Chương 30: Gỏi thịt đầu heo

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 30: Gỏi thịt đầu heo

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc kinh doanh của anh em họ Vương cuối cùng cũng thất bại, giống như hoa quỳnh nở vào ban đêm, vừa khoe sắc rực rỡ đã vội tàn úa.
Đương nhiên, những chuyện này cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến nhóm Ứng Vọng. Nói trắng ra, ngay cả trước khi anh em họ Vương bắt đầu bán hàng, bánh kẹp thịt của họ vẫn bán hết mỗi ngày, chỉ là nhanh hay chậm mà thôi. Dù sao lượng bán ra mỗi ngày của họ có hạn, nên ảnh hưởng từ anh em họ Vương tuy có nhưng không đáng kể.
Trừ phi bị chèn ép đến mức mất sạch khách hàng, nhưng rõ ràng, điều đó là không thể.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng không để tâm chuyện này, việc kinh doanh của họ vẫn tốt như thường lệ. Buổi trưa bán bánh kẹp thịt, buổi chiều bán món kho, mỗi ngày đều kiếm được không ít, cuộc sống trôi qua êm đềm.
Đáng tiếc, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Chiều hôm đó, tranh thủ lúc công nhân xưởng đồ hộp chưa tan ca, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đẩy đồ đạc đến cổng xưởng. Vừa mới dừng lại, quầy hàng còn chưa kịp bày biện, đã có người đến gần nói: "Ông chủ nhỏ, lại có người học theo hai cậu rồi".
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư ngẩng đầu lên.
Người nọ đưa tay chỉ về phía xa: "Đấy, bên kia, họ cũng học theo các cậu bán thịt đầu heo đấy".
Hai người quay đầu lại, lần lượt nhìn qua các gian hàng. Quả nhiên, giữa quầy bán mì và bán cơm rang, họ thấy một đôi vợ chồng đang bán thịt đầu heo cắt sẵn!
"Thấy không, chính là đôi vợ chồng kia, bán thịt đầu heo y hệt bên các cậu. Đồ ăn đã hầm chín, lóc sạch xương, cắt thành miếng xếp ngay ngắn, cách làm giống hệt các cậu." Khi người nọ nói ra chuyện này, ông ta cũng rất cảm khái. Từ sau vụ anh em họ Vương bán đồ ăn hỏng bị phát hiện, khu vực này lập tức được một thời gian vô cùng yên bình, không ai còn học theo những món mới lạ này nữa. Không ngờ, bây giờ lại xuất hiện một quầy hàng, hơn nữa còn học theo món thịt đầu heo vốn rất khó xử lý. Chậc, không biết rốt cuộc kết quả của việc học theo này sẽ ra sao, e rằng sau này sẽ có chuyện hay để mà xem đây.
Nếu nói Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không để tâm đến việc kinh doanh của đôi vợ chồng kia thì là nói dối, nhưng rất nhanh họ đã phát hiện có chút khác biệt.
Hiện tại, họ bán thịt đầu heo kho, khi kho cho vào không ít hương liệu. Có thể nói, khi ăn món kho, phần lớn là thưởng thức hương vị của hỗn hợp hương liệu. Nhưng đôi vợ chồng kia lại bán thịt đầu heo luộc chín. Ý là sao? Ý muốn nói là đôi vợ chồng kia chỉ luộc chín thịt, sau đó dùng gia vị để trộn gỏi rồi bán. Nói trắng ra, có thể là vì họ không pha chế được nước sốt kho, nên đã chọn cách trộn gỏi để bù đắp phần thiếu sót đó.
Hơn nữa, giá họ đưa ra cũng giống với bên nhóm Ứng Vọng, đều là hai đồng rưỡi một cân, không hề cố ý cạnh tranh về giá để giành giật khách hàng.
Thật ra, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đều cảm thấy đôi vợ chồng kia rất thông minh. Họ biết nắm bắt thị trường thịt đầu heo, sau đó dùng phương pháp trộn gỏi thay thế cho nước sốt kho, tự bù đắp phần thiếu sót của bản thân, đồng thời cũng mang đến một lựa chọn khác cho thị trường. Điều này giúp một phần khách hàng cũ đã ngán món thịt đầu heo kho có thêm sự lựa chọn mới, đạt được hiệu quả thu hút khách, giúp việc kinh doanh của họ tốt hơn.
Đây là cạnh tranh thương nghiệp bình thường, nên lòng cạnh tranh của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không quá lớn. Đối mặt với những lời trêu chọc, gây xích mích, tiếc nuối hay bất mãn của khách hàng trước quầy, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đều pha trò cho qua, không để lộ suy nghĩ thật của mình dù chỉ một chút.
Sau đó, trong âm thầm, họ đến mua một cân gỏi thịt đầu heo về nếm thử.
Mùi vị coi như ổn, gia vị nêm nếm khá ngon miệng, ít nhất đã hoàn toàn thỏa mãn được khẩu vị của người ở thời kỳ này. Đặc biệt, thịt đầu heo được họ xử lý rất sạch sẽ, lông đều được làm sạch, thịt ăn vào không tanh nồng, hơn nữa đã được nấu chín kỹ, ăn rất mềm mại, có thể chấm tám trên mười điểm.
Ứng Vọng nói với Ngụy Vân Thư: "Là người có bản lĩnh".
Ngụy Vân Thư cười: "Điểm mấu chốt là họ thông minh".
Ứng Vọng cũng cười: "Đúng vậy".
Không gây chuyện, không thể hiện ra mặt, không dùng thủ đoạn bỉ ổi, chỉ khiêm tốn, thành thật làm ăn, sau đó khiến không ít khách hàng xem trọng và để mắt đến.
Đừng không tin, từ sau khi xảy ra chuyện của anh em họ Vương, nhóm khách hàng đã có chút chán ghét đối với kiểu chạy theo xu hướng này. Họ sợ những người đó vì giành giật khách mà bán đồ ăn hỏng cho họ. Chuyện liên quan đến lợi ích của bản thân, sao họ có thể không chú ý được? Mà hiện tại, hai vợ chồng này nhìn rõ tình hình, lại làm một món khác, không trực tiếp cạnh tranh công khai với nhóm Ứng Vọng. Chuyện này lẽ nào không khiến mọi người âm thầm bàn tán một phen sao?
Cũng bởi vậy, họ mới bằng lòng đến mua đồ ăn của hai vợ chồng kia nếm thử.
Nhỡ đâu ngon thì sao?
Đó chẳng phải là cả nhà được hưởng phúc sao?
"Được rồi, chỉ cần họ không cố ý phá giá thị trường, người ta muốn bán gì thì bán, chúng ta cũng không can thiệp vào chuyện của người khác." Ứng Vọng nói: "Huống hồ, dù kinh doanh bất cứ thứ gì cũng đều có xu hướng bắt chước. Không có họ thì cũng có người khác, thậm chí còn có rất nhiều người đồng loạt tham gia cạnh tranh. Việc kinh doanh của chúng ta muốn làm lâu dài, quan trọng nhất vẫn là mùi vị và danh tiếng. Chỉ cần hai thứ này tốt, cũng không sợ việc kinh doanh ngày càng đi xuống đến mức đóng cửa."
Ngụy Vân Thư vô cùng tán thành lời Ứng Vọng nói. Các cửa hàng ăn uống sau này đều như vậy, thậm chí có hàng triệu quán bán món kho. Bây giờ họ mới gặp được một đôi vợ chồng, thế này có đáng gì!
Xác định đôi vợ chồng kia là người làm ăn đàng hoàng, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng không tiếp tục để ý đến họ nữa. Mà đôi vợ chồng kia cũng rất nhanh đứng vững gót chân ở cổng xưởng đồ hộp, quán ăn vặt mà họ kinh doanh đã trở thành nguồn thu nhập ổn định của gia đình.
Không ít người vẫn đang bàn tán: "Vốn tưởng việc kinh doanh của họ cũng giống như đôi anh em kia, sẽ nhanh chóng không trụ được. Không ngờ lại kinh doanh đến tận bây giờ."
"Theo tôi thấy, vợ chồng họ đã tính toán kỹ lưỡng rồi. Họ thành thật, kiên định làm ăn, cũng không cố ý bày trò."
"Bà còn cẩn thận nghiên cứu à?"
"Chuyện này cần gì phải nghiên cứu? Dù sao mỗi lần tôi đến chỗ họ mua thịt đầu heo đều được xử lý rất sạch sẽ, cũng chưa từng bị biến chất, ăn yên tâm hơn bánh kẹp thịt trước đây nhiều."
"Ừ ha, bà không nói tôi còn không để ý. Thịt đầu heo họ bán có hương vị hơi khác với bên ông chủ trẻ, ngược lại có thể giúp tôi thay đổi khẩu vị."
"Đúng vậy."
"Thật ra, thịt đầu heo kho mà ông chủ trẻ bán, mọi người mang về tự thêm chút nước tương, giấm, rau thơm, hành thái, đậu phộng này kia trộn gỏi ăn, hương vị đó cũng giống món hai vợ chồng kia bán đến bảy phần!"
"Không thể nào! Thịt đầu heo kho của nhóm ông chủ trẻ bán là món ăn độc nhất vô nhị, hương vị đó quả thật không phải người bình thường có thể làm được."
"Sao, bà còn từng thử à?"
"Chẳng phải là tò mò một chút sao! Quả thật tôi từng thử, nghĩ nhỡ đâu tôi cũng có tài nấu nướng thì sao. Kết quả làm đi làm lại, cuối cùng hương vị không giống được món ăn nhóm ông chủ trẻ làm."
"Ha ha ha, bà làm thật à! Nếu nhóm ông chủ trẻ mà không có chút bản lĩnh thật, sao có thể buôn bán chạy như vậy, sao có thể khiến mấy người như chúng ta mỗi ngày tranh nhau mua đồ ăn chứ!"
"Không phải là vì chưa đến bước cuối cùng thì chưa chịu thôi à!"
"..."
Những chuyện bàn tán xôn xao sau lưng này Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không biết được, nhưng ít nhiều gì cũng có thể đoán được một chút. Tuy nhiên, đối với những việc này, hai người đều không để trong lòng. Dù sao việc kinh doanh của mình không bị ảnh hưởng là tốt rồi!
Thị trường trước mắt vẫn còn chỗ trống, bằng không món kho mỗi ngày của họ cũng sẽ không bán chạy như vậy. Bởi vậy, tuy rằng hai nhà làm những món ăn tương tự nhau, nhưng cũng không phải cạnh tranh quá kịch liệt. Nhóm Ứng Vọng đang kiếm tiền, đồng thời đôi vợ chồng kia cũng kiếm được không ít. Thậm chí ngay từ ngày đầu tiên khi bán hết thịt đầu heo trở về tính sổ, họ đã ngạc nhiên thốt lên: Cái quầy hàng nhỏ trông tầm thường này lại có thể kiếm được nhiều như vậy! Số tiền này đã có thể so với tiền lương của hai công nhân làm việc trong xưởng!
Trong lòng hai vợ chồng đều tràn đầy vui mừng, kích động không thôi. Họ cũng hạ quyết tâm nhất định phải kinh doanh quầy hàng này thật tốt, tuyệt đối không thể làm những chuyện tự hủy hoại tiền đồ của mình.
Cho nên, ngược lại, hai bên cũng xem như mọi người cùng vui vẻ.
...
Trời trong gió mát, chẳng mấy chốc đã sắp đến Trung thu.
Từ xưa đến nay, Trung thu chính là ngày lễ quan trọng. Cho dù là người có tiền hay không có tiền đều coi trọng.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng không ngoại lệ.
Ban đầu, hai người còn đang bàn bạc xem Trung thu hôm đó có nên không mở quán hay không. Nhưng chưa đến ngày, đã có khách hàng hỏi hôm đó có thể làm nhiều món kho hơn một chút không, vì họ muốn mua về thêm đồ ăn cho gia đình. Dù sao vào ngày lễ như vậy, trên bàn thế nào cũng phải bày biện phong phú một chút, để người trong nhà cũng vui vẻ.
Chỉ tiếc món kho họ muốn cũng không dễ mua được nhiều. Vốn dĩ mỗi ngày đã có không ít người đến mua, hiện tại lại là ngày lễ, chắc chắn mọi người đều sẽ nghĩ đến quầy món kho để mua thêm đồ ăn. Nếu họ không nhắc trước, nhỡ đâu đến lúc đó không mua được thì sao!
Hỏi đến chuyện này thật sự không chỉ có một hai người, rất nhiều người đều hỏi. Hơn nữa, mọi người còn hỏi nếu thật sự làm thêm, có thể làm luôn món vịt kho chỉ bán một lần lúc trước hay không.
Làm kinh doanh chính là dựa vào sự ủng hộ của khách hàng mới có thể phát triển. Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư nghe xong cẩn thận cân nhắc một chút, sau đó cảm thấy Tết Trung thu bán một ít cũng không phải là không được.
Cuối cùng, hai người bàn bạc một hồi lâu, quyết định hôm đó sẽ ngừng bán bánh kẹp thịt vào buổi trưa. Sau đó, sáng sớm sẽ bắt đầu chuẩn bị món kho, hơn nữa kho một lần hai nồi lớn. Đến khoảng hai giờ chiều sẽ đi ra ngoài bán, bán xong trở về chắc chắn chưa đến bốn giờ. Như vậy, họ cũng sẽ có thời gian đi chuẩn bị bữa tối Trung thu hôm đó.
Tết Trung thu mà, dù sao họ cũng phải ăn một bữa thịnh soạn mới được!
Xác nhận thời gian khả thi, hai người lập tức bắt tay vào chuẩn bị.
Nguyên liệu muốn kho thì dễ rồi. Thịt thì đặt hàng trước. Các loại đồ ăn như đậu phộng, rong biển để lâu được nên có thể mua về trước. Mấy thứ còn lại, sáng sớm cùng ngày đến chợ thực phẩm mua là được.
Ngoài ra, còn phải tìm một cái nồi nữa. Trong phòng bếp nhà bà nội Trương chỉ có một cái nồi. Kho xong một nồi rồi lại kho một nồi khác thì thời gian sẽ không kịp, nên họ nhất định phải dùng hai cái nồi kho cùng một lúc. Chỉ là vì chuyện này mà đi mua một cái nồi thì không có lời, ngược lại có thể đi thuê một cái. Cuối cùng, Ngụy Vân Thư đã bỏ ra một đồng để thuê một cái nồi của hàng xóm gần đó về dùng. Vì là việc tạm thời, đến lúc đó cũng không cần bếp lò riêng, chỉ cần dùng cục đá dựng một cái bếp tạm thời ở trong sân là được.
Còn về những thứ thau chậu này kia thì không cần lo lắng. Nếu bản thân họ không đủ, có thể mượn nhà bà nội Trương dùng một ngày, đến lúc đó bưng qua cho bà một chén đồ ăn là được.
Công tác chuẩn bị đâu vào đấy, họ cũng sớm thông báo tin tức này cho nhóm khách hàng. Khỏi phải nói, nhóm khách hàng đã vui mừng đến mức nào, dù sao họ cũng đã chuẩn bị sẵn tiền trong túi rồi.
Thời gian thoáng cái đã qua, Trung thu đã đến.