Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 83: Đón giao thừa
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến nhà, nhân viên trong tiệm đã tan làm về hết, nhưng đại sảnh vẫn đèn đóm sáng trưng, Ứng Vọng đang ngồi bên trong.
Nhìn anh tiến vào, Ứng Vọng lập tức đứng dậy chạy qua đón, hỏi ngay, "Thế nào?".
Ánh mắt mong chờ ấy của cậu, Ngụy Vân Thư nhìn thật sự mềm lòng, không nhịn được véo nhẹ tay cậu, "Không có gì bất trắc đâu, có anh ở đây mà".
Ứng Vọng không tin nổi, "Thật chứ?".
Ngụy Vân Thư cười nói, "Dì ấy đồng ý rồi".
Hai mắt Ứng Vọng mở to, "Thật sao?".
"Đương nhiên". Ngụy Vân Thư dùng tay còn lại đóng cửa tiệm, rồi dắt cậu vào phòng khách, "Anh tuyệt đối không dùng chuyện này để lừa em đâu".
Chuyện lo lắng bấy lâu đột nhiên được giải quyết, lại còn được công nhận, cả người Ứng Vọng có cảm giác không chân thật, cứ ngơ ngẩn mặc cho Ngụy Vân Thư tắt đèn rồi dắt cậu đi vào bên trong.
Ngụy Vân Thư nhìn cậu cả buổi vẫn chưa hoàn hồn, lại véo nhẹ mũi cậu, đến mức cậu vì bị véo mà phải há miệng hỏi, "Làm gì thế?".
Ngụy Vân Thư buông tay ra, "Coi như hoàn hồn rồi".
Ứng Vọng hỏi, "Anh thuyết phục dì ấy thế nào?".
Ngụy Vân Thư bèn kể lại đơn giản, khiến Ứng Vọng nghe xong choáng váng, "Chỉ vậy thôi sao?".
Ngụy Vân Thư hỏi lại, "Nếu không thì sao?".
Ứng Vọng cảm thán, "Chứng tỏ dì út rất thương anh, thấy anh kiên trì, dì cũng không đành lòng từ chối".
Ngụy Vân Thư không phải không biết hiện tại Vân Đóa không có bao nhiêu tự tin khi đối mặt với mình, nhưng dì đối tốt với mình thì không thể nghi ngờ, "Anh biết mà".
Tiếp tục trò chuyện, anh kể cho Ứng Vọng nghe chuyện Vân Đóa muốn cho anh một phần bất động sản của nhà họ Vân, Ứng Vọng chỉ có thể lần nữa cảm thán Vân Đóa đối xử với Ngụy Vân Thư quá tốt.
"... Ban đầu anh không muốn nhận, nhưng dì út kiên trì trao cho anh, nói đây là phần tài sản thuộc về mẹ anh, nhất định phải để anh thừa kế. Dì đã nói đến mức này, anh đành nhận vậy. Anh nghĩ thời gian tới kinh tế trong nước sẽ phát triển cực nhanh, cơ hội làm ăn khắp nơi, anh muốn dùng số tiền này làm vốn liếng đầu tư vào một số ngành nghề, góp phần xây dựng đất nước, như vậy cũng không uổng công chúng ta sống lại một lần nữa. Chờ đến khi anh già không đi nổi nữa, sẽ xem xét đời sau của ba anh em Minh Lỗi thế nào, rồi để lại một vài thứ cho bọn nó, cũng coi như là đáp lại tấm lòng của nhà dì đối với anh." Ngụy Vân Thư nói cặn kẽ tính toán của mình.
Ứng Vọng rất tán thành, "Như vậy cũng tốt, đối với người của thời đại này mà nói, điều được ngưỡng mộ nhất chính là công việc ổn định. Tiếp tục phát triển thêm vài chục năm nữa, dù thế nào đi nữa, người trong biên chế vẫn đảm bảo thu nhập, có điều muốn giàu sang phú quý thì không thể. Lúc đó anh cho bọn họ một ít cổ phần công ty, xí nghiệp phát triển tốt hoặc bất động sản, cũng đủ để bọn họ sống thoải mái."
Ngụy Vân Thư mỉm cười, "Anh cũng nghĩ như vậy".
Gánh nặng trong lòng được trút bỏ, hai người nhìn nhau mỉm cười.
Rất nhanh, đã là cuối năm.
Tối ba mươi Tết, Ứng Vọng vẫn như cũ làm một bàn tiệc thịnh soạn, với khâu nhục cải muối, thịt viên tứ hỉ, cá kho, đậu hủ sốt gạch cua, sườn hầm khoai từ cùng các món thịt hun khói hấp, mang ý nghĩa mọi chuyện suôn sẻ.
Nhiều đồ ăn như vậy, phần lượng không ít, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư ăn no căng bụng vẫn chưa hết đồ ăn.
Đương nhiên, vấn đề không lớn. Ăn Tết mà, chính là phải "hằng năm có dư" (dư dả).
Ăn cơm xong, hai người ngồi sưởi ấm bên bếp lửa đón giao thừa, bên cạnh còn đặt hạt dưa, đậu phộng, nhãn, quýt, v.v., vừa trò chuyện vừa nhâm nhi, rất tiện tay. Đặc biệt là hạt dưa, lúc không thấy thì không nghĩ đến, nhưng khi nhìn thấy thì khó mà kiềm lòng, cứ bắt đầu cắn là sẽ nghiện ngay.
Không bao lâu, Ứng Vọng đã cắn được một đống vỏ hạt dưa chất chồng.
Ngụy Vân Thư không nhịn được nhắc nhở một câu, "Ăn ít thôi, lát nữa sẽ nóng trong người".
Ứng Vọng cũng cảm thấy bản thân ăn hơi nhiều, đặt nắm hạt dưa đang cầm xuống, "Hạt dưa đúng là thứ không thấy thì không nghĩ đến, nhưng em sẽ không ăn thêm đâu."
Ngụy Vân Thư đưa cho cậu quả nhãn, "Ăn cái này đi".
Ứng Vọng lập tức nói, "Thứ này ăn nhiều cũng nóng trong người mà".
"Ăn một chút thì không sao". Ngụy Vân Thư nói, "Anh chỉ sợ em cắn hạt dưa đến rộp cả đầu lưỡi, đến lúc đó lại thấy khó chịu".
Ứng Vọng lột hai quả nhãn, số còn lại thì bỏ vào khay trái cây, "Thôi, em không ăn nữa, anh cất ra xa một chút đi, không nhìn thấy thì sẽ không thèm".
Ngụy Vân Thư nhìn cậu mà phì cười, "Được, không ăn nữa".
Anh đứng dậy lấy khay trái cây đi ra xa, thuận tiện cầm ấm trà lại, "Uống nước này".
Ứng Vọng từ chối, "Tạm thời em cũng không muốn uống lắm, em thấy mình ăn nhiều, bụng hơi căng".
Ngụy Vân Thư lập tức cười trêu cậu, "Sao lại giống trẻ con vậy chứ".
"Ăn vặt đến mức này đấy". Ứng Vọng quả thật cảm thấy ngồi khó chịu, bèn đứng dậy đi lại trong phòng, muốn tiêu hóa bớt đồ ăn vặt trong bụng.
Đèn điện treo ở giữa phòng, bóng của Ứng Vọng lúc ngắn lúc dài đổ xuống sàn, vài lần như thế, Ngụy Vân Thư đã bị cái bóng người kia làm cho hoa mắt.
"Đừng đi đi lại lại nữa". Ngụy Vân Thư lên tiếng.
Ứng Vọng khó hiểu quay đầu lại, "Sao vậy anh?".
Ngụy Vân Thư vẫy tay.
Ứng Vọng không rõ nguyên do đi tới, sau đó bị Ngụy Vân Thư kéo phắt vào lòng.
Cậu giật mình chưa kịp bình tĩnh lại, "Tự nhiên anh kéo một cái, sợ em không đủ giật mình à".
Ngụy Vân Thư nhìn vào đôi mắt cậu, "Vậy là dọa em rồi sao?".
Ứng Vọng lườm anh, "Anh nói xem?".
Ngụy Vân Thư vươn tay vuốt mấy cái trên đầu cậu, "Vuốt tóc này, không sợ nữa nhé".
Ứng Vọng "phụt" một tiếng bật cười.
Ngụy Vân Thư nhìn cậu cười, cúi đầu hôn cậu.
Ứng Vọng thuận theo ngẩng đầu, tay bám lấy vai anh.
...
Hai người trải qua một đêm giao thừa nồng nhiệt, vui vẻ, sáng hôm sau ngủ thẳng đến hơn mười giờ mới dậy.
Bữa sáng thì khỏi nói, trực tiếp nấu cơm trưa luôn.
Sau một trận vận động khá tốn sức, đồ ăn thừa tối qua đã được hâm lại ăn hết, bởi vậy những gì còn lại trong bếp lúc này đều là các nguyên liệu đã sơ chế sẵn.
Ứng Vọng ngó qua vài lượt, rồi làm ra sáu món ăn, theo thứ tự là khâu nhục cải muối, thịt sợi sốt ngư hương, đùi gà xào lửa lớn, đậu hủ Văn Tư, rau trộn nấm mèo và tàu hủ ky cùng với các món thịt hun khói hấp.
Các món thịt hun khói hấp giống như tối hôm qua, bên trong là bốn loại thịt như thịt muối, lạp xưởng, gà muối và vịt muối được cắt lát rồi gộp chung một đĩa, số lượng không nhiều lắm, nhưng Ứng Vọng đã đặc biệt bày biện trên đĩa, thoạt nhìn rất tinh xảo.
Sức ăn của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đều lớn, nhưng mấy món này hai người vẫn không ăn hết, số còn lại định tạm thời để đó, lát nữa sẽ giải quyết.
Mùng một đầu năm chính là phải đi thăm hỏi khắp nơi. Ở nông thôn có thể sẽ chờ đám trẻ trong thôn đến nhà chúc Tết, nhưng thành phố thì khác, trẻ con trong nhà nếu muốn đi cũng chỉ đến những nhà quen biết, gia đình không thân thì không dám bước vào.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư biết bọn họ ở đây không có họ hàng nào, vả lại trước đó đã hẹn Tết sẽ qua nhà họ Hàn chúc Tết, bởi vậy hai người ăn cơm xong thì cùng nhau ra ngoài.
Nghe nói năm nay ở quảng trường trung tâm có biểu diễn ảo thuật, vậy là có dịp đi xem cho vui!
Đến khi tới quảng trường trung tâm, nơi đó đã là dòng người chen chúc xô đẩy, sau đó nghe thấy mọi người nói chuyện phiếm, hóa ra đều là nghe nói bên này có biểu diễn ảo thuật nên đến xem cho vui.
Hơn nữa không chỉ có biểu diễn ảo thuật, xung quanh còn có người bày đĩa CD ra bán, nhân cơ hội bán đủ thứ đồ ăn vặt như khoai lang nướng, đậu phộng rang, hạt dưa rang, bánh mè viên, lừa lăn cát. Ngoài ra còn có cho thuê sách truyện, bán đồ chơi nhỏ, các loại quầy hàng quà vặt, tóm lại là cực kỳ sôi nổi.
Ứng Vọng vừa thấy cảnh tượng này đã tấm tắc khen, "Thế này náo nhiệt quá, chẳng khác gì một địa điểm du lịch".
Ngụy Vân Thư nói, "Bình thường thôi, ăn Tết mà, phải có không khí Tết chứ."
Ứng Vọng cũng rất vui vẻ, cậu kích động nắm lấy tay Ngụy Vân Thư, phấn khích hòa mình vào dòng người, "Đi thôi, chúng ta đi xem biểu diễn ảo thuật!".