Chương 78: Thẳng thắn

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hè qua thu đến, thời tiết dần dần chuyển lạnh.
Việc kinh doanh của Tiệm lẩu Vọng Thư cũng dần dần thay đổi. Món bún gạo lạnh bán chạy suốt mùa hè dần dần không còn được ưa chuộng nữa, trong khi lẩu trước đó lại bắt đầu trở nên hút khách. Chờ đến khi thời tiết đã hoàn toàn lạnh, lẩu lại một lần nữa vượt lên thành món bán chạy nhất trong tiệm.
Tuy doanh thu của lẩu mini và mì trộn tương cũng bị ảnh hưởng, nhưng vẫn khá hơn so với bún gạo lạnh. Nói chung thì hai loại này cũng là thức ăn nóng, ăn vào bụng cũng sẽ không bị lạnh. Nhất là mì trộn tương, trong tiệm luôn kèm theo một chén canh, nếu thấy mì trộn nhanh nguội, có thể đổ canh vào thành mì nước, ăn một bát sẽ thấy ấm áp vô cùng.
Việc kinh doanh vào cuối thu đến mùa đông năm ngoái đã có kinh nghiệm, nên mọi người cũng biết cách ứng phó. Trước tiên chuẩn bị sẵn nguyên liệu cần dùng, dù có chút sai sót ngoài ý muốn nhưng ảnh hưởng không đáng kể.
Giữa làn gió lạnh heo may, căn nhà giao cho Tiền Hữu Vi xây cuối cùng cũng hoàn thành.
Dựa theo bàn bạc ban đầu, là xây năm tầng. Tầng 1 là cửa hàng, tầng 2 đến tầng 5 đều có thiết kế ba phòng ngủ, hai phòng sinh hoạt chung, một bếp và một nhà vệ sinh. Mái nhà không làm phẳng mà dựng thêm một mái che cao, kiểu bán mở. Nếu sau này có thời gian và công sức thì có thể làm một sân thượng bên trên, tắm nắng và hóng gió sẽ rất dễ chịu.
Cửa sổ đã được đội xây dựng của Tiền Hữu Vi lắp đặt xong, điện nước cũng được kéo đầy đủ theo yêu cầu của họ. Còn bên trong nhà thì chỉ mới sơn trắng, đồ đạc khác đều chưa có.
Ngay từ đầu lúc xây nhà, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đã bàn bạc xong. Tuy rằng bây giờ khu này còn khá hẻo lánh, nhưng chỉ vài năm nữa sẽ được quy hoạch và phát triển đến đây, đến lúc đó xung quanh sẽ trở nên rất náo nhiệt. Cộng thêm cửa hàng ở tầng 1, chắc chắn tiếng ồn sẽ khá lớn. Cho nên họ chọn sống ở tầng 3, không quá cao không quá thấp, vị trí vừa đẹp. Nơi này đã là chốn đi về của họ, nếu không có gì bất ngờ, tương lai mấy chục năm nữa họ sẽ sống ở đây. Bởi vậy lúc thi công nội thất nhất định phải trang hoàng thật tỉ mỉ.
Sơn tường, gạch men, sàn nhà,... những thứ này đều phải chọn loại tốt nhất. Còn như đèn, tủ, ghế sofa và các vật dụng khác cũng cần phải chọn lựa kỹ càng. Bao gồm các khu vực như phòng khách, phòng ngủ, phòng bếp, phòng vệ sinh cũng phải nghiên cứu và thiết kế tỉ mỉ. Tốt nhất là trang hoàng một lần thật cẩn thận, chu đáo, tránh sau này khi sử dụng lại thấy có chỗ nào đó chưa ưng ý phải làm lại. Khi đó việc sửa đi sửa lại mới thực sự phiền phức.
Chỉ riêng bản thiết kế thôi mà hai người đã sửa đi sửa lại gần một tuần. Sau đó không biết Ngụy Vân Thư đã nói gì với Tiền Hữu Vi, tóm lại việc thi công nội thất này lại do Tiền Hữu Vi nhận làm.
Sau khi Ứng Vọng biết chuyện, cậu thầm nghĩ, đội xây dựng này còn muốn cạnh tranh với bên trang trí nội thất sao?
Sau khi Ngụy Vân Thư biết suy nghĩ của cậu bèn giải thích: "Ngành bất động sản hiện tại sắp bắt đầu rồi, đến lúc đó ai mà chẳng muốn trang hoàng nhà mới thật tỉ mỉ? Đây chẳng phải là cơ hội làm ăn sao, đầu tư trước sẽ không sai."
Ứng Vọng không thể không thừa nhận, lời này rất có lý.
Nhà cửa bên này đổ rất nhiều tâm sức vào việc thi công nội thất, cộng thêm đây là nhà sau này họ sẽ tự mình vào ở, bởi vậy Ngụy Vân Thư cũng rất để bụng, mỗi ngày đều theo sát, lo liệu mọi chuyện.
Giữa lúc bận rộn như vậy, đã đến tháng Chạp rồi.
Giống như dự đoán trước đây của Ứng Vọng, trước Tết bọn họ chưa thể dọn vào nhà mới.
Thế nhưng, đúng lúc này, Ngụy Vân Thư lại nhắc đến một chuyện với Ứng Vọng: "Năm nay anh định đi thăm dì út của anh."
Lúc ấy Ứng Vọng hơi sửng sốt một chút, sau khi kịp phản ứng lại mới hỏi: "Khi nào vậy?"
Ngụy Vân Thư nói: "Ngày mùng tám tháng Chạp sẽ đi."
Ứng Vọng nói "được", lại hỏi: "Sao đột nhiên lại muốn đi thăm dì ấy vậy?"
"Đã một năm rồi." Ngụy Vân Thư nói, "Anh cũng đã có chút thành tựu, thân thể cũng khỏe mạnh như những người khác, dì có thể yên tâm."
Anh nhớ rõ kiếp trước, anh khập khiễng một chân đến thành phố Vĩnh An, sau đó nhờ một cơ hội tình cờ gặp được dì út. Ánh mắt đau lòng của dì lúc ấy rõ ràng đến vậy. Sau này, dì vẫn luôn tự trách, tự trách bản thân mấy năm nay không tìm được anh, không xuất hiện vào lúc anh cần nhất, khiến anh mang tàn tật suốt đời. Thậm chí về sau anh không kết hôn, không hẹn hò, dì cũng nghi ngờ có phải anh tự ti vì thân thể khiếm khuyết nên không dám tìm đối tượng hay không. Cho dù anh nói không phải dì cũng không tin, cứ mãi hối hận, sau đó bù đắp cho anh gấp bội. Thậm chí vì đối xử với anh quá tốt mà khiến con cái của dì không vui, dẫn đến quan hệ giữa anh và bọn họ cũng hờ hững, giữa mẹ con họ cũng có chút ngăn cách. Nhưng đến khi dì muốn bù đắp thì đã muộn, con cái của dì đã trưởng thành và không còn cần mẹ nữa.
Dượng út cũng là người tốt. Kiếp trước anh nhận của họ quá nhiều ơn huệ, anh cũng hiểu rõ nỗi tiếc nuối trong lòng họ. Nên kiếp này anh muốn xuất hiện một cách đàng hoàng trước mặt dì, để dì biết anh sống rất tốt, để dì vừa thấy mặt đã rất yên tâm về anh, và trên phương diện hành xử sẽ không thiên vị, như vậy quan hệ giữa dì và con cái cũng sẽ không đi đến bước đường như kiếp trước chăng?
Những chuyện này, trước đây Ngụy Vân Thư chưa từng nói với Ứng Vọng, nhưng bây giờ đã đến lúc phải đi thăm, nhất định phải nói ra một ít.
Thế là, Ứng Vọng cũng đã biết, dì của anh tên là Vân Đóa, hiện là giảng viên tại Đại học Sư phạm Vĩnh An. Dượng anh tên là Hàn Siêu Việt, là một bác sĩ. Hai vợ chồng đều là những người đàng hoàng, có danh tiếng. Ngay cả làn sóng sa thải sau này cũng không ảnh hưởng đến họ, rất được mọi người tôn kính.
Vợ chồng họ có ba đứa con. Con đầu là con trai, năm nay học lớp 8, tên là Hàn Minh Lỗi; con thứ hai cũng là con trai, tên là Hàn Minh Phong, năm nay học lớp 5; con út là bé gái, tên Hàn Minh Ngọc, đang học lớp 3.
Ngụy Vân Thư nói: "Thật ra kiếp trước anh cũng từng đỗ đại học thông qua kỳ tuyển sinh dành cho người lớn, trong quá trình đó, gia đình dì đã giúp đỡ anh không ít. Họ đối với anh thực sự không tệ. Ngay cả những thứ của nhà họ Vân được trả lại kia, dì cũng cho anh phần lớn, anh không lấy cũng không được. Dù sau đó anh đã trả lại cho họ gấp bội, nhưng tấm lòng yêu thương anh của dì thì anh vĩnh viễn ghi nhớ."
Ứng Vọng thật tâm thật ý nói: "Dì anh là người tốt, dì ấy thật lòng yêu thương anh."
"Đúng vậy." Ngụy Vân Thư nói, "Còn có dượng của anh. Năm đó dượng cũng là thanh niên trí thức bị đưa xuống nông thôn, sau đó phấn đấu trở về. Cho nên sau khi thấy anh bị tật ở chân vẫn luôn cổ vũ anh. Nếu không phải dượng cho phép, dì anh cũng không thể giúp anh như vậy."
Ứng Vọng nói: "Em hiểu."
Giữa vợ chồng, trừ một số gia đình, rất khó có chuyện để một người độc đoán chuyên quyền mọi việc. Nên dù nhà họ Vân lúc ấy đã được minh oan, đồ đạc cũng đã được trả lại, nhưng cũng đừng quên rằng trước đó nhà họ Vân chỉ còn lại một mình Vân Đóa. Những thứ kia đương nhiên đều thuộc về dì ấy, mà dì ấy đã kết hôn, về một mức độ nào đó thì những thứ này cũng thuộc về nhà họ Hàn. Nếu nhà họ Hàn cùng với Hàn Siêu Việt là loại người lòng dạ đen tối, ra tay độc ác, thì Vân Đóa cũng không thể thuận lợi đưa cho Vân Thư phần lớn đồ vật, thậm chí cuối cùng còn có thể ầm ĩ đến mức ly hôn.
Nhưng sự thật không phải. Ngụy Vân Thư nói, tình cảm vợ chồng họ vẫn luôn rất tốt.
Bởi vậy có thể thấy, dượng của anh, Hàn Siêu Việt, cũng là một người khoan dung, hiểu lý lẽ.
Nói xong một số chuyện của kiếp trước, Ứng Vọng bèn hỏi: "Đi thăm dì, anh định mang những gì qua?"
"Chuẩn bị mấy thứ thuốc lá, rượu, trà, đường này nọ, còn có vài món quà cho mấy đứa em họ." Hiển nhiên Ngụy Vân Thư đã tính toán xong, "Lần đầu đến nhà, lại là đi nhận thân, những thứ này cũng tạm ổn rồi."
Ứng Vọng lại hỏi: "Vậy nếu họ hỏi về chuyện của hai chúng ta thì sao, anh định trả lời thế nào?"
"Họ nhất định sẽ hỏi." Ngụy Vân Thư nói, "Trừ chuyện sống lại ra, còn lại thì không có gì không thể nói."
Ứng Vọng nghĩ đến một chuyện: "Còn em thì sao?"
Ngụy Vân Thư: "Không giấu giếm."
Đột nhiên Ứng Vọng trở nên căng thẳng: "Hả?"
Ngụy Vân Thư nghiêm túc nhìn cậu, nói: "Ứng Vọng, quan hệ của chúng ta cả đời cũng sẽ không thay đổi, mà chúng ta cũng không thể vĩnh viễn giấu giếm họ. Lâu dần, chúng ta lại không lấy vợ kết hôn, cuối cùng họ cũng sẽ nhận ra điều bất thường. Cho nên, chúng ta không chủ động nói, nhưng nếu bị phát hiện thì anh cũng sẽ không phủ nhận."
Nghe vậy, trong nháy mắt Ứng Vọng như uống được một viên thuốc an thần, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì bắt đầu lo lắng: "Họ có thể chấp nhận không?"
Ngụy Vân Thư nói: "Có thể chấp nhận hay không thì cũng vậy thôi, không có khả năng anh và em chia tay."
"Được rồi." Ứng Vọng cũng không phải kiểu người sợ phiền phức. Nếu bản thân Ngụy Vân Thư đã không sợ, vậy cậu còn sợ gì nữa. "Em và anh sẽ cùng nhau đối mặt."
Ngụy Vân Thư nắm lấy tay cậu: "Anh biết."
Anh biết một khi nhận thân với nhà dì út thì sẽ không tránh được việc bị giục cưới, dù sao anh cũng đã sắp hai mươi. Ở cái tuổi này vào thời điểm hiện tại, cũng xem như không còn nhỏ. Đây cũng là một nguyên nhân khiến anh muốn nhận thân với nhà dì út muộn một chút, anh hy vọng quan hệ với Ứng Vọng ổn định hơn một chút rồi mới tính đến chuyện gia đình.
Sau khi thương lượng xong chuyện quan trọng này, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư bắt đầu chuẩn bị. Ngụy Vân Thư chủ yếu chuẩn bị đồ vật. Mấy thứ đường, rượu, trà, thuốc lá này thì trên thị trường có bán, nhưng muốn mua được loại tốt thì phải cần chút quan hệ. May mà ngày thường anh kinh doanh khá tốt, quen biết không ít người, cộng thêm đã có ý tưởng từ lâu nên đã dặn dò trước, hiện tại lấy được cũng không khó. Ứng Vọng cần làm chính là chuẩn bị tâm lý. Tuy lần đầu Ngụy Vân Thư sẽ đi một mình, nhưng tiệm lẩu của họ mở gần Đại học Sư phạm, Ứng Vọng không tin Vân Đóa chưa từng nghe qua Tiệm lẩu Vọng Thư.
Đúng rồi, tiệm lẩu!
"Trước đây dì út của anh đã từng đến tiệm lẩu của chúng ta ăn lẩu chưa?"
Ngụy Vân Thư thành thật đáp: "Anh gặp một lần rồi, dì út đi cùng mấy giảng viên trong trường họ."
Ứng Vọng trừng lớn mắt: "Anh cứ nhìn như vậy thôi ư?"
Ngụy Vân Thư nói: "Lúc đó anh tìm lý do tặng họ một đĩa salad."
Vẻ mặt Ứng Vọng khó đoán: "Anh không nói với em."
Ngụy Vân Thư thoáng nghiêm mặt, lập tức giải thích: "Lúc đó anh cảm thấy chưa phải thời điểm nhận nhau, hơn nữa khoảng thời gian đó em lại rất bận rộn, anh cũng không muốn dùng những chuyện này làm phiền em, cho nên đã không nói."
Ứng Vọng nhìn anh không nói lời nào.
Tức giận ư? Có một chút, nhưng cũng không đến mức giận lắm. Nói cho cùng thì đây là việc riêng của Ngụy Vân Thư, cũng không quá liên quan đến cậu, quả thật cậu cũng không có gì để tức giận.
"Anh cũng giấu giỏi thật đấy." Ứng Vọng nói thầm một câu, lại hỏi, "Vậy sau đó thế nào? Dì út của anh không cùng dượng và mấy đứa em họ của anh đến ăn lẩu sao?"
Ngụy Vân Thư suy đoán nói: "Có thể là đã từng đến rồi, nhưng có lẽ trùng hợp anh không có ở đó, nên anh chưa gặp được."
Từ sau khi Tiệm lẩu Vọng Thư đi vào quỹ đạo, Ngụy Vân Thư cũng không thường xuyên có mặt ở tiệm. Có không ít thời gian đều ở bên ngoài, hơn nữa đôi khi anh còn phải đến nông trường, trại chăn nuôi và các nơi khác để kiểm tra, thời gian ở trong tiệm lại càng không nhiều lắm. Không gặp được, vậy cũng rất bình thường.
Chuyện này Ứng Vọng cũng không có hứng thú truy cứu, bởi vì thực sự không cần thiết. Có điều, một buổi tối nọ, sau khi hai người "vận động" xong, Ứng Vọng cảm thấy tiêu hao quá độ, đói bụng. Thế là, hai người đứng dậy dọn dẹp một chút rồi đi làm đồ ăn. Hơn phân nửa bát mì trộn tương xuống bụng, tinh thần dồi dào hơn, não bộ cũng đột nhiên sáng suốt hơn trước đây, cho nên Ứng Vọng bỗng nghĩ đến một chuyện...
"Không phải anh nói kiếp trước anh nhặt rác sao?"