Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 47: Buổi sáng tốt lành~
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe vậy, hơi thở của Ngụy Vân Thư trở nên dồn dập.
Ngụy Vân Thư nghiến răng, "Em cố ý trêu chọc anh phải không?".
Ứng Vọng lẩm bẩm, "Ai cố ý trêu chọc anh chứ".
Ngụy Vân Thư ôm chặt Ứng Vọng vào lòng hơn nữa. Ứng Vọng khẽ giãy giụa, "Đừng ôm chặt vậy, em khó chịu".
"Anh muốn em cảm nhận một chút." Ngụy Vân Thư cắn nhẹ lên vành tai Ứng Vọng, giọng nghiến răng, "Để em cảm nhận xem anh phải chịu đựng vất vả đến mức nào".
Ứng Vọng cảm thấy mình thật oan ức, "Em có bảo anh chịu đựng đâu".
Hơi thở của Ngụy Vân Thư có chút dồn dập, răng anh ma sát trên vành tai Ứng Vọng. Sự cọ xát đó khiến Ứng Vọng thở gấp, cảm giác trong người càng lúc càng khó kiểm soát.
Ứng Vọng cầu xin, "Vân Thư, đừng cắn...".
Giọng cậu có chút dồn dập, Ngụy Vân Thư nghe mà lửa dục trong lòng càng bùng lên, "Anh không nên vì thương em còn nhỏ tuổi mà để em trêu chọc anh đến thế".
Vì cắn vành tai, hai thân thể vốn đã dán chặt vào nhau không tránh khỏi cọ xát. Sự cọ xát này khiến Ứng Vọng cảm thấy vừa một chút dễ chịu, lại càng thêm khó chịu. Cảm giác lửng lơ khiến cậu như muốn khóc, "Vân Thư..."
Giọng nói này, hoàn toàn là thêm dầu vào lửa.
Răng của Ngụy Vân Thư rời khỏi vành tai Ứng Vọng, áp sát xuống cằm cậu, cũng không biết là đang liếm hay là đang cắn.
Phần eo kề sát với vật vừa nóng vừa cộm kia, cộng thêm những động tác trêu chọc của Ngụy Vân Thư trên mặt, Ứng Vọng bị tra tấn đến mức sắp tan chảy. Trong thân thể cậu như có một ngọn lửa thiêu đốt, không thể dập tắt mà cũng chẳng thể trút ra, rối loạn như con ruồi mất đầu. Nhưng Ngụy Vân Thư lại không cho cậu thoải mái, cậu vô cùng bực bội, mắng: "Anh muốn làm thì làm, không làm thì cút!"
Ngụy Vân Thư thấy cậu thật sự cáu giận, cuối cùng cũng dừng động tác ở môi lại, ôm chặt cậu vào lòng, đầu anh tựa lên đỉnh đầu Ứng Vọng, tay anh siết chặt eo cậu, "Được được, anh không động nữa".
Ứng Vọng quả thật sắp bị ngọn lửa nóng bỏng trong lòng kia tra tấn đến phát điên, sự bực bội hoàn toàn không tan biến, mắng: "Đồ tồi, chỉ biết cố ý giày vò em!"
Ngụy Vân Thư bình tâm lại, trong lòng nghĩ không nên cãi lại, nhưng vẫn không nhịn được phản bác: "Nếu anh thật sự muốn giày vò em, thì chúng ta đã không phải như bây giờ rồi".
Trong tình huống này, đây là một câu nói có tính ám chỉ, hoàn toàn đổ thêm dầu vào lửa. Ứng Vọng tức giận đến mức giơ tay đấm anh một cái, "Anh còn nói!"
Ngụy Vân Thư nhận sai, "Không nói không nói, tất cả đều là anh sai".
Ứng Vọng tiếp tục mắng, "Vốn dĩ chính là anh sai...".
Trên đầu Ứng Vọng lấm tấm mồ hôi, nhớ tới một loạt động tác vừa rồi của Ngụy Vân Thư thì càng thêm bực dọc, nóng nảy, nên miệng không ngừng mắng Ngụy Vân Thư.
Nhưng đây nào có phải mắng chứ, thực chất chính là vu vơ đánh yêu. Ngụy Vân Thư không những không tức giận, trái lại còn nghe mà lửa dục vô hạn, cũng càng phấn khích hơn. Nhất là còn có thể chạm đến Ứng Vọng, loại cảm giác này giống như hai đứa nhỏ nắm tay nhau, thân mật khắng khít, làm anh muốn phớt lờ cũng không phớt lờ được, chỉ cần nghĩ đến một chút thôi là đã không chịu nổi sự phấn khích.
Nhưng Ứng Vọng còn nhỏ, cậu còn chưa đến mười tám tuổi, không cần biết tuổi tác tâm lý bao lớn, thân thể cậu vẫn còn chưa phát dục đầy đủ, những chỗ kia chưa phát triển hoàn toàn. Ngụy Vân Thư tinh trùng lên não không phải giả, nhưng vẫn không đánh mất lý trí, anh không nỡ làm đến cùng với Ứng Vọng lúc này, anh không đành lòng thật sự khiến cậu đau.
Cho nên, Ngụy Vân Thư nghiến răng, "Ứng Vọng, đừng nói nữa".
Nghe thấy sự kiềm chế trong giọng nói của anh, lời oán trách của Ứng Vọng ngừng lại.
Ngụy Vân Thư lại khẽ giải thích: "Em còn nhỏ, thân thể chưa phát triển hoàn toàn, cho dù em có muốn anh cũng không thể làm loại chuyện đó với em ngay lúc này. Cho nên nằm yên một lát, để hai chúng nó tự mình lắng xuống được không?"
Đây là một lời giải thích đàng hoàng và đầy sự thương lượng, giọng nói lại trầm thấp dịu dàng, khiến lửa giận của Ứng Vọng tan đi một chút, cũng bằng lòng ngoan ngoãn nghe lời, "Vâng".
Ngoan như vậy, trong lòng Ngụy Vân Thư mềm nhũn ra, nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu Ứng Vọng một cái, cũng không nói nữa.
Hai người đều đang đợi ngọn lửa nóng bỏng kia lắng xuống, nhưng suy cho cùng Ứng Vọng không giỏi chịu đựng bằng Ngụy Vân Thư, cộng thêm lại được người mình thích ôm chặt vào lòng, giống như một lò sưởi lớn, lửa kia thực chất không cách nào tự nhiên lắng xuống được.
"Vân Thư, em khó chịu...".
Ngụy Vân Thư hít sâu một hơi, "Ráng nhịn một chút".
Ứng Vọng muốn khóc, "Không nhịn được...".
Ngụy Vân Thư dỗ cậu, "Một lát nữa sẽ ổn thôi".
Vốn dĩ Ứng Vọng đã khó khăn lắm mới nhẫn nhịn được, hiện tại vừa nghe giọng điệu này của Ngụy Vân Thư, cả người lập tức như bị châm lửa vào thùng dầu, ý thức quay cuồng, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc, "Thật sự không nhịn được..."
Giọng cậu vừa mềm mại lại vừa uất ức, lửa ban đầu còn chưa lắng xuống, Ngụy Vân Thư nào chịu được lời trêu chọc như vậy. Vào lúc Ứng Vọng tự mình cựa quậy lung tung, rốt cuộc anh không nhịn được buông cậu ra một chút, tay anh cũng dời xuống.
Đầu Ứng Vọng như "oàng" một tiếng, trực tiếp nổ tung.
"Vân Thư..."
Trên trán Ngụy Vân Thư lấm tấm mồ hôi, mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống, ánh mắt gắt gao khóa chặt vào vẻ mặt mê li của Ứng Vọng, giọng nói kiềm chế, "Anh giúp em".
Ứng Vọng không nhìn rõ mặt Ngụy Vân Thư, cậu chỉ cảm thấy mình sắp thoải mái đến ngất đi.
Khoảnh khắc lên đỉnh, như rơi vào trong mây.
Điều chỉnh lại nhịp thở, Ứng Vọng tỉnh táo lại. Gương mặt cậu vẫn đỏ bừng, mồ hôi bao phủ cả gương mặt, nhưng đôi mắt đã tập trung, lý trí cũng đã trở lại, muộn màng cảm thấy ngượng ngùng.
Ngụy Vân Thư thu hết những thay đổi trên vẻ mặt cậu vào trong mắt, cười khẽ, "Lúc nãy còn chủ động như vậy, bây giờ lại bắt đầu thẹn thùng".
Ứng Vọng vùi đầu vào người anh như đà điểu, cãi bướng, "Ai chủ động".
Ngụy Vân Thư nâng mặt cậu lên, Ứng Vọng đã được thỏa mãn nên rất phối hợp. Kết quả Ngụy Vân Thư lại dời tay xuống, "Em nói xem ai chủ động".
Ứng Vọng xấu hổ mắng anh, "Đồ tồi, anh cố ý".
Ngụy Vân Thư sờ soạng tìm mấy tờ giấy từ bên cạnh, lau qua loa lòng bàn tay rồi ném sang một bên, sau đó lại lấy mấy tờ giấy sạch sẽ muốn giúp Ứng Vọng lau chùi.
Hiện tại đầu óc Ứng Vọng tỉnh táo, nào chịu để Ngụy Vân Thư giúp mình làm chuyện này, cậu trở mình ngăn cản, sau đó nhanh chóng đưa tay giật lấy, "Tự em làm".
Ngụy Vân Thư thấy cậu như vậy, giọng khàn khàn nói, "Chín mươi chín bước trước đó cũng đã hầu hạ xong rồi, thế nào cũng phải đi nốt bước thứ một trăm còn lại".
Nói xong, một tay giữ chặt tay Ứng Vọng không cho cậu giật lấy, một tay cầm giấy giúp cậu lau chùi.
Hơi thở của Ngụy Vân Thư có chút dồn dập, tai Ứng Vọng không điếc, đương nhiên nghe được rõ ràng. Trong đêm tối, mỗi một tiếng động nhỏ đều rõ ràng như vậy, mỗi một động tác đều cảm nhận sâu sắc, khiến người ta muốn tránh cũng không tránh khỏi.
Mãi mới lau sạch xong, anh buông tay ra, Ứng Vọng đã vùi đầu thật sâu vào lòng ngực Ngụy Vân Thư không dám ngẩng lên nhìn ai.
Ngụy Vân Thư thấy tai cậu đã đỏ bừng, cũng không tiếp tục cố ý chọc cậu. Chủ yếu là bản thân anh còn chưa phát tiết ra ngoài, nếu tiếp tục trêu chọc thì người chịu tội chính là anh. Cho nên anh chỉ vươn tay giúp Ứng Vọng mặc áo ngủ và quần áo tươm tất, không để da thịt lộ ra dù chỉ một chút, sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên tai của Ứng Vọng, nói, "Anh đi vứt rác".
Ứng Vọng nâng đầu lên, đôi mắt liếc nhìn mấy cục giấy vứt lung tung trên mặt đất, cả gương mặt đều nóng bừng lên. Nhưng nghĩ đến bản thân vừa mới thoải mái, cũng muốn cho Ngụy Vân Thư thoải mái, nên hỏi với giọng ồm ồm, "Cần em giúp anh không?"
Yết hầu Ngụy Vân Thư khẽ nuốt một cái, nhưng vẫn từ chối, "Không cần".
Ánh mắt Ứng Vọng nhìn về phía anh, "Của anh vẫn chưa lắng xuống".
Đôi mắt Ứng Vọng vẫn còn long lanh nước, lúc này chỉ một ánh mắt đã khiến hơi thở của Ngụy Vân Thư lại dồn dập hơn một chút, anh không nhịn được hôn thật mạnh lên mặt cậu một cái, "Không sao, anh đi tắm một chút là được".
Nói xong, sợ Ứng Vọng lại nói ra lời nói châm lửa nào đó, Ngụy Vân Thư buông Ứng Vọng ra, sau đó đứng dậy khom người nhặt mấy cục giấy trên mặt đất, rảo bước đi ra ngoài.
Ứng Vọng vùi mặt vào trong chăn, trong đầu không ngừng hiện lên những chuyện vừa xảy ra, muốn vứt bỏ cũng không vứt bỏ được, khiến mặt cậu sắp bốc khói.
Ngón tay Vân Thư rất dài, cũng rất có sức lực, còn mang theo vết chai, lúc sờ đến không phải kích thích bình thường. Giọng của anh cũng rất gợi cảm, mang theo hơi thở dồn dập trong đêm yên tĩnh, giống như một loại mê hương, chuyên dùng để kích thích cậu.
Loại cảm giác này...
Thật sự rất thoải mái.
Ứng Vọng nghĩ, mặt đỏ hồng.
Vùi mình như đà điểu một lúc lâu, Ứng Vọng cũng xem như đã khá hơn một chút. Cậu trở mình nằm ngay ngắn, đôi mắt không nhịn được nhìn về phía cửa, nghĩ thầm sao Vân Thư vẫn chưa trở lại.
Lại nhớ đến cảnh tượng lúc nãy khi anh đi ra ngoài...
Ứng Vọng giơ tay lên che mắt lại, thầm nghĩ chẳng lẽ anh ấy đi làm chuyện đó thật sao.
Nhưng thời gian này có phải là có chút dài không...
Lúc nãy cậu có lâu như vậy đâu?
Nghi hoặc lại rối rắm suy nghĩ trong chốc lát, thấy Ngụy Vân Thư vẫn chưa trở về, rốt cuộc Ứng Vọng không nhịn được, vén chăn lên đi đến cửa, lập tức nghe thấy bên ngoài có tiếng nước.
Đây là, đang tắm?
Ứng Vọng đứng ở cửa, do dự trong chốc lát, vẫn không dám mở cửa đi ra ngoài. Chung quy tắm rửa gì đó chính là phải cởi quần áo, dựa vào dáng người kia của Vân Thư...
Ứng Vọng nuốt nước miếng một cái, cảm thấy vừa ngượng vừa ngứa ngáy trong lòng, xoay người bò lên giường, một lần nữa vùi đầu vào gối.
Thân thể vừa trải qua một trận sung sướng, trong ổ chăn lại quá thoải mái, cộng thêm kiềm chế không nghĩ đến mấy chuyện lung tung lộn xộn trong đầu, cả người bắt đầu thư giãn, cơn buồn ngủ cũng từ từ dâng lên.
Đến khi Ngụy Vân Thư ở bên ngoài phát tiết xong, tắm rửa sạch sẽ rồi vào phòng, thì nhìn thấy Ứng Vọng đã nằm trong ổ chăn ngủ rồi.
Trải qua hơn nửa năm này, cả ngày ăn ngon uống tốt, không bị ngược đãi, trên mặt Ứng Vọng cuối cùng đã có da có thịt hơn một chút, không còn dáng vẻ da bọc xương trước kia. Một bên mặt cậu dựa nghiêng trên chiếc gối đầu màu xanh, trên người đắp chiếc chăn cùng màu. Dưới ánh đèn mờ nhạt, làn da trắng ấm hiện ra, môi hồng nhuận, khóe môi còn khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.
Cậu yên ổn ngủ trong chăn của hai người, khiến trong lòng anh dâng lên vô vàn tình cảm dịu dàng.
Ánh mắt Ngụy Vân Thư thoáng cái trở nên êm dịu, một chút dục vọng còn đọng lại ban đầu cũng tan đi rất nhiều. Anh bước chân nhẹ nhàng từ từ đi qua, cẩn thận không làm cậu thức giấc.
Lên giường, động tác gây ra tiếng sột soạt, lại giơ tay tắt đèn. Ứng Vọng giống như hơi bị đánh thức, giọng nói mơ hồ, "Vân Thư?"
Ngụy Vân Thư ngừng lại một lát, sau đó nằm xuống, nghiêng người kéo cậu vào trong lòng. Anh dùng tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, giọng điệu như đang dỗ dành, "Là anh, ngủ đi".
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ứng Vọng thật sự buồn ngủ mơ mơ màng màng lên tiếng, lúc này mới yên tâm ngủ.
Ngụy Vân Thư nhìn vẻ mặt đang ngủ trầm tĩnh và ngoan ngoãn của cậu, cúi đầu hôn nhẹ lên mi mắt của cậu một cái, lúc này mới ôm cậu vừa lòng thỏa ý đi ngủ.
Ngủ một giấc đến khi tự tỉnh giấc, đã là sáng sớm hôm sau.
Ứng Vọng mở mắt ra, vừa mới cử động một chút đã cảm giác được cánh tay đang vòng trên người. Ý thức cậu thong thả trở về, trong đầu chậm rãi chiếu lại tất cả chuyện đã xảy ra tối hôm qua, gương mặt không kiềm chế được mà đỏ bừng lên.
Bên cạnh đầu là một lồng ngực ấm áp, tiếng tim đập của đối phương cứ vang lên bên tai cậu.
Là Vân Thư.
Ứng Vọng không muốn đánh thức anh, bèn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, sau đó dùng tay gỡ tay Ngụy Vân Thư ra, lại cẩn thận từng li từng tí dịch chuyển thân thể để đầu mình ngang hàng với Ngụy Vân Thư, muốn quan sát gương mặt anh lúc ngủ.
Kết quả vừa mới thay đổi vị trí xong, ngay lập tức có một đôi tay quấn lấy eo cậu từ phía sau, cậu bị ôm chặt lại. Trong nháy mắt hai người ngực dán sát ngực, đùi kề sát đùi.
Nhưng Ứng Vọng không để ý đến những thứ này. Sau khi Ngụy Vân Thư mở hai mắt, cậu tươi cười rạng rỡ, giành trước một bước, "Buổi sáng tốt lành~".