Chương 57: Một bữa lẩu

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 57: Một bữa lẩu

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đại học Vĩnh An.
Vừa tan học, Quan Tử Khôn đã hỏi: "Ngày mai không phải đi học, chúng ta làm gì đó đi?".
Trương Ngọc Lâm quay đầu nói: "Không phải trước kia đã nói đi leo núi à? Không đi nữa sao?".
Quan Tử Khôn nhíu mày: "Leo núi thì tháng nào cũng đi rồi, chẳng có gì mới mẻ cả?".
"Ông còn muốn mới mẻ gì nữa?". Trương Ngọc Lâm nói: "Leo núi vừa có thể ngắm cảnh, vừa có thể rèn luyện thân thể, còn có thể tiện đường hái chút quả dại ăn, thoải mái hơn làm chuyện khác nhiều. Mà nói đi thì, cho dù ông muốn đi chơi cái khác, cũng chẳng có chỗ nào hay ho để đi chơi cả".
Quan Tử Khôn thở dài: "Cũng đúng, xung quanh cũng chỉ có bấy nhiêu cảnh đẹp, chẳng có gì khác để chơi".
Trò chuyện trong chốc lát, bọn họ cùng các bạn học đến nhà ăn dùng bữa.
Thẳng thắn mà nói, đồ ăn trong nhà ăn của Đại học Vĩnh An cũng không đến nỗi tệ, nhưng cho dù là món ngon đến mấy cũng có lúc ăn ngán, đồ ăn ở nhà ăn này bọn họ đã ăn ba năm, đến giờ thì đúng là ngán tận cổ rồi.
Quan Tử Khôn lại thở dài lần nữa.
Đúng lúc này, bạn chí cốt Thái Vinh lại gần khoác vai cậu, hỏi: "Mấy ông đi đâu vậy?".
Quan Tử Khôn trả lời: "Đi nhà ăn chứ đâu, muốn ăn cơm".
Thái Vinh nói: "Đi nhà ăn làm gì, chúng ta cùng đi ăn lẩu đi".
Quan Tử Khôn khó hiểu: "Lẩu?".
"Đúng vậy, lẩu, nghe nói rất ngon! Rất nhiều người đã đi ăn rồi!". Sau khi cảm thán xong, thấy vẻ mặt Quan Tử Khôn và Trương Ngọc Lâm đầy mờ mịt, lúc này Thái Vinh mới chợt nhận ra: "Chẳng lẽ mấy ông vẫn chưa biết lẩu này là cái gì hả?".
Hai người đồng thời lắc đầu: "Không biết".
"Chính là cái 'bát hà cung' từng được nhắc đến trong sách ngày xưa, một kiểu nồi lẩu cổ, bên trong nồi là nước dùng đã được ninh sẵn, có thể cho thịt và các món ăn khác vào nhúng, sau đó chấm với nước chấm đặc biệt của quán. Nghe nói hương vị tuyệt vời đến mức khiến người ta nuốt cả lưỡi. Hiện tại trên phố Hoài Nhân đã mở một tiệm lẩu, ba ngày đầu khai trương giảm 10% đấy, hôm nay là ngày cuối cùng, phải tranh thủ đi ăn một bữa". Thái Vinh ríu rít nói xong, khiến Quan Tử Khôn và Trương Ngọc Lâm nghe mà phát thèm.
Thái Vinh trực tiếp kéo cánh tay hai người bọn họ: "Đi đi đi, đi cùng nhau. Cơ hội tốt như thế này mà không tranh thủ thì sau này chưa chắc đã có đâu".
Quan Tử Khôn và Trương Ngọc Lâm nghe cậu nói mà động lòng. Đúng vậy, có của hời mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc. Giảm 10% đấy, một đồng tiền có thể tiết kiệm một hào, mười đồng tiền có thể tiết kiệm một đồng, lời to ấy chứ!
Trương Ngọc Lâm bình tĩnh hỏi: "Ngon thật không?".
"Tôi cũng chỉ nghe người ta nói, tôi cũng chưa ăn bao giờ, nhưng người ăn rồi đều nói ngon". Thái Vinh nói: "Nghe nói thịt bò, thịt dê, thịt heo được thái mỏng dính, chỉ cần nhúng vào nước lẩu nóng là lập tức uốn cong, cho vào miệng thì tan chảy, ngon tuyệt. Còn có những loại rau củ thường gặp như cải thìa, cải trắng, nấm, đậu phụ, tàu hũ ky, bí đỏ, khoai tây, vân vân, cho vào nấu một chút đều ngon tuyệt, vừa tươi vừa ngọt. Nghe thôi mà tôi đã chảy nước miếng ừng ực rồi đây này".
Trương Ngọc Lâm: "...".
Quan Tử Khôn: "...".
Đừng nói nữa, bây giờ bọn tôi cũng đang chảy nước miếng.
Thái Vinh thấy bọn họ nghe mình nói mà phát thèm thì nở nụ cười: "Không được, không thể nói nữa, càng nói tôi càng thèm, hôm nay tôi nhất định phải ăn cho đã thèm!".
Quan Tử Khôn vốn đã ngán đồ ăn ở nhà ăn cũng lập tức hành động: "Đi đi đi, vậy thì cùng nhau đi xem một chút, nếu như ăn không ngon thì tôi sẽ ghi nợ ông đó!".
Thái Vinh: "Nếu ngon thì tính thế nào?".
Quan Tử Khôn: "Thế thì ông đỉnh lắm á".
Thái Vinh: "...".
Cộng thêm bạn học của Thái Vinh, một nhóm người cười nói rôm rả đến phố Hoài Nhân. Bởi vì bọn họ đến sớm, chưa phải lúc đông khách nhất, bên trong tiệm vẫn còn bàn trống, liền chọn ngay một bàn lớn đủ cho tám người.
Sau khi ngồi xuống, vài người trong đó có chút rụt rè: "Tiệm tốt như vậy, đồ ăn ở đây cũng không rẻ nhỉ?".
Thái Vinh lắc lắc thực đơn trong tay: "Quả thật không rẻ".
Mọi người thò đầu đến xem, sau đó hít một hơi khí lạnh, ồ lên: "Đắt như vậy?!".
Nhân viên phục vụ đứng ngay bên cạnh, vậy mà mấy người bọn họ còn đang kêu ca đồ ăn của quán đắt đỏ. Sau khi phát hiện chuyện này, bọn họ đều rất xấu hổ, chỉ có thể cười gượng một tiếng với nhân viên phục vụ, sau đó không dám tiếp tục nói ra miệng nữa, nhưng ánh mắt của từng người đều liếc nhanh lia lịa.
Điều kiện gia đình Thái Vinh khá giả, là người đầu tiên bình tĩnh lại: "Gọi một ít đồ ăn trước đi".
Có người nhỏ giọng hỏi: "Gọi thật hả?".
"Nếu không thì sao?". Thái Vinh hỏi vặn lại, sau đó chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi nhân viên phục vụ: "Nghe nói ba ngày đầu khai trương giảm 10%, là thật nhỉ?".
Nhân viên phục vụ trả lời: "Là thật, hôm nay là ngày cuối cùng của chương trình khuyến mãi, đồ ăn trong tiệm đều được giảm 10% giá gốc, ngày mai sẽ trở lại giá niêm yết ban đầu".
Thái Vinh nói cảm ơn với nhân viên phục vụ, sau đó mới nhắc nhở mọi người: "Đừng quên là chúng ta đến vì cái gì".
Mọi người ngớ người ra: "Không phải đến vì lẩu hả?".
Thái Vinh: "...".
Cậu cạn lời hết sức, nhưng không muốn lại xảy ra chuyện xấu hổ. Thái Vinh hạ giọng thật thấp, nói với vẻ vừa giận vừa tiếc là sắt không thành thép: "Được giảm 10% giá gốc á, chẳng phải chúng ta có thể tiết kiệm được một khoản tiền sao?".
Mọi người: "...".
Ồ ồ, quên mất! Bọn họ là đến vì giảm giá!
Trong lúc nhất thời mọi người dường như đã nhớ lại mục đích ban đầu. Dưới sự thúc giục của Thái Vinh, cũng không còn cảm thấy đồ ăn đắt nữa, nghiên cứu thực đơn một cách vô cùng hào hứng. Cuối cùng, mấy chàng trai trẻ gọi một đống đồ ăn, còn về nước lẩu thì chính là nồi lẩu uyên ương mà Thái Vinh tha thiết đề nghị. Đương nhiên, những người khác cũng không có ý kiến gì, dù sao nồi uyên ương thì được ăn hai loại nước lẩu trong một bữa, lời chán!
Không thể không nói, rất nhiều người vào tiệm ăn lẩu đều nghĩ như vậy. Vẫn là câu nói cũ, có của hời mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc. Được ăn hai loại nước lẩu trong một bữa thì tội gì mà chỉ chọn một loại!
Rất nhanh, nước lẩu bọn họ chọn được mang lên trước. Bởi vì không ai trong số họ biết ăn cay, cho nên họ nghe theo gợi ý khách quan của nhân viên phục vụ rằng "Nếu không ăn được cay thì có thể lựa chọn lẩu chua", họ đã suy nghĩ một lúc, cuối cùng chọn hai loại lẩu chua và lẩu thanh.
Than củi bên dưới nồi đã bắt đầu đốt. Vì bản thân cái nồi đã được làm nóng từ trong bếp trước khi mang ra, vừa đặt lên bếp là đã bắt đầu sủi tăm li ti. Chờ thêm nhân viên phục vụ mang một số đồ ăn lên, bên trong nồi đã bắt đầu sôi ùng ục.
Lẩu thanh trắng ngần, lẩu chua đã có mùi chua rất nhẹ bay ra từ bên trong, không ngừng kích thích vị giác người khác.
"Trông cũng không tệ ấy chứ".
"Quả thật không tệ chút nào".
"Đây là nước chấm hả? Mỗi người một phần, làm khá chu đáo".
"Cũng không biết hương vị thế nào".
"...".
Vào lúc những người khác thì thầm nói nhỏ, Thái Vinh đã cầm lấy đũa nhúng đồ ăn vào nồi lẩu, lẩu thanh và lẩu chua mỗi ngăn một nửa. Sau đó cậu lại vớt một cây nấm đông cô có sẵn trong phần lẩu thanh ra.
Nấm đông cô nấu ở trong nồi, đã thấm đẫm nước lẩu. Lúc dùng đũa gắp lên còn nhỏ tí tách nước lẩu xuống, trông đầy đặn và hấp dẫn. Sau khi ăn vào trong miệng chỉ còn một cảm giác đúng như lời đồn. Nước lẩu của lẩu thanh lập tức trào ra trong miệng, Thái Vinh bị nóng khẽ xuýt xoa một tiếng, nhưng một chút cũng không nỡ nhả ra. Biết làm sao được, ngon quá mà! Khi đặc sản núi rừng hòa quyện với nước lẩu đậm đà được ninh từ những nguyên liệu không rõ tên, tất cả chỉ gói gọn trong một chữ "tươi".
"Thế nào?".
"Vô cùng tươi ngon, cực kì ngon miệng!".
Thái Vinh giơ ngón cái lên. Những người khác cũng không chần chừ nữa, cầm lấy đũa lập tức gắp ngay món mình ưng ý. Được gắp đầu tiên đương nhiên là thịt.
Lúc nãy bọn họ gọi chính là ba chỉ bò Mỹ cuộn, thịt dê cuộn!
Những thứ này đều là đồ ăn bình thường ở nhà không mua được, đương nhiên phải gắp thật nhiều mà ăn!
Đáng tiếc buổi chiều không có sách bò, nếu không thì những món đó mới đúng là đồ ăn độc đáo thực sự, trước đây chưa từng nghe nói tới.
Thịt vừa nhúng xong còn nóng hổi, chấm thêm chút nước chấm đặc biệt, ăn vào trong miệng ngon tuyệt cú mèo, hoàn toàn không có mùi tanh. Mấy người bọn họ đều chẳng phải những người giỏi ăn nói, chỉ cảm thấy món thịt này đúng là ngon bá cháy, trên đời này sao lại có món ăn ngon đến thế!
Năm sáu nam sinh trưởng thành, không quá mấy giây đã gắp sạch thịt trong nồi, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, chẳng khác gì cơn lốc.
Thái Vinh vừa ăn xong một cây nấm, nhìn mà cạn lời: "Tốc độ của mấy ông có cần nhanh đến thế không?".
Quan Tử Khôn nói: "Tốc độ chậm thì gắp được thịt chắc?".
Thái Vinh trừng mắt: "Cho nên mấy ông không thèm chừa cho tôi chút nào luôn?".
Quan Tử Khôn nhìn thịt trong chén mình một chút, lại nhìn cái chén trống không của Thái Vinh kia, khẽ ho một tiếng: "Nếu không thì tôi gắp cho ông một miếng nhé?".
Thái Vinh muốn mắng một câu 'cút đi', nhưng thịt dê và bò lúc nãy cậu đã cho hết vào nồi. Lúc này mà dám nói không cần thì hôm nay chắc chắn chẳng có miếng nào vào miệng. Cho nên, cậu không chỉ nhận thịt của Quan Tử Khôn, mà còn quay sang hỏi những người khác: "Mấy ông đâu? Trong chén của mấy ông nhiều thịt thế kia, không chia cho tôi một ít sao?".
Mọi người thấy cậu quả thật quá thảm hại, chủ yếu là sự đối lập quá rõ ràng, trong lòng họ cũng thấy hơi áy náy: "Chia chia chia, ông không có, nhất định phải chia cho ông một chút".
"Quan Tử Khôn cho một miếng, tôi cũng cho ông một miếng được chưa?".
"Không được, trong chén của mỗi người mấy ông nhiều thịt như vậy, nhất định phải cho tôi bốn miếng".
"Bốn miếng?! Sao ông không cướp luôn đi! Mỗi người cho ông bốn miếng chén ông có đựng hết không! Ba miếng, không thể nhiều hơn!".
"Mấy ông thì sao?".
"Ba miếng ba miếng!".
Cuối cùng, ngay cả Quan Tử Khôn ban đầu chỉ định cho một miếng cũng bị bắt cho thêm hai miếng.
Còn về cái vụ nước miếng ấy à? Người khác đã gắp vào chén rồi... Chỉ cần chưa đặt vào trong miệng, thì ghét bỏ cái gì chứ!
Thịt nhanh chóng được tranh giành xong, ăn vào trong miệng phải nói là tuyệt vời. Tiếp theo là cá viên, suýt nữa thì đũa không gắp nổi, cắn một miếng vừa dai vừa mềm; rong biển non thả vào lẩu thanh nấu chín, ăn vào vô cùng tươi ngon; đậu phụ và nấm sau khi nấu sẽ thấm đẫm nước lẩu đậm đà, tan chảy trong miệng, nhất là đậu phụ, chẳng cần dùng nhiều sức đã tan ra; các loại rau xanh mùa này cho vào cũng mang lại hương vị độc đáo; ngoài ra còn có bí đao, bí đỏ và khoai tây thái lát, cắn một miếng là mềm tan; cuối cùng là các loại bún gạo, miến khoai tây, miến khoai lang cho vào nồi nấu, rồi trộn thêm chút nước chấm. Mùi vị đó, cũng không hề thua kém một tô miến mua ngoài quán.
Đến cả dùng nước lẩu trộn cơm cũng rất ngon. Nước lẩu thấm đẫm từng hạt cơm, khiến hạt cơm hấp thụ trọn vẹn tinh hoa của nước lẩu, lúc ăn vào miệng quả thật không gì thơm ngon bằng.
Nếu chưa no, vẫn có thể ăn thêm một chén canh, nhất là nồi lẩu thanh kia, chỉ húp riêng cũng đã rất tươi ngon, hoàn toàn không thua kém những món canh được ninh nấu cầu kỳ.
Ờ, có khả năng chủ tiệm người ta đã dày công ninh nấu rồi ấy chứ.
Cuối cùng, ăn no uống đủ, cả bàn nhóm Thái Vinh đều no căng bụng, thậm chí còn có người không chịu nổi phải đứng dậy nới lỏng thắt lưng, thật sự ăn quá no.
"Cái này thật sự ngon quá".
"Chuẩn luôn, quả thật bỏ xa nhà ăn của chúng ta tám vạn dặm".
"Đừng nói nhà ăn, tôi cảm thấy đồ ăn còn ngon hơn một số quán cơm bên ngoài. Bữa này đúng là khiến tôi ăn no nê thỏa mãn".
"Không sai, đắt thì đắt một chút, nhưng hương vị quả thật không tệ".
"Hôm nay còn giảm 10% đấy, bữa này không hề lỗ!".
Mấy người bụng no tròn, cười nói rôm rả. Cuối cùng, lúc trả tiền, nhân viên thu ngân đúng như đã nói, tính cho họ 90% giá gốc. Nghe nhân viên thu ngân nói cho họ biết được giảm bao nhiêu tiền, trong lòng lại càng phấn khởi.
Đúng là một bữa ăn đáng đồng tiền bát gạo!