Chương 6: Chuẩn Bị

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi ăn xong bát mì kéo sợi nóng hổi, dai ngon và giặt sạch quần áo bẩn bằng bột giặt, trời cũng đã tối hẳn.
Không có điện thoại di động và TV, cũng chẳng có gì để giải trí, Ứng Vọng chỉ ngồi một lát đã thấy buồn ngủ.
Thế nhưng... cậu lại không ngủ được.
Ứng Vọng cứ trằn trọc trên giường, không sao ngủ được, chẳng khác nào chiếc bánh nướng đang trở mình trên chảo. Thứ nhất là vì chiếc giường này lót rơm rạ bên dưới, bên trên trải quần áo, thực sự không hề dễ chịu chút nào để ngủ; thứ hai là vì người.
Ngủ chung giường với người khác, cậu quả thật chưa từng trải qua. Ở thôn Tiểu Thụ là vì trong nhà họ Hứa không ai ngủ chung phòng chứa củi với cậu, còn sau này thì nhà họ Ứng không thiếu phòng, nên không cần phải chen chúc ngủ chung. Dù điều kiện sống hoàn toàn khác biệt, nhưng cậu chưa từng ngủ chung giường với người khác. Hiện tại bên cạnh đột nhiên có thêm một người, thật sự có chút không quen.
"Không ngủ được?" Trong bóng đêm, giọng Ngụy Vân Thư đột ngột vang lên.
Động tác xoay người của Ứng Vọng cứng đờ, "Có chút."
Ngụy Vân Thư hỏi, "Muốn đổi tên không?".
Ứng Vọng sững người một thoáng rồi xoay người nằm yên, cậu mở to mắt nhìn vào khoảng không đen kịt, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói, "Đổi chứ."
Ngụy Vân Thư hỏi, "Muốn đổi thành gì?".
Ứng Vọng đáp, "Ứng Vọng."
"Hả?" Ngụy Vân Thư có chút ngạc nhiên.
"Ứng Vọng." Giọng nói của Ứng Vọng trở nên kiên định hơn, "Muốn đổi Hứa thành Ứng, là Ứng Vọng."
"Cậu..." Trong bóng đêm, chân mày Ngụy Vân Thư cau lại, "Không phải cậu không muốn liên quan đến bọn họ nữa, ngay cả tỉnh này cũng không muốn ở lại sao? Sao còn muốn đổi thành họ Ứng?".
Trong đầu Ứng Vọng hiện lên câu nói kiếp trước Ngụy Vân Thư nói lúc bọn họ gặp lại "Ứng Vọng? Tên rất hay", sau đó chớp chớp mắt gạt bỏ câu nói đó sang một bên, miệng thì trả lời, "Tôi muốn nhắc nhở bản thân, đừng lơ là cảnh giác, đừng đi vào vết xe đổ. Cuộc sống của Ứng Vọng, là bài học mà tôi sẽ mãi khắc ghi."
Yết hầu Ngụy Vân Thư hơi nghẹn, nhất thời nói không nên lời.
Gió đêm làm khua cửa sổ, ánh trăng lành lạnh.
"Anh thì sao?" Ứng Vọng hỏi, "Muốn đổi không?".
"Đổi." Ngụy Vân Thư nói.
Ứng Vọng: "Tên gì vậy?".
Ngụy Vân Thư: "Họ Ngụy."
Ứng Vọng tò mò, thử dò hỏi, "Tôi vẫn luôn chưa kịp hỏi anh, sau này vì sao anh lại đổi thành họ này, có phải bên mẹ anh hay không...".
"Mẹ tôi họ Vân, tên là Vân Hủy." Ngụy Vân Thư dừng một lát, rồi tiếp tục nói, "Còn về họ Ngụy, thì có liên quan đôi chút đến tổ tiên."
Ứng Vọng không hiểu chuyện này có thể có quan hệ thế nào, nhưng cậu không tiếp tục hỏi thêm.
Sau khi trò chuyện một lúc lâu, sự ngượng ngùng ban đầu của Ứng Vọng cũng dần tan biến, cậu từ từ ngủ thiếp đi.
Ngụy Vân Thư nghiêng đầu, dù đôi mắt không nhìn rõ được nhiều, nhưng có thể nghe được tiếng hít thở đều đều của cậu, một lúc lâu sau anh cũng nhắm mắt lại.
Sáng sớm hôm sau, Ứng Vọng rời giường với tinh thần sảng khoái, rửa mặt xong thì ra ngoài mua thịt.
Những năm này dân chúng thiếu chất béo, thịt nạc không được ưa chuộng, mọi người chỉ thích thịt mỡ béo ngậy, chảy váng dầu, thậm chí giá của thịt toàn mỡ còn đắt hơn một chút.
Ứng Vọng mua thịt ba chỉ cả nạc lẫn mỡ, hai đồng rưỡi một cân. Cậu mua hai cân, năm đồng tiền cứ thế mà bay.
Nếu dùng toàn thịt thì chi phí quá cao, đến lúc bán sẽ khó mà hạ giá được, Ứng Vọng thấy trong chợ có bán ớt xanh, liền mua một ít. Còn hành, gừng, tỏi từ hôm qua vẫn còn, không cần mua thêm.
Mua xong tất cả những thứ cần thiết về đến nhà, Ngụy Vân Thư đã đang rửa mặt.
Ứng Vọng nhanh tay rửa sạch và cắt thịt thành từng miếng, Ngụy Vân Thư giúp nhóm lửa, Ứng Vọng đảm nhiệm việc nấu nướng.
Đổ một chút dầu cải tráng nồi, sau đó cho thịt vào xào sơ, xào cho ra bớt mỡ rồi múc ra. Tiếp theo chưng đường tạo màu, lại tiếp tục cho thịt ba chỉ vào xào, đồng thời đổ nước tương vào điều chỉnh màu sắc. Chờ một lúc lại thêm nước, rồi thêm gừng, tỏi và hương liệu từ từ hầm.
Đậy vung gỗ lại, nhưng mùi thơm của thịt cứ thế lan tỏa không ngừng.
Lưu Thanh và Lưu Phương còn đang ở trong phòng ngủ ngửi được mùi thịt, bị mùi thịt quyến rũ đến mức tỉnh giấc, nghĩ thầm hôm nay bà nội mua thịt sao? Suy nghĩ này xuất hiện, buồn ngủ lập tức chạy hết sạch, chỉ cần trở mình là bật dậy khỏi giường, vội vã xỏ giày chạy ra ngoài, hai anh em mắt đối mắt.
Hai mắt Lưu Phương tỏa sáng, "Anh, có thịt!".
Lưu Thanh lẩm bẩm, "Còn sớm như vậy, cũng không biết vì sao bà nội lại đang hầm thịt...".
Lời còn chưa kịp nói hết, Lưu Thanh đã thấy Ngụy Vân Thư bước ra từ trong bếp, lời nói trực tiếp nghẹn lại trong cổ họng.
Lưu Phương khó hiểu, "Anh, anh làm sao không...".
Lưu Thanh vội vàng bịt miệng Lưu Phương lại, nhắc nhở một câu "Đừng nói nữa", sau đó mới chào hỏi với Ngụy Vân Thư, "Anh Vân Thư."
Ngụy Vân Thư nhìn mái tóc rối bù như tổ quạ của bọn nhóc, chỉ nói, "Dậy rồi?".
Lưu Thanh gãi gãi tóc, "Dậy rồi ạ."
Ngụy Vân Thư cũng không nói gì thêm, gật đầu một cái rồi đi làm việc của mình.
Hai đứa nhỏ ngơ ngác đứng yên tại chỗ.
Lưu Phương gạt tay Lưu Thanh đang bịt miệng mình ra, sau một lúc định thần mới nói, "Anh, có phải chúng ta không có thịt ăn rồi không?".
Là huynh kia bước ra từ phòng bếp, vậy chắc chắn không phải bà nội đang nấu thịt.
"Đúng vậy." Hai mắt Lưu Thanh nhìn phòng bếp đang lan tỏa mùi thịt, miệng không ngừng nuốt nước bọt, "Nhà của chúng ta không có tiền, chắc chắn bà nội sẽ không mua."
Hi vọng tan vỡ, hai đứa nhỏ ủ rũ cúi đầu.
Bà nội Trương không ở nhà, hai nhóc trở lại trong phòng. Lưu Thanh đang định đóng cửa, Lưu Phương lại kéo tay huynh mình lại, "Anh, đừng đóng, không ăn được thịt, ngửi mùi một chút vậy." Nói rồi, cô nhóc không kìm được hít một hơi thật sâu mùi thịt thơm lừng trong không khí, chỉ thấy càng đói bụng lại càng thèm.
Lưu Thanh cũng lập tức buông tay, cũng từ từ hít hà cùng Lưu Phương, ngửi từng trận hương thơm của thịt.
Đôi mắt Lưu Phương ánh lên vẻ thèm thuồng, "Anh, thịt này cũng quá thơm rồi."
Lưu Thanh nói, "Thịt nào không thơm chứ."
Lưu Phương cảm thấy lời này rất đúng, càng thêm tiếc nuối, "Nhưng chúng ta không ăn được."
Hai anh em nhìn nhau thở dài, cơn thèm ăn trong bụng cứ trỗi dậy cồn cào.
Phòng bếp bên cạnh.
Ứng Vọng cũng không biết hai đứa nhỏ của chủ nhà đang thèm đến đỏ mắt bữa thịt này của mình, nhưng trên thực tế, chính cậu cũng thèm. Mùi thịt thơm lừng, mà cơ thể cậu hiện tại lại đang rất cần chất béo!
Vừa ở trong lòng tự an ủi mình rằng sắp được ăn rồi, Ứng Vọng vừa canh lửa trong bếp. Chờ bột ủ trên bệ bếp nở xong, cậu còn phải nhào bột và cán bánh. Còn Ngụy Vân Thư, chạng vạng ngày hôm qua anh đi ra ngoài một chuyến, tiêu năm hào tiền mua được một chiếc xe đẩy cũ bằng gỗ, bây giờ đi quét lại lớp bụi bám từ đêm qua, nhân tiện chuẩn bị giấy dầu, rơm rạ, lát nữa sẽ đẩy xe ra ngoài bán hàng.
Thịt phải hầm mềm nhừ, thấm vị mới đậm đà, lửa trong bếp không được lớn, đậy vung hầm.
Chờ trong nồi cạn nước, Ứng Vọng dùng thau múc thịt ra, đặt trên bệ bếp giữ nóng. Tiếp theo rửa nồi, bỏ ớt xanh vào xào, đợi khi ớt chín thì có thể kết hợp với thịt băm làm nhân bánh. Như vậy khi ăn sẽ không còn mùi ớt sống, Ứng Vọng cảm thấy sẽ ngon miệng hơn nhiều.
Ớt xào chín, bột bánh cũng đã cán xong, sau đó không cho dầu mà bắt đầu nướng. Bột ủ tốt, rất nhanh sẽ phồng lên một chút, chờ đến khi mặt ngoài bánh chuyển màu, bánh cũng đã chín.
Vì nồi lớn, một lần có thể nướng vài cái bánh. Cuối cùng mười ba cái bánh xếp gọn gàng trong chiếc giỏ mới mua, phủ một tấm vải bố sạch lên trên, trông thật bắt mắt.
"Làm xong rồi?" Ngụy Vân Thư hỏi.
"Xong hết rồi." Ứng Vọng đến trước vòi nước rửa sạch mồ hôi trên mặt, thấy Ngụy Vân Thư đang tất bật trong bếp chuẩn bị xe đẩy, không khỏi hỏi, "Mấy thứ dao, nồi, giấy dầu đều bỏ vào rồi hả? Đừng để thiếu cái gì nhé."
Ngụy Vân Thư nói, "Bỏ vào rồi, yên tâm đi."
Ứng Vọng nhìn thấy một bó củi nhỏ, lúc này mới yên tâm.
Tất cả đồ vật chuẩn bị xong, trời cũng đã không còn sớm nữa. Bởi vì muốn kịp giờ tan học của các em học sinh mẫu giáo và tiểu học khu Nam, hai người không dám chần chừ thêm. Ngụy Vân Thư kéo chiếc xe đẩy, Ứng Vọng ở phía sau vừa đỡ đồ vừa đẩy phụ, không ngừng đẩy nhanh bước chân ra ngoài.
Lưu Phương ghé sát cửa sổ, thấy hai người đi xa, không kìm được nói, "Hai huynh ấy kéo thịt đi ra ngoài."
Lưu Thanh chạy tới xem, nhưng chỉ thấy một bóng lưng khuất dạng ở hướng khác, lẩm bẩm trong miệng, "Bọn họ muốn làm gì nhỉ?".
Bà nội Trương thấy dáng vẻ này của hai nhóc, nhíu mày dạy bảo, "Chuyện của người khác, không được hỏi nhiều."
Lưu Thanh mạnh miệng, "Không hỏi ạ."
Lưu Phương nhỏ giọng nói, "Nội, thịt của bọn họ thơm quá."
Dáng vẻ mắt trông mong chảy nước miếng kia, bà nội Trương nhìn mà lòng bà quặn thắt, mọi lời trách mắng cũng tan biến hết, chỉ nói, "Phải nấu cơm rồi, Phương Phương con tới nhóm lửa cho bà nội, hôm nay chúng ta nấu cháo ăn."
Lưu Phương lên tiếng đáp, "Ò."
Hai bà cháu đến phòng bếp, Lưu Thanh lại đang suy nghĩ hai người mới chuyển đến kia rốt cuộc đang làm gì, lại còn có thịt nữa chứ.