Chương 48: Chuẩn bị

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm đó, sau khi ăn bữa sáng tại một quán ăn nhỏ gần đó, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư liền tìm đến đội thi công nội thất.
Hôm qua họ đã thống nhất xong, các bức tường trong quán cần được sơn lại một chút, nếu không khi mở quán ăn sẽ trông hơi bẩn, không mấy dễ chịu. Ngoài việc sơn tường, họ còn cần lắp đặt các loại tủ để đồ, Ứng Vọng muốn làm tủ âm tường để tiết kiệm không gian.
Xung quanh đó chỉ có một đơn vị thi công nội thất, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đến hỏi thăm, phát hiện ra rằng họ có thể sơn tường, nhưng loại tủ âm tường này họ chưa từng nghe nói đến bao giờ. Tuy nhiên, thứ này không khó, chẳng qua là gắn các loại tủ đứng riêng lẻ kiểu cũ lên tường mà thôi, chỉ cần giải thích một chút là họ đã hiểu ra vấn đề.
Trong quá trình này, Ứng Vọng phát hiện Ngụy Vân Thư rất am hiểu về những chuyện này, anh ấy và những người thợ thi công nội thất nói chuyện rất ăn ý.
Thế nên, sau khi thảo luận xong xuôi, Ứng Vọng hỏi: “Vân Thư, anh còn biết cả những thứ này nữa à?”.
Ngụy Vân Thư đáp: “Trước đây từng học lỏm được một ít ở công trường”.
Ứng Vọng nghi hoặc: “Trước đây anh không phải ở công trường chuyên chuyển gạch, gánh cát... gì đó sao?”.
Ngụy Vân Thư ừ một tiếng, cũng không hề né tránh: “Lúc mới bắt đầu không hiểu gì hết, nên chỉ có thể làm một ít công việc chân tay không đòi hỏi kỹ thuật. Nhưng sau đó chân lại bị thương... nên đã tìm cách học thêm những thứ có yêu cầu kỹ thuật”.
Ứng Vọng hiểu ra, chỉ cảm thấy đau lòng.
Thông thường, công việc chân tay thường đòi hỏi sức lực. Giống như những việc gánh cát, chuyển gạch, chuyển đá, gánh vôi vữa... không có một cơ thể khỏe mạnh thì không làm nổi. Không, cũng không thể nói là không làm được, chỉ là thời buổi này nhân công giá rẻ, nhất là những việc không cần kỹ thuật, ai cũng có thể làm, có rất nhiều người sẵn sàng làm. Bởi vậy, chủ công trường có vô vàn lựa chọn, đương nhiên sẽ không cần một công nhân bị cụt chân, làm việc chậm chạp. Mà Ngụy Vân Thư không tìm được loại công việc này, cũng chỉ có thể nghĩ mọi cách nâng cao năng lực cạnh tranh của bản thân, sau đó đi học thêm một ít kỹ thuật.
Ngụy Vân Thư nhìn thấy vẻ mặt này của Ứng Vọng, khẽ cười: “Sao lại ra cái bộ dạng này rồi?”.
Ứng Vọng nói: “Anh sống không tốt”.
Ngụy Vân Thư rất bình thản: “Bây giờ chúng ta sống tốt là được rồi”.
Ứng Vọng bị anh ảnh hưởng, gật đầu lia lịa.
Công nhân thi công nội thất bắt tay vào làm, Ngụy Vân Thư ở lại trong quán để giám sát công trình, sợ họ làm ẩu, ăn bớt vật liệu.
Còn Ứng Vọng thì đi ra ngoài mua sắm đồ đạc.
Trong phòng bếp có ba bếp lò, trên đó đều chưa có nồi, nên nồi lớn là thứ cần thiết. Các loại nồi đặt trên mỗi bàn cũng cần phải đặt làm riêng, đặc biệt là nồi uyên ương, hiện tại chưa có loại nồi này bán sẵn. Cũng may bây giờ đã cải cách mở cửa thị trường, rất nhiều đồ vật không cần dùng phiếu để mua nữa, bằng không ba cái nồi lớn này dù Ứng Vọng có chạy gãy chân cũng không mua được.
Ngoài ra, còn cần bố trí thêm mấy cái bếp lò nhỏ dùng để đun sôi nước lẩu trước, chờ sau bếp đun sôi cả nồi nước lẩu rồi bưng ra bàn, như vậy có thể giảm bớt thời gian chờ đợi của khách hàng.
Thật ra, nếu không phải vì bếp gas đặt trên bàn bất tiện, Ứng Vọng cũng muốn dùng gas thay vì than củi.
Ngoài những thứ này, còn cần một loạt các dụng cụ nhà bếp. Nồi niêu xoong chảo là những thứ cơ bản nhất, còn có thớt gỗ, dao kéo, lồng hấp, chày cán bột, các loại gia vị như dầu, muối, tương, giấm, đường, nói chung là đồ lặt vặt vô cùng nhiều. Chỉ với mấy thứ này mà Ứng Vọng đã chạy đi chạy lại mấy ngày, suy cho cùng vừa muốn đảm bảo chất lượng vừa muốn giảm giá thành, tóm lại phải chọn loại có lợi ích thiết thực nhất, sao có thể không tốn công sức được?
Than củi được người bán dùng xe ba gác đưa tới, gas dùng để nấu nồi lớn trong phòng bếp cũng được vận chuyển đến trước và sắp xếp ổn thỏa, kể cả cái kìm nhỏ dùng để thêm than cho lẩu cũng không thể bỏ sót.
Gạo và mì được vận chuyển đến trước và đặt ở đó, đây là những thứ tuyệt đối không thể thiếu.
Các nguyên liệu nấu ăn khác Ứng Vọng vẫn chưa đi tìm, nhưng đến lúc này tiền trong túi đã chảy đi như nước, trong sổ tiết kiệm cũng đã rút ra một ít. Mỗi lần tính toán sơ qua là trái tim Ứng Vọng lại thắt lại một chút.
“Đây chỉ là giai đoạn đầu thôi, không sao đâu, chắc chắn phải đầu tư tiền vào”, Ngụy Vân Thư an ủi cậu.
Ứng Vọng hít một hơi: “Đột nhiên em có chút hối hận vì ngay từ đầu đã mở một tiệm lẩu lớn như vậy rồi. Nếu như đi từng bước một thì chắc chắn không cần nhiều vốn đến thế”.
Ngụy Vân Thư cười: “Cho dù bán món ăn nào thì đều cần mấy thứ nồi niêu xoong chảo này, đây là không có cách nào tiết kiệm được”.
Ứng Vọng cũng hiểu đạo lý này, chỉ có thể nhanh chóng gạt bỏ hết những chi phí đã chi ra khỏi đầu, đặt cuốn sổ sách sang một bên, sau đó hỏi Ngụy Vân Thư: “Bên ngoài bao giờ thì trang trí xong?”.
“Còn cần mấy ngày nữa”, Ngụy Vân Thư hỏi: “Sao vậy?”.
Ứng Vọng nói: “Nếu muốn mở tiệm lẩu, vậy thì chỉ hai người chúng ta chắc chắn không xoay sở kịp, nên em đang tính xem khi nào thì tuyển người”.
Ngụy Vân Thư hỏi: “Em đã nghĩ xong cần tuyển bao nhiêu người chưa?”.
Ứng Vọng nói: “Muốn tuyển hai người ở đại sảnh, giúp đỡ những việc như ghi order, lên món, dọn bát đĩa, lau bàn; hai người ở sau bếp, trong đó một người làm phụ bếp cho em, một người khác làm việc vặt, chủ yếu phụ trách rửa rau, rửa bát đĩa, chuẩn bị khay, những việc không cần quá nhiều kỹ năng. Cộng thêm hai chúng ta nữa, hẳn là có thể xoay sở được, nên muốn tuyển ít nhất bốn người”.
Ngụy Vân Thư nghe xong lại nói: “Tuyển thêm một người nữa đi”.
Ứng Vọng khó hiểu: “Dạ?”.
Ngụy Vân Thư nói: “Tuyển thêm một người làm thu ngân”.
Ứng Vọng khó hiểu: “Vậy còn anh? Vốn dĩ em nghĩ em phụ trách bếp sau, anh phụ trách đại sảnh kiêm nhiệm thu ngân, như vậy là vừa đủ rồi”.
Ngụy Vân Thư giải thích: “Có khả năng đôi khi anh phải đi ra ngoài một chuyến, không thể lúc nào cũng ở lại trong quán được. Cho nên tốt nhất là tuyển thêm một người nữa để giúp làm thu ngân, đến lúc đó thỉnh thoảng anh kiểm tra sổ sách một chút là được. Hơn nữa, vị trí thu ngân này tương đối nhàn rỗi, người đó còn có thể chạy việc ở đại sảnh giúp một tay. Đôi khi ở bếp sau của em lo liệu không xuể nhiều việc quá cũng có thể tạm thời điều một người phục vụ đến phía sau hỗ trợ, như vậy việc dùng người cũng linh hoạt hơn”.
Ứng Vọng suy nghĩ cẩn thận một lát: “Như vậy về mặt nhân viên quả thật không quá thiếu thốn, nhưng...”.
Ứng Vọng nhìn chằm chằm Ngụy Vân Thư: “Anh định đi làm gì?”.
Ngụy Vân Thư cười: “Anh cũng không thể cứ mãi sống dựa dẫm vào em được chứ? Anh phải làm thêm chút chuyện khác”.
Mặt Ứng Vọng hơi đỏ lên: “Nói linh tinh gì vậy, tiệm lẩu này là của hai chúng ta!”.
“Anh đã nói rồi mà”, Ngụy Vân Thư nói. “Nhưng kỹ thuật đều là do em nghĩ ra, anh chỉ có thể làm mấy việc lặt vặt này, có vẻ anh hơi kém cỏi ấy”.
Ứng Vọng bị giọng điệu này của anh chọc cười: “Em cũng không chê anh”.
Ngụy Vân Thư: “Anh khá tự ghét bỏ bản thân”.
Ứng Vọng không còn lời nào để nói.
“Được rồi, thôi không đùa nữa”, Ngụy Vân Thư nghiêm mặt. “Bây giờ chính là một thời đại tốt đẹp, anh muốn kiếm thêm tiền, tích lũy thêm vốn, như vậy sau này chúng ta cũng không cần lo lắng chuyện tiền bạc, muốn làm gì cũng được”.
Ứng Vọng nhớ lại lời Ngụy Vân Thư từng nói với cậu về việc trở thành người giàu có đầu tiên, lẩm bẩm nói: “Hóa ra anh đã sớm suy nghĩ xong rồi à”.
Ngụy Vân Thư nói: “Dù sao cũng phải để lại đường lui cho bản thân”.
Ứng Vọng hỏi: “Vậy anh định làm gì?”.
Ngụy Vân Thư nói: “Vốn dĩ trước đây anh định buôn bán vật liệu, nhưng sau đó suy nghĩ thêm một chút, nếu buôn bán vật liệu anh phải chạy khắp nơi, có khả năng chúng ta mười ngày nửa tháng cũng không gặp được nhau một lần, nhất là bây giờ còn không giống sau này có thể gọi video. Cho nên anh đã từ bỏ quyết định này, định làm một ít việc đầu tư trước”.
Ứng Vọng hỏi: “Đầu tư gì?”.
Ngụy Vân Thư nói: “Tạm thời không thể nói rõ được, trước tiên cứ đi đến đâu hay đến đó, gặp cơ hội thì tham gia vào”.
“Được rồi”. Ứng Vọng cũng không nhất thiết phải bắt Ngụy Vân Thư mở quán với mình, sau đó mỗi ngày đi theo mình không rời nửa bước. Hiện tại biết rõ ý tưởng của anh, đương nhiên cậu cũng tôn trọng: “Vậy tuyển năm người, anh có thời gian thì đến giúp là được”.
Ngụy Vân Thư: “Được”.
Ứng Vọng lại nói: “Không giúp cũng được, chờ nhận hoa hồng thôi”.
Ngụy Vân Thư liền cười: “Giúp thì nhất định phải giúp rồi, sao có thể trơ mắt nhìn em bận rộn mà anh lại ngồi không được chứ”.
Trong lòng Ứng Vọng ngọt ngào như mật.
Diện tích có hạn, chuyện tuyển người phải đợi mấy ngày, nhưng trước đó Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng còn rất nhiều chuyện cần làm. Chẳng hạn như phải đặt làm biển hiệu.
Tên quán không cần phải tranh cãi, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư chỉ thảo luận năm phút là đã quyết định xong.
Ngoài ra, còn phải đi ra ngoài dán tờ thông báo tuyển người, bằng không những người đang tìm việc làm cũng không biết chỗ của họ muốn tuyển người.
Lúc thiết kế tờ thông báo tuyển người, Ngụy Vân Thư đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng: “Có phải tiệm lẩu cũng cần tuyên truyền một chút không?”.
Vẻ mặt của Ứng Vọng lập tức trở nên nghiêm túc: “Quả thật cần”.
Mấy ngày nay bận đến mức đầu óc quay cuồng, cậu cũng quên khuấy mất chuyện quan trọng này!
Nhưng những năm này, việc tuyên truyền thật ra cũng đơn giản, internet vẫn chưa phát triển mạnh, không có nhiều chiêu trò như bây giờ. Phát tờ rơi quảng cáo chính là cách đơn giản, tiện lợi và hiệu quả nhất.
Nhưng...
“Chúng ta cứ vẽ hình minh họa vào đi”, Ứng Vọng đề nghị. “Ban đầu em còn nghĩ trên thực đơn chỉ có mấy hàng chữ khô khan quá đơn điệu, trông có vẻ không có gì hấp dẫn. Nếu có thể thêm một ít hình ảnh trực quan thì vừa hay”.
Ngụy Vân Thư nói: “Nguyên liệu của lẩu cũng không ít, nếu vẽ hết ra thì đó sẽ là một công trình không nhỏ đâu”.
“Không nhất định phải vẽ hết”, Ứng Vọng suy nghĩ một chút. “Trước mắt em quyết định sẽ chuẩn bị ba loại nước lẩu: lẩu thanh, lẩu chua cay và lẩu cay tê. Lúc vẽ thì có thể trực tiếp vẽ ba loại nước lẩu này, sau đó lại vẽ lên vài loại nguyên liệu mang tính tượng trưng là được rồi”.
Ngụy Vân Thư vừa nghe đã nhận ra cách chuẩn bị nước lẩu này rất tinh tế. Lẩu thanh thích hợp với người hoàn toàn không thể ăn cay, lẩu chua cay thích hợp với người có thể ăn cay nhưng lại không ăn được quá cay, còn lẩu cay tê thì thích hợp với người có thể ăn cực kỳ cay... Mà những thứ này đã cơ bản bao quát được tất cả mọi người, sẽ không khiến khách hàng vì vấn đề nước lẩu mà bỏ đi.
Ngụy Vân Thư lại hỏi: “Nguyên liệu thì sao, đã xác định xong chưa?”.
“Vẫn chưa”, Ứng Vọng nói. “Chủ yếu là bây giờ rau trong nhà kính vẫn chưa được hoàn thiện, cho nên rau củ quả mỗi mùa bị nhiệt độ ảnh hưởng khá lớn, có vài nguyên liệu phải liên tục thay đổi. Ngoài ra thì những thứ như sách bò, cuống tim có lẽ sẽ tương đối khó tìm. Cuống tim thì dễ hơn một chút, có thể dùng heo. Nhưng sách bò thì tương đối khó, suy cho cùng thì bò bây giờ không thể so với đời sau này, phần lớn vẫn là bò cày kéo. Ngành công nghiệp thịt bò không phát triển nên thịt bò cũng sẽ hiếm hơn một chút, càng không cần nói đến sách bò”.
Ngụy Vân Thư gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đề nghị: “Giao những chuyện lặt vặt khác cho anh, em trực tiếp đến chợ khảo sát nguyên liệu đi”.
Ứng Vọng suy nghĩ một chút, năng lực của Ngụy Vân Thư rất đáng tin cậy, mà cậu làm đầu bếp chính, nguyên liệu quả thật là trách nhiệm không thể thoái thác của cậu ấy: “Vậy được, trang trí, tuyên truyền, tranh ảnh minh họa... những thứ này đều giao cho anh. Hiện tại chuyện quan trọng của em là đi khảo sát nguyên liệu, chúng ta tiến hành song song, biết đâu chừng chờ trang trí xong là có thể khai trương ngay”.
Ngụy Vân Thư gật đầu: “Được”.
Ứng Vọng lại nói: “Không giúp cũng được, chờ nhận hoa hồng thôi”.
Ngụy Vân Thư liền cười: “Giúp thì nhất định phải giúp rồi, sao có thể trơ mắt nhìn em bận rộn mà anh lại ngồi không được chứ”.
Trong lòng Ứng Vọng ngọt ngào như mật.
Tiếp đó, Ứng Vọng dứt khoát giao mấy việc lặt vặt đang làm cho Ngụy Vân Thư. Ngày hôm sau, cậu lập tức bắt đầu đến các chợ thực phẩm, trại chăn nuôi và nông trường quanh đó, thấy có thứ gì không tệ thì bày tỏ ý định đặt mua. Đương nhiên, cậu cũng không nóng vội ký kết hợp đồng. Chung quy tiệm lẩu này vẫn còn chưa mở cửa, cũng không biết rốt cuộc kinh doanh thế nào, lượng khách mỗi ngày ra sao, cần dùng bao nhiêu đồ ăn... Bởi vì vẫn chưa rõ ràng điều gì cả, cho nên cũng hoàn toàn không có cách nào ký hợp đồng.
Tuy nhiên, một số thứ có thể để lâu được thì cậu đã mua xong, ví dụ như ớt, hoa tiêu, các loại hương liệu cần dùng, các loại nấm phơi khô, miến khô... Đây đều không phải mua theo cân, mà là theo bao!
Mở cửa hàng mà, không thể không hào phóng!