Chương 73: Kiếm tiền

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Sau khi tan học cậu muốn ăn món gì?".
"Tôi muốn thử món đồ ăn mang đi kia một chút, trông có vẻ rất ngon".
"Chọn đồ ăn mang đi là đúng rồi, tôi nói cậu nghe, lẩu mini đó thật sự rất ngon!".
"Đúng vậy đúng vậy, trước đây tôi còn sợ lẩu mini khác với lẩu truyền thống, đến khi thật sự ăn vào miệng rồi mới phát hiện, chúng đúng là có chút khác biệt, nhưng đồ ăn vẫn ngon như thường, hơn nữa nguyên liệu bên trong rất đầy đủ, thịt heo cuộn, thịt bò lát, thịt viên đều có, vừa mềm vừa thơm, rất ngon!".
"Đồ ăn chay cũng không tệ đâu, cải thìa, giá, bí đao miếng, khoai tây miếng, tàu hủ ky, rong biển sợi,... Trộn nước dùng trong hộp với cơm, shhh, không ổn rồi, nói nữa là tôi thèm chảy nước miếng mất".
"Ngon như vậy thật hả? Cậu không lừa tôi chứ?".
"Cậu nói xem lẩu có ngon không?".
"Cái đó đương nhiên ngon rồi, tôi cũng đi ăn rất nhiều lần, nếu không phải vì lẩu ngon, có lẽ tôi đã chẳng hỏi đến cái lẩu mini này".
"Vậy tôi nói cho cậu biết, lẩu mini và lẩu đều ngon như nhau, cậu thích ăn lẩu nhất định sẽ thích lẩu mini, không thử thì thật là phí".
"Nếu cậu đã nói vậy, thế thì tôi tạm tin cậu lần này, tối nay sẽ ăn lẩu mini!".
"...".
Trong Đại học Sư phạm Vĩnh An, trước giờ học, mấy sinh viên vây quanh nhau sôi nổi bàn tán. Trong số họ, phần lớn chưa từng ăn lẩu mini nhưng sau khi nghe kể lại, đã từng nghe rất nhiều lời miêu tả đủ mọi kiểu, hiện tại khó tránh khỏi không khỏi nghĩ đến, nhưng lại lo đồ ăn không ngon nên có chút do dự, cho nên mới hỏi thăm người đã từng ăn. Còn những người đã ăn thì sao, họ lại nhiệt tình giới thiệu không ngừng.
Với lời khuyên từ những người đã đích thân nếm thử, cuối cùng, những người vốn đã xiêu lòng cũng bị thuyết phục hoàn toàn.
Có người đảo mắt một vòng, "Ê ê, nếu mọi người đều muốn ăn, vậy thì hay là thế này, bây giờ chúng ta lập tức ghi ra món muốn gọi, đợi lát nữa hết tiết thì đưa cho người giao hàng, bảo họ giao đến đây lúc tan học được chứ?".
"Ý kiến hay đấy!". Người khác đồng tình nói, "Tan học người khác đến nhà ăn cơm, chúng ta thì đi lấy đồ ăn mang đi, cho dù mang về phòng học hay là ký túc xá đều được, như vậy chúng ta cũng không cần nhìn họ ăn còn chúng ta đói bụng".
"Quá tuyệt, món ăn mỗi người gọi người ta còn ghi tên, sau đó cũng không sợ nhiều đồ ăn sẽ làm sai".
"Vậy tôi cảm thấy tốc độ của chúng ta phải nhanh lên một chút, lẩu mini giao tận nơi này chính là thứ mới lạ, đoán chừng không chỉ có chúng ta muốn thử đâu, đến chậm thì cuối cùng đồ đến tay chúng ta nhất định cũng sẽ chậm".
Được hắn nhắc nhở, trong nháy mắt những người khác hiểu ra vấn đề, lập tức nói, "Ê, đúng đúng đúng! Nhanh lên! Phải giao đồ ăn muốn gọi cho người giao hàng trước mới là đúng đắn!".
"Để tôi viết danh sách, mấy cậu muốn ăn cái gì thì nói nhanh lên!".
"Ê khoan, mà có những món nào vậy?".
"Không phải trên đơn đồ ăn mang đi kia có à, mấy cậu chỉ nhìn đồ ăn mang đi thôi hả?".
"Đơn đồ ăn mang đi ở đâu?".
"Tôi có này".
Mấy người lập tức vây đến xem, trong miệng thỉnh thoảng nhỏ giọng bàn tán, cảm giác cái này cũng muốn cái kia cũng muốn, rối rắm cũng không biết nên chọn cái nào mới tốt.
Người đã nghĩ xong bản thân muốn ăn cái gì thấy vậy rất cạn lời, "Nếu mấy cậu thật sự không biết ăn gì thì gọi set ăn, đồ ăn trong đó đều đã được phối sẵn".
Người có chứng khó lựa chọn hai mắt lập tức sáng ngời, "Cái này được, thích hợp với tôi!".
Không đợi bọn họ gọi đồ ăn xong, đã đến giờ vào tiết. Sinh viên ngày trước đi học nghiêm túc lần này cũng không biết sao lại thế này, cả đầu thế nhưng đều là những món ăn ngon đó, vắt hết óc suy nghĩ mình nên gọi món nào, thậm chí còn viết vẽ lung tung trên vở, đến cuối cùng khi đã rối rắm ra kết quả rồi, thì nửa tiết học đã trôi qua.
Bỗng nhiên nhớ lại tiếp tục nghe giảng: "!!!".
Sao giảng viên giảng đến đây rồi? Trực tiếp nhảy qua nội dung phía trước hả?!
Giảng viên: Đừng vu oan tôi, cảm ơn.
Phát hiện bản thân lơ đãng nửa tiết học, người nọ không dám tiếp tục nhìn chằm chằm bữa cơm sau giờ học nữa, lập tức lật vở nghiêm túc nghe giảng. Phút cuối cùng trong lòng còn đang nghĩ: Haizz, may mà lúc nãy đã ghi danh sách món muốn ăn tối nay rồi, lần này không ảnh hưởng đến chuyện học hành.
Mà loại hiện tượng này không chỉ xuất hiện trên người một người.
Hết tiết, lúc mọi người cùng lúc giao danh sách đến trong tay một người, cả bọn trố mắt nhìn nhau.
Sao, thằng nhóc cậu cũng làm việc riêng trong giờ học hả?
Cuối cùng, có người vò đầu, "Thôi thôi, nhanh chóng giao danh sách cho người giao hàng đi, chuyện này coi như xong".
Những người khác hùa theo, "Đúng vậy, xong rồi".
"Phải học hành đàng hoàng".
"Tiếp theo chính là chuyện của người giao hàng, không liên quan đến chúng ta".
"Đúng đúng đúng, lo mà chuẩn bị vào tiết học đi".
...
Mấy sinh viên này không phải chỉ là trường hợp cá biệt, trên thực tế sau một buổi chiều lan truyền, gần như toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường đều đã nghe nói về món đồ ăn mang đi này, cũng biết ông chủ của Tiệm lẩu Vọng Thư làm ra một cái lẩu nhỏ một người gọi là "lẩu mini", thứ này không cần lửa, không cần nồi, nhưng đồ ăn bên trong rất đầy đủ, thậm chí còn có thể giao tận nơi, cực kỳ tiện lợi và nhanh chóng.
Lẩu vốn là món ăn thích hợp cho già lẫn trẻ, ai đã từng ăn cũng đều tấm tắc khen ngon. Hiện tại có lẩu mini, vậy đương nhiên cũng muốn nếm thử.
Nhất là họ còn lo luôn việc giao hàng, chỉ thiếu nước đút tận miệng, sao có thể không thử cho được?
Cũng bởi vì như thế, số lượng đơn đặt hàng cho người giao hàng tăng đột biến, có người chiều còn chưa vào học đã đến chỗ người giao hàng đặt món cho tối nay trước, hẹn xong thời gian giao mới yên tâm đi học.
Đương nhiên, cho dù là đặt trước hay đặt sau, gần như họ đều yêu cầu giao đến lúc tan học.
Cho nên, buổi chiều khoảng thời gian gần giờ tan học đó, phía sau bếp của tiệm lẩu lại bận rộn điên cuồng, đơn hàng này nối tiếp đơn hàng khác đã sớm chất đống, chỉ nhìn sấp đơn gọi món đó thôi cũng đủ khiến người ta choáng váng.
Có cần hoan nghênh đến vậy không?!
Ứng Vọng vừa phải sắp xếp Ngô Triêu Hà và Dư Thu mới đến làm việc, lại phải dạy Vi Hương cách canh độ lửa và thả nguyên liệu, còn phải thỉnh thoảng nhắc nhở Hồ Anh nên làm cái gì, thậm chí ngay cả gác lại đồ ăn mang đi đang nấu trên tay mình cũng không thể, quả thật bận đến mức muốn bay lên, khiến cậu ước gì mình có bốn miệng tám tay.
"Thím Triêu Hà và Dư Thu, đơn đồ ăn mang đi tối nay rất nhiều, nhất định không đủ nguyên liệu, hai người tranh thủ chuẩn bị thêm một ít nữa".
"Vi Hương, viên thịt phải nấu lâu một chút, nấu đủ chín, nếu không bên trong sẽ không chín kỹ. Còn như mấy loại rau xanh này thả vào nước sôi một vòng là có thể vớt lên, nấu quá chín sẽ mất ngon".
"Hồ Anh, trước khi giao món ăn cho mỗi người giao hàng nhất định phải kiểm tra đối chiếu lại một lần nữa thật kỹ, tuyệt đối đừng đưa nhầm, bằng không sau đó họ phải chịu khó đi đi về về rất phiền phức, đưa nhầm rồi càng khó xử hơn, không khéo lại sinh chuyện".
"...".
"Được, đã biết".
"Ông chủ nhỏ, tôi biết rồi".
Mọi người bận rộn không ngơi tay, ai cũng không được nhàn rỗi. Cũng may Vu Hổ, Vi Hương và Hồ Anh trải qua khoảng thời gian làm việc trong giờ cao điểm này đã quen với sự bận rộn rồi, tuy rằng hôm nay thời gian bận rộn dài một chút, nhưng cố gắng chống đỡ thì vẫn ổn, ít nhất cũng không đến mức luống cuống chân tay.
Nhưng Ngô Triêu Hà và Dư Thu thì thê thảm, hôm nay hai người mới đến, tuy rằng buổi chiều cũng giúp đỡ rửa rau này kia, nhưng lúc ấy mọi người cùng nhau làm, bên ngoài lại không có ai thúc giục, cho nên không cảm thấy gì cả, kết quả đến hiện tại thì ngỡ ngàng.
Có cần phải bận như vậy không?!
Đã sớm nghe nói tiệm lẩu buôn bán tốt, nhưng không nghĩ đến lại tốt đến vậy, nhất là bên trong lại còn bận rộn đến mức độ này?!
Đồ ăn mang đi vẫn luôn bận đến hơn bảy giờ gần tám giờ mới dần dần ít đi, nhưng công việc cũng không dừng lại, bởi vì tiệm lẩu vẫn còn có khách.
Trải qua một buổi chiều bận rộn của hôm nay, Vi Hương đã học xong cách nấu đồ ăn mang đi, ngay cả cho bao nhiêu gia vị cũng ước chừng khá ổn, chờ đến khi không bận như vậy nữa Ứng Vọng thả tay để một mình Vi Hương làm, ngạc nhiên xen lẫn vui vẻ phát hiện cô vẫn có thể ứng phó được.
Nếu đã như thế, vậy thì về sau cậu hoàn toàn buông tay bên đồ ăn mang đi này cũng không phải là không được.
Tưởng tượng như vậy, tâm trạng của Ứng Vọng cũng tốt lên.
Bận rộn đến buổi tối, sau khi Ứng Vọng đối chiếu sổ sách đơn giản với Vương Thanh Thanh, nắm được đại khái hôm nay bán ra bao nhiêu đồ ăn thì tâm trạng càng tốt hơn.
Lúc ăn cơm trò chuyện với mọi người một chút, tổng kết qua công việc hôm nay, sau đó dọn dẹp một chút những thứ cần dọn thì mới đi đóng cửa tiệm tan làm.
Những người khác thì không nói, nhưng Ngô Triêu Hà và Dư Thu thì cảm thấy cực kỳ mệt, đang đi trên đường cũng không nhịn được mà xoa bả vai.
Hai người bọn họ quen biết nhau, lúc về nhà phải đi chung một đoạn, chia tay với mọi người, lúc hai người đi bộ, Ngô Triêu Hà lập tức nói, "Dư Thu, cháu cảm thấy hôm nay thế nào?".
Dư Thu nói, "Vừa mệt vừa bận".
"Đúng vậy, buôn bán cũng rất tốt". Ngô Triêu Hà cảm thán, "Trước kia đã thường nghe người ta nói bên này có một tiệm lẩu buôn bán không tồi, nhưng vẫn luôn không nỡ đến ăn, không nghĩ đến hiện tại cũng đã vào đó làm rồi".
Dư Thu cũng gật đầu theo, nhà bọn họ không giàu có, mặc dù lẩu rất nổi tiếng, dường như người nào cũng biết, nhưng trong túi bọn họ lại eo hẹp chưa từng đến ăn, bây giờ trái lại trời xui đất khiến mà lại vào làm việc, sau đó bữa ăn đầu tiên chính là món lẩu trong truyền thuyết.
Không cần phải nói, hương vị đó quá ngon, thảo nào có thể truyền đến mọi người đều biết.
Trò chuyện trong chốc lát, Ngô Triêu Hà bèn nói, "Haizz, khỏi phải nói, bả vai này của thím là đau nhức thật, nhanh chóng về nhà nằm nghỉ mới được, ngày mai còn phải đi làm đấy".
Dư Thu cũng hiểu ý tăng nhanh bước chân, "Vâng, cũng không biết đứa bé ở nhà thế nào rồi".
Ngô Triêu Hà cũng là người làm mẹ, cũng hiểu được loại tâm trạng không yên lòng này của chị, nói, "Đừng lo lắng, bà nội nó ở nhà mà, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt".
Dư Thu cũng thoáng yên tâm, "Cũng đúng".
Sau khi bọn họ tan làm về nhà, Ứng Vọng trong tiệm cũng quay người vào phòng, rửa mặt tắm rửa xong xuôi, pha một ly trà xanh rồi ngồi xuống ghế sofa tiếp tục công việc.
Từ sau khi Ngụy Vân Thư ra ngoài làm kinh doanh, sổ sách trong tiệm mỗi ngày đều do cậu ghi chép, hôm nay lẩu mini thí nghiệm lần đầu, cộng thêm doanh thu của lẩu bên kia đều ghi lại hết.
Tuy rằng Ứng Vọng chưa từng học làm sổ sách, nhưng trước khi Ngụy Vân Thư rời đi đã dạy cậu, hơn nữa còn có mẫu để tham khảo, đối chiếu và tính toán từng hạng mục là được.
Bận rộn một lúc lâu, cuối cùng Ứng Vọng cũng hoàn thành chuyện ghi chép sổ sách.
Cả ngày hôm nay, lẩu mini giao tận nơi trừ đi chi phí nguyên liệu nấu ăn, phí điện, phí bộ đồ ăn, trích phần trăm cho người giao hàng, vân vân, lợi nhuận ròng là hai trăm sáu mươi ba đồng.
Việc buôn bán của tiệm lẩu trừ đi phí tổn lợi nhuận hơn năm trăm đồng.
Cũng có nghĩa là, tổng lợi nhuận của lẩu mini và lẩu trong cả ngày hôm nay là hơn bảy trăm, gần tám trăm đồng.
Nếu sau này lợi nhuận mỗi ngày đều có thể duy trì ở con số này, vậy một tháng là có hơn hai mươi nghìn! Cho dù phải trừ đi phần lợi nhuận từ tiệm lẩu mà Ứng Vọng đã tính toán ban đầu, thì riêng lẩu mini một tháng cũng có thể thu về hơn bảy nghìn, ba tháng hẳn là có thể kiếm được hai mươi nghìn đồng!
Ứng Vọng: "!!!" Cậu bật cười ha ha ha ha ha ha.
Tính toán ra như vậy, Ứng Vọng lập tức có thêm động lực phấn đấu, chẳng mấy chốc mình đã có thể kiếm được đầy nhà rồi, hi hi!
Cười vui phấn khởi một hồi, Ứng Vọng thu nụ cười lại, tất cả những điều này đều là suy nghĩ lý tưởng của cậu, nhưng thực tế trong quá trình triển khai sẽ gặp phải những vấn đề gì thì không thể biết trước được.
Có điều, nhận thấy thời tiết bắt đầu nóng lên, cho dù có tăng thêm quạt điện, thì liệu việc kinh doanh lẩu còn có thể duy trì tốt như vậy không?
Mình có nên sớm triển khai một vài dự định khác không?
Ứng Vọng rơi vào trầm tư suy nghĩ.