Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 40: Lời Mẹ Kể
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành phố Vĩnh An là một thành phố lớn.
Tiếng chuông xe đạp lanh canh không ngớt, từng tiếng cười đùa rộn rã từ những hộ gia đình xung quanh thỉnh thoảng vọng lại. Cho dù là quầy hàng nhỏ hay cửa hàng đều đã mở cửa từ lâu, mùi thơm của thức ăn từ các quán hàng bay tới, xộc thẳng vào mũi. Trong tiệm bán đĩa CD đang phát ca khúc của Hương Cảng, cùng với những chiếc áo sơ mi cổ bẻ, quần ống loe và váy hoa nhí đặc trưng của thời kỳ này, một không khí hoài cổ đầy sức sống hiện lên trước mắt họ.
Ứng Vọng bước ra từ nhà khách, dọc đường chiêm ngưỡng những đổi thay khác lạ này, không khỏi cảm thán rằng khu vực phương Nam vẫn phát triển kinh tế nhanh hơn một chút.
Đương nhiên, điều cậu chú ý nhiều nhất vẫn là chuyện ăn uống.
Các tiểu thương bày bán chủ yếu là các món bún miến, còn mì thì khá ít. Cũng có bán các loại thức ăn chế biến từ bột mì như bánh bao, sủi cảo, hoành thánh,... kích thước tuy hơi nhỏ nhưng số lượng lại không ít, rất chất lượng. Phần lớn các cửa hàng mặt tiền đều mở quán ăn chuyên về món xào nấu, đúng nghĩa là quán cơm, món chính đa số là cơm, và khách hàng cũng có vẻ ưa chuộng cơm hơn một chút. Ngoài ra, còn có bán khoai nướng, bán bánh khoai tây, bán bánh gạo, bán bánh quẩy sữa đậu nành, bán kem que, nước ngọt có ga,...
Các món ăn được bày bán rất phong phú, ngửi thôi cũng đã thấy thơm lừng.
Ứng Vọng quay đầu nói với Ngụy Vân Thư: "Chúng ta đi mua một ít bánh quẩy sữa đậu nành đi."
Ngụy Vân Thư đương nhiên đồng ý: "Được."
Quán sữa đậu nành và bánh quẩy chỉ kê vỏn vẹn một chiếc bàn cho khách ngồi. Lúc này đã qua giờ cao điểm đi làm, đi học nên trong quán chỉ còn một vị khách.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đi tới ngồi xuống, sau đó mỗi người gọi một chiếc bánh quẩy và một chén sữa đậu nành.
Chủ quán phục vụ rất nhanh, chẳng mấy chốc đồ ăn đã được mang ra.
Bánh quẩy chính là loại bánh quẩy quen thuộc sau này, được chiên giòn rụm, cắn một miếng là cả khoang miệng ngập tràn mùi dầu thơm lừng.
Điều thực sự khiến Ứng Vọng chú ý chính là món sữa đậu nành.
Sữa đậu nành không chỉ là một chén nước dùng đơn điệu, bên trong còn có tôm khô, cải bẹ xanh thái nhỏ, đậu phộng rang giòn, vụn rong biển và một ít hành lá thái nhỏ. Gia vị đầy đủ, ăn vào vừa thơm vừa mặn, vô cùng hấp dẫn.
Kiếp trước, Ứng Vọng toàn ăn sữa đậu nành ngọt, chỉ bỏ thêm đường. Hôm nay bỗng dưng được nếm thử món sữa đậu nành mặn trong truyền thuyết, cậu lập tức bị hương vị độc đáo này chinh phục. Nếu phải nói, cậu thấy tranh cãi ngọt mặn hoàn toàn không cần thiết, cả hai loại khẩu vị đều rất ngon miệng mà!
Ngụy Vân Thư chú ý đến vẻ mặt của Ứng Vọng, hỏi: "Thế nào, có hợp khẩu vị không?" Sữa đậu nành ở thành phố Bạch Vân là vị ngọt.
Ứng Vọng nuốt thức ăn trong miệng xuống, gật đầu nói: "Cũng không tệ chút nào, rất ngon."
Ngụy Vân Thư cười: "Hợp khẩu vị là tốt rồi."
Ứng Vọng hỏi: "Còn anh thì sao?"
Ngụy Vân Thư đáp: "Anh cũng thấy không tồi."
Đến lúc này, Ứng Vọng rốt cuộc cũng nhớ ra điều mình đã quên mất ngày hôm qua vì một loạt chuyện tỏ tình. Đó chính là mối quan hệ giữa Vân Thư và thành phố này, cậu vẫn chưa hỏi rõ ràng.
Nghĩ vậy, Ứng Vọng bắt đầu chú ý khắp nơi, và cậu lập tức nhận ra Ngụy Vân Thư quả thật rất quen thuộc thành phố này. Ví dụ như lúc mua bánh rán giòn, chủ quán là một bà lão rất nhiệt tình, vì quầy hàng không bận rộn nên đã trò chuyện cùng họ. Chỉ là bà lão không biết tiếng phổ thông, giọng địa phương rất nặng, có vài từ Ứng Vọng nghe loáng thoáng cũng không hiểu, nhưng Ngụy Vân Thư lại không hề gặp trở ngại, còn nói theo. Bởi vì vài từ Ngụy Vân Thư dùng tiếng phổ thông mà bà lão vẫn không hiểu, anh liền chuyển sang nói tiếng địa phương.
Trải qua một hồi như vậy, trong lòng Ứng Vọng đã có tính toán riêng.
Vì thế, sau khi vừa ăn vừa đi dạo quanh khu vực, trở lại nhà khách và đóng cửa lại, Ứng Vọng liền lên tiếng hỏi: "Anh rất quen thuộc thành phố Vĩnh An."
Vấn đề này Ứng Vọng đã từng hỏi ngày hôm qua. Ngụy Vân Thư hiểu cậu muốn biết điều gì nên chủ động nói: "Kiếp trước, anh đã ở lại nơi này hơn hai mươi năm."
Ứng Vọng kinh ngạc: "Lâu đến vậy sao?!"
Giọng Ngụy Vân Thư đầy phức tạp: "Đúng vậy."
"Không đúng." Ứng Vọng nói: "Lúc chúng ta chia xa là ở thành phố Mai, sau này gặp lại cũng là ở thành phố Mai, làm sao anh có thể ở lại thành phố Vĩnh An hơn hai mươi năm?"
Thành phố Mai chính là nơi nhà họ Ứng sinh sống, cũng là nơi vây khốn nửa đời sau của Ứng Vọng ở kiếp trước.
Từ lúc chia lìa đến khi gặp lại, đã trải qua ba mươi năm. Nói cách khác, hơn phân nửa thời gian hai người xa cách, Ngụy Vân Thư đều không ở thành phố Mai mà đã đến thành phố Vĩnh An.
Ngụy Vân Thư trầm mặc.
Sự ngờ vực khó hiểu của Ứng Vọng cũng theo bầu không khí đó mà lắng xuống. Cậu do dự một chút rồi mới hỏi: "Không thể nói với em sao?"
Ngụy Vân Thư lắc đầu: "Không có gì là không thể nói."
Ứng Vọng thử thăm dò: "Vậy..."
Ngụy Vân Thư nhắm mắt: "Anh chỉ đang suy nghĩ xem nên nói thế nào."
Anh vừa tiếc nuối lại vừa ân hận.
Khi đó, thời điểm nhà họ Ứng xuất hiện quá đúng lúc. Bọn họ ăn mặc đẹp đẽ, lúc nói chuyện giọng nói ấm áp, lời lẽ êm dịu, trong từng hành vi cử chỉ đều toát lên phong thái của nhân sĩ thượng lưu. Tóm lại, hoàn toàn khác biệt với đám người thô bỉ, lời nói cử chỉ thô tục, vì bần cùng mà mặt mũi dữ tợn ở thôn Tiểu Thụ kia.
Lúc ấy anh không có bao nhiêu kiến thức, không biết rằng ẩn dưới lớp vỏ bọc ấm áp như gió xuân kia lại là lòng lang dạ thú. Cho nên, khi thấy Ứng Vọng từ nhỏ đã bị bắt cóc khỏi gia đình, cực kỳ khao khát tình thân, lại vì thoạt nhìn vợ chồng nhà họ Ứng kia nói những lời chân tình tha thiết, nhớ nhung kéo dài, nước mắt rơi như mưa mà cảm động nhận cha nhận mẹ, anh còn cho rằng cậu đi theo họ về nhà có thể có được cuộc sống đầy đủ sung túc, ăn, mặc, ở, đi lại đều không cần tiếp tục chịu thiệt thòi, thậm chí cậu có thể được đi học, biết chữ, trở thành một thiếu gia nhà giàu phong độ.
Bởi vậy, lúc ấy anh giấu kín tâm tư của mình thật sâu, không hề biểu lộ ra ngoài dù chỉ một chút. Sau đó, anh chủ động rời khỏi nơi ở nhỏ hẹp của họ khi đó, lén nhìn Ứng Vọng theo họ trở về nhà, vào ở trong một tòa nhà lớn.
Anh còn cố ý quan sát mấy ngày, sau đó thì thấy người phụ nữ kia dẫn cậu đi mua quần áo, giày da, đồng hồ, mỗi lần đều xách theo túi lớn túi nhỏ trở về. Lúc ấy ý nghĩ của anh rất đơn giản, cho rằng đó là bồi thường của một người mẹ đối với đứa con mình thất lạc nhiều năm rồi tìm lại được, không mảy may nghĩ tới đó là người phụ nữ kia đang tìm cách lấy lòng Ứng Vọng, muốn dùng ân tình nông cạn để trói buộc cậu, sau đó khiến cậu đồng ý hiến thận cho cái người cậu gọi là anh trai kia.
Anh hoàn toàn không nghĩ tới, cũng hoàn toàn không biết nội tình bên trong. Anh tự cho là Ứng Vọng sống tốt, cộng thêm lúc ấy muốn tích cóp tiền nên đi tìm việc làm, kết quả chân bị thương. Cứ như vậy, anh càng không có mặt mũi xuất hiện trước mặt Ứng Vọng, người hiện tại đã như trăng sáng giữa trời sao, rạng rỡ như vậy. Đợi sau khi cắt cụt chi và dưỡng thương xong thì anh trực tiếp rời khỏi thành phố Mai, đi tới thành phố Vĩnh An.
Mà tại thành phố Vĩnh An này ở lại một mạch hơn hai mươi năm. Trong những năm đó anh có đi qua thành phố Mai, nhưng cũng không đi tìm Ứng Vọng. Anh nghĩ rằng khi đó nhất định Ứng Vọng đã kết hôn sinh con xong cả rồi. Gia đình cậu điều kiện tốt như vậy, cô gái cậu cưới chắc chắn cũng là người có tri thức, hiểu lễ nghĩa, học thức và tướng mạo đều xuất sắc. Họ môn đăng hộ đối, là một đôi trời sinh. Nói không chừng ngay cả con cái cũng đã kết hôn, sinh con rồi, mỗi ngày Ứng Vọng chỉ cần vui vầy bên cháu nội là được.
Nếu không phải họ tình cờ gặp lại nhau trong bệnh viện ở thành phố Mai, có khả năng cả đời này họ cũng sẽ không bao giờ gặp lại nhau.
Cũng vào ngày hôm đó, anh nhìn người dáng dấp tiều tụy như cây khô đang đi tới trước mặt mình. Nếu không phải gương mặt cậu đã khắc sâu trong tâm trí anh, anh thậm chí cũng không dám liên hệ người chẳng còn sức sống trước mắt này với Ứng Vọng trong ký ức, sau đó mới cảm nhận được nỗi ân hận khắc cốt ghi tâm. Nhất là sau khi nghe xong mấy câu nói mà Ứng Vọng làm ra vẻ ung dung nhưng trên thực tế lại tàn nhẫn đến cực điểm, anh đau đớn đến mức gần như nghiến nát răng.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh cảm nhận được thế nào là nỗi ân hận che trời lấp đất.
Anh vừa hối lại vừa hận.
Là anh quá tự phụ, là anh quá tin người, sau đó mới làm hại Ứng Vọng bị tra tấn nhiều năm như vậy. Nếu không phải anh tự cho là đúng, cho rằng sau khi Ứng Vọng về nhà có thể sống rất tốt, thì làm sao Ứng Vọng có thể rơi vào kết cục này? Giá như anh không kiêu ngạo như vậy, giá như anh mặt dày ích kỷ một chút mà đi thăm Ứng Vọng một lần, thì làm sao anh có thể hoàn toàn không biết chút gì về cảnh ngộ nhiều năm như vậy của Ứng Vọng.
Rõ ràng anh đã dẫn cậu từ trong một vực sâu ra ngoài, rõ ràng mọi chuyện đã khởi đầu rất tốt đẹp, nhưng kết quả lại sẩy tay đẩy cậu vào sâu trong một địa ngục khác.
Tất cả đều do anh.
Mỗi khi Ngụy Vân Thư nhớ tới những chuyện đã qua này, anh đều hối hận chồng chất. Nhưng anh không dám bóc tách sâu quá về bản thân mình trước mặt Ứng Vọng, anh sợ Ứng Vọng sẽ chán ghét anh.
Lúc này cũng vậy.
Ngụy Vân Thư đè nén rất nhiều cảm xúc đang cuồn cuộn dâng lên trong đáy lòng xuống, sau đó mới nói: "Mẹ anh tên là Vân Hủy, là người thành phố Vĩnh An chính gốc."
Ứng Vọng ngạc nhiên, nhưng không chen lời.
Ngụy Vân Thư tiếp tục nói: "Nếu nói theo lời xưa, nhà họ Vân là dòng dõi thư hương, tổ tiên từng thi cử ra làm quan, chức quan cao đến nhị phẩm. Con cháu trong tộc xem như đông đúc, sum suê, cũng từng là gia đình giàu có số một số hai ở thành phố Vĩnh An. Sau đó chiến tranh bắt đầu, nhà họ Vân người mất mạng kẻ li tán, chỉ còn lại một chi của tổ tiên anh. Nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, nội tình của nhà họ Vân vẫn như cũ. Tổ tiên bên ngoại của anh khi đó thậm chí còn đi du học nước ngoài. Bởi vì liên quan đến nề nếp gia đình, nhà họ Vân vẫn luôn rất coi trọng giáo dục con cái, kể cả mẹ anh cũng được đưa đến trường học kiểu mới để học, sau đó lại thi đậu vào một trường đại học ở Thủ đô. Chỉ là bà chưa kịp tốt nghiệp, cuộc vận động đó đã trở nên ầm ĩ, trường đại học bà đang theo học cũng ngừng giảng dạy, tất cả học sinh bị buộc phải bỏ dở việc học. Trên đường ngồi xe lửa về nhà thì bà bị lừa gạt, sau đó bị bắt cóc."
Giọng nói của Ngụy Vân Thư nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng ngón tay anh lại siết chặt đến trắng bệch: "Bà vẫn luôn ghi nhớ bản thân là ai, cương quyết phản kháng nhà họ Đoàn. Bà nghĩ mọi cách để chạy trốn, nhưng vốn dĩ không thể thoát được. Bà bị nhốt ở nhà họ Đoàn, bị xích trên giường, sau đó... bà mang thai."
Đôi mắt Ứng Vọng đỏ hoe, cậu nghe Ngụy Vân Thư dùng giọng điệu như tự giày vò mình nói ra câu nói kia: "Đứa bé đó chính là anh."
"Đừng nói nữa." Ứng Vọng cắn răng, nắm lấy tay Ngụy Vân Thư, liên tục nói: "Vân Thư, đừng nói nữa."
Ngụy Vân Thư khẽ ngẩng đầu, giọng anh khàn khàn: "Không sao." Sau đó, anh nói tiếp: "Sau này bà ấy nói với anh, sau khi bà biết mình mang thai đã rất tức giận. Bà cố ý dùng tay đấm vào bụng, cố ý nhảy lên kịch liệt, thậm chí tuyệt thực. Tóm lại, bà muốn sảy mất đứa nhỏ. Bà nói, bà không muốn sinh con cho đám buôn người."
Tim Ứng Vọng như bị dao cắt, cậu không dám tưởng tượng lúc ấy Ngụy Vân Thư nghe được mẹ anh nói những lời này sẽ có tâm trạng thế nào.
"Chỉ là sau đó những hành động này của bà bị nhà họ Đoàn phát hiện, cho nên nhà họ Đoàn lại xích bà lên giường một lần nữa, không chịu ăn thì cứng rắn cạy miệng bà ra nhét thức ăn vào. Tóm lại, nhất định phải bắt bà sinh đứa nhỏ ra. Cứ như vậy, anh được sinh ra."
Ngụy Vân Thư nói: "Bà kể, lúc mới bắt đầu bà rất căm ghét sự ra đời của anh. Bà từng rất nhiều lần hận không thể tự tay bịt chết anh. Tay bà thậm chí đã đặt trên miệng anh, nhưng cuối cùng bà không nỡ ra tay. Bà nói, đám buôn người rất đáng hận, trong máu của anh chảy dòng máu dơ bẩn của đám buôn người, nhưng đồng thời cũng chảy dòng máu của người nhà họ Vân..."
Ngụy Vân Thư chậm rãi kể lại, giống như đã trở về buổi tối mẹ con ngồi nói chuyện dưới ánh trăng năm nào.
Bà mặc quần áo cũ xám xịt, tóc cũng lộn xộn, trên mặt là sự mỏi mệt lưu lại vì bị tra tấn tinh thần và thể xác trong thời gian dài. Thân thể bà cũng rất yếu kém, nhưng đôi mắt bà lại rất sáng.
"Mẹ đặt tên cho con là Vân Thư. Vân là họ của mẹ, Thư là họ mẹ của mẹ. Con là do mẹ sinh, con là người nhà họ Vân của mẹ. Vân Thư, con phải nhớ kỹ, máu không thể chi phối tư tưởng của con, hoàn toàn không cách nào che lấp tâm trí của con. Con nhất định phải trưởng thành thành một người có khí tiết, có hàm dưỡng, mang trong lòng sự lương thiện và lòng cảm thông. Quá trình này đã định trước là khó khăn, nhưng con nhất định phải vượt qua, nhất định phải vươn tới ánh sáng. Chỉ cần con muốn, vậy thì con nhất định có thể làm được."