Chương 31: Khâu Nhục

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặt trời vừa lên, gió mát hây hẩy.
Đón làn gió nhẹ buổi sáng thổi vào mặt, sáng sớm Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đã ra cửa mua đồ ăn.
Vịt sống, thịt heo, đầu heo và giò heo đã đặt trước, đậu phụ chiên phồng, đậu phụ khô mới làm sáng nay, củ sen mới hái, cá sống tung tăng nhảy nhót trong nước, còn có bánh Trung thu, kẹo, các loại đồ ăn kèm, v.v., đồ vật quá nhiều đến nỗi hai người suýt không xách nổi.
Về đến nhà, hai người lập tức bắt tay vào công việc. Bởi vì đồ ăn cần sơ chế quá nhiều, nên ngay cả bà nội Trương cũng đến giúp một tay.
Vốn dĩ Ứng Vọng muốn từ chối, nhưng bà nội Trương lại chẳng bận tâm nói: "Hôm nay đồ hai đứa bán nhiều, nội phụ một chút, cũng không giúp được bao nhiêu đâu."
"Sao có thể ạ." Ứng Vọng nói, "Nội làm việc nhanh nhẹn, còn giỏi hơn con nhiều."
Bà nội Trương biết cậu đang nói lời dễ nghe để dỗ mình, không nhịn được cười ra tiếng: "Già rồi, không thể so với thanh niên trai tráng như hai đứa được."
Hôm nay không chỉ có đầu heo, giò heo cần rửa sạch, mà còn có vịt sống cần làm và sơ chế. Những việc này đều tương đối tốn công tốn sức. Ngoài ra còn có rong biển, củ sen, đậu phộng, nấm mèo, nấm đông cô các loại cần phải rửa. Hơn nữa, số lượng hôm nay chuẩn bị nhiều hơn trước đây, nên khối lượng công việc cũng lớn hơn đáng kể. Thịt thì do Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư xử lý, còn đồ ăn chay thì để bà nội Trương cùng với Lưu Thanh và Lưu Phương làm.
Nói ra thì chỉ tốn mấy câu, nhưng khi làm rồi lại cực kỳ rắc rối và tốn thời gian.
Buổi sáng không có thời gian làm chuyện khác. Vừa lúc ngày hôm qua đã làm bếp ở trong sân, lúc nãy Ngụy Vân Thư lại đặt nồi lên bếp, bên trong đang đun nước rửa thịt. Ứng Vọng thả trứng gà vào nấu, lát nữa có thể dùng để ăn lót dạ, còn dư lại thì sẽ dùng để kho.
Sau khi nấu chín trứng gà, Ứng Vọng bèn gọi bọn họ đến ăn trước. Lưu Thanh và Lưu Phương lập tức bắt đầu nuốt nước miếng. Từ sau khi Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư thuê phòng của gia đình nhóc, bữa cơm trong nhà tốt hơn trước kia một chút, thỉnh thoảng cũng có trứng gà ăn, nhưng không thường xuyên, bởi vậy hai anh em nhìn thấy trứng gà cũng rất thèm.
Ứng Vọng thấy vậy, lòng mềm đi: "Ăn đi, ăn xong rồi còn phải làm việc đấy."
Trên thực tế, từ sau khi hai anh em bắt đầu hỗ trợ làm việc, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư sẽ thường xuyên tặng đồ ăn cho bọn nhóc. Mà hai đứa nhóc cũng đã quen với việc đó. Lúc này, nhìn trứng gà trước mắt, Lưu Thanh và Lưu Phương cũng không từ chối, nói cảm ơn rồi thì nhận lấy trứng gà.
Nhìn đến đôi mắt sáng lấp lánh của hai anh em, lời nói đến cổ họng của bà nội Trương lại bị nuốt trở vào, trong lòng khắc ghi tấm lòng tốt của hai người Ứng Vọng.
Ăn xong trứng gà, lại tiếp tục bận rộn.
Đầu heo vào nồi, giò heo vào nồi, vịt vào nồi, trứng gà và các loại đồ ăn chay lần lượt vào nồi...
Các loại mùi hương bay khắp sân, lan đến các hộ gia đình ở gần đó đều ngửi được, thầm nghĩ món này thơm quá, so với đồ ăn bọn họ chuẩn bị cho ngày lễ còn thơm hơn!
Đồ ăn đều đã đặt lên bếp kho, cuối cùng mọi người cũng có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.
Bởi vì hai cái nồi đều đang nấu, Ứng Vọng bèn thương lượng với bà nội Trương: "Bà nội Trương, đồ ăn trong nồi còn phải tiếp tục nấu, chờ lát nữa con dùng nồi nhỏ làm một ít đồ ăn kèm mì, chúng ta nấu mì sợi ăn được không?"
Buổi trưa cần dùng nồi trong phòng bếp, chuyện này Ứng Vọng đã nói trước với bà nội Trương, bà nội Trương cũng đã đồng ý. Bởi vậy lúc này nghe Ứng Vọng sắp xếp như vậy, bà nội Trương cũng cười trả lời: "Được đấy, hôm nay nội được ăn ngon rồi."
"Con cũng chỉ tùy tiện làm một chút, nội đừng chê là được."
"Sao có thể chứ."
Chờ gần đến giờ cơm, Ứng Vọng bèn đi chuẩn bị đồ ăn cho bữa trưa. Bởi vì chỉ có một cái nồi nhỏ nấu mì, cậu cũng không làm được đồ ăn quá phức tạp. Cậu trực tiếp cắt một miếng thịt đã mua buổi sáng rồi băm thành thịt băm, sau đó cắt đậu phụ thành khối nhỏ, chuẩn bị sẵn cà chua và hành, gừng, tỏi.
Lửa của nồi nhỏ đã được Ngụy Vân Thư nhóm lên, còn làm sẵn mấy cái trứng chiên. Sau khi Ứng Vọng tiếp tục thì trước tiên đổ dầu vào xào thịt băm, sau khi múc ra lại cho đậu phụ vào chiên. Để tránh đậu phụ bể nát, lúc này không thể dùng sạn đảo liên tục, phải chờ nó chiên từ từ, cho đến khi mọi mặt đều vàng giòn thì múc đồ ăn ra khỏi nồi. Tiếp đó, cho hành, gừng, tỏi và ớt bột vào phi thơm dậy mùi, lại thêm cà chua vào xào cho ra nước, cuối cùng thêm nước. Sau khi canh sôi cho thịt băm xào sẵn và đậu phụ vào, nêm muối, nước tương, bột ngọt và các loại gia vị khác, rắc thêm chút hành lá thái nhỏ, món sốt ăn kèm mì đã hoàn thành.
Lại thêm nước vào nồi nấu sôi, cho mì sợi vào nấu chín, lại chần chút rau xanh, rưới đồ ăn kèm lên, tô mì với đủ vị mặn, chay đã sẵn sàng chỉ trong chớp mắt.
Hương vị của trứng chiên không cần nói nhiều, dù sao cũng thơm lừng đến mức khiến người ta phải xuýt xoa. Thịt băm mang hương vị đậm đà, đậu phụ được chiên ngoài giòn trong mềm, nhờ cà chua mà còn có chút vị chua dịu hòa quyện. Cộng thêm hành, gừng, tỏi phi quá thơm, làm cho mỗi một sợi mì sau khi được trộn lên đều được bao phủ trong những tầng hương vị rõ rệt. Lại thêm một đũa gỏi dưa chua ngon miệng giải ngấy, có thể cứ thế vùi đầu vào bát mà ăn không ngẩng mặt lên.
Xì xụp xì xụp~
Chốc lát sau, khắp sân chỉ còn nghe tiếng húp mì xì xụp.
Tóm lại, chỉ hai chữ: thỏa mãn!
Ăn uống no nê thỏa mãn xong một bữa, món kho bên này cũng chỉ cần nhìn xem một chút là được, cho nên Ứng Vọng trực tiếp cảm ơn gia đình bà nội Trương, sau đó bảo bọn họ đi nghỉ ngơi.
Bà nội Trương thấy bọn họ quả thật tự lo liệu được, nên cũng không khách sáo, lập tức đi làm việc riêng của bà.
Tiếp đó, Ứng Vọng lại rửa chén, mà Ngụy Vân Thư thì đi thui lông, làm sạch thịt đã mua về.
Thịt này không phải để làm bán, mà là chuẩn bị cho bữa cơm buổi tối. Dù sao cũng là ngày lễ mà, sao có thể không có một bữa ăn ngon được chứ.
Ứng Vọng muốn làm khâu nhục.
Chọn dùng thịt ba chỉ cả mỡ cả nạc, rửa sạch sẽ sau đó cắt thành miếng có độ dày 0.5 cm. Tiếp theo, cho bột gạo đã chuẩn bị vào, rồi thêm hồng khúc đã hòa tan trong nước để tạo màu, thêm rượu gạo để khử mùi hôi, lại thêm các loại gia vị như muối, nước tương, bột ngọt, cuối cùng bắt đầu dùng tay trộn.
Theo động tác không ngừng trộn đều, thịt ban đầu vẫn là màu trắng đã bắt đầu đỏ lên, cuối cùng những miếng thịt được phủ kín bột gạo đã chuyển sang màu đỏ. Trong quá trình này, còn phải chấm một chút nếm thử vị, phải đảm bảo hương vị không tồi.
Pha xong gia vị, phủ xong bột, mở rộng lòng bàn tay trái, sau đó dùng tay phải đặt mặt da của miếng thịt xuống dưới, lần lượt xếp gọn thịt vào lòng bàn tay trái, khi thấy vừa đủ một chén thì cho vào trong chén đã chuẩn bị sẵn.
Bởi vì thời tiết nóng, trong nhà lại không có tủ lạnh, cho nên Ứng Vọng chỉ chuẩn bị năm chén. Năm chén đều được xếp chỉnh tề. Trong thau còn dư lại một ít thịt vụn và bột gạo. Thịt vụn thì nhét vào những chỗ còn trống chưa được miếng thịt lớn lấp đầy, bột gạo đã nhuộm đỏ cũng được chia đều rắc lên mỗi chén một ít.
Làm xong những chuyện này, Ứng Vọng ra rửa tay, Ngụy Vân Thư thì dùng màng bọc thực phẩm để đậy kín từng chén thịt, như vậy một lát nữa lúc chưng thịt hơi nước sẽ không đọng lại và rơi xuống.
Bận rộn đến bây giờ, Ứng Vọng quả thật có chút mệt mỏi. Mấy việc dọn dẹp còn lại cậu cũng phó mặc, toàn bộ để Ngụy Vân Thư làm.
Ngụy Vân Thư rửa sạch đồ đạc, sau đó lại rửa sạch hai chùm nho mang đến, nói với Ứng Vọng: "Ăn một chút đi."
Ứng Vọng vốn đang tựa vào tường, vừa nghe lời này lập tức ngồi ngay ngắn, ngắt một quả nho nhỏ cho vào miệng. Trong nháy mắt hương vị chua chua ngọt ngọt ập đến, làm cậu bất giác tặc lưỡi: "Nho này cũng khá ngon."
Ngụy Vân Thư ngồi xuống bên cạnh cậu, dùng bàn tay phía gần Ứng Vọng để giữ chùm nho, để cậu tiện tay lấy nho ăn, nói: "Nếu không ngon người ta cũng sẽ không lấy ra bán."
Động tác ăn nho của Ứng Vọng không ngớt: "Cũng đúng."
Những năm này người buôn bán đều thật thà, nhất là bán nông sản như thế này, nếu hương vị không được sẽ không có bao nhiêu người mua. Hơn nữa đây là nho bản địa, cũng không dùng chất kích thích tăng trưởng, ăn một quả là cảm nhận được hương vị thuần túy của nho, vị vô cùng ngon.
Hai người vừa trò chuyện vẩn vơ, sau đó ăn sạch hai chùm nho.
Thịt kho trong nồi lúc này đã không cần tiếp tục thêm củi, chờ chúng ngấm đều gia vị là được. Thừa dịp trong khoảng thời gian chờ này, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư vừa làm vừa nghỉ, chuẩn bị trước đồ ăn muốn làm tối nay.
Nhìn thời gian gần đến giờ, lúc này mới sắp xếp đồ đạc rồi đi mở quán.
Trước khi ra cửa, đương nhiên phải rửa sạch nồi niêu, xoong chảo. Nồi to trong phòng bếp không di chuyển, để tránh bà nội Trương cần dùng. Ngụy Vân Thư trực tiếp thêm nước vào nồi đặt ở sân, rồi đặt thêm giá hấp lên, sau đó bưng từng chén khâu nhục bỏ vào, cuối cùng mới nhóm lửa lên.
Khâu nhục phải được hấp cho chín và ra mỡ, nên cần thời gian hấp không ngắn. Nếu chờ bán xong món kho trở về mới hấp thì bữa cơm tối nay phải kéo dài đến trời tối đen.
Đã có nồi, vậy thì hấp trước sớm một chút.
Nhưng món kho hôm nay nhiều, hai người bọn họ đều phải đến mở quán mới yên tâm, bởi vậy Ứng Vọng bèn nhờ Lưu Thanh và Lưu Phương giúp canh lửa. Củi đã đặt bên cạnh, chuyện canh lửa này anh em bọn nhóc có thể làm được.
Lưu Thanh và Lưu Phương đáp lời, bảo đảm sẽ canh đàng hoàng. Có điều Lưu Thanh còn cẩn thận hỏi một câu: "Cần nấu liên tục ạ?"
Bọn họ mở quán nhiều nhất hai giờ, bởi vậy Ứng Vọng không chút do dự nói: "Đúng vậy, nấu liên tục, chờ anh trở lại."
Lưu Thanh gật đầu: "Được."
Bà nội Trương đã biết thứ đang hấp trong nồi là thịt, cho nên bà cũng biết phải tốn công sức: "Tiểu Ứng, hai đứa yên tâm đi đi, lửa nội canh cho, sẽ không có việc gì đâu."
Ứng Vọng cười nói: "Vậy làm phiền mọi người rồi."
Bà nội Trương xua xua tay: "Chuyện nhỏ thôi."
Dặn dò xong xuôi mọi việc, Ứng Vọng lập tức cùng Ngụy Vân Thư đi mở quán.
...
Cổng xưởng đồ hộp.
Bên dưới bóng cây lúc này đã có không ít người đứng hoặc ngồi. Bọn họ đều là khách hàng được thông báo sơ qua từ trước về việc quầy món kho sẽ mở ở đâu và lúc nào. Thấy mới còn hai mươi phút nữa, bọn họ đã đến đây chờ trước.
"Ê, tới sớm vậy hả."
"Ông cũng tới không muộn ha."
"Lúc này nào dám muộn chứ, nhìn đi, mấy anh chủ trẻ còn chưa đến đâu, thế mà đã có nhiều người chờ như vậy rồi."
"Ha ha ha mọi người đều biết đồ ăn của mấy anh chủ trẻ khó mua, nếu đến muộn có thể sẽ hết sạch luôn!"
"Nghe nói hôm nay có vịt kho?"
"Thật hay giả? Tin tức chính xác không?"
"Chuyện này sao tôi biết được? Chẳng phải trước đó tôi nghe nhiều người đều nói muốn món này với mấy anh chủ trẻ sao, nên giờ mới không biết có thành sự thật không chứ!"
"Vậy cũng không chắc, mấy anh chủ trẻ đã nói rất nhiều lần, chỗ ở hiện tại của bọn họ hẹp, nồi cũng nhỏ, nếu làm nhiều đồ ăn sẽ không có chỗ, cho nên tôi thấy chuyện này chỉ là suy đoán vô căn cứ."
"Haizz, theo ý tôi ấy, mấy anh chủ trẻ nên dọn đến một chỗ ở lớn hơn, lại đặt thêm mấy cái nồi, như vậy thì muốn làm bao nhiêu đồ ăn mà chẳng được."
"Bà coi chừng người ta dọn đi chỗ khác thật đấy."
"Phỉ báng! Nói bậy cái gì đó, tôi không mua được chẳng lẽ bà mua được à!"
"..."
Mọi người vốn là cư dân ở khu vực gần đây, lại đều là người mua đồ ăn trên quầy hàng của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư. Đến mua nhiều lần nên dần trở nên quen mặt, lâu dần còn quen biết nhau, từng nhóm nhỏ tụ tập nói chuyện rất náo nhiệt.
Cuối cùng, bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt. Có người tinh mắt phản ứng nhanh lập tức chạy qua phía bọn họ, ý đồ muốn xếp hàng đầu tiên.
Người vừa rồi còn trò chuyện cùng hắn sửng sốt một chút, sau đó buột miệng thốt ra một câu "Chết tiệt", tiếp theo sốt ruột vội vàng chạy theo.
Đúng là quá tinh ranh! Vậy mà còn không gọi hắn!
Trong lòng không ít người đều đang mắng như vậy, lấy đó để lên án 'người bạn trò chuyện' đã lén chạy lên trước là không đáng mặt.
Vì thế, lúc giữa trưa, cổng xưởng đồ hộp đã xảy ra một cảnh tượng kỳ lạ: một đám người chạy theo sau một chiếc xe đẩy tay.
Hình ảnh này khiến Ứng Vọng cũng phải giật mình.
Đừng phấn khích như vậy chứ!