Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 29: Bỏ lỡ vở kịch hay
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mây tan mưa tạnh, màu trời sáng rõ.
Thời tiết mùa hạ nóng bức, nước mưa khô rất nhanh, chỉ sau một ngày một đêm, đường sá đã khô ráo trở lại như thường. Mọi người cũng nhanh chóng trở lại nhịp sống thường ngày, ra ngoài mua đồ ăn hoặc ghé thăm nhà người quen.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư mở quán như thường lệ.
Cổng trường học vẫn tấp nập như mọi ngày, chỉ có quầy hàng của anh em họ Vương là vắng tanh.
Ứng Vọng: "?".
Khách mua bánh kẹp thịt chưa đến ư?
Nhưng đâu phải, quầy hàng của họ vừa dọn ra đã có người đến xếp hàng. Vì khách mua đồ ăn khá đông, Ứng Vọng bận rộn không có thời gian tìm hiểu xem bên quầy hàng của anh em họ Vương xảy ra chuyện gì, mãi đến khi có người hỏi: "Ông chủ nhỏ, hôm qua hai cậu không mở quán à?".
Ứng Vọng vừa làm việc vừa đáp: "Hôm qua trời mưa nên chúng tôi không ra bán".
Người nọ tiếp tục hỏi: "Không phải buổi chiều hết mưa rồi sao, sao hai cậu cũng không mở quán?".
Đương nhiên Ứng Vọng không thể nói là vì bệnh lười muốn tranh thủ nghỉ ngơi, chỉ đành đáp: "Mặt đường trơn trượt khó đi, chắc cũng chẳng mấy ai chịu ra ngoài, nên chúng tôi dứt khoát không đến".
Người nọ thở dài: "Vậy thì thật đáng tiếc".
Ứng Vọng khó hiểu nhìn người nọ: "Sao vậy?".
Thấy người nọ liếc mắt về phía quầy hàng của anh em họ Vương bên cạnh, rồi mới nói: "Hôm qua anh em họ có đến, nhưng đúng như cậu nói, ngày mưa mọi người chẳng thích ra ngoài, ngay cả người đến đón con cháu cũng không muốn nán lại lâu, vội vội vàng vàng đưa con cháu về nhà. Vì thế đồ ăn của bọn họ bán không hết, đến chiều liền chạy ra cổng xưởng đồ hộp để bán".
Nụ cười trên mặt Ứng Vọng khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên: "Bán thì cứ bán thôi, chứ cũng không thể để đồ ăn hỏng được".
Người nọ lại trợn trắng mắt: "Đồ ăn hỏng thì đáng tiếc thật, nhưng cũng không thể bán đồ ăn đã hỏng cho người ta ăn chứ?".
Ngụy Vân Thư nghiêng đầu.
Ứng Vọng ban đầu ngơ ngác, sau đó giật mình kinh hãi: "Xảy ra chuyện gì vậy?".
Người nọ hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt khó coi.
Một khách hàng khác bổ sung: "Còn có thể xảy ra chuyện gì nữa, họ bán đồ ăn đã hỏng cho người khác ăn chứ sao".
Ứng Vọng không hiểu rõ mấu chốt, hỏi: "Không thể nào, thịt nấu buổi sáng, dù để cả buổi chiều cũng chưa đến mức bị hỏng đâu nhỉ?".
"Không phải thịt hỏng, mà là rau thơm và hành bên trong". Có người giải thích: "Họ buôn bán không giống hai cậu, đồ ăn bên hai cậu đều được cắt trộn ngay tại chỗ, nhưng bên kia thì trộn sẵn ở nhà rồi mang đến. Rau thơm và hành còn sống trộn cùng ớt và thịt băm, trong mấy ngày nắng nóng này đã bị ngấm hỏng".
Ứng Vọng nghe xong mặt đơ ra.
Mấy thứ rau thơm và hành này sau khi rửa sạch và cắt khúc quả thật rất khó bảo quản, nhất là trong thời tiết nóng bức thế này. Nếu khô ráo thì còn đỡ, cùng lắm là hơi ngả vàng một chút. Nhưng nếu đã trộn lẫn với thịt băm và ớt xanh, mà lại không ngập dầu, vốn dĩ đã dính nước nên rất dễ hỏng. Thời tiết vừa nóng vừa ẩm như vậy, đúng là rất dễ bị biến chất.
Ứng Vọng không hiểu nổi: "Bản thân họ không phát hiện ra sao?".
Cách giải quyết chuyện này rất đơn giản. Nếu phát hiện đồ ăn bị đổi vị, cứ đổ bỏ đi là xong.
Nhưng nhóm khách hàng lại không nghĩ vậy, họ trợn tròn mắt nói: "Chắc chắn là tiếc của không nỡ bỏ, coi người khác như đồ ngốc mà lừa gạt, rồi cứ thế mang ra bán".
Ứng Vọng hỏi: "Người ăn kia không sao chứ?".
"Thật ra không sao, chỉ là tức giận không ít". Có người nói: "Nghe nói người ta tìm đến chỗ hai gã để nói chuyện phải trái, kết quả đối phương chối bay chối biến, còn nói người kia vu oan. Chọc giận người ta, bẻ một miếng nhét thẳng vào miệng hai gã, sau đó thì đánh nhau".
Ứng Vọng trừng lớn mắt: "Còn đánh nhau?".
"Cái đó là gì". Có người còn cho là đúng mà nói: "Dám dùng đồ ăn để lừa gạt, sau khi bị phát hiện còn sai rành rành nhưng vẫn cố cãi, loại người này chỉ đánh một trận là còn nhẹ".
Ứng Vọng: "...".
Ngụy Vân Thư chen vào hỏi: "Cho nên cuối cùng xử lí thế nào?".
"Chỉ hoàn tiền thôi". Người đã chứng kiến tại hiện trường kể lại sinh động như thật: "Ban đầu họ còn không muốn hoàn tiền, nói đồ ăn đã đưa rồi thì không thể hoàn tiền được. Nhưng người bị lừa nào chịu bỏ qua chứ, trùng hợp lúc đó có vài người cũng đang mua bánh kẹp thịt, biết đồ ăn bên trong bị hỏng đương nhiên cũng đòi hoàn tiền. Chỉ có hai gã, làm sao là đối thủ, cuối cùng đành phải miễn cưỡng hoàn lại tiền".
Nói đến đây, hắn còn tặc lưỡi một tiếng: "Giờ chuyện này đã lan truyền khắp nơi, tôi xem còn ai dám mua đồ ăn của họ nữa".
Ứng Vọng: ... Thảo nào hôm nay bên kia vắng vẻ thế, giờ thì đã rõ.
Nghe xong chuyện, Ứng Vọng không tỏ ra vui vẻ hay không vui vẻ, cậu chỉ tự nhủ bản thân: Ngành ăn uống này vấn đề vệ sinh vô cùng quan trọng, nhất định phải cẩn thận hơn nữa.
Lần này anh em họ Vương may mắn, chỉ là rau thơm hoặc hành thái bị hỏng, chưa đến mức ăn chết người, nên mới không gây ra hậu quả không thể cứu vãn. Nếu là đồ ăn ôi thiu khiến người khác phải nhập viện, thì vấn đề này đã trở nên nghiêm trọng rồi.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, nếu anh em họ Vương đã sớm biết đồ ăn hỏng mà vẫn mang ra bán, có lẽ cũng là vì biết sẽ không gây ra chuyện liên quan đến tính mạng con người chăng?
Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của cậu.
Thầm ghi nhớ bài học kinh nghiệm này, Ứng Vọng không còn bận tâm đến chuyện bên kia nữa, chỉ tiếp tục công việc của mình.
Trong khi đó, anh em họ Vương bên cạnh đang ra sức rao to để thu hút sự chú ý, muốn mời khách hàng đến. Chỉ tiếc những người khác cập nhật tin tức quá nhanh, đã nghe ngóng được chuyện ngày hôm qua từ lâu, nên mặc cho họ rao thế nào cũng không có ai đến mua. Thậm chí có người tính tình nóng nảy còn mắng họ một trận, hoặc trực tiếp mỉa mai châm chọc, nói bóng nói gió.
Suýt chút nữa Vương Thiên Thành bị tức chết.
Cổ họng gã bốc khói, một cơn giận nghẹn ứ trong lồng ngực, sắp khiến gã phát điên!
Nhìn chuyện buôn bán của nhóm Ứng Vọng bên kia tốt đến vậy, hàng người xếp dài dằng dặc, dáng vẻ liên tục thu tiền vào tay khiến sắc mặt gã càng lúc càng u ám.
Cuối cùng, đồ ăn đương nhiên không bán được. Ba bốn mươi cái bánh bột, cùng với không ít nhân, toàn bộ đều ế ẩm, không bán được cái nào.
Vương Thiên Thành giận đến đỏ mắt, gã nổi giận đùng đùng về đến nhà, ném đồ đạc loảng xoảng, sau đó không chút do dự tóm lấy vợ vừa từ trong phòng ra để xem xét tình hình mà mắng một trận: "Đều tại cái con mụ già ngu như mày! Nếu không phải mày dùng đồ hư hỏng cho ông đây bán, chuyện làm ăn sao có thể nát bét đến mức này!".
Vợ gã bị gã chửi đến ngớ người, chờ khi kịp phản ứng lại thì mở miệng chửi trả: "Cái thằng bụi đời nhà mày! Bây giờ hỏng việc thì quay lại trách tao! Không phải hôm qua lúc nói mang mấy thứ đó đi bán mày cũng đồng ý sao! Giờ thì hay rồi, mơ tưởng đổ lỗi lên đầu tao, mày mơ đẹp lắm đấy!".
Nhìn huynh trưởng và tẩu tẩu lại bắt đầu cãi nhau, Vương Thiên Hạnh chỉ thấy thái dương giật thình thịch. Hắn không muốn lại như trước kia, tốt bụng khuyên giải rồi lại làm ơn mắc oán, cuối cùng bị vợ chồng họ hợp sức chửi rủa trút giận. Bởi vậy, vừa nghe đoạn đầu, hắn đã lập tức xoay người vào phòng mình, còn cài then cửa từ bên trong.
Bên ngoài quả nhiên tiếp tục chửi rủa nhau. Vương Thiên Thành giận dữ không thôi: "Con mụ già ngu ngốc! Được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, tài vận của ông đây đều bị mày đạp đổ hết!".
Vợ gã cũng không cam lòng yếu thế: "Cái thằng bụi đời chỉ biết ức hiếp người nhà! Từ ngày về nhà mày còn chưa được hưởng phúc ngày nào, lo toan trong nhà sinh con dưỡng cái cho mày, còn phải để mày chửi bới, mẹ mày đúng là xui tám kiếp mới gả cho mày!".
Vương Thiên Thành bị chỉ thẳng mặt chửi, cơn tức xông thẳng lên đỉnh đầu, tiến tới nắm lấy tóc thị đánh ngay mấy cái.
Người phụ nữ cũng không phải kẻ cam chịu, đối phương đánh thị, đương nhiên thị muốn đánh trả. Vì sức lực yếu ớt chẳng giãy giụa nổi, thị tức giận vừa cắn vừa cào, cuối cùng trong tầm tay túm lấy được chiếc giỏ tre treo trên cánh cửa, nắm lấy rồi lập tức đập lên người Vương Thiên Thành.
Hai vợ chồng trực tiếp lao vào đánh nhau, không ai được lợi.
...
Trong phòng bên cạnh, Vương Thiên Hạnh và thê tử Thanh Bình nghe tiếng mắng chửi và tiếng thét chói tai vọng đến từ vách, vội vàng bịt tai đứa nhỏ lại, nhỏ giọng hỏi: "Thật sự mặc kệ sao?".
"Quản thế nào được?". Vương Thiên Hạnh ngồi trên ghế, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi tựa vào tường: "Trước đây chúng ta quan tâm rồi nhận được kết cục gì chẳng phải mình không biết sao. Giờ thì quản thế nào được?".
Thanh Bình nói: "Thiếp sợ xảy ra chuyện".
Vương Thiên Hạnh cũng sợ, nhưng kinh nghiệm nhiều lần khuyên can đã nói cho hắn biết, nếu hắn dám nhiều lời khuyên nhủ thì cuối cùng nhất định sẽ bị bọn họ mắng té tát, bài học kinh nghiệm xương máu trước đây vẫn còn đó.
"Đừng bận tâm". Vương Thiên Hạnh vẫn nói: "Họ đều là những người lợi hại, ai cũng đừng mong đối phương sẽ nương tay, hơn nữa họ cũng không dám thật sự đánh chết đối phương đâu".
Những năm này đánh chết người thì phải đền mạng.
Nếu đệ đệ ruột như Vương Thiên Hạnh đã nói như vậy, Thanh Bình cũng nghe lời không đến can thiệp.
Nàng che tai con trai mình lại, nhưng đứa nhỏ không muốn bị che tai, bèn giãy giụa nói: "Mẫu thân, mau buông con ra".
Thanh Bình dỗ dành: "Ngoan nào con trai, những lời này con không nên nghe".
Đáng tiếc đứa nhỏ không nghe lời, bị hạn chế thì không thoải mái, vì thế giãy giụa kịch liệt hơn.
Vương Thiên Hạnh nhìn mà xót con: "Bình Bình, nàng buông con ra đi".
Thanh Bình không đồng ý: "Những lời đó không phải lời hay ho gì...".
Đứa nhỏ: "Mẫu thân, buông con ra".
Cuối cùng, Thanh Bình chỉ có thể buông tay ra.
Những tiếng động hỗn loạn ở vách bên vẫn tiếp tục, đứa nhỏ nghe một lát, nghe mãi thành quen rồi nói: "Bá phụ và bá mẫu lại đang cãi nhau".
Thanh Bình nhíu mày hỏi: "Con từng nghe khi nào vậy?".
"Trước đây ấy, nhiều lần lắm". Đứa nhỏ khó hiểu liếc nhìn Thanh Bình một cái: "Họ thường xuyên chửi mắng người, con cũng đã quen rồi".
Vương Thiên Hạnh và Thanh Bình ngơ ngác nhìn nhau.
Vương Thiên Hạnh hỏi: "Bọn họ mắng cái gì?".
Đứa nhỏ học theo nói: "Con mụ già ngu ngốc, thằng bụi đời, con đàn bà thối tha, đồ đê tiện...".
Mặt hai vợ chồng đều tối sầm.
Trong lúc họ không hay biết, con của họ đã nghe rất nhiều lời lẽ hỗn tạp. Về sau nếu như thật sự học theo mấy lời tục tĩu này...
Họ không muốn đứa nhỏ học những thứ này, những lời lẽ này vốn chẳng có gì hay ho. Đáy lòng dần dần phủ lên một lớp mây mù bất mãn với huynh trưởng và tẩu tẩu.
Buổi tối, Vương Thiên Hạnh trằn trọc không ngủ được, trong đầu hắn nghĩ đến rất nhiều chuyện: có lời chửi rủa khó nghe của huynh trưởng và tẩu tẩu, có lời nói bẩn thỉu thốt ra từ miệng cháu trai... Nghĩ một lát, cuối cùng hắn xoay người ngồi dậy khỏi giường.
Thanh Bình vốn đã mơ màng sắp ngủ, kết quả bị động tĩnh này của hắn làm cho nàng mở bừng mắt: "Sao chàng còn chưa ngủ?".
Vương Thiên Hạnh nói: "Bình Bình, chúng ta dọn đi thôi".
Lời này vừa nói ra, Thanh Bình lập tức hết buồn ngủ: "Chàng nói gì vậy?".
Vương Thiên Hạnh nói: "Hôm nay ta mới biết được, hóa ra con trai đã nghe được nhiều lời lẽ hỗn tạp như vậy. Nếu cứ tiếp tục thế này, lỡ nó học theo thì phải làm sao?".
Đối với đề nghị dọn đi này đương nhiên Thanh Bình động lòng. Nàng đã không muốn ở chung với họ từ lâu, mỗi người đều tính tình nóng nảy không nói, hở một chút là đẩy trách nhiệm lên đầu họ. Hơn nữa tẩu tẩu vừa lười vừa thích chiếm lợi, làm gì cũng lừa gạt, nhưng mồm miệng thì lại rất lợi hại, gào khóc ăn vạ còn thảm thiết hơn quả phụ khóc mồ. Người không biết còn cho rằng nàng đã làm gì thị! Khiến người ta hoàn toàn không có cách nào yên ổn sống chung!
Chỉ là chuyện dọn đi này nói thì dễ, nhưng để làm thì lại...
"Chàng và thiếp đều không có công việc, nếu như dọn khỏi nơi này, vậy sau này ăn mặc ở đi lại đều cần tiền, những chi phí này phải làm sao đây?".
Hiển nhiên Vương Thiên Hạnh đã nghĩ tới: "Chúng ta đổi sang một nơi không ai quen biết, sau đó một lần nữa bắt đầu bán bánh kẹp thịt".
Thanh Bình suy nghĩ một chút, đôi mắt sáng lên: "Đúng vậy, bánh kẹp thịt này hai ngày trước buôn bán không tệ, hôm nay không bán được hoàn toàn là vì dùng đồ hư thối. Sau này chúng ta không làm loại chuyện này, vậy chắc chắn cũng có thể bán được!".
Vương Thiên Hạnh nói: "Ta cũng nghĩ như vậy".
Thanh Bình gấp gáp không chờ nổi: "Vậy khi nào chúng ta dọn đi?".
Vương Thiên Hạnh nói: "Trước tiên thu dọn đồ đạc, thu dọn xong chúng ta sẽ đi ngay".
Thanh Bình vui mừng đồng ý, chỉ cảm thấy cuộc sống đã có mục tiêu để hướng tới.
Vương Thiên Hạnh thì lại nghĩ, song thân hắn đã qua đời, không có người lớn tuổi cần cấp dưỡng, vậy huynh đệ tách ra sống cũng là chuyện theo lẽ thường. Huống hồ họ ở đây chiếm hai phòng, sau khi họ dọn đi rồi là có thể trống ra hai chỗ, huynh trưởng và tẩu tẩu nhất định sẽ đồng ý.
Sự thật quả nhiên đúng như vậy. Phòng ở trống ra, cho dù bản thân không dùng tới cũng có thể cho người khác thuê, đến lúc đó họ thu tiền thuê chẳng phải tốt hơn sao?
Vì thế, Vương Thiên Hạnh dẫn theo thê tử và con trai thuận lợi dọn đi.