Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 75: Trở Về
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Ngụy Vân Thư trở về đã là đầu tháng Bảy.
Khi ấy Ứng Vọng đang ở trong quán lẩu pha chế nước sốt cho món bún gạo lạnh, bên tai đột ngột nghe thấy tiếng ồn ào, cậu tập trung lắng nghe một chút, thì nghe thấy người khác gọi, "Sếp lớn về rồi!"
"Mừng sếp lớn trở về!"
"Sếp lớn, đường đi thuận lợi chứ?"
"..."
Lòng Ứng Vọng chợt rung động, chờ đến lúc cậu hoàn hồn thì Ngụy Vân Thư đã tới sau bếp rồi, ánh mắt anh nhìn chằm chằm cậu rồi nói, "Anh về rồi".
Trông anh phong trần hơn một chút, trên mặt còn có vẻ mệt mỏi không giấu được, thậm chí râu ria lởm chởm, vừa nhìn đã biết chuyến đi này không hề dễ dàng. Nhưng đôi mắt anh lại sáng ngời, đặc biệt khi nhìn Ứng Vọng, như muốn nuốt chửng cậu.
Ứng Vọng bị ánh mắt này nhìn đến lòng ấm áp, đồng thời cũng rất đau lòng, nghìn lời vạn tiếng chỉ đọng lại thành một câu, "Chuyến đi vất vả rồi".
Ngụy Vân Thư mỉm cười, "Không vất vả đâu".
Cả hai đều có rất nhiều điều muốn nói, nhưng nhân viên trong quán đều vây quanh, nên những lời ấy không thể thốt ra. Vì vậy Ngụy Vân Thư chào hỏi mọi người trước, rồi lấy quà ra tặng họ.
Cũng giống như lần trước họ bất ngờ khi sếp nhỏ mang đặc sản sếp lớn gửi từ nơi khác về chia cho, lần này nhóm nhân viên trong quán cũng hoàn toàn không nghĩ đến sếp lớn đi xa một chuyến lại còn mang quà về cho họ, quả là một sự bất ngờ lớn!
Ba Đào là người phản ứng nhanh nhất, "Cảm ơn sếp lớn!"
Tiếp theo là hàng loạt lời cảm ơn nối tiếp, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt mọi người.
Ha ha, đồ cho không, ai mà chẳng vui vẻ nhận lấy.
Ứng Vọng nhìn họ túm tụm nói chuyện, cảm giác không chân thật này ngày càng rõ rệt. Một lúc lâu sau, khi ánh mắt thoáng qua của Ngụy Vân Thư lại một lần nữa chạm vào ánh mắt cậu, Ứng Vọng mới cố nén sự nồng nhiệt trong ánh mắt, sau đó nói, "Đừng nói chuyện nữa, mau vào tắm rửa nghỉ ngơi đi".
Ngụy Vân Thư cười đáp, "Đúng là nên đi tắm rửa một chút".
Ngụy Vân Thư quả thật phong trần mệt mỏi, vì vậy, nhóm nhân viên trong quán chẳng những không nghi ngờ, ngược lại còn khuyên anh đi nghỉ ngơi. Nên khi Ứng Vọng cúi người giúp anh xách đồ vào, họ cũng thấy đó là chuyện đương nhiên, đến khi thấy cửa đóng lại mới bàn tán, "Cuối cùng sếp lớn cũng về rồi".
"Không biết sếp lớn đi đến những đâu mà lâu như vậy mới về".
"Chắc là đi làm ăn nhỉ?"
"Chắc vậy, cụ thể thì không rõ lắm".
"..."
Trong phòng khách, cách một bức tường, Ngụy Vân Thư nhìn bộ quần áo đã mấy ngày chưa thay trên người mình mà cố kiềm chế xung động muốn ôm Ứng Vọng, chỉ khẽ nói một câu "Anh đi tắm trước" rồi lập tức vào phòng tắm.
Ứng Vọng đáp "Được", sau đó ở phòng khách sắp xếp lại những thứ Ngụy Vân Thư mang về. Chưa sắp xếp xong, Ngụy Vân Thư đã tắm xong đi ra.
Ứng Vọng vừa xoay người đã bị anh ôm vào lòng.
Cả người anh ấy đẫm hơi nước, còn rất nóng.
Cái ôm này khiến khóe mắt Ứng Vọng hơi cay cay, "Sao anh không báo trước là anh sắp về? Em cứ nghĩ còn lâu lắm cơ".
Ngụy Vân Thư vùi đầu vào hõm cổ Ứng Vọng, "Nhớ em".
Chỉ một câu như vậy, mọi oán giận của Ứng Vọng đều tan biến, "Em cũng nhớ anh".
Cánh tay Ngụy Vân Thư chợt siết chặt.
Ứng Vọng lại nói, "Còn có, vất vả rồi".
Lần này Ngụy Vân Thư trả lời khác, "Vì gia đình chúng ta, vất vả hơn nữa cũng đáng".
Ứng Vọng rời khỏi lòng anh, ánh mắt hai người chạm nhau, không lâu sau, môi răng đã kề sát, trao nhau một nụ hôn triền miên quyến luyến.
Sau đó, Ngụy Vân Thư mới bắt đầu kể về những gì thu hoạch được từ chuyến đi này, "Anh đã đi qua không ít nơi, mua bán đủ thứ, lợi nhuận cũng không hề thấp, ước chừng kiếm được vài nghìn tệ. Anh còn ký một vài hợp đồng hợp tác với những người đến lấy hàng. Sau này, anh sẽ vẫn mua hàng hóa từ các xưởng rồi gửi cho họ. Khoản tiền cuối cùng cũng đã thu về, đây là hơn mười nghìn tệ. Ngoài ra, anh còn mua một ít đặc sản ở những nơi khác gửi về đây, bây giờ hàng vẫn đang trên đường vận chuyển. Chờ khi đến nơi rồi bán đi, chắc cũng có thể lời được vài nghìn đồng..."
Ngụy Vân Thư tính toán sổ sách rành mạch, Ứng Vọng nghe rất kinh ngạc, đi ra ngoài một chuyến mà lại kiếm được nhiều tiền đến vậy, còn hơn cả số tiền cậu kiếm được từ việc mở quán.
Thế nhưng, chỉ nhìn dáng vẻ của Ngụy Vân Thư là biết chuyến đi này rất vất vả, anh cũng gầy đi không ít.
Vì vậy, Ứng Vọng hỏi, "Sau này anh còn đi nữa không?"
Ngụy Vân Thư trả lời, "Tạm thời anh không đi, nhưng hàng hóa cần vận chuyển thì vẫn phải vận chuyển".
Ứng Vọng hỏi, "Có ý gì ạ?"
Ngụy Vân Thư giải thích, "Có người cần hàng hóa trong tay anh, mà ở thành phố Vĩnh An lại có nhiều xưởng như vậy, vậy anh cung cấp hàng hóa cho họ thì có sao đâu? Cứ thế, anh không cần ra ngoài vẫn có thể kiếm được chút tiền".
Ứng Vọng lo lắng, "Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ ạ?"
"Sẽ không". Ngụy Vân Thư nghiêm túc nói, "Rất nhiều người đều đang nắm lấy cơ hội kiếm tiền này, anh cũng chỉ là một trong số họ thôi, vả lại giá anh định cũng không quá cao, sẽ không sao đâu".
Thấy anh đảm bảo nghiêm túc như vậy, lúc này Ứng Vọng mới yên tâm.
Nói xong những chuyện này, Ngụy Vân Thư lại tỉ mỉ kể cho Ứng Vọng nghe những chuyện mình gặp được trên đường đi. Mặc dù trước đó đã kể qua trong thư, nhưng tự mình kể lại một lần nữa vẫn cảm thấy rất khác biệt, hơn nữa có rất nhiều chi tiết có thể bổ sung. Thỉnh thoảng Ứng Vọng hỏi một câu, thì có rất nhiều chuyện để kể không hết.
Cuối cùng, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Ứng Vọng đi ra mở cửa, thấy là Vu Hổ, "Có chuyện gì vậy?"
Vu Hổ không khỏi liếc nhìn vào bên trong, chỉ thấy Ngụy Vân Thư đã thay một bộ quần áo khác, đang ngồi trên ghế sofa nhìn về phía này, trong tay còn cầm một quyển sổ ghi chép, "Sếp nhỏ, cơm tối đã nấu xong rồi".
Ứng Vọng quay đầu nói với Ngụy Vân Thư, "Vân Thư, ăn cơm trước nhé".
Ngụy Vân Thư đặt quyển sổ lên bàn, "Quả thật hơi đói bụng".
Ứng Vọng nói, "Đến giờ cơm rồi".
Ngụy Vân Thư đứng dậy bước ra, thấy bên ngoài đã đông khách, phần lớn đều đang ăn lẩu mini, chỉ có vài bàn ăn lẩu. Nhớ đến chuyện Ứng Vọng vừa kể về lẩu mini và dịch vụ giao đồ ăn tận nơi, lại nghĩ đến thời tiết nóng bức lúc này, Ngụy Vân Thư lập tức thấy rất hợp lý.
Ứng Vọng nhìn lướt qua đại sảnh, rồi nói với Ngụy Vân Thư, "Bên ngoài đã đông khách rồi, hay là chúng ta mang vào phòng khách ăn nhé".
Ngụy Vân Thư gật đầu, "Được".
Sau bếp rất bận rộn, nhưng đồ ăn của nhân viên lại được chuẩn bị rất tốt, có điều vì tiện lợi nên đã nấu lẩu mini. Ứng Vọng nhìn đồ ăn đã nấu xong, cũng không tốn nhiều thời gian, cùng Ngụy Vân Thư mỗi người bưng một phần, sau đó lại dùng bát nhỏ xới thêm ít cơm rồi quay về phòng khách.
Cả hai đều thích ăn cay, đồ ăn nhúng đẫm nước dùng đặt lên cơm trộn một chút, mùi vị đó quả thật vừa cay vừa gây nghiện.
Một bát cơm nhanh chóng được ăn hết, lúc này Ngụy Vân Thư mới nói, "Thảo nào chuyện kinh doanh đồ ăn mang đi không tệ, lẩu mini này quả thật khá ngon".
Ứng Vọng mỉm cười, "Em xem như anh đang khen em đấy".
Ngụy Vân Thư cũng cười theo, "Vốn dĩ là đang khen em mà".
Ban đầu Ứng Vọng còn rất vui vẻ, nhưng nhìn dáng vẻ anh ăn hùng hục, hai ba miếng đã hết một bát cơm, cảm giác vui vẻ này lập tức biến mất, "Suốt chuyến đi sao anh lại bạc đãi bản thân như vậy".
"Không hề bạc đãi". Ngụy Vân Thư nhìn ánh mắt đau lòng của Ứng Vọng, giải thích, "Chỉ là nhớ cơm em nấu, nên thấy sắp về đến nơi rồi thì không ăn, để dành bụng thôi".
Ứng Vọng đứng lên, "Vậy em ra ngoài nấu cho anh mấy món nhé".
Ngụy Vân Thư giữ chặt cậu lại, "Không cần, chẳng phải đã có rồi sao".
Ứng Vọng nói, "Không phải em làm".
Ngụy Vân Thư nói, "Có thể nước dùng không phải do em nấu, nhưng nước cốt lẩu là do em làm, công thức cũng là của em, nên tính ra, lẩu mini hôm nay là do em nấu".
Ứng Vọng bị anh chọc cười, "Cái 'tính ra' của anh có phải quá phóng đại rồi không".
"Không phóng đại chút nào". Ngụy Vân Thư kéo cậu ép ngồi xuống, "Với một món ăn, quan trọng nhất chính là công thức. Lẩu và lẩu mini lại càng như vậy, mà công thức là do em đưa ra. Chẳng qua là một phần quá trình chế biến em không tự mình ra tay mà thôi, nhưng chuyện này không ảnh hưởng, đều là công sức của em".
Ngừng một chút, Ngụy Vân Thư lại nói, "Hơn nữa, bây giờ chúng ta đã ăn xong rồi, em lại đi nấu thêm đồ ăn thì quá phiền phức. Nếu em thật sự muốn làm đồ ăn cho anh, thì để ngày mai đi".
Ứng Vọng thấy anh quả thật không muốn mình đi nấu đồ ăn ngay lúc này, thì cũng không kiên trì nữa, "Vậy được rồi, sáng mai em dậy làm bữa sáng cho anh".
Ngụy Vân Thư nghe vậy liền đồng ý, còn về việc sáng mai cậu có dậy nổi hay không...
Khụ, cái đó thì phải tính sau vậy.
Ứng Vọng không biết những suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu Ngụy Vân Thư, cậu lại cầm đũa tiếp tục ăn cơm, sau đó nói chuyện nhà cửa với Ngụy Vân Thư, "Nền nhà đã làm xong từ lâu rồi, phần thô cũng đã hoàn thành được một nửa, không bao lâu nữa là có thể xong. Sau đó chính là những việc tỉ mỉ như lắp cửa sổ, chờ thi công nội thất xong là có thể dọn vào ở. Em đoán trước Tết khó mà kịp".
Ngụy Vân Thư suy xét một chút, "Tốc độ không chậm, cái tốn thời gian chính là những việc hoàn thiện sau đó".
Ứng Vọng gật đầu, "Quả thật là vậy, ông chủ Tiền vẫn khá đáng tin".
Ngụy Vân Thư nở nụ cười, "Dù sao cũng là anh đầu tư cho anh ta, nếu ngay cả anh mà anh ta cũng lừa gạt, vậy anh ta cũng không thể làm ăn lâu dài được".
Ứng Vọng cẩn thận suy nghĩ một chút cũng thấy đúng là đạo lý này, cuối cùng nói, "Dù sao đối với chuyện xây nhà em cũng chỉ biết chút ít, nếu anh đã về rồi, vậy sau này chuyện bên đó giao cho anh nhé, em không bận tâm nữa".
Ngụy Vân Thư đồng ý, "Được, ngày mai anh đi tìm ông Tiền nói chuyện một chút".
Ứng Vọng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, đến lúc đặt đũa xuống thì trời bên ngoài đã tối đen, mà khách khứa trong quán cũng không còn bao nhiêu.
Ứng Vọng đi dọn chén đũa, thì nghe Vu Hổ hỏi, "Sếp nhỏ, cậu pha chế nước sốt xong chưa?"
Ứng Vọng vỗ trán một cái, "Tôi đã nói tôi quên mất chuyện gì đó mà".
Vu Hổ dở khóc dở cười.
Hiện tại thời tiết đã hoàn toàn nóng lên, ngay cả lẩu mini cũng chưa chắc đã được khách ưa chuộng, vì vậy việc kinh doanh trong quán kém hơn trước kia một chút. Ứng Vọng nghĩ không thể ngồi chờ đợi, vẫn phải làm thêm một vài món ăn phù hợp với mùa hè. Nghĩ đi nghĩ lại, cậu quyết định làm bún gạo lạnh để bán.
Người địa phương thích ăn bún gạo, lại có cửa hàng mặt tiền chuyên ép bún gạo bán, nên việc thêm món bún gạo lạnh vào quán không mấy phiền phức, chỉ cần pha chế một loại nước sốt thích hợp là được.
Chỉ là, lúc nãy còn chưa pha chế xong nước sốt, Ngụy Vân Thư đã về đến, sau đó cắt ngang công việc của cậu.
Lúc này, Ứng Vọng lại một lần nữa bắt tay vào làm.
Tương ớt đã có sẵn, trước đây khi Ứng Vọng làm mấy món gỏi cũng thích dùng loại tương ớt này để trộn, cực kỳ thơm ngon.
Ngoài ra còn phải pha chế nước cà chua, nếu không chỉ dùng mỗi tương ớt thì mùi vị sẽ không ngon.
Thật ra cái này không khó, trước đó Ứng Vọng đã ghi nhớ cách làm một lần, không bao lâu đã chuẩn bị đủ nguyên liệu.
Bún gạo mua về luộc sơ qua trong nồi nước sôi rồi vớt ra, sau đó thêm ít dưa leo thái sợi, rong biển thái sợi, đậu phộng rang, dầu, muối, tương, giấm với lượng vừa phải, lại thêm nước cà chua và tương ớt đặc chế, cuối cùng thêm một ít rau thơm thái nhỏ. Một bát bún gạo lạnh đã hoàn thành.
Ứng Vọng bắt đầu trộn đều và nêm nếm. Bún gạo sau khi được trộn đều với một loạt gia vị, ăn vào chỉ hơi nồng vị, nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy nóng muốn đổ mồ hôi. Mỗi một sợi bún đều được bọc đầy nước sốt, ăn vào miệng vừa thơm cay lại có chút chua nhẹ, tóm lại là rất ngon.
Ứng Vọng cảm thấy món bún gạo này mình đã làm rất thành công.