Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 28: Tiệc Nướng
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không hề hay biết chuyện không hay của anh em nhà họ Vương.
Sau khi bán hết đồ ăn buổi trưa, Ứng Vọng đã hoàn toàn yên tâm. Dù tốc độ bán chậm hơn đôi chút so với trước đây khi chưa có đối thủ cạnh tranh, nhưng đã tốt hơn hẳn ngày hôm qua. Học sinh trường mẫu giáo và tiểu học khu Nam còn chưa tan học hết thì quầy hàng đã bán xong.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất chính là, bây giờ bọn họ đã có danh tiếng!
"Quán của hai ông chủ trẻ bán đồ ăn ngon hơn hẳn."
"Dù sao cũng là chỗ bán đầu tiên, người khác đều là học theo bọn họ, đây gọi là gì? Đây gọi là chính gốc!"
"Không sai, nếu không phải hai ông chủ trẻ này bày quầy hàng, chúng ta nào biết bánh kẹp thịt là món ăn gì chứ?"
"Đúng vậy, chung quy không cùng đẳng cấp với hai ông chủ trẻ!"
"..."
Nghe được những lời tâng bốc này, nói thật, Ứng Vọng cũng thấy hơi chột dạ.
Khụ, đồ ăn của bọn họ ngon thật, nhưng nếu bàn về chính gốc...
Một người tự mày mò học theo trên mạng như cậu thật sự không dám nhận lời khen đó!
"Sợ gì chứ, vùng này vốn không có món bánh kẹp thịt này, cậu nói là chính gốc thì chính là chính gốc." Ngụy Vân Thư thấy Ứng Vọng xấu hổ, cười nói, "Chân giò Đông Pha còn có bao nhiêu cách chế biến khác nhau, có đầu bếp nào dám khẳng định món mình nấu mới là chân giò Đông Pha chính gốc đâu?"
Ứng Vọng dở khóc dở cười, "... Anh nói chí phải."
Ngụy Vân Thư nói, "Cho nên đừng nghĩ ngợi nhiều."
Ứng Vọng đáp một tiếng, cũng không nghĩ ngợi nhiều về chuyện này nữa, mà cảm thán một câu, "Dù nói thế nào, hiện tại chúng ta bán hai mươi cái bánh kẹp thịt mỗi ngày cũng không còn áp lực, hay đúng hơn là áp lực đã không còn đè nặng lên chúng ta nữa, ngược lại còn có thể thở phào nhẹ nhõm."
Ngụy Vân Thư thấy vẻ vui tươi hiện rõ trên khóe mắt, đuôi mày của Ứng Vọng, cũng mỉm cười, "Về đến nhà có thể nghỉ ngơi tử tế rồi."
Ứng Vọng cười lớn, "Đúng vậy!"
Bởi vì nhóm khách hàng đã đưa ra phản hồi, cộng thêm việc luôn bận rộn hoàn toàn không rảnh, cho nên cho đến bây giờ Ứng Vọng vẫn chưa đi mua bánh kẹp thịt của anh em họ Vương. Hiện tại đồ đạc đã thu dọn xong, Ứng Vọng thấy bên kia vẫn còn bán, bèn nói một tiếng với Ngụy Vân Thư, sau đó cầm tiền đi qua.
Hành động này lại làm mọi người xung quanh nhìn đến ngẩn người, từng ánh mắt kích động nhìn tới nhìn lui.
Tình huống gì thế?
Sao cậu ấy lại chạy đến quầy hàng bên kia?
Suỵt, đừng nói là muốn đi gây chuyện nhé?
...
Tin tức đường phố lan truyền nhanh như chớp. Dù những người hôm qua chưa biết chuyện cạnh tranh công khai giữa hai bên, thì qua một đêm, tin đồn cũng đã được lan truyền rộng rãi đến tai tất cả mọi người. Cho nên lúc này thấy Ứng Vọng đi về phía anh em họ Vương, sao bọn họ có thể không kích động được?
Anh em họ Vương cũng cho rằng Ứng Vọng đến gây chuyện.
Vương Thiên Thành thậm chí còn cười khẩy, nghĩ rằng với cái thân hình nhỏ bé của đối phương, nếu cậu ta dám không biết tự lượng sức mình mà đến gây chuyện, gã nhất định sẽ cho cậu ta một bài học nhớ đời!
Vương Thiên Hạnh khẽ giật mình, vừa chột dạ vừa lo sợ. Sẽ không xảy ra chuyện thật chứ?
Với ánh mắt dò xét của mọi người như vậy, Ứng Vọng không thể nào không cảm thấy gì. Có điều cậu nghĩ bản thân cũng không làm chuyện gì trái với lương tâm, cớ gì phải chột dạ chứ. Vì thế trên mặt cũng tự nhiên thoải mái hơn, hoàn toàn tự nhiên như thể không sợ ai nhìn ngó.
Đồ vật trên quầy hàng của đối phương không phong phú như bọn họ, chỉ có vỏ bánh nướng sẵn, nhân bánh đã được băm nhuyễn trộn với ớt băm, rau thơm và hành lá, cùng một vại nước sốt, nhìn màu sắc có lẽ là nước hầm thịt. Ngoài những thứ này, thì các loại dụng cụ như dao, thớt, giấy dầu, trứng gà kho và thịt luộc chín đều không có.
Quét mắt qua một lượt, đồ đạc cũng đã nhìn hết, dưới ánh mắt cảnh giác của Vương Thiên Thành, sự lo lắng và chột dạ của Vương Thiên Hạnh, cùng với sự tò mò của những người xung quanh, Ứng Vọng bình thản cất tiếng nói, "Làm phiền, một cái bánh kẹp thịt."
Vương Thiên Thành: "??".
Vương Thiên Hạnh: "???".
Khán giả: "...??!".
Áo ngoài cũng cởi rồi, cậu cho bọn tôi xem cái gì vậy?!
Thấy bọn họ không có động tĩnh, Ứng Vọng lại nói, "Là bán một cái tám hào phải không?"
Vương Thiên Thành cảm thấy đây là một câu hỏi mang ý khiêu khích, giống như màn dạo đầu trước khi khai chiến.
Phần lớn những người chứng kiến cũng nghĩ rằng đây là cách mở lời cho một cuộc cãi vã, thậm chí họ còn nghĩ, đây đúng là một chiêu mới!
Sự phấn khích của đám đông, dù Ứng Vọng có mù cũng có thể cảm nhận được. Trong lòng cậu thầm hừ một tiếng, nhưng hành động lại là đưa tay lấy tiền từ trong túi ra, ngơ ngác hỏi, "Hả?"
Vương Thiên Hạnh không hề muốn hai bên đụng độ nhau, giờ phút này thấy Ứng Vọng có vẻ như thực sự nghiêm túc muốn mua đồ, lập tức trả lời, "Đúng vậy, là một cái tám hào."
Ứng Vọng ừ một tiếng, lại nói, "Làm phiền nhanh một chút, còn có người đang đợi tôi."
Vương Thiên Hạnh vội trả lời, "Làm liền đây!"
Ứng Vọng: "Ừ."
Hành động này khiến những người xung quanh ngơ ngác, không hiểu gì. Có ý gì? Thật sự không phải đến gây sự cãi nhau hả?
Có người không nhịn được hỏi, "Tiểu lão bản, sao hôm nay lại đến đây mua bánh kẹp thịt thế?"
Ứng Vọng bình tĩnh trả lời, "Bánh kẹp thịt đã chuẩn bị bán hết rồi, nhưng không khéo lại đói bụng, cho nên bèn tới đây mua một cái."
Trả lời đúng mực, không thể bắt bẻ được câu nào.
Có người vẫn chưa chịu bỏ cuộc. "Sao không đi mua bánh bao, bánh bao chay hoặc bánh ngọt ấy?"
Ứng Vọng liếc nhìn người kia, thấy đối phương hơi xấu hổ, mới nói, "Tôi đã ăn những thứ đó rồi."
Người kia không nói lời nào.
Đổi thành một người khác hỏi, "Vậy tiểu lão bản cảm thấy bánh kẹp thịt bên này như thế nào?"
Ứng Vọng nhún vai, "Tôi vẫn chưa từng ăn, cũng không tiện đánh giá."
Người nọ: "...". Quên mất chuyện này.
Có người vốn thích hóng chuyện, thấy Ứng Vọng hòa nhã đến đây mua đồ ăn thì không nhịn được muốn gây chuyện một chút, đáng tiếc Ứng Vọng không tiếp chiêu, cho dù người khác nói gì đều bị cậu khéo léo lảng tránh.
Vương Thiên Thành nhìn cảnh tượng "trò chuyện vui vẻ" trước quầy hàng này thì cảm thấy không vừa mắt, người này tuyệt đối là đến gây chuyện! Cố ý đến đây nhảy nhót vài cái, làm toàn bộ khách hàng của gã đều nhớ kỹ cậu, sau đó lôi kéo người đến mua đồ ăn của cậu! Quả thật là thủ đoạn cao siêu!
Không ngờ đó, thằng nhóc này trông thì nhỏ tuổi, nhưng thủ đoạn xử lý công việc lại lão luyện và thâm độc như vậy!
Ứng Vọng chẳng qua chỉ đơn thuần đến thăm dò tình hình đối thủ: "?".
Nếu Ứng Vọng biết trong lòng Vương Thiên Thành lúc này nghĩ như vậy, dù thế nào cũng phải thốt lên một câu: Hoang tưởng là bệnh, phải chữa ngay.
Đáng tiếc cậu không biết, sau đó trả tiền, cầm chiếc bánh kẹp thịt rồi quay về ngay.
Việc này khiến một bộ phận đám đông vây xem tiếc nuối, hóa ra cậu ta thật sự chỉ đến mua một cái bánh kẹp thịt.
Đương nhiên, cũng có không ít người bởi vì như vậy mà có cái nhìn thiện cảm hơn về Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư, cho rằng đây là hai người khôn ngoan, có tầm nhìn xa.
Mà bên này, Ứng Vọng cũng không kịp chờ về đến nhà đã chia bánh kẹp thịt ra nếm thử với Ngụy Vân Thư, sau đó...
Ừ, nhóm khách hàng không cố ý nói lời hay để lừa dối họ, trong thời gian ngắn, có lẽ họ không cần quá lo lắng về việc kinh doanh của quầy hàng nhỏ của mình nữa.
Dù sao thì những người không thiếu tiền lại theo đuổi hương vị có lẽ đều sẽ chọn mua bánh kẹp thịt của hai cậu.
...
Thời tiết càng ngày càng nóng, việc buôn bán kem que cũng càng ngày càng tốt. Mỗi ngày, người bán kem que chở một thùng kem lớn bằng xe đạp đi khắp các ngõ ngách, chẳng mấy chốc đã bán hết sạch.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư mỗi ngày đều sẽ mua.
Trong nhà bây giờ không có quạt điện và điều hòa, mỗi ngày đều phải làm việc, nóng bức cả người thật sự không chịu nổi. Không có cách nào, nếu không ăn chút gì mát lạnh, chắc cả người sẽ bốc hỏa mất.
Mà có cùng suy nghĩ với Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không phải số ít.
Buôn bán sôi nổi như vậy, Ứng Vọng nhìn thôi cũng đáng xấu hổ mà động lòng. Thật ra làm kem que đúng chuẩn cũng không khó, kem que kiểu cũ chính là nước đường bình thường đóng băng, kem que sữa bò thì thêm sữa bò, kem que nước có ga thì thêm nước có ga rồi đem đi đông lạnh, còn về đậu xanh, đậu đỏ,... thì trực tiếp nấu chín đậu rồi pha nước đường vào... Cách làm rất đơn giản, nhưng chính là phải có tủ lạnh để đông lạnh.
Nhưng tủ lạnh...
Thôi, hiện tại cậu vẫn chưa mua nổi.
Hơn nữa, đừng thấy người ta bán kem que kiếm được nhiều, làm ăn phát đạt, nhưng mỗi ngày phải đội nắng gắt chạy khắp nơi thật sự không phải công việc nhẹ nhàng, họ xứng đáng kiếm được nhiều tiền.
Thở dài cảm khái một phen, Ứng Vọng ngồi dưới hiên nhà giặt quần áo. Quần áo mùa hè vốn cũng không bẩn bao nhiêu, phần lớn là mồ hôi. Nhưng vì họ kinh doanh đồ ăn, mỗi ngày tiếp xúc với dầu mỡ từ đầu heo, giò heo này nọ, lại thường xuyên lui tới trong bếp, nên lượng dầu mỡ bám trên quần áo không hề ít. Bởi vậy, khi giặt quần áo phải dùng bột giặt vò kỹ, nếu không sẽ không sạch.
Ứng Vọng cũng đã quen tay, thành thạo giặt sạch quần áo rồi treo trong sân phơi nắng. Chỉ là làm việc một trận như vậy, cậu lại đổ mồ hôi khắp người.
Ngụy Vân Thư nghỉ trưa xong từ trong phòng ngủ mở cửa bước ra, cảm nhận nhiệt độ oi bức kia, nói, "Hôm nay oi bức thế này, có lẽ sắp mưa rồi chăng?"
Ứng Vọng thuận miệng đáp, "Nếu cuối cùng trời mưa thật thì tốt quá, còn có thể mát mẻ hơn một chút."
Ngụy Vân Thư là người nhà quê chính gốc, ít nhiều cũng biết chút về thời tiết. Anh ngẩng đầu nghiêm túc nhìn tầng mây trên không trung một lát, nói, "Chắc chắn sẽ mưa."
Ứng Vọng đặt thau xuống đây, nghe giọng nói nghiêm túc của anh, cũng giương mắt nhìn không trung, sau đó căn cứ theo kinh nghiệm dĩ vãng, trong lòng khẽ động, "Đúng là dấu hiệu trời sắp mưa."
Ngụy Vân Thư nhắc nhở, "Đừng quên quần áo của cậu."
Ứng Vọng gật đầu, "Nắng gắt thế này, quần áo sẽ khô rất nhanh, chắc là có thể cất vào trước khi trời mưa."
Chỉ tiếc nguyện vọng này không thể thực hiện.
Món kho buổi chiều của hai người vừa bán xong thì từng hạt mưa đã lộp bộp rơi xuống, mây đen trên trời càng lúc càng dày đặc, có lẽ sẽ có một trận mưa to như trút nước. Thế này, đừng nói là quần áo phơi trong sân, chính bản thân họ cũng bị ướt như chuột lột, lúc về đến nhà thì cả người ướt sũng.
"Anh Ứng, mọi người đã trở về rồi!" Vừa bước vào sân, liền nghe thấy Lưu Phương gọi to.
Ngẩng đầu nhìn, đối phương đang đứng dưới mái hiên, bà nội Trương và Lưu Thanh cũng ở đấy.
Ngụy Vân Thư không ngừng nghỉ kéo xe đẩy dừng dưới mái hiên, để tránh đồ đạc trên xe bị nước mưa xối xả.
Đặt đồ xuống, hai người đã hoàn toàn ướt sũng, tóc cũng đang nhỏ nước, quần áo giày dép đều ướt hết.
Thấy thế, bà nội Trương nói ngay, "Nồi trong phòng bếp có nước ấm, hai đứa mau chóng đi tắm rửa đi, đừng để bị cảm lạnh."
Tuy rằng thời tiết nóng, nhưng dầm mưa một trận, nếu không chú ý một chút có khả năng sẽ cảm mạo thật. Vì giảm bớt phiền phức không đáng có, vẫn là nhanh chóng đi tắm thay quần áo ướt ra mới thỏa đáng.
Cho nên Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng không khách sáo, nói cảm ơn với bà nội Trương xong thì đi ngay vào bếp múc nước.
Lúc tắm rửa Ứng Vọng còn đang suy nghĩ, mây đen dày đặc thế này, không biết có ảnh hưởng đến việc buôn bán ngày mai không.
Nước mưa tuôn mãnh liệt, bà nội Trương mở cửa ra ngồi ở nhà chính đóng đế giày, nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu, thấy là Ứng Vọng tắm xong từ trong phòng ra tới, thì gọi một tiếng, "Tiểu Ứng, quần áo buổi chiều con phơi trong sân bà cất vào giúp con rồi, bây giờ bà đưa cho con."
Ứng Vọng vỗ đầu một cái, "Bà nội Trương, nếu bà không nói, con đã quên mất quần áo phơi ngoài sân rồi."
Bà nội Trương đặt đế giày xuống đi vào bên trong, "Con vừa về bận rộn nhiều việc khác, chưa nhớ ra chuyện này cũng là điều bình thường."
Ứng Vọng cười một cái, theo bà nội Trương đi vào nhà.
Bà nội Trương đưa qua mấy món quần áo, "Quần áo vẫn chưa khô, sờ vào có chút ẩm, con nhớ treo trong phòng một đêm, chớ cất vào."
Ứng Vọng đáp lời, "Vâng, làm phiền bà rồi."
Bà nội Trương cười hiền từ, "Đừng khách sáo, chút chuyện nhỏ thôi."
Ứng Vọng vui vẻ đáp lời.
Trong phòng khách Ngụy Vân Thư đang tắm rửa, Ứng Vọng ôm quần áo vào phòng ngủ trước, vừa đặt xuống, đột nhiên lại nhớ đến trong phòng không có chỗ treo. Suy nghĩ một chút, cậu lại xoay người đi tìm bà nội Trương, "Bà nội Trương, bà có dây thừng không ạ? Con muốn mượn để treo quần áo một chút."
Bà nội Trương còn chưa ngồi xuống lại đi vào nhà, "Có, bà lấy cho con."
"Vâng."
Mượn dây thừng từ bà nội Trương xong, thấy Ngụy Vân Thư vẫn đang tắm, Ứng Vọng không thúc giục anh mà đi vào bếp nhóm lửa. Bởi vì trời mưa nên chưa kịp đến chợ thực phẩm mua đồ ăn, may mà trong nhà có một ít đồ ăn khô, trong vườn rau của bà nội Trương cũng có vài loại rau như cà tím, cà chua, rau xanh,... hái một ít cũng đủ cho bữa tối nay.
Đầu tiên cho gạo vào nồi, sau đó gọt khoai tây.
Lúc đang cắt khoai tây Ngụy Vân Thư đã tắm xong, anh tiến vào phòng bếp đến giúp đỡ nấu cơm tối. Ứng Vọng lại không để anh chạm vào, "Vân Thư, quần áo chiều nay tôi giặt, bà nội Trương đã giúp tôi cất vào rồi, nhưng vẫn chưa khô. Tôi đã mượn dây thừng của bà nội Trương, anh xem căng dây trong phòng khách để treo quần áo lên đi."
Ngụy Vân Thư gật đầu, xoay người lại đi ra ngoài.
Cơm đã bắt đầu sôi, Ứng Vọng nói với bà nội Trương một tiếng rồi đội nón cói xuống ruộng hái được mấy quả cà tím và ớt, cắt thêm rau hẹ và vài cây hành.
Nên rửa thì rửa, nên cắt thì cắt.
Cà tím cắt xong thêm chút muối ngâm, chờ hơi nước bên trong tiết ra rồi dùng tay vắt khô, sau đó phi thơm gừng tỏi rồi cho vào xào, thêm rau hẹ và gia vị, mùi hương lập tức lan tỏa ngào ngạt.
Khoai tây thì cắt sợi, trước tiên dùng nước rửa sạch tinh bột khoai tây, sau đó vớt khoai tây sợi lên đặt ở trong rổ cho ráo nước, đổ dầu vào nồi phi thơm gừng tỏi, sau đó cho khoai tây sợi và ớt vào xào nhanh, thêm một lượng giấm vừa phải. Trước khi bắc ra, thêm muối và nước tương, thế là một món khoai tây sợi chua cay cực kỳ đơn giản đã hoàn thành.
Món xào đã có, Ứng Vọng lại cắt một chút dưa chua làm rau trộn, cộng thêm cơm và một chén trứng gà chưng, tạm xem như bốn món ăn chay mặn đủ cả.
Ngoài phòng mưa rơi tí tách nghe vui tai, trong phòng khách Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng bắt đầu ăn.
Khoai tây sợi chua cay giòn ngon, rau hẹ xào cà tím trộn cơm thì tuyệt cú mèo, trứng chưng mềm mịn, lại thêm một miếng dưa chua trộn giải ngấy. Bữa cơm này không hề gây ngán chút nào, thanh ngọt tươi mát rất vừa miệng.
Ăn cơm xong, mưa rơi bên ngoài thoáng nhìn nhỏ hơn một chút.
Chờ hai người thu dọn xong, trời đã tối không nhìn rõ. Sợ buổi tối lại có mưa, trước khi lên giường đã đóng hết cửa sổ lại, sau đó thì nằm nghe tiếng mưa rơi lên lá chuối.
Mưa vừa đến một chút đã không nóng như vậy nữa, nhưng Ứng Vọng lại không ngủ được, nằm ở trên giường nói chuyện phiếm với Ngụy Vân Thư, "Cũng không biết đến buổi sáng ngày mai mưa còn rơi không, ngộ nhỡ trời vẫn mưa không ngớt thì ngày mai không thể buôn bán được."
"Không làm thì không làm." Ngụy Vân Thư nói, "Cứ coi như cho bản thân một ngày nghỉ đi, mỗi ngày bận rộn như vậy cũng rất mệt mỏi."
Ứng Vọng nghĩ thầm, cũng đúng.
Đừng nhìn hiện tại mỗi ngày bọn họ kiếm được không ít, nhưng kinh doanh đồ ăn thật sự rất mệt. Từ khâu mua sắm nguyên liệu đến khi bán hết đều do hai người họ tự lo liệu. Mỗi ngày bán hai lần, ngoài thời gian nghỉ ngơi buổi chiều ra thì những lúc khác vốn không được rảnh rỗi. Duy trì liên tục trong thời gian dài như vậy, con người thật sự rất mệt mỏi.
"Đời sau 996 còn có ngày nghỉ, chúng ta tự kinh doanh, không cần phải biến mình thành 007." So sánh như vậy, trong lòng Ứng Vọng cũng rất thổn thức, "Xem ra, công việc của chúng ta quả thật cũng chẳng đáng là gì."
Ngụy Vân Thư dở khóc dở cười, "Đây là cậu đang tự an ủi mình đấy à?"
Ứng Vọng cười lớn, "Niềm vui đều đến từ sự so sánh."
Ngụy Vân Thư nghĩ thầm, đúng là vậy. Nếu không phải đã trải qua những chuyện ở kiếp trước, anh làm sao biết được niềm vui hóa ra lại đơn giản đến vậy.
Trò chuyện công việc trong chốc lát, Ứng Vọng lại hưng phấn nói, "Vân Thư, nếu ngày mai không đi làm, vậy chúng ta làm tiệc nướng ăn đi."
Ngụy Vân Thư nói, "Trời nóng như vậy ăn tiệc nướng, cậu nghĩ thế nào?"
"Nhỡ đâu ngày mai trời tiếp tục mưa thì sao, trời mưa ăn đồ nướng không phải rất tuyệt sao?" Phản bác một câu, Ứng Vọng lại nói, "Chủ yếu là tôi muốn ăn, trước đây cộng lại tôi cũng chưa được ăn đồ nướng mấy lần đâu."
Trong lòng Ngụy Vân Thư khẽ đau xót, "Nếu cậu không ngại phiền phức thì cứ làm đi."
"Đương nhiên không ngại phiền phức!" Nói đến việc làm đồ ăn ngon, đôi mắt Ứng Vọng sáng rực lên, "Dù sao nếu ngày mai không mở quán thì chúng ta cũng chẳng có việc gì làm, cả ngày chỉ chuẩn bị một bữa tiệc nướng, vậy thì dư sức."
Ngụy Vân Thư nhìn đôi mắt đang sáng lên trong đêm đen của cậu, chữ "Ừ" theo yết hầu trượt xuống mà phát ra.
Ứng Vọng vẫn đang nói, "Có thể mua một con gà, như vậy cánh gà, đùi gà, mề gà, lòng gà, tim gà này kia đều có, sau đó mua một ít thịt ba chỉ, còn có đồ ăn chay như củ sen, khoai tây, rau hẹ..."
Ứng Vọng nói đến mức nước miếng sắp chảy ra, rõ ràng mới ăn cơm tối không lâu, vậy mà lại tự mình nói đến làm bản thân thấy đói bụng.
Cuối cùng, cậu còn nhắc tới, "Ngày mai chúng ta cũng mời nhà bà nội Trương đến đi, đông người mới vui."
Đương nhiên Ngụy Vân Thư không có ý kiến, chỉ là một bữa ăn mà thôi, hiện tại anh cũng không phải không chi nổi.
Miêu tả thức ăn ngon của ngày mai xong, cuối cùng Ứng Vọng cũng ngủ rồi, buổi tối nằm mơ đều là tiệc nướng.
Hôm sau, khi Ứng Vọng còn đang gặm giò heo nướng trong mộng, Ngụy Vân Thư đã mở mắt. Không biết có phải đêm qua đã có một trận mưa đêm hay không, dù sao lúc này trên mặt đất đâu đâu cũng ướt sũng. Ngoài trời mưa vẫn còn đang rơi, nhưng không quá lớn.
Ngụy Vân Thư rửa mặt xong, cầm ô ra cửa.
Khu Nam vốn náo nhiệt lúc này có vẻ rất yên tĩnh, trên đường người đi lại cũng ít hơn ngày thường rất nhiều, phần lớn đều là người đi làm hoặc đi học.
Người bán đồ ăn trong chợ thực phẩm ít ỏi.
Ngụy Vân Thư đi đến sạp thịt, trước tiên cân hai cân thịt ba chỉ, sau đó nói rõ với ông chủ sạp thịt, đầu heo và giò heo hôm nay đều không cần giữ lại cho bọn họ.
Ông chủ tỏ vẻ đã biết. Ngày mưa buôn bán không dễ làm, bản thân ông hôm nay cũng là giết chung một con heo với người khác, chỉ sợ bán không hết để lâu hỏng thịt.
Tiếp theo Ngụy Vân Thư lại hỏi ông chủ sạp thịt chỗ nào bán gà, rồi đi mua một con gà.
Trên đường mua đồ trở về, anh gặp một cậu nhóc xách theo nửa thùng cá đi ngang qua, liền gọi nhóc lại. Cá trong thùng cũng không quá lớn, ước chừng chưa đến một cân. Ngụy Vân Thư đoán có lẽ tối qua trời mưa, nên hôm nay đứa nhỏ này đến con sông nào đó bắt được.
Đương nhiên, những thứ này cũng không liên quan gì đến anh, anh chỉ hỏi cậu nhóc có bán cá này hay không.
Cậu nhóc bị gọi lại đầu tiên là có chút căng thẳng, tiếp theo nghe được đối phương hỏi có bán cá hay không thì ngơ cả người. Khi đối phương hỏi lại một lần nữa mới nhanh chóng nói, "Bán!"
Vì thế, Ngụy Vân Thư mua năm con cá trong đó.
Chỉ là trong tầm tay bọn họ đều không có dây thừng hoặc là túi, nơi này cách nhà cũng không quá xa, Ngụy Vân Thư để cậu nhóc trở về với mình một chuyến.
Cậu nhóc đồng ý ngay.
Đựng cá riêng ra, lại đưa tiền cho cậu nhóc. Lúc trước khi nhóc rời đi, Ngụy Vân Thư nhắc nhở một câu, "Sau này đừng dễ dàng đi theo người lạ không quen biết, bởi vì người này chưa chắc đã là người tốt."
Cậu nhóc ngây người.
Ngụy Vân Thư lại nói, "Nhóc còn nhỏ không thể đánh lại bọn họ, cho nên biện pháp tốt nhất là đừng đi cùng họ, cũng đừng tin lời họ."
Cuối cùng cậu nhóc cũng hiểu Ngụy Vân Thư đang nói cái gì, sau đó lập tức nói, "Anh trai, em biết anh."
Lần này đổi thành Ngụy Vân Thư ngây người, "Nhóc biết anh?"
"Đúng vậy." Cậu nhóc nói, "Anh và một anh trai khác mỗi ngày đều bán đồ ăn ngon gần trường học, em đã từng thấy rồi."
Ngụy Vân Thư: "...".
Anh không nhịn được bật cười, "Anh hiểu ý nhóc, nhưng nhóc cũng đừng dễ dàng tin lời người khác, phải chú ý bảo vệ bản thân mình."
Cậu nhóc nghiêm túc nói, "Anh trai, em hiểu rồi, em nhớ kỹ."
Ngụy Vân Thư gật đầu, "Được, nhanh về nhà đi."
Cậu nhóc đáp một tiếng rồi xách theo hai con cá còn dư lại đi mất.
Ngụy Vân Thư đứng tại chỗ cười một tiếng, sau đó xoay người đi vào trong. Mưa vẫn chưa ngừng, gà và cá đều được anh đặt dưới mái hiên, xác nhận tạm thời sẽ không chết. Sau đó Ngụy Vân Thư lại lấy dây thép vừa mới mua ra, rồi đến phòng khách làm giá nướng BBQ.
Đến khi Ứng Vọng tỉnh ngủ bò dậy thì phát hiện Ngụy Vân Thư đang ở trong phòng khách chuốt xiên tre. Hiện tại đã chuốt được không ít, hơn nữa còn có một tấm lưới sắt lớn.
Ứng Vọng ngạc nhiên hỏi, "Vân Thư, sáng nay anh đã làm nhiều việc đến vậy à?"
"Nhiều sao?" Ngụy Vân Thư cũng không ngẩng đầu lên tiếp tục chuốt xiên tre, "Chuốt cái này rất nhanh, không cần bao nhiêu thời gian."
Ứng Vọng không tranh cãi chuyện này với anh, chỉ cúi xuống cầm chiếc lưới sắt lên, "Anh muốn dùng cái này làm giá nướng hả?"
Ngụy Vân Thư hỏi, "Cậu cảm thấy thế nào?"
Ứng Vọng nói, "Tôi cảm thấy vô cùng tốt!"
Sáng nay dậy cậu nhớ tới chuyện muốn nướng BBQ, khi nãy còn đang suy nghĩ mình phải dùng cái gì để nướng đây, kết quả không đợi cậu giải bày nghi vấn của bản thân, Vân Thư đã giải quyết giúp cậu rồi.
Chuyện này ai có thể không thốt lên một tiếng "quá tuyệt" chứ!
Ngụy Vân Thư lại nói với cậu sáng nay bản thân đã mua những thứ gì, Ứng Vọng nghe mà mắt cũng sáng rực lên, "Gà có thể chia ra nướng, thịt ba chỉ có thể dùng để nướng thịt miếng, cá thì làm món cá nướng!"
Ứng Vọng càng nói càng thèm, "Không được, tôi cảm giác không thể chờ lâu hơn được nữa, bây giờ tôi phải đi chuẩn bị đồ ăn ngay lập tức!"
Nói rồi, cậu đặt lưới sắt xuống bước ngay ra ngoài.
Nếu muốn làm món nướng ngon miệng, quan trọng nhất chính là gia vị. Những thứ như gà, cá đều cần phải ướp kỹ. Ngay cả đồ ăn chay cũng cần dùng bột chấm khô, nếu không sẽ không có hương vị gì. Mà những thứ này, lại đều là công thức bí mật.
Cũng may bọn họ vốn dĩ làm buôn bán món kho, hương liệu trong nhà đủ dùng. Ớt thì trước đó cậu cũng đã trộn sẵn ớt bột. Hiện tại chỉ cần chuẩn bị thêm một chút hạt mè, hoa tiêu, hồ tiêu, vân vân để trộn thành sốt chấm BBQ là được.
Đi đánh răng rửa mặt trước, sau đó bắt đầu bận việc.
Bên ngoài trời mưa, mấy người bà nội Trương, Lưu Thanh và Lưu Phương đương nhiên là ở nhà không ra cửa, cửa nhà chính mở rộng, để gió ẩm thổi vào, có thể mát mẻ hơn nhiều.
Sau khi Ứng Vọng rửa mặt xong trước tiên ló ra cửa nhà chính nói với bà nội Trương, "Bà nội Trương, lát nữa bà dẫn A Thanh và Phương Phương sang ăn tiệc nướng nhé."
Bà nội Trương ngơ ngác, "Tiệc nướng là cái gì?"
Ứng Vọng giải thích, "Chính là nướng đồ ăn ăn."
Bà nội Trương rất ngạc nhiên với cách ăn mới lạ như vậy, nhưng lại không nhận lời, "Tiểu Ứng, cảm ơn lòng tốt của con, nhưng nhà bà sắp phải nấu cơm rồi, con và Tiểu Ngụy cứ tự mình ăn đi."
"Đừng mà, mọi người nhất định phải tới." Ứng Vọng nói, "Hôm nay trời mưa hiếm khi không mở quán, con bèn muốn làm chút mới mẻ, đông người mới vui."
Nói rồi, cậu nhìn về phía Lưu Phương đang ngồi bên cạnh học cách làm giày, "Phương Phương, nhớ gọi bà nội và anh trai đến đấy."
Bà nội Trương vội nói, "Thật sự không cần."
"Phải đến, đồ ăn bọn con đã mua xong hết rồi, mọi người không đến cũng không ăn hết." Thấy bà nội Trương còn muốn nói gì đó, Ứng Vọng lại nói tiếp, "Cách ăn mới mẻ, Phương Phương và A Thanh nhất định sẽ thích."
Bà nội Trương há miệng muốn nói, cuối cùng vẫn đồng ý, "Vậy chúng ta đành mặt dày đến vậy."
Ứng Vọng: "Bà quá khách sáo rồi."
Nếu đã nhận lời mời, bà nội Trương cũng không đóng đế giày nữa, bảo Lưu Phương vào nhà gọi Lưu Thanh, sau đó cùng nhau đến phòng bếp hỗ trợ Ứng Vọng.
Ứng Vọng cũng không khách sáo với bọn họ, nói những việc cần làm với bọn họ.
Bà nội Trương nghe hết món này đến món kia trong miệng cậu, mí mắt giật giật, đây là chuẩn bị bao nhiêu thứ vậy?!
Bà do dự mà nói, "Tiểu Ứng này, thế này có phải quá nhiều hay không?"
Ứng Vọng nói, "Không nhiều lắm, nhiều người như vậy mà, nhất định có thể ăn hết."
Thấy Ứng Vọng kiên trì, bà nội Trương cũng thôi không nói thêm nữa, gọi Lưu Thanh và Lưu Phương giúp gọt khoai tây lột tỏi, bản thân thì đội nón cói lên cầm rổ đến vườn rau hái đồ ăn Ứng Vọng cần. Trong lòng bà nghĩ mình không thể ăn không đồ ăn của người ta, những thứ này cũng không đáng bao nhiêu tiền của hai đứa, coi như là phần ăn của ba bà cháu bọn họ... Tuy rằng so ra không bằng mấy món gà thịt cá kia, nhưng hiện tại bà cũng không có thời gian lo nghĩ nhiều như vậy.
Có ba bà cháu bọn họ hỗ trợ, công tác chuẩn bị nhanh hơn rất nhiều.
Ngụy Vân Thư làm cá và gà. Ứng Vọng chia từng thứ ra ướp sẵn; hai cân thịt ba chỉ cắt thành lát mỏng cỡ bàn tay xếp gọn gàng trong chén lớn; đồ ăn chay cũng đều được cắt và xiên sẵn. Cuối cùng, họ đã chuẩn bị được rất nhiều món.
Ở vị trí rộng nhất dưới mái hiên, Ngụy Vân Thư dùng gạch rửa sạch sẽ dựng thành một bếp lửa, sau đó đặt lưới sắt lên trên, nhóm lửa bên trong. Thế là chiếc giá nướng BBQ tự chế đã hoàn thành!
Dọn bàn ra ngoài, sau đó lấy đồ ăn đã chuẩn bị ra. Cánh gà ướp, đùi gà, chân gà, mề gà, tim gà, lát thịt ức gà, năm con cá đã rạch bụng thành hai nửa, còn có thịt ba chỉ miếng nạc mỡ đan xen, bắp cắt khúc, đậu hũ cắt miếng, rau xanh, ngó sen miếng, khoai nưa miếng, dưa leo miếng, cà tím rạch đôi. Chỉ riêng những thứ này đã bày đầy một bàn. Trên một chiếc bàn khác, hơn phân nửa là các loại xiên que đã xiên sẵn, gồm rau hẹ, đậu hũ ky cuộn rau xanh, mộc nhĩ, nấm hương, lòng gà, và các món mua về như bánh bao chay, bánh bao, miến đã ngâm sẵn.
Gia vị đặt trên một băng ghế dài, có ớt bột công thức đặc biệt, dầu, muối, nước tương, giấm, hành lá thái nhỏ và tỏi băm, ngoài ra còn có năm đôi đũa và năm cái bát.
Đầy ắp, bày cả hai bàn.
Từ sự kinh ngạc ban đầu, đến bây giờ bà nội Trương đã chết lặng.
Nhà ai lại ăn một bữa cơm thịnh soạn đến vậy chứ!
Nhưng người ta chỉ là khách thuê của mình, ngay cả quan hệ họ hàng với mình cũng không có. Dù họ kính già yêu trẻ, thương ba bà cháu bọn họ, thì bà cũng không thể không biết điều, ảo tưởng chuyện gì cũng muốn xen vào quản lý. Cho nên mấy thứ này bà không có lập trường để nói. Bà chỉ khéo léo nhắc một câu, nếu họ không nghe thì thôi, tránh làm người khác chán ghét.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư quý trọng bà cũng chính vì sự tinh tế và biết điều của vị trưởng bối này.
Lúc này, Ứng Vọng gọi mọi người ngồi xuống. Giá nướng BBQ là dạng thanh dài, cho nên ba bà cháu bà nội Trương ngồi một bên, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư ngồi một bên.
Ngụy Vân Thư tự giác lấy thịt đến nướng, đồng thời hướng dẫn cả nhà bà nội Trương cách nướng.
Ba người nghe rất nghiêm túc.
Nhiều thịt như vậy, vừa đặt lên lưới sắt đã phát ra tiếng xèo xèo, mùi thơm của thịt cũng từ bên trong bay ra, bọn họ chỉ ngửi thôi đã không nhịn được nuốt nước miếng.
Ứng Vọng thì bỏ một chút ớt bột vào trong chén của từng người bọn họ, muốn thêm hành lá thái nhỏ, nước tương, giấm, dầu, và các loại gia vị khác.
Mấy người bà nội Trương không hiểu món này ăn thế nào, thấy Ứng Vọng chỉ lấy ớt bột thì cũng lấy ớt bột theo.
Ứng Vọng dở khóc dở cười, "Con thích dùng bột chấm khô, mọi người cứ tùy theo sở thích của mình mà lấy, không nhất thiết phải làm theo con."
Bà nội Trương cười lớn, "Đây là món mới lạ, trước đây bà chưa từng nghe nói qua, chỉ có thể học theo hai đứa thôi."
Nếu vậy, Ứng Vọng chỉ có thể nói, "Vậy được, lát nữa mọi người muốn thêm gì thì cứ tự mình thêm, đừng khách sáo."
Bà nội Trương nói được.
Hai mắt Lưu Thanh và Lưu Phương hoàn toàn dán chặt vào giá nướng, bên trên có cánh gà, đùi gà, chân gà, còn có thịt ba chỉ miếng. Bởi vì cánh gà, đùi gà, chân gà hơi lớn nên thời gian nướng lâu hơn một chút, ngược lại là thịt ba chỉ miếng bởi vì cắt mỏng rất nhanh chín.
Thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen, mỡ từ bên trên tươm ra, ngay cả dầu cũng không cần phết, chỉ cần phết một lớp nước tương là được.
Miếng thịt được nướng chín cuốn lại hơi cháy cạnh, đã trở nên bóng bẩy mỡ màng. Dùng đũa kẹp lên chấm một chút vào bột ớt, khoảnh khắc cho vào miệng chính là hương vị cay tê nhẹ, mỡ trong thịt heo bùng nổ, đó là hương vị thức ăn mặn mà cơ thể con người yêu thích nhất.
Chỉ với một miếng thịt này, cảm giác thèm ăn của mọi người dường như lập tức được khơi gợi, tốc độ tiết nước bọt trong miệng cũng nhanh hơn.
Lưu Phương chép miệng nói, "Thịt này cũng quá ngon rồi!"
Bà nội Trương cười cô bé, "Thịt thì sao mà chẳng ngon."
Lưu Phương nói, "Bà nội, không giống nhau, thịt này và thịt trước đây chúng ta từng ăn đều không giống nhau!"
Ứng Vọng cười nói, "Thịt này là nướng, có mùi vị của củi lửa, chắc chắn khác với xào luộc chưng kia."
Lưu Phương ừ ừ gật đầu, "Quá ngon!"
Hai mắt Lưu Thanh cứ dán chặt vào thịt trên giá nướng, hoàn toàn không còn tâm trí nào để nói chuyện phiếm.
Thịt miếng rất nhanh chín, vừa mới bắt đầu đều là bắt đầu ăn từ thịt. Có điều Ứng Vọng ăn một lát thì cảm thấy hơi ngấy, sau đó cầm chút đồ ăn chay lên nướng.
Nướng đồ ăn chay phải phết dầu, khoảnh khắc giọt dầu rơi vào lửa có tia lửa bắn lên, nhưng vấn đề không lớn, lúc nướng thịt cũng sẽ có giọt dầu rơi vào, bọn họ cũng đã quen. Phết dầu, phết nước tương, nướng chín sau đó chấm một chút ớt, đó lại là mùi vị hoàn toàn khác biệt so với ăn thịt.
Rau xanh thanh giòn, dưa leo miếng ngọt thanh, khoai nưa miếng hơi vương chút mùi vôi nhẹ, đậu hũ miếng ngoài cháy trong mềm, rau hẹ mùi vị đặc thù, nấm hương mềm trơn,...
Ứng Vọng thích ăn rau hẹ nướng nhất, hương vị đó vô cùng tuyệt vời, hoàn toàn khác với xào nấu thông thường.
Trên thế giới này không có cách chế biến nào thích hợp hơn nướng!
Trừ cái này ra, thịt ức gà thái lát mỏng nướng cũng rất mềm, gia vị đã ướp ngon lành, cho dù không chấm ớt cũng rất thơm, một khi đã ăn khiến người ta không thể dừng đũa.
Đùi gà bởi vì khá lớn nên dùng dao rạch ra, như vậy lúc nướng mới có thể nướng chín. Đùi gà đều là thịt nạc, lúc nướng phải phết dầu liên tục, chờ đến lúc nướng chín thì ngoài cháy trong mềm, gặm vào cũng rất đã miệng.
Đối với Lưu Thanh và Lưu Phương mà nói, phần thịt lớn như vậy là thứ trước đây bọn nhóc chưa từng được ăn, huống hồ còn là món ngon miệng thế này!
Bọn nhóc thật sự quá hạnh phúc rồi!
Thịt miếng, đùi gà, cánh gà, lòng gà, nấm, mộc nhĩ, củ sen miếng, đậu hũ ky cuộn rau xanh, bánh bao chay nướng, bánh bao nướng,...
Hết món này đến món kia, hương vị đều cực kỳ tuyệt vời.
Sau khi một mạch tiêu diệt sạch những thứ này, trong bụng thực ra đã no rồi, trên bàn lại còn một chút đồ ăn chưa nướng. Tuy nhiên, họ cũng không vội vàng lúc này, hoàn toàn có thể vừa nói chuyện phiếm vừa chậm rãi nướng.
Cá đã ướp sẵn cắt thành hai nửa đặt lên giá nướng.
Cà tím rạch ở giữa nướng trên giá, bên trong có miến và tỏi băm. Lửa xuyên qua lưới sắt phả lên hơi nóng, sau đó xuyên thấu qua cà tím truyền hơi nóng đến miến bên trên, từng chút một làm chín.
Cà tím nướng khá chậm, cá nướng thì chín sớm hơn.
Cá nướng được phết dầu rất nhiều lần đã nướng đến mức da vàng óng, da cá cũng trở nên cháy giòn. Từng đợt mùi thơm của hải sản không ngừng lan tỏa, đó là dấu hiệu đã chín. Cũng không cần dùng nhiều sức, chỉ cần dùng đũa nhẹ nhàng gắp một miếng thịt cá đã tách rời khỏi xương, đưa vào miệng, môi lưỡi nhẹ nhàng mút một chút, thịt cá lập tức tan ra, giữa vị cay tê nhẹ trộn lẫn mùi hương đặc trưng của cá, cực kỳ tươi mới.
Thịt cá không làm no bụng. Dù lúc nãy đã cảm thấy no rồi, nhưng năm con cá này vẫn được chia nhau ăn hết, thậm chí còn có chút chưa đã thèm.
Cuối cùng, còn dư lại một món cà tím nướng.
Hơi nóng hổi bốc ra từ miến ở giữa cà tím, tỏi băm phủ trên miến. Hơi nóng bốc lên làm hương vị của tỏi băm cũng theo đó lan tỏa, là một luồng mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, tóm lại rất hấp dẫn người khác. Nhưng sức quyến rũ của tỏi băm và miến chưa bao giờ ở khứu giác, mà là ở vị giác. Mùi thơm và vị cay của tỏi cùng với hương cà tím trộn lẫn trên miến, ăn một miếng mùi vị quả thật tuyệt hảo.
Ngay cả bà nội Trương cũng không nhịn được cảm thán, "Hóa ra miến còn có thể ăn theo cách này."
Ứng Vọng nở nụ cười, "Trên thế giới này tất cả đồ ăn đều có thể nướng, nếu nơi này của chúng ta là vùng duyên hải, còn có thể mua được sò biển tươi sống, miến sò biển tỏi băm kia mới gọi là tuyệt nhất."
Lưu Thanh tò mò dò hỏi, "Vùng duyên hải cách nơi này của chúng ta xa không ạ?"
Ứng Vọng trả lời, "Có chút xa."
Lưu Thanh tiếc nuối à một tiếng.
Ứng Vọng thấy cậu nhóc như vậy, lại nói, "Chờ em trưởng thành có thể đi xem thử, nơi đó có vẻ đẹp khác với thành phố Bạch Vân, hơn nữa nhất định ở chỗ đó cũng có rất nhiều món ăn ngon đặc sắc, em cũng có thể nếm thử."
Lưu Thanh bị kế hoạch này làm lay động tâm trí, lại một lần nữa cầu nguyện bản thân có thể trưởng thành nhanh hơn một chút.
Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm. Màn mưa không biết đã tạnh từ lúc nào, nhưng trời cũng không trong xanh ngay lập tức. Sương mù vẫn bao phủ không trung, trong gió xen lẫn mùi ẩm ướt, thổi qua đây mát mẻ khắp người.
Hai bàn đồ ăn lớn chuẩn bị sẵn đã vào bụng toàn bộ, thậm chí một phần rau xanh cuối cùng cũng bị bà nội Trương lấy lý do không thể lãng phí thức ăn mà tiêu diệt hết, ngoài dầu, muối, nước tương, giấm, các loại gia vị ra, thì thật sự không còn thừa cái gì.
Mỗi người đều ăn no căng bụng, thậm chí Lưu Phương đã bắt đầu ngáp dài.
Ngày mưa, ăn uống no đủ rồi ngủ một giấc, đó quả thật là đỉnh cao của sự hưởng thụ.
Nhưng bà nội Trương không cho cô bé ngủ, vỗ vai nhóc, sau đó đứng dậy cùng Lưu Thanh và Lưu Phương thu dọn mấy thứ này.
Đương nhiên Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không thể ngồi bất động, cũng bắt đầu cùng nhau bận rộn.
Chờ thu dọn sạch sẽ, đã qua một tiếng đồng hồ, lúc này mọi người mới giải tán.
Cũng không biết là bị Lưu Phương lây truyền hay là không khí sau cơn mưa này quá thoải mái, tóm lại Ứng Vọng cũng cảm thấy mệt nhọc, vừa lúc buổi chiều không mở quán, cũng không cần bận rộn chuẩn bị nhiều đồ ăn đến vậy, dứt khoát gọi Ngụy Vân Thư đi cùng, rồi trực tiếp lên giường ngủ.
Chẳng bao lâu sau, ngửi mùi cỏ xanh sau cơn mưa, họ đã thật sự ngủ say.