Chương 65: Chuyện Phiền Lòng

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 65: Chuyện Phiền Lòng

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bao Xuân Diễm vốn nghĩ mình có thể thảnh thơi ở nhà cho đến tận mười sáu Tết, nào ngờ mùng hai Tết, việc cô chị gái lấy chồng về nhà mẹ đẻ đã mang đến một chuyện không vui.
Cô chị cả Bao Xuân Hồng trở về với khuôn mặt đầy vết thương!
Ban đầu, Bao Xuân Hồng không muốn để người nhà mẹ đẻ biết chuyện, nên đã chải tóc mái xuống che đi vết thương trên trán. Nhưng vì quá phấn khích và ngưỡng mộ khi nghe Bao Xuân Diễm kể về những trải nghiệm bên ngoài, chị đã lơ là, chỉ một cử động nhỏ đã làm tóc mái vén lên, để lộ vết thương.
Người nhà họ Bao vội vàng gặng hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Bao Xuân Hồng vốn không muốn nói, nhưng bị người nhà họ Bao kiên quyết gặng hỏi, cuối cùng không còn cách nào khác đành phải nói ra sự thật.
Thì ra, gã chồng Vương Đại Nhân của chị vào đêm ba mươi đã uống hai chén 'nước tiểu ngựa' (rượu dở), chẳng biết bị kích động bởi điều gì mà gã bắt đầu nổi trận lôi đình đánh đập. Nếu không phải nửa đêm động tĩnh quá lớn khiến người trong nhà nghe thấy, những đứa nhỏ chạy ra liều mạng can ngăn, thì vết thương của chị đã không nhẹ như vậy.
Nghe vậy, Bao Xuân Diễm vô cùng tức giận, người nhà họ Bao ai nấy cũng đều căm phẫn không thôi.
Trước đây đúng là mắt bị mù mới gả Xuân Hồng cho Vương Đại Nhân, ai ngờ nhìn bên ngoài gã hiền lành, bên trong lại là một kẻ vũ phu!
Trước kia mỗi lần xảy ra chuyện này, người nhà họ Bao đều đến nhà họ Vương đòi lại công bằng cho chị. Vài lần, mấy người Bao Xuân Mậu còn tức giận đánh Vương Đại Nhân một trận. Sau khi bị đánh, Vương Đại Nhân sẽ ngoan ngoãn được vài ngày, nhưng chẳng được bao lâu, chén rượu vào bụng là gã lại đánh người, hơn nữa còn đánh đập dã man hơn trước.
Gã vừa đánh vừa chửi rủa: "Mày về nhà mẹ đẻ tố cáo à! Cho mày tố cáo này! Tao đánh chết mày!". Rõ ràng đây là hành động trả thù!
Còn vợ chồng nhà họ Vương thì đương nhiên thiên vị con trai mình, bọn họ cảm thấy người nhà họ Bao thật đáng ghét, cho dù con trai họ có sai đi nữa, cũng không thể thật sự đánh người! Vì chuyện này, vợ chồng nhà họ Vương vốn dĩ còn xem như vừa lòng với Bao Xuân Hồng, nay lại càng không thể nào ưa chị nổi, thậm chí còn dựa vào thân phận cha mẹ chồng gây không ít khó dễ cho chị, khiến cuộc sống ở nhà chồng của chị càng thêm khó khăn.
Người nhà họ Bao hỏi chị: "Con định làm thế nào?".
Bao Xuân Hồng lau nước mắt rồi nói: "Còn có thể làm sao bây giờ, con cái cũng đã có rồi, dù thế nào con cũng phải nuôi lớn chúng".
Người nhà họ Bao nói: "Gã cứ luôn động tay động chân, con chịu đựng mãi như vậy cũng không phải là cách!".
Bao Xuân Hồng khóc lóc nói: "Sau này mọi người đừng để ý đến con nữa, đây đều là số phận, về sau con sẽ tìm cách tránh mặt gã".
Sức lực của phụ nữ không bằng đàn ông, hơn nữa Vương Đại Nhân lại là một người đàn ông làm việc đồng áng, sức lực rất lớn, Bao Xuân Hồng hoàn toàn không phải đối thủ của gã. Sau mấy lần bị đánh, chị đã khôn ra, sau khi gã uống rượu sẽ không lại gần gã nữa, có thể trốn thì trốn ngay. Còn về nhà mẹ đẻ... là chị vô dụng, chị không quản được chồng, nhà mẹ đẻ không thể tiếp tục can thiệp nữa, bằng không chị sẽ bị đánh hung ác hơn, mà nhà mẹ đẻ cũng sẽ bị người ta dị nghị vì thường xuyên đến cửa đòi công bằng cho con gái. Tốt hơn hết vẫn là giấu đi.
Bao Xuân Hồng cố hết sức giấu giếm, sau khi bị đánh cũng không trở về nhà mẹ đẻ. Mà người nhà họ Bao, sau khi biết rằng mỗi lần họ đến cửa đòi công bằng sẽ khiến con gái lần sau bị đánh ác liệt hơn, cũng chỉ đấm ngực dậm chân, cuối cùng không còn cách nào, cũng đành làm như không biết, rồi lén đưa một chút đồ qua cho chị.
Bọn họ hận chứ, hận rằng đã gả con gái cho một kẻ súc sinh đánh vợ như vậy! Nhưng không có cách nào khác, ở nơi này của họ rất ít khi có ly hôn, mà ly hôn thì đều sẽ bị người ta chê cười. Hơn nữa, nếu thật sự ly hôn, người nhà họ Vương nhất định sẽ không để Xuân Hồng dẫn theo con trai con gái đi, vậy đến lúc đó mẹ con sẽ bị chia cắt, khác nào cắt từng khúc ruột của Xuân Hồng! Huống hồ, nếu sau này chị bằng lòng tái hôn thì không nói làm gì, nhưng nếu không lấy chồng, vậy lúc về già sẽ ra sao? Tuổi già không nơi nương tựa, lúc ốm đau bệnh tật ngay cả một người chăm sóc cũng không có, sao mà sống nổi đây? Lại nói, với tính cách của Xuân Hồng, chị cũng sẽ không bao giờ rời bỏ hai đứa nhỏ nhà mình.
Chuyện này cứ thế kéo dài, bọn họ chỉ có thể cầu xin ông trời rủ lòng thương một chút, để Vương Đại Nhân đừng nổi điên, để Xuân Hồng chịu khổ ít đi một chút.
Bây giờ, mọi chuyện lại bắt đầu nữa rồi. Cho dù đã sớm biết bản tính khốn nạn đó của Vương Đại Nhân, người nhà họ Bao vẫn tức giận đến run người như cũ: "Súc sinh! Súc sinh! Tết nhất vậy mà còn động tay động chân với con!".
Bao Xuân Hồng cảm thấy đắng chát trong lòng: "Mẹ, đừng nói nữa, con đã quen rồi".
Bao Xuân Mậu và Hồ Anh dẫn theo hai đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ, hôm nay chỉ còn những người khác ở đây. Bao Xuân Thịnh còn trẻ hiếu thắng, nắm chặt tay đến mức xương khớp kêu răng rắc: "Chị cả, chẳng lẽ uất ức này cứ thế chịu đựng sao?!".
Bao Xuân Hồng đỏ mắt rơi lệ: "Vậy có thể làm gì đây, đánh chị cũng không thể đánh lại, huống hồ còn có mấy đứa nhỏ".
Bao Xuân Thịnh bèn nói: "Vậy thì sao chứ?".
Bao Xuân Hồng nói: "Nếu không phải những đứa nhỏ can ngăn, ngày hôm qua gã sẽ không bị đánh nhẹ như vậy".
Bao Xuân Thịnh đau lòng cho chị cả: "Ít ra chúng còn có lương tâm".
Bao Xuân Hồng đỏ mắt, nước mắt rơi càng nhiều hơn. Nếu không phải mấy đứa nhỏ có lương tâm biết thương chị, chị cần gì phải nhẫn nhục chịu đựng ở lại nhà họ Vương, nói không chừng đã sớm dùng một sợi dây thừng kết liễu đời mình rồi. Hiện tại chị chỉ có thể trông cậy, chỉ có thể chờ đợi, đợi con cái trưởng thành, sau đó lại được con cái phụng dưỡng.
Người nhà họ Bao đều biết chị có suy nghĩ như vậy, cũng biết chị dựa vào chút hy vọng này để cố gắng chống đỡ. Haizz, tên Vương Đại Nhân này đáng phải chém vạn đao!
Bao Xuân Diễm lại cảm thấy đây không phải là cách hay: "Chị cả, lần này em ra ngoài, cũng từng gặp người khác sau khi ly hôn có cuộc sống không tồi, chị thật sự không suy nghĩ lại một chút sao?".
Bao Xuân Hồng lau nước mắt: "Không ly hôn, mấy đứa nó còn nhỏ như vậy, lỡ ly hôn gã lại cưới người khác về nhà, mấy đứa nó chẳng biết sẽ bị hành hạ thế nào, chẳng phải là đang khoét tim chị sao!".
Bao Xuân Diễm đành thở dài, bản thân chị cả không muốn ly hôn thì có thể làm gì đây? Huống hồ... Haizz, nếu thật sự ly hôn, chỉ sợ cũng không tránh khỏi bị người xung quanh dị nghị, với tính cách của chị cả, về sau e rằng cũng sẽ không cảm thấy dễ chịu.
Chuyện này hết cách, Bao Xuân Diễm buồn bã không vui. Thấy mẹ và chị cả đều khó chịu, cô không muốn để cảm xúc nặng nề này tiếp tục lan tràn, bèn chủ động chuyển sang chuyện khác: "Đúng rồi, chị cả, lần này em về có mua cho chị một bộ mỹ phẩm dưỡng da, năm trước không phải chị bị nứt nẻ da đúng không? Thứ này bôi rất hiệu nghiệm, chị lấy về dùng thử đi. Còn có mấy đứa cháu, em mua một ít văn phòng phẩm và đồ chơi, bánh kẹo cũng chuẩn bị một phần, chờ lát nữa chúng nó về em sẽ đưa cho chúng nó".
Ăn Tết ấy mà, mỗi nhà đều chuẩn bị một ít đồ ăn vặt. Đây là nguồn vui lớn nhất cả năm của lũ trẻ, mấy đứa cháu ngoại đã theo em trai nhỏ ra ngoài chạy nhảy khắp nơi.
Bao Xuân Hồng thấy đồ vật không ít, đầu tiên là ngạc nhiên một phen, sau đó vội nói: "Sao lại mua nhiều như vậy? Chị không cần".
Bao Xuân Diễm nói: "Em cố tình mua cho mọi người, những người khác đều có".
"Vậy cũng nhiều quá". Đừng nói mỹ phẩm dưỡng da gì đó, ngay cả mỡ trăn Bao Xuân Hồng cũng chưa từng mua, bởi vì không có tiền. Mùa đông mỗi năm đều sẽ bị nứt nẻ da, nhiều năm như vậy đã quen rồi. Bây giờ thấy những thứ vừa nhìn đã biết không rẻ này, làm sao mà quen được: "Hiện tại trời cũng sắp ấm lên, những thứ mỹ phẩm dưỡng da này em giữ lại tự mình dùng đi, chị không cần".
"Em có rồi". Bao Xuân Diễm kiên quyết nhét đồ vào tay chị: "Chị giữ lại đi, từ giờ đến lúc trời nóng lên còn cả một thời gian dài đấy".
Bao Xuân Hồng không từ chối được, chỉ đành nhận lấy. Chị thầm nghĩ, dù sao thì người nhà mẹ đẻ vẫn biết thương mình.
Không biết có phải Vương Đại Nhân cũng biết gã đánh người sẽ không được lòng người hay không, cho nên hôm nay Bao Xuân Hồng về nhà mẹ đẻ gã cũng không về cùng. Đương nhiên, gã không đến càng tốt, người nhà họ Bao cũng không muốn nhìn thấy gã. Buổi tối, nhà họ Bao giữ Bao Xuân Hồng và mấy đứa nhỏ lại ăn cơm. Bao Xuân Diễm lại đưa cho bọn họ những thứ đã mua. Thấy trời đã tối, mấy mẹ con mới trở về. Sau khi về đến nhà, bị người nhà họ Vương hỏi dồn. Hiển nhiên bọn họ cũng nghe nói chuyện năm trước Bao Xuân Diễm đi ra ngoài làm công. Nông thôn ấy mà, có chút chuyện là sẽ truyền đến xôn xao. Năm trước không nghe được tin tức, vậy cũng là do họ bỏ lỡ tin tức. Lần này ăn Tết vừa ra ngoài một chuyến, mới biết được Bao Xuân Diễm tay xách nách mang về nhà, trông có vẻ kiếm được rất nhiều tiền. Bởi vì mấy câu hỏi dồn này, tâm trạng tốt của Bao Xuân Hồng khi về nhà mẹ đẻ trong nháy mắt đã tan biến không còn một chút nào.
...
Tháng Giêng ở thành phố Vĩnh An, rất nhiều cửa hàng đóng cửa tạm nghỉ kinh doanh, cơ bản đều không mở cửa. Đương nhiên, bên đường thật ra cũng không hề vắng vẻ. Rất nhiều tiểu thương bày hàng muốn nhân dịp thời gian náo nhiệt này kiếm thêm chút tiền, cho nên họ mang theo đồ ăn đến bán ở những chỗ như quảng trường, công viên,... giống như hạt dưa rang thơm, đậu phộng rang, hạt dẻ rang, các món ăn vặt khác. Họ dùng giấy báo cắt thành hình phễu để đựng, bán rất rẻ, người đi ngang qua đều không kìm được mà mua một túi, thu nhập một ngày tính ra sẽ không tệ.
Phố ẩm thực bên làng đại học kia từ sau khi sinh viên nghỉ đông đã không còn náo nhiệt như trước, cho nên phần lớn mọi người đều tụ tập về quảng trường trung tâm thành phố. Ở đó có một tòa Cung Thiếu Niên, trên quảng trường còn có một ít dụng cụ tập thể dục đơn giản, cộng thêm cảnh quan không tồi, cho nên người qua lại không ít. Nào là người già chơi cờ, người trung niên nói chuyện phiếm, trẻ con chơi thẻ hình, lăn vòng sắt,... trông rất náo nhiệt.
Ban ngày, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng đến. Thật ra mà nói, vì trước đó bận rộn công việc làm ăn, cho nên Ứng Vọng còn chưa từng đi dạo thành phố Vĩnh An một lần nào. Nhân cơ hội này, Ngụy Vân Thư bèn dẫn cậu đi dạo khắp nơi một chút, mà quảng trường đông người nhất định không thể bỏ qua.
"Chờ trung tâm thương mại dưới lòng đất bên kia xây dựng xong, bên trên trung tâm thương mại chính là một quảng trường lớn tương xứng, quảng trường bên này sẽ không còn đông người như vậy nữa". Ngụy Vân Thư vừa đi vừa nói chuyện. Chuyện anh nói chính là trung tâm thương mại sau này được xây ở phố Hoài Nhân. Ứng Vọng gật đầu: "Có điều người dân quanh đây nhất định sẽ đến, bên này có Cung Thiếu Niên, bên trong còn có một số hoạt động dành cho trẻ nhỏ học tập, thế nào cũng sẽ không bị bỏ hoang". Ngụy Vân Thư 'ừm' một tiếng: "Đó là đương nhiên, về sau người dân càng ngày càng nhiều, nơi này cũng không bị dỡ bỏ, nhất định sẽ có người tới".
Ứng Vọng mặc áo lông vũ mới mua, cả người trông có vẻ phúng phính mà ấm áp. Hai tay cậu giấu trong túi, nhìn mấy đứa nhỏ không sợ lạnh đang lăn vòng sắt kia, trên mặt nở nụ cười: "Nghe nói lại sắp bắt đầu xây cầu, cộng thêm trung tâm thương mại dưới lòng đất, công trình trong thành phố mấy năm nay cũng nhiều thật".
"Bình thường thôi". Hai người sóng vai đi dạo, giọng nói trong hoàn cảnh náo nhiệt cũng không lớn, nhưng vẫn đủ để cả hai nghe rõ. Ngụy Vân Thư nói: "Những năm này là lúc ngành xây dựng phát triển rầm rộ, nhà ở mỗi ngày đều được xây và mỗi ngày cũng đều bị phá bỏ. Đường xá cũng sẽ từ hai làn thành bốn làn, thậm chí sáu làn, tám làn. Đến lúc đó còn có những thứ như tàu điện ngầm, sân bay. Tổng thể thay đổi rất nhanh, có thể nói là mỗi ngày một khác".
Ứng Vọng nhớ lại sự phát triển của toàn xã hội ở kiếp trước, cảm thán một tiếng: "Đúng vậy, ai có thể ngờ chứ, chỉ ba bốn mươi năm, thời đại lại thay đổi đến mức này".
Ngụy Vân Thư rất đồng tình.
Đối với những người trong thế hệ này như bọn họ mà nói, đã từng trải qua bóng tối, cũng đã nhìn thấy ánh sáng, giống như đang đi trên con đường rộng rãi thênh thang, chỉ biết con đường phía trước đã định sẵn là bằng phẳng.
Hai người chậm rãi đi dạo, thấy món nào hứng thú cũng sẽ mua một ít, ví dụ như khoai lang nướng, khoai tây chiên, kẹo hồ lô,... Đồ ăn cũng không nhiều lắm, nhưng được thử món mới lạ, mùi vị lại còn rất ngon. Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư chia nhau ăn một củ khoai lang nướng mềm mại thơm ngọt, lúc ăn còn bốc hơi nóng, vào lúc thời tiết lạnh thế này chỉ cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Ứng Vọng xoa xoa tay nói: "Cũng ngọt lắm... Ấy?".
Ngụy Vân Thư vốn cũng đang xoa xoa tay, thắc mắc hỏi: "Làm sao vậy?".
Ứng Vọng ra dấu: "Anh nhìn bên đó".
Ngụy Vân Thư theo hướng đó nhìn sang, lập tức nhìn thấy người quen.