Chương 27: Kem que

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Việc buôn bán của chúng ta bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”
“Đúng là có chút ít.”
“Phải làm sao bây giờ?”
“Dù buôn bán bất cứ thứ gì, chỉ cần kiếm được tiền, ắt sẽ có người cạnh tranh, chuyện này không thể tránh khỏi.”
Ứng Vọng cũng biết đó là quy luật, nhưng cậu vẫn cảm thấy rất tiếc nuối.
“Tôi cũng biết vậy.” Ứng Vọng cau mày nói, “Nhưng tôi rất bứt rứt vì họ lại tiến hành chiến tranh giá cả thế này. Đây hoàn toàn là cạnh tranh ác ý, khiến tôi có cảm giác họ muốn khiến chúng ta không thể bán được nữa vậy.”
Đây là sự thật, Ngụy Vân Thư thầm nghĩ. Nếu đối phương cạnh tranh công bằng về giá, trong lòng họ cũng không đến mức khó chịu như có gai mắc. Đằng này, họ vừa đến đã bắt đầu chiến tranh giá cả, chẳng phải là cố ý gây khó dễ cho bọn anh sao?
Suy nghĩ một lát, Ngụy Vân Thư mới nói: “Trước tiên đừng hoảng hốt, ngày mai chúng ta đi mua bánh kẹp thịt của họ về nếm thử xem sao.”
Ứng Vọng ừ một tiếng, “Người ở thời kỳ này theo đuổi lợi ích thiết thực, quả thật không quá coi trọng hương vị. Vì thế, món bánh kẹp thịt này dường như không đòi hỏi kỹ thuật quá cao.” Nói rồi, cậu thở dài, “Suy cho cùng, mở quầy nhỏ mãi cũng không phải là cách hay. Nếu có thể mở một cửa hàng riêng thì tốt rồi, như vậy chúng ta có thể bán được nhiều món ăn hơn.”
Ngụy Vân Thư biết Ứng Vọng vẫn luôn tính toán như vậy, bèn nói: “Cứ kiên nhẫn chờ thêm một chút đi.”
Ứng Vọng biết làm sao bây giờ? Chỉ đành đáp một câu: “Đành chờ thôi.”
Hai người không quanh quẩn mãi với chủ đề này. Sau khi nghỉ ngơi một lát, họ lại đứng dậy tiếp tục công việc bận rộn. Lửa trong bếp phải canh, đồ ăn chay kho cũng cần chuẩn bị, nồi niêu chén bát và đồ đạc chất đống trên xe đẩy tay kia cũng phải rửa sạch. Họ rất bận, không có nhiều thời gian để đắm chìm trong những cảm xúc tiêu cực như vậy.
Đang rửa củ sen, Lưu Thanh và Lưu Phương nghe thấy tiếng động họ làm việc. Đầu tiên, hai đứa bám trên cửa lén nhìn một cái để xác nhận là họ đã ăn cơm xong và đang làm việc, rồi mới bước ra.
Lưu Phương vui vẻ nói: “Anh Ứng, em tới giúp hai anh rửa rong biển ạ.”
Ứng Vọng hỏi: “Hôm nay không ra ngoài à?”
Lưu Phương đáp: “Nắng gắt quá, em không thích ra ngoài.”
Ứng Vọng ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang một cái: “Quả thật nắng gắt, ở nhà nghỉ ngơi một chút cũng tốt, tránh bị cảm nắng.”
Lưu Phương ừm ừm gật đầu đồng ý.
Cô bé kéo ghế nhỏ qua ngồi xuống. Cùng với anh trai Lưu Thanh của mình, mỗi người ngồi một bên, ở giữa đặt một thau lớn ngâm rong biển. Trên rong biển có rất nhiều bùn cát mịn bám vào, phải rửa thật kỹ từng miếng một mới sạch.
Từ sau chuyện nấm thông, hai anh em Lưu Thanh và Lưu Phương, ngoài những lúc có việc riêng, gần như mỗi ngày đều phụ giúp việc rửa rong biển. Mới đầu Ứng Vọng vẫn từ chối, nhưng hai anh em hoàn toàn không nghe. Chúng cứ mang ghế nhỏ đến rồi lập tức làm việc, mà Ứng Vọng lại không thể cứng rắn kéo bọn nhóc ra... Thế nên, mọi chuyện cứ diễn ra như bây giờ.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không thể chiếm lợi từ hai đứa nhỏ, huống hồ anh em bọn nhóc quả thật giúp không ít việc. Bởi vậy, lâu lâu Ứng Vọng cũng sẽ bưng cho nhà họ một chén món kho chay mặn lẫn lộn, hoặc là mời hai đứa nhóc ăn bữa sáng.
Có câu nói là bắt người tay ngắn, ăn người miệng mềm. Bởi vậy, hai anh em làm việc càng thêm gắng sức, mỗi ngày tự giác đến báo danh, không ai ngăn cản được.
Quả đúng là một vòng tuần hoàn như vậy.
Làm việc dưới thời tiết oi bức quả thật rất mệt. Đến khi chuẩn bị xong tất cả đồ ăn cần dùng, cả người đều bị mồ hôi làm ướt nhẹp. Ứng Vọng bị mồ hôi dính nhớp làm cho khó chịu. Cậu xách nước đi tắm một cái mới thấy thoải mái.
Lau tóc bước ra, Ứng Vọng nhìn thấy Ngụy Vân Thư đang phát kem que cho Lưu Thanh và Lưu Phương. Ánh mắt cậu tức khắc sáng lên, bước nhanh đi tới: “Vân Thư, anh mua đấy à?”
“Nghe thấy có người đang rao bán ở đằng xa, nên anh mua mấy cây.” Ngụy Vân Thư giới thiệu, “Có kem que sữa bò, kem que nước ngọt có ga, còn có kem que đậu xanh. Cậu muốn loại nào?”
Kem que được đặt trong một cái rổ nhỏ, phía dưới lót một lớp giấy để tránh làm bẩn. Vì thời tiết nóng, mắt thường cũng có thể thấy sương trắng tỏa ra từ trên que kem, mát lạnh nhè nhẹ, thật hấp dẫn.
“Tôi muốn vị đậu xanh.”
Ngụy Vân Thư lập tức đưa đậu xanh cho cậu.
Vừa cho kem que vào miệng, hơi lạnh sảng khoái lan khắp cả người, lỗ chân lông cũng như muốn nở tung. Ứng Vọng không nhịn được hô to một tiếng: “Đã quá!”
Mùa hè nóng bức, kem que quả thật là sự kết hợp tuyệt vời!
Lưu Thanh và Lưu Phương bên cạnh cũng rất vui vẻ. Hai đứa nhóc mỗi đứa cầm một que kem, một đứa kem sữa bò, một đứa kem nước ngọt có ga. Chúng hoàn toàn không nỡ đưa kem vào miệng cắn mà cứ dùng đầu lưỡi liếm, ăn rất trân trọng, ánh mắt còn cười tít cả lên.
Lưu Phương cảm nhận được vị lành lạnh ngọt ngào kia, nói với Lưu Thanh: “Anh ơi, kem que ngon ghê.”
Lưu Thanh đáp: “Dùng tiền mua, đương nhiên phải ngon rồi.”
Lưu Phương ừm ừm gật đầu. Cô bé nghĩ, chờ lớn lên cô bé muốn mỗi ngày đều được ăn kem que!
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cùng ngồi trên một chiếc ghế dài, phía trên có mái hiên che chắn, là một vị trí râm mát. Dù gió thổi tới là gió nóng, nhưng ăn kem que rồi thì cảm giác nóng bức trong lòng cũng không còn khó chịu đến thế nữa.
“Những năm này, nguyên liệu làm kem que đậu xanh đầy đủ thật.” Ứng Vọng thuận miệng nói.
Ngụy Vân Thư ăn kem que nước ngọt có ga, vị quýt. Trong miệng anh đều là hương vị của quả quýt. Anh nói: “Nếu không phải nguyên liệu thật, cũng không có ai chịu mua đâu.”
Ứng Vọng cắn một hạt đậu xanh, nghe vậy gật gật đầu: “Cũng đúng. Vốn dĩ đã không có bao nhiêu tiền, lại bày thêm những thứ màu mè phô trương, thì ai mà chịu mua cho lạ.”
Dù là kem que kiểu cũ rẻ nhất, bên trong cũng sẽ cho thêm đường. Ăn vào ngọt ngào, đối với những người ở thời kỳ còn chưa được tự do ăn đường này mà nói, cũng coi như là thứ tương đối hiếm hoi.
Chậm rãi ăn kem que, cảm giác oi bức cả người dường như đều tiêu tan hết, chỉ còn lại sự thảnh thơi của ngày hè.
Ăn xong kem que, Lưu Thanh và Lưu Phương lập tức đi về phòng. Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư thì thay phiên đi ngủ nửa giờ. Lần nữa thức dậy, họ lại chần chừ một lát, rồi thời gian cũng đã đến lúc công nhân xưởng đồ hộp sắp tan tầm.
Dọn đồ đạc lên xe đẩy tay xong, họ tiếp tục lên đường bày quầy hàng.
Cũng may món kho buổi chiều vẫn chưa xuất hiện đối thủ cạnh tranh. Đồ ăn của họ vẫn bán nhanh như cũ, tình huống này làm Ứng Vọng vui vẻ không ít.
Có điều, xét theo tình huống trước mắt mà xem, bánh kẹp thịt đã có người học theo bán. Như vậy, nói không chừng lúc nào đó cũng sẽ xuất hiện người học theo món kho. Vì thế, vẫn phải sớm tính toán mới được.
Nhưng hiện tại cậu vẫn chưa nghĩ ra có thể bán thứ gì kết hợp với quầy hàng vào lúc này.
Cậu đã suy nghĩ chuyện này cả một buổi tối.
Ngày hôm sau, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư theo thường lệ chuẩn bị bày sạp. Lúc nhào bột, Ứng Vọng từng có chút do dự: hôm nay có cần chuẩn bị ít đi một chút không? Nhưng suy nghĩ này vừa xuất hiện không lâu đã bị cậu vứt bỏ.
Thông thường mà nói, kiểu cạnh tranh giá cả như thế này thì “sản phẩm mới” lúc nào cũng đạt đỉnh điểm vào ngày vừa ra mắt. Bởi vì nó có thể hấp dẫn một số lượng lớn khách hàng muốn chiếm lời, muốn nếm thử món ăn mới. Chờ ngày đầu tiên qua đi, khách hàng cũng đã hiểu về sản phẩm mới. Nếu món đó ngon, chắc chắn người mua càng nhiều; nếu món đó không ngon, ắt sẽ bị khách hàng xoi mói. Còn kết quả của đối phương...
Tạm thời Ứng Vọng vẫn chưa biết.
Có điều, đó cũng là chuyện trong hôm nay thôi.
Vì thế, cậu và Ngụy Vân Thư sau khi cân nhắc và thương lượng, vẫn quyết định chuẩn bị hai mươi cái như trước. Tình huống tệ nhất cũng chỉ là không bán được bánh kẹp thịt, họ đành phải lấy về làm cơm trưa tự mình ăn. Như vậy... ngược lại đỡ phải nấu cơm trưa.
Ngoài ra, dựa theo lời Ngụy Vân Thư nói hôm qua, phải đi mua một cái bánh kẹp thịt của đối phương về nếm thử mùi vị thế nào. Ứng Vọng vốn có chút ngượng ngùng không muốn tự mình đi, nên muốn bảo Lưu Thanh hoặc Lưu Phương mua giúp. Nhưng Ngụy Vân Thư lại nói: “Chúng ta đường đường chính chính làm ăn mua bán, không cần phải sợ gì cả.”
Ứng Vọng suy nghĩ một lát, cũng đúng. Họ mới là người đầu tiên bán bánh kẹp thịt ở thành phố Bạch Vân. Bây giờ đi mua bánh kẹp thịt của người khác bán thuộc về hành vi giao dịch bình thường, cho dù có phải chột dạ thì cũng không phải là họ.
Không sai, tự mình đi mua!
Vì thế, hai người lập tức đẩy đồ vật đi bày quầy hàng.
Đến cổng nhà trẻ khu Nam và tiểu học khu Nam, Ứng Vọng lập tức phát hiện quầy hàng kế bên đã đến từ lâu. Trước quầy hàng có một người đang mua đồ ăn.
Dọc đường đến đây, Ứng Vọng đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi. Cậu chỉ nhìn một cái rồi không chú ý thêm nữa, bận rộn với quầy hàng của mình.
“Cuối cùng hai cậu cũng tới rồi.” Vừa dọn xong, đã liên tiếp có khách hàng đến.
Người nối theo phía sau liền nói: “Ông Triệu, không phải hôm qua ông đến bên kia mua đồ ăn sao? Mùi vị thế nào rồi?”
“Đừng nói nữa,” ngay trước mặt Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư, ông Triệu xua xua tay, “Đồ ăn bên kia tôi ăn không thơm bằng hai cậu chủ trẻ làm. Ăn quen bánh kẹp thịt của hai cậu chủ bán rồi, giờ ăn cái kia làm sao tôi cũng thấy không ngon.”
“Ha ha ha ha,” người phía sau không chút do dự cười nhạo, “Cho ông tham rẻ!”
Ngược lại, ông Triệu cũng không giận, nói: “Coi như là mua chút mới mẻ vậy.”
Không thể phủ nhận, Ứng Vọng nghe được mấy lời này cảm thấy rất vui vẻ. Có khách hàng cảm thấy bánh kẹp thịt của đối phương làm không ngon bằng của mình, chuyện đó chứng tỏ họ vẫn có phần thắng chứ nhỉ?
Đang nghĩ ngợi, cậu nghe ông Triệu gọi món: “Cho tôi hai cái bánh kẹp thịt, đều thêm trứng gà kho.”
Ứng Vọng lên tiếng đáp: “Được ạ.”
Có khách hàng nhìn thấy độ chịu chi này của ông, hiểu ý cười rộ lên: “Ông Triệu, xem ra ông thật sự bị tổn thương rồi!”
Ông Triệu ha ha cười lớn: “Cậu chờ xem, không chỉ một mình tôi đâu, chắc chắn hôm nay có không ít người đến đây.”
Có vài người đang xếp hàng cạnh đó lập tức xấu hổ nói: “Ông Triệu, ông nói tôi đấy à?”
Ông Triệu cười rộ lên: “Xem kìa, tôi nói mà!”
Ở trước quầy hàng, thật ra mọi người ít nhiều gì cũng có chút chột dạ. Nhất là cách làm này giống như “uống thuốc hối hận”, khiến cho người da mặt mỏng thậm chí còn không dám chạy đến quầy hàng nhỏ của nhóm Ứng Vọng mua đồ ăn trong mấy ngày gần đây. Nhưng giống như ông Triệu nói, ăn quen bánh kẹp thịt bên này, lại ăn bên kia thì làm sao cũng không đúng vị.
Nói trắng ra là, khẩu vị hiện tại của họ đã được “nuông chiều” đến mức có chút kén chọn. Nhất là lúc đối mặt với bánh kẹp thịt, họ sẽ không tự giác tiến hành so sánh. Nếu ngon miệng thì bất ngờ, nếu không ngon thì cảm thấy không thoải mái. Đương nhiên, những người có suy nghĩ như vậy đại khái đều là người có tiền lương cao, không tiếc tiêu tiền. Họ không quá để ý hai hào tiền kia, tình nguyện tiêu nhiều hơn một chút cũng muốn để mình sướng miệng.
Mà người tiết kiệm thì bằng lòng đi mua rẻ. Họ có thể nhận ra được sự khác biệt của bánh kẹp thịt hai nhà, nhưng vẫn là câu nói đó. Thời kỳ nghèo khổ, họ không quá để ý khẩu vị của đồ ăn. Dù thịt có không ngon đi nữa thì cũng chẳng đến mức không nuốt nổi chứ? Tiết kiệm thêm được hai hào tiền, có thể làm không ít chuyện.
Vì thế, hôm nay việc buôn bán của Vương Thiên Thành và Vương Thiên Hạnh tuy rằng không bằng hôm qua, nhưng cũng không kém quá nhiều.
Có điều, chuyện này vẫn làm Vương Thiên Thành rất không vui. Bánh kẹp thịt của gã đã rẻ hơn hai hào tiền, làm sao còn có người thà đến quầy bên cạnh mua chứ không tới chỗ gã mua?! Vài người đứng trước quầy hàng của bên kia, hôm qua đều từng đến chỗ gã mua bánh kẹp thịt!
Trong miệng gã lải nhải: “Đám người này đúng là nhiều tiền nên tiêu xài hoang phí!”
Vương Thiên Hạnh đứng rất gần nghe thấy, không nhịn được bèn nói: “Anh, đừng nói nữa. Việc buôn bán của chúng ta lúc này cũng không kém đâu.”
Vương Thiên Thành trừng mắt liếc hắn một cái: “Chú đúng là thứ không có tiền đồ! Nhiều người qua bên kia mua như vậy, việc buôn bán của chúng ta giảm đi bao nhiêu? Rốt cuộc chú có biết tính toán hay không?!”
Vương Thiên Hạnh bất đắc dĩ: “Chúng ta cũng không thể chiếm hết chỗ tốt đâu. Huống hồ đối phương là nơi bán bánh kẹp thịt đầu tiên, nhất định có người ủng hộ họ.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Vương Thiên Thành đột nhiên thay đổi. Trong lòng gã càng tức giận, cảm thấy Vương Thiên Hạnh đang ngầm ám chỉ gã học trộm công thức của người khác: “Chú có ý gì thế hả?”
Vương Thiên Hạnh không nhìn ra được điều bất thường, chỉ nói: “Làm ăn buôn bán ấy mà, chắc chắn chúng ta không thể gom hết tất cả khách hàng về đây. Giống như bây giờ đã rất tốt rồi, anh, anh đừng so đo như vậy.”
Vương Thiên Thành cười khẩy một tiếng, đang định mắng lại thì thấy có khách hàng tới cửa. Gã đành phải hung hăng trừng mắt liếc Vương Thiên Hạnh một cái, sau đó tiếp đón khách hàng mới đến.
Vương Thiên Hạnh: “...” Cứ cảm thấy trong đầu anh trai hắn đã hiểu sai vấn đề rồi.