thật sự động tay đánh nhau, nên không chút do dự nhanh chóng tiến lên khuyên can, nói lời hay ý đẹp khuyên nhủ một lúc lâu.
Hai người ầm ĩ đến đỏ mặt tía tai cuối cùng cũng hùng hổ bỏ đi.
Mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm.
Vương Thiên Thành phấn khởi nói với Vương Thiên Hạnh: “Thiên Hạnh, nhìn thấy không, bánh kẹp thịt của chúng ta mới bán có một ngày đã có người cãi nhau vì nó!”
Trong lòng Vương Thiên Hạnh vẫn còn sợ hãi: “Mà còn cãi nhau rất dữ dội.”
“Huynh biết gì chứ.” Vương Thiên Thành rất tự hào: “Cãi càng hăng, chứng tỏ đối phương càng thích món chúng ta bán, thế này là chúng ta sắp giàu rồi!”
Vương Thiên Hạnh ban đầu còn muốn nhắc nhở anh trai phải khiêm tốn một chút, nhưng vừa nghe gã nói vậy, suy nghĩ lại cũng cảm thấy quả đúng như thế. Nếu không phải vì đối phương thích, nào có thể ầm ĩ với người khác vì bọn họ đến mức ấy?! Mà càng thích, thì chuyện buôn bán của bọn họ không phải càng tốt sao, không phải càng kiếm được nhiều tiền à!
Nghĩ thông rồi hai anh em phấn khởi không thôi, mắt sáng rực như đèn pha, tựa như đã thấy một chồng tiền lớn đang bay về phía mình.
Xung quanh có người nghe được đôi chút, ánh mắt kỳ lạ thoáng nhìn về phía hai người bọn họ, nhưng tuân theo nguyên tắc thêm chuyện không bằng bớt chuyện, cuối cùng cũng không nói gì. Vừa vặn lúc đó nhà trẻ khu Nam và tiểu học khu Nam tan học, những khách hàng đang định mua bánh kẹp thịt cũng quay gót bỏ đi, không thèm mua nữa.
Mà hai anh em họ Vương chìm đắm trong niềm phấn khởi của giấc mộng đẹp vốn không hề phát hiện ra điều này.
Bên này, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng nhìn nhà trẻ khu Nam và tiểu học khu Nam tan học. Nói thật, đây vẫn là lần đầu tiên hai người bọn họ chứng kiến cảnh học sinh tan trường. Mỗi lần trước đều là đồ ăn đã bán hết rồi trước khi học sinh tan học, bọn họ sợ đám trẻ ra sẽ đông người quá, chen chúc nhau, cho nên đồ ăn vừa bán hết là thu dọn đồ đạc trở về nhà ngay, vốn không nán lại lâu. Bây giờ vừa thấy, trước hai cổng trường tất cả đều là phụ huynh của đám nhỏ, mà mấy quầy quà vặt ở giữa như bọn họ này thì cái nào cũng tạm thời vắng khách.
Nhưng rất nhanh, theo trẻ con được phụ huynh đón về, dòng người trước quầy hàng cũng dần đông lên.
“Mẹ ơi, con muốn ăn trứng!”
“Ông nội ơi, con muốn ăn bánh ngọt thơm ngon!”
“Thịt! Bà nội ơi, chúng ta đi mua bánh kẹp thịt, con muốn ăn bánh kẹp thịt!”
“Kem que~ Ba ơi, trời nóng như vậy, chúng ta mua kem que ăn đi!”
“…”
Tiếng đứa nhỏ nài nỉ đòi đồ ăn với phụ huynh thay nhau vang lên, có phụ huynh sẽ chiều đứa nhỏ, có phụ huynh sẽ dỗ đứa nhỏ về nhà, cũng có phụ huynh sẽ quát lớn một câu “chỉ biết ăn!”
Cảnh tượng này, quả thật cũng không ít.
Nhóm bạn hàng buôn bán ở đây cũng không chịu thua kém, liên tục lớn tiếng rao hàng.
“Bán kem que, kem que mát lạnh ngọt ngào đây!”
“Bánh ngọt đây, bánh ngọt đây, bánh ngọt ngon miệng không đắt đây!”
“Bánh kẹp thịt, bánh kẹp thịt mới ra lò, chỉ cần tám hào tiền đây!”
“Bánh quẩy đây, bánh quẩy chiên giòn thơm ngào ngạt đây!”
“…”
Đây là cảnh tượng náo nhiệt nhất mỗi ngày trước cổng nhà trẻ khu Nam và tiểu học khu Nam.
Trẻ con là đối tượng không thể cưỡng lại cám dỗ nhất, nhất là bọn nhóc đã sớm đói bụng từ lâu. Mũi vừa ngửi được hương vị đồ ăn thơm ngào ngạt trong không khí, ngay lập tức đã không thể bước đi. Những người trước đó đã chuẩn bị sẵn đồ ăn cho con cháu còn đỡ, vừa ra cổng trường là có thể ăn ngay, mà những người chưa mua gì cả, chỉ muốn đón con cháu thì đau đầu, đám trẻ bướng bỉnh giở đủ mọi chiêu trò để đòi mua đồ ăn. Không mua là khóc! Nhất quyết không đi!
Phụ huynh quả thật rất bất lực, bị làm ầm ĩ đến mức gân xanh nổi đầy trán, đành phải tốn tiền mua một ít đồ ăn cho con cháu, cho nên việc buôn bán ở mỗi quầy hàng đều cực kỳ tốt.
Quầy bánh kẹp thịt kế bên chen chúc xếp hàng.
Quầy của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư bên này cũng không kém cạnh là bao.
Có người không rõ nguyên do còn rất vui vẻ: “Ôi chao, hôm nay tôi may mắn vậy sao, đã đến chậm mà vẫn còn mua được bánh kẹp thịt.”
Ứng Vọng cười nói: “Đồ ăn chưa bị mua hết thì phải tiếp tục bán, chị muốn mua gì ạ?”
Khách hàng nói: “Cho tôi một cái bánh kẹp thịt, rưới thêm một thìa nước sốt, đứa bé này thích nhất là bánh bột chan nước sốt.”
Đứa bé còn chưa cao bằng xe đẩy tay mắt trông mong nhìn Ứng Vọng, miệng cũng sắp chảy nước miếng: “Bánh kẹp thịt rất ngon!”
Nụ cười trên mặt Ứng Vọng tươi tắn hơn, giọng nói vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn: “Cảm ơn sự yêu thích của nhóc, hôm nay cho nhóc thêm một thìa nước sốt được không nè?”
Đôi mắt đứa bé sáng lấp lánh: “Được ạ!”
Ứng Vọng chỉ cảm thấy tâm trạng tồi tệ buồn bực cả buổi của mình đã tốt lên không ít.
Cuối cùng, lúc Ứng Vọng đưa bánh kẹp thịt đã gói xong qua, đứa bé kia đã nóng lòng không chờ nổi, túm lấy tay mẹ mình: “Mẹ ơi, con muốn ăn!”
Mẹ đứa bé bị quấn lấy hết cách, chỉ có thể đưa bánh kẹp thịt trong tay cho nhóc: “Cầm hai tay, đừng làm rơi xuống đất, nếu không thì khỏi ăn.”
Đứa bé lập tức gật đầu, sau đó há miệng cắn một miếng lớn, cái miệng nhỏ nhai ngon lành.
Trên mặt mẹ đứa bé tràn đầy vẻ dịu dàng.
Trả tiền xong, hai mẹ con đi xa.
Việc buôn bán của nhóm Ứng Vọng bên này vẫn tiếp tục: “Chỉ còn bánh kẹp thịt, quý khách muốn mua một cái không ạ?”
...
Tuy rằng có người cạnh tranh công khai khiến việc buôn bán bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng đến khi phụ huynh và bọn nhỏ của trường học bên này rời đi gần hết thì bánh kẹp thịt của bọn họ cũng chậm rãi bán xong.
Ứng Vọng nhìn rổ và chậu trống rỗng, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm một phen.
May mắn là không bị ế.
“Đi thôi, về nhà trước.”
“Được.”
Bán xong đồ ăn, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng không dám nán lại ở cổng trường, thu dọn đồ đạc xong thì vội vã trở về.
Buổi chiều bọn họ còn phải bán đồ kho, hôm nay vốn đã muộn hơn thường ngày một chút, nếu không nhanh trở về sẽ không đủ thời gian chuẩn bị đồ kho.
Ứng Vọng gần như là chạy đến quầy thịt, sau đó mua xong đầu heo và chân giò là chạy ngay về nhà. Lúc về đến nhà chỉ thấy xe đẩy tay và một đống đồ đạc vẫn còn để nguyên trong sân, thậm chí còn chưa kịp dỡ xuống, mà trong phòng bếp Ngụy Vân Thư đã đun xong nước sôi. Vừa thấy Ứng Vọng trở về, Ngụy Vân Thư không bận tâm đến những thứ khác, trước tiên cùng Ứng Vọng xử lý sạch sẽ đầu heo và chân giò rồi cho vào nồi nấu.
Hơi nóng trong bếp phả thẳng vào người, hai người nóng đến đầu đầy mồ hôi, phía sau lưng cũng đã ướt hết.
Thêm củi vào bếp xong, Ứng Vọng mệt không nhẹ, đi đến chỗ băng ghế dài đặt dưới bóng râm thì lập tức ngồi phịch xuống, trong tay phe phẩy một chiếc quạt mo rách để quạt mát.
Ngụy Vân Thư thì lấy chậu rửa mặt đến vòi nước sau đó hứng nước, hai tay vốc nước lạnh lên rửa mặt rào rào một phen, nước lạnh tạt lên mặt, quả thật vô cùng sảng khoái!
Anh rửa xong, thấy Ứng Vọng còn ngồi quạt gió hóng mát, thì đổ đi nước bẩn trong chậu, sau đó hứng nửa chậu nước bưng qua cho Ứng Vọng.
“Rửa mặt trước đi, cho bớt mồ hôi.”
Động tác phe phẩy quạt mo của Ứng Vọng không ngừng lại: “Sao lại bưng đến đây cho tôi? Anh rửa rồi gọi tôi một tiếng là được.”
Ngụy Vân Thư không thèm để ý nói: “Biết huynh mệt mỏi cả buổi không muốn động đậy, tôi tiện tay bưng đến đây cho huynh, cũng không chậm trễ chuyện gì.”
Ứng Vọng vui vẻ, cười tủm tỉm: “Vậy tôi không khách sáo nữa nhé!”
Ngụy Vân Thư cười: “Khách sáo với tôi làm gì.”
Ứng Vọng: “Hì hì.”
Đúng vậy, cậu và Vân Thư là quan hệ gì chứ, đương nhiên không thể quá khách sáo.
Thoải mái dễ chịu rửa mặt, Ứng Vọng chỉ cảm thấy hơi nóng trên cả người mình tức khắc bị xua đi hơn phân nửa, cả người đều nhẹ nhàng khoan khoái.
Trời đã xanh trong, cỏ cũng xanh biếc, cả người như được hồi sinh.
“Buổi trưa anh muốn ăn gì?” Cậu cũng có tâm trạng nấu bữa trưa.
Ngụy Vân Thư suy nghĩ một chút, nói: “Hôm nay quá oi bức, đoán chừng dầu mỡ cũng không ăn vô đâu, chi bằng dùng dưa chua nấu một bát mì sợi đi.”
Ứng Vọng chốt hạ: “Vậy chọn mì dưa chua.”
Sau khi có tiền tiết kiệm rồi, Ứng Vọng sống qua ngày cũng không còn keo kiệt như trước nữa, giống như trước đó vì tiết kiệm chút tiền cậu thà rằng phiền phức tự mình cán mì sợi, mà hiện tại lại bằng lòng mua mì sợi tiện lợi để sẵn trong nhà, nghĩ bụng lúc nào lười thì có thể dùng ngay.
Ứng Vọng đến phòng bếp bóc tỏi, rửa hành, thái dưa chua. Ngụy Vân Thư thì nhóm lửa, sau đó hai người cùng nhau nấu một nồi mì dưa chua.
Dưa chua là tự mình muối, cải bẹ xanh vẫn là loại mua của bà nội Trương, cho vào hũ muối mấy ngày liền trở nên chua dịu, giòn tan, cho dù là dùng để trộn gỏi, xào hay nấu canh đều ngon miệng.
Ví dụ như hiện tại, chỉ cần đơn giản phi thơm hành, gừng, tỏi, sau đó thêm nước vào nấu sôi rồi bỏ mì và dưa chua vào, thêm chút gia vị như muối, nước tương, bột ngọt... món mì này đã vô cùng ngon miệng, vừa chua vừa thanh mát.
Nhất là khi trời nóng, dưa chua cũng rất dễ kích thích vị giác người ăn, cuối cùng xì xụp ăn sạch cả mì và thức ăn, ngay cả nước canh cũng không còn giọt nào.
Chà, sảng khoái thật!
Lấp đầy bụng, lúc này hai người mới có thời gian nói đến chuyện người cạnh tranh.