Chương 70: Thiếu Tiền

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi giao lại việc bếp núc, Ứng Vọng quả thực đã có một khoảng thời gian nhàn hạ.
Giờ đây, cậu chỉ cần chuẩn bị sẵn cốt lẩu tê cay trước khi hết, sau đó có thể dùng được vài ngày. Thậm chí, nếu muốn, cậu có thể không cần ra tiệm trong mấy ngày đó.
Đương nhiên, vì cậu sống ngay phía sau tiệm, và bữa cơm mỗi ngày đều dùng nồi từ bếp, nên việc không ra tiệm là điều không thể.
Nhưng công việc quả thật đã bớt đi rất nhiều, không còn mệt mỏi như trước nữa!
Về phần Ngụy Vân Thư, từ khi Vương Thanh Thanh bắt đầu phụ trách thu ngân, anh chỉ cần tính toán sổ sách vào mỗi tối. Nếu không phải giúp tiếp đón khách hàng ở sảnh chính, thì công việc của anh cũng rất ít.
Sau khi Ứng Vọng cho phép bản thân nghỉ ngơi, thỉnh thoảng Ngụy Vân Thư cũng tự cho mình một ngày nghỉ. Hai người thường xuyên cùng nhau ra ngoài, khi thì ăn xiên que, khi thì đi dạo, đã thưởng thức không ít món ăn.
Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, một chuyện đã được nhắc đến từ năm ngoái đến năm nay lại một lần nữa được mọi người bàn tán: lẩu một người.
“Chủ tiệm ơi, thật sự không cân nhắc ra mắt lẩu một người sao?”
“Chủ tiệm, nồi lẩu nhỏ một người ăn không hết, mà tôi cũng không tìm được ai đi ăn lẩu cùng.”
“Chủ tiệm, lẩu một người đi mà, đắt một chút cũng không sao đâu.”
“...”
Rất nhiều khách hàng đều nhắc đến chuyện này, khiến Ứng Vọng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
“Thật ra...” Ứng Vọng vuốt cằm nói, “Làm thì có thể làm, nhưng phải thay đổi hình thức.”
Ngụy Vân Thư nhướng mày.
Ứng Vọng nói, “Chẳng qua tốt nhất là có một cửa hàng mặt tiền mới, bằng không trong tiệm bây giờ thật sự không thể tận dụng hết.”
Ngụy Vân Thư cười, “Như thế này không phải vừa hay sao?”
Ứng Vọng khó hiểu, “Có ý gì?”
Ngụy Vân Thư nói, “Sáng nay anh ra ngoài một chuyến, vừa lúc nghe được một tin tức, nói là có người muốn bán nhà.”
“Bán nhà?” Ứng Vọng ngạc nhiên, “Nhà gì, tình hình thế nào?”
Ngụy Vân Thư thấy cậu rất kích động, bèn kéo cậu ngồi xuống, sau đó kể cặn kẽ, “Là một ngôi nhà nhỏ kiểu cũ, đã lâu năm, thuộc loại mua về phải đập bỏ xây mới.”
“Đập bỏ xây mới thì đập bỏ xây mới, chỉ là vì sao muốn bán đi?” Ứng Vọng nói, “Nếu em nhớ không lầm, bây giờ rất nhiều gia đình đều thiếu nhà ở, hơn nữa cũng rất hiếm người sẽ bán nhà, đây đâu phải là thời kỳ bùng nổ bất động sản.”
“Loại tình huống em nói đúng là rất phổ biến, nhưng đối với những gia đình có điều kiện khá tốt, nhà cửa của họ quả thật không ít.” Ngụy Vân Thư giải thích, “Không nói chuyện khác, chỉ riêng những người được sửa lại án xử sai những năm đó, nhà cửa ban đầu của họ cũng đã được trả về, nên nhà cửa coi như cũng không ít. Hơn nữa, rất nhiều nhà cửa đều bị người đến sau phá hoại nghiêm trọng đến mức không còn nguyên vẹn, đợi đến khi chủ cũ lấy về chắc chắn sẽ thấy chướng mắt.”
Ứng Vọng đã hiểu một chút, “Ngôi nhà này cũng vậy sao?”
“Gần như vậy.” Ngụy Vân Thư nói, “Ngôi nhà này ban đầu cũng là của một gia đình giàu có, bất động sản trong nhà không ít. Hiện tại, ông cụ chủ gia đình đã mất, mấy anh em bên dưới tranh chấp tài sản, người nào cũng chê ngôi nhà quá cũ kỹ, tồi tàn, chắc chắn không thể cho người ở được. Mà xây lại cái khác phải tốn một khoản tiền, như vậy thì lỗ rồi, không ai cam lòng bỏ tiền. Hơn nữa, những bất động sản khác cộng lại vừa vặn mỗi người một căn, cho nên, sau một hồi tranh chấp, họ dứt khoát quyết định bán nhà đi cho xong, sau đó trực tiếp chia tiền.”
Ứng Vọng nghe được vẻ mặt phức tạp, “Gia đình giàu có sao?”
Nhà người ta cũng có mấy căn!
Trái lại, Ngụy Vân Thư đã tập mãi thành quen, “Người có tiền trong vùng ấy mà, có mấy căn nhà cũng là chuyện bình thường.”
Ứng Vọng lau mặt một cái, gạt bỏ chút chua xót trong lòng, hỏi cặn kẽ, “Nhà rộng bao nhiêu, cần bao nhiêu tiền?”
Ngụy Vân Thư nói, “Chỉ là một căn nhà nhỏ, khoảng một trăm mét vuông. Bởi vì khu vực tương đối hẻo lánh, cộng thêm hoàn toàn không thể cho người ở được, cho nên họ báo giá sáu mươi nghìn đồng. Anh đã nói chuyện với người ta, bước đầu đã thương lượng được năm mươi bảy nghìn. Nếu như lại thân hơn một chút, hẳn là vẫn có thể giảm thêm một ít.”
Trong đầu Ứng Vọng nhanh chóng tính toán.
Trước mắt, giá nhà bình thường ở thành phố Vĩnh An vào khoảng tám trăm, còn là thuộc về khu vực khá tốt. Nếu như ở trung tâm thành phố bên kia thì phải đắt hơn một chút, đại khái gần một nghìn. Mà địa phương có vị trí tương đối hẻo lánh, giá nhà dao động khoảng sáu trăm rưỡi đến bảy trăm đồng. Đương nhiên, giá nhà này đều là những ngôi nhà người có thể ở, ít nhất không cần lo lắng chuyện đổ sập. Mà căn nhà hiện tại này nói là bán nhà, nhưng thật ra là đang bán mảnh đất đó. Sau này, bọn họ còn phải thuê người đến phá bỏ! Đây cũng là chuyện cần bỏ tiền ra thuê người đến làm.
Năm mươi bảy nghìn cho một trăm mét vuông, cũng chính là năm trăm bảy mươi đồng một mét vuông. Xét theo giá thị trường hiện nay mà nói, không đến mức đắt nhưng cũng tuyệt đối không rẻ.
Đương nhiên, cậu là người biết tương lai.
Nghĩ đến đây, Ứng Vọng nói ngay, “Mua!”
Bây giờ năm mươi bảy nghìn có thể mua một trăm mét vuông, sau này năm mươi bảy nghìn chính là ngay cả một cái WC cũng không mua nổi!
Dĩ nhiên, mười nghìn đồng tiền ở hai thời đại bản thân nó đã có sự khác biệt to lớn về giá trị.
“Tất nhiên phải mua.” Ngụy Vân Thư nói, “Tiền càng để càng mất giá, chỉ có đầu tư mới có thể giữ được giá trị.”
Ứng Vọng rất hiểu, chỉ là...
“Hình như chúng ta không đủ tiền.” Cậu nhíu mày.
Bắt đầu từ năm ngoái làm ăn ở thành phố Bạch Vân cho đến hiện tại, tiền tiết kiệm của hai người bọn họ cũng chỉ tăng lên hơn bốn mươi nghìn, chưa đến năm mươi nghìn. Cho dù người ta giảm thêm đi nữa cũng không có khả năng trực tiếp giảm mười nghìn đồng.
Ngụy Vân Thư lại không để ý, “Em đừng lo lắng chuyện tiền bạc, anh có thể xoay sở được.”
Ứng Vọng tò mò, “Anh xoay sở thế nào?”
Ngụy Vân Thư nói, “Năm trước anh có làm một ít đầu tư, bây giờ hẳn là có thể nhận một khoản hoa hồng rồi.”
Ứng Vọng: “???”
“Khi nào?”
“Khi chưa đến Tết đó, anh đã nói với em là phải ra ngoài bàn chuyện hợp tác, quên rồi sao?” Ngụy Vân Thư thưởng thức ngón tay cậu.
Ứng Vọng cẩn thận nhớ lại, cuối cùng cũng nhớ ra. Khoảng thời gian đó sắp nghỉ hè, cho nên nhóm sinh viên nắm chặt thời gian đến ăn lẩu. Bởi vậy, chuyện buôn bán trong tiệm vô cùng bận rộn, mỗi ngày cậu đều mệt đến mức phải nói là kiệt sức. Vì thế, ngày đó Vân Thư báo với cậu một tiếng, nhưng cậu chỉ ừ ờ cho qua rồi cũng quên bẵng đi.
Ứng Vọng ảo não, “Anh không nói thì đúng là quên mất thật.”
Ngụy Vân Thư 'chậc' một tiếng.
Ứng Vọng tươi cười lấy lòng, “Do em bận quá trời, em sai rồi.”
Ngụy Vân Thư bất mãn, “Chỉ như vậy thôi sao?”
Ứng Vọng lại gần hôn anh một cái, sau đó bị Ngụy Vân Thư giữ lại, hôn một lúc lâu mới vừa lòng.
Lúc này, Ứng Vọng bèn cảm thấy may mắn là hai người nói chuyện này ở phòng khách, nhân viên trong tiệm sẽ không tiến vào...
Lấy lại hơi trong giây lát, Ứng Vọng mới quan tâm hỏi, “Đầu tư không lỗ chứ ạ?”
Ngụy Vân Thư nhẹ nhàng vuốt tóc Ứng Vọng, “Không lỗ, còn kiếm lời một ít.”
Ứng Vọng tức khắc yên tâm, “Vậy là tốt rồi.”
Ngụy Vân Thư cười nói, “Không dám nói chuyện khác, nhưng chắc chắn có thể gom đủ tiền mua nhà.”
Nghe vậy, hai mắt Ứng Vọng sáng rỡ, “Vậy anh tranh thủ thời gian đàm phán mua lại nhà đi.”
Ngụy Vân Thư cúi đầu hôn lên mắt cậu, “Được.”
Năng lực làm việc của Ngụy Vân Thư là không thể nghi ngờ. Không đến hai ngày đã thương lượng thành năm mươi lăm nghìn, sau đó cầm lấy hai mươi nghìn từ chỗ Ứng Vọng, trực tiếp đi sang tên luôn.
Ngoài dự đoán của Ứng Vọng chính là nhà do cậu đứng tên.
Ứng Vọng không chịu, “Sao lại ghi tên em? Ghi tên anh đi.”
“Ghi tên em trước.” Ngụy Vân Thư cũng không chịu nhượng bộ, “Giữa anh và em không cần thiết phải phân chia rõ ràng như vậy. Lần này ghi tên em, lần sau ghi tên anh.”
Ứng Vọng nhíu mày, “Nhưng phần lớn đều là tiền của anh.”
Ngụy Vân Thư hỏi lại, “Lẽ nào cái này không phải tiền của chúng ta? Huống hồ của anh còn không phải của em sao? Hay là nói, trong mắt em, em là em, anh là anh, chúng ta không thể cùng nhau sử dụng những tài sản này?”
Ứng Vọng bị anh hỏi đến á khẩu không trả lời được.
Quan hệ giữa hai người bọn họ, đã định sẵn là không có cách được thừa nhận trên giấy tờ, về mặt pháp luật bọn họ không có biện pháp trở thành người thân của đối phương. Nhưng trong lòng cậu, Vân Thư lại là người quan trọng nhất đời này, là người thân còn thân thiết hơn bất cứ người nào, là người yêu cậu có thể vĩnh viễn tín nhiệm.
Ứng Vọng không nói được câu phản bác nào, chỉ có thể nói, “Được, vậy thì ghi tên của em.”
Ngụy Vân Thư nở nụ cười.
Sau khi sang tên xong, ví cũng sắp rỗng tuếch, nhưng không sao, Tiệm lẩu Vọng Thư vẫn còn đang kinh doanh, mà cậu còn có một mảnh đất.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư thương lượng một chút, dứt khoát quyết định xây nhà lầu. Hiện tại, số tầng cao nhất cho phép xây là sáu tầng, nhưng ngôi nhà này bọn họ quyết định để mình ở, có khả năng sau này sẽ giữ lại tầng một làm cửa hàng, nhưng mấy tầng bên trên cũng đủ bọn họ ở, cho nên không cần xây quá cao. Năm tầng là vừa đủ, chủ yếu cũng là vì xây quá cao sẽ lười leo cầu thang.
Ngụy Vân Thư có quen một đội xây dựng làm độc lập, vừa vặn còn được anh đầu tư trước đây. Lúc này, cứ trực tiếp kéo đến hỗ trợ xây nhà.
Trải qua thảo luận, bọn họ quyết định tầng 1 trực tiếp xây một cái cửa hàng, tầng 2, 3, 4, 5 xây thành nhà dân, dựa theo bố cục ba phòng ngủ hai phòng sinh hoạt một phòng bếp một phòng vệ sinh. Sau này, bản thân bọn họ ở tầng 3, tầng 2, 4 và 5 đều có thể cho thuê. Mỗi tầng ba phòng ngủ, thế này đã hoàn toàn đủ một gia đình ở, cho dù người nhiều một chút cũng sẽ không có vẻ quá chật, chung quy nhà cửa những năm này đều là được trong xưởng chia cho, càng chật chội và nhỏ hơn, bên trong thường là vách ngăn nối vách ngăn. Còn như cửa hàng thì xem xét thêm, cho dù là tự mình kinh doanh hay là cho thuê đều sẽ không thua lỗ.
Bởi vì từng sống ở thời hiện đại, cho nên nhà ở do Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư thiết kế ra thoạt nhìn rất khác với nhà ở hiện tại, càng nghiêng về phong cách phương Tây hơn một chút. Đến lúc đó lại thi công nội thất kiểu phương Tây hoặc kiểu giản lược, hết thảy nhà ở kia thoạt nhìn sẽ càng thêm không giống người thường.
Dù sao thì người phụ trách đội xây dựng Tiền Hữu Vi lúc nhìn thấy bản thiết kế đã mắt sáng rỡ.
Hắn còn kêu ca với Ngụy Vân Thư, “Trước đây cậu lại giấu tài rồi, bây giờ xây nhà cho mình cũng chịu lấy khả năng thật sự ra.”
Ngụy Vân Thư cười một tiếng, “Cho mình ở, thì nhất định phải làm sao thoải mái nhất có thể rồi.”
Hai mắt Tiền Hữu Vi nhìn chằm chằm bản thiết kế, “Cậu yên tâm, tôi nhất định xây đàng hoàng cho cậu, tuyệt đối không ăn bớt vật liệu. Chỉ là tình huống ở chỗ tôi cậu cũng biết rồi đấy, tiền của cậu chậm trễ thì tôi cũng không thể khởi công.”
Ngụy Vân Thư gật đầu, “Tôi biết rồi, anh cứ làm việc của anh đi, nhất định sẽ không thiếu tiền anh.”
“Bên kia đã đến công đoạn sơn trắng cuối cùng rồi, chờ gắn xong cửa sổ sẽ tới bên này của cậu, sẽ hoàn thành sớm thôi.” Tiền Hữu Vi cũng thẳng thắn, “Sau đó tôi sẽ dẫn người phá bỏ nơi này của cậu trước, ngay khi có tiền của cậu, tôi sẽ lập tức mua vật liệu để khởi công.”
Đương nhiên Ngụy Vân Thư không có ý kiến.
Cầm hợp đồng về đến nhà, Ngụy Vân Thư ngồi xuống cùng nhau ăn bữa cơm với Ứng Vọng, sau đó thì ngồi trên sô pha suy nghĩ.
Tiệm lẩu bên ngoài vẫn còn kinh doanh. Bởi vì cách âm không quá tốt, cho nên cũng có thể nghe được những âm thanh ồn ào ngoài sảnh chính.
Ứng Vọng thu dọn mấy thứ chén đũa thả vào chỗ rửa chén, lại chăm chú quan sát bên ngoài một lát mới quay về phòng khách, thấy Ngụy Vân Thư sờ cằm suy nghĩ, không nhịn được hỏi, “Đang suy nghĩ gì vậy? Nhập tâm thế.”
Ngụy Vân Thư quay đầu qua, ngoắc tay với Ứng Vọng.
Ứng Vọng bước qua ngồi sát bên cạnh anh.
Ngụy Vân Thư nói, “Hôm nay anh đã kí hợp đồng xây nhà với anh Tiền rồi, anh đoán tháng sau là bọn họ có thể khởi công.”
Ứng Vọng vừa nghe thì nói, “Chuyện tốt mà, xây xong sớm chừng nào thì chúng ta có thể dọn vào sớm chừng nấy. Bên này lập tức sẽ trống trải, như vậy có thể mở rộng đáng kể đấy.”
Ngụy Vân Thư biết dự định của Ứng Vọng, nhưng cũng nói ra vấn đề nan giải, “Chỉ là có một vấn đề.”
Ứng Vọng: “Vấn đề gì?”
Ngụy Vân Thư: “Bây giờ chúng ta không đủ tiền.”
Ứng Vọng ngây người.
Ngụy Vân Thư giải thích, “Sau khi sang tên trong tay em còn một ít, tiếp theo cũng có thể rút một phần lợi nhuận của tiệm lẩu trong thời gian này. Trong tay anh cũng còn một chút, tổng hợp cả ba khoản, anh tính toán một chút, dựa theo dự toán xây nhà, chúng ta vẫn còn thiếu một khoản.”
Ứng Vọng lập tức hỏi, “Thiếu bao nhiêu?”
Ngụy Vân Thư nói, “Khoảng hai mươi nghìn đồng.”
Hai mươi nghìn đồng không phải số lượng nhỏ, ít nhất theo tình hình kinh doanh hiện tại của tiệm lẩu, cũng phải mất ba tháng mới có thể kiếm được. Nhưng vấn đề là, thời tiết bây giờ đang từ từ nóng lên, chuyện buôn bán của tiệm lẩu liệu có thể duy trì tốt như vậy sao?
Ứng Vọng im lặng.
Ngụy Vân Thư lại nói, “Đương nhiên, số tiền này đã bao gồm tiền kéo điện nước bên trong, chuyện này thì chờ phần chính của nhà xây gần xong lại tính tiếp, nhưng tiền cần chuẩn bị vẫn phải chuẩn bị.”
Nghe anh nói như vậy, Ứng Vọng mới xem như thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó vắt óc suy nghĩ phải làm sao để gom đủ hai mươi nghìn đồng này.
Hiện tại không có cửa hàng mặt tiền dư thừa, vậy phải ra ngoài bày bán giống như trước kia sao?
Hoặc là trực tiếp thêm vài món ăn trong tiệm lẩu?
Nghĩ cách thuê một cửa hàng mặt tiền mở thêm một chi nhánh? Chuyện này có khả năng không khả thi lắm, thuê cửa hàng mặt tiền rồi cũng cần phải sửa chữa một chút, không thể ổn định nhanh chóng.
“... Cho nên trong khoảng thời gian này có khả năng anh phải đi ra ngoài một chuyến.” Còn đang suy nghĩ, thì nghe được Ngụy Vân Thư nói như vậy.
Ứng Vọng hoàn hồn, “Ra ngoài?”
Ngụy Vân Thư 'ừ' một tiếng, giải thích, “Thành phố Vĩnh An có không ít thứ tốt mà những nơi xa xôi khác không có. Anh dự định dùng những thứ này kiếm tiền.”
Ứng Vọng đã nhớ ra, trước đây Ngụy Vân Thư đã từng nói chuyện này, chỉ là lúc ấy anh không nỡ rời xa nhà quá lâu nên tạm gác lại. Mà hiện giờ bọn họ thiếu tiền, cho nên Ngụy Vân Thư nhắc lại chuyện này lần nữa.
Ứng Vọng yên lặng vài giây, mới hỏi, “Đã nghĩ xong bán thứ gì chưa? Định khi nào thì xuất phát?”
“Cố gắng chọn những thứ nhỏ gọn, nhẹ nhưng giá trị cao, như vậy dễ mang theo, lợi nhuận cũng cao hơn.” Ngụy Vân Thư nói, “Còn về thời gian... Chờ ngay mai anh ra ngoài tìm vài công xưởng bàn bạc một chút lại nói, xem thử có thể nhập hàng với giá tốt không.”
Cho dù Ứng Vọng có chút không nỡ đi nữa, nhưng cậu cũng không phải kiểu người chỉ biết yêu đương này, nghiêm túc nói, “Vậy anh trên đường cẩn thận.”
Ngụy Vân Thư biết trong lòng cậu không dễ chịu, bèn ôm người vào trong lòng ngực, “Yên tâm đi, anh sẽ cố gắng về sớm.”
Ứng Vọng dựa vào người anh, khẽ đáp, “Được.”