Chương 82: Kiên Trì

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chạng vạng, Ngụy Vân Thư mang theo vịt quay mới ra lò đến nhà họ Hàn.
Dượng Hàn Siêu Việt là bác sĩ, giờ này vẫn chưa tan làm, nhưng Vân Đóa và ba đứa em họ đều có mặt.
Mở cửa thấy Ngụy Vân Thư, Vân Đóa sửng sốt, sau đó mới mời anh vào nhà.
Ngụy Vân Thư đặt món đồ trên tay lên bàn, "Hôm nay bọn con làm lạp xưởng và vịt quay, món này vừa mới ra lò, vẫn còn nóng, mang đến cho mấy đứa Minh Lỗi nếm thử."
Ba anh em Hàn Minh Lỗi nhìn thấy Ngụy Vân Thư thì chào anh, cô bé Hàn Minh Ngọc nhỏ nhất lập tức nói, "Anh họ, vịt quay là anh tự làm hả?".
Ngụy Vân Thư trả lời, "Là anh và anh Ứng Vọng của em cùng nhau làm."
Nụ cười trên mặt Vân Đóa chợt tắt.
Hàn Minh Ngọc ồ lên một tiếng, "Nghe nói tài nấu nướng của anh Ứng Vọng cực kì tốt, nấu lẩu rất ngon!".
Ngụy Vân Thư cũng khen theo, "Đúng vậy, tài nấu nướng của em ấy tốt, lần sau em đến nhà để em ấy làm đồ ăn ngon cho em."
Hàn Minh Phong hỏi theo, "Anh họ, còn em thì sao?".
"Em cũng vậy". Ngụy Vân Thư nhìn ba đứa nhỏ phấn khích trước mắt vẫn chưa trở nên thờ ơ như kiếp trước, cười nói, "Cả ba đứa đều vậy, chỉ cần đến nhà, chắc chắn sẽ có món ngon cho mấy đứa."
Hàn Minh Ngọc vui vẻ nhảy nhót, "Cảm ơn anh họ!".
Anh em họ nói chuyện vô cùng vui vẻ, trong câu chuyện không rời khỏi Ứng Vọng. Nhất là nhìn ánh mắt dịu dàng mỗi khi Ngụy Vân Thư nhắc đến Ứng Vọng kia, trong lòng Vân Đóa lập tức cảm thấy hụt hẫng, sau đó đi vào phòng bếp bận rộn.
Ngụy Vân Thư trò chuyện trong chốc lát với mấy đứa Hàn Minh Lỗi, sau đó mới đến phòng bếp, "Dì út, con có thể giúp đỡ gì không?".
Vân Đóa nhìn anh một lượt, sau đó đưa mấy củ khoai tây cho anh, "Vậy con giúp dì gọt vỏ đi."
Ngụy Vân Thư nhận lấy, "Vâng."
Ngụy Vân Thư là người tháo vát, sau khi người nhà họ Đoàn qua đời, anh tự mình nấu ăn, thậm chí còn từng ra ruộng làm nông, chỉ nhìn đôi tay là biết anh không phải kiểu người sống trong nhung lụa, trên đó thậm chí còn có vết thương.
Vân Đóa liếc nhìn mấy lần, hít sâu một hơi, hỏi, "Đồ ăn Tết đã chuẩn bị xong chưa?".
Ngụy Vân Thư đáp ngay, "Trước đó lúc mua nguyên liệu nấu ăn ở tiệm, bọn con đã bảo nông trại mang đến một số loại rau củ có thể bảo quản lâu, cải thảo, cà rốt, khoai tây, khoai lang, bí đỏ, bí đao, đủ cả; các sản phẩm từ đậu thì hai ngày nữa sẽ mua thêm một ít; những thứ như than thì lúc nào cũng có sẵn, dùng đến đầu xuân cũng không thành vấn đề; thịt cũng chuẩn bị không ít, hôm nay bọn con làm lạp xưởng, sáng mai định làm một ít gà vịt hun khói và thịt muối rồi treo gác; cá sống đang được nuôi trong chum, em ấy nói lúc nào muốn ăn thì mới làm, như vậy mới tươi ngon...".
Vân Đóa nghe Ngụy Vân Thư nói chuyện gì cũng nhắc đến Ứng Vọng, trong lòng đã hiểu rõ mục đích hôm nay Ngụy Vân Thư đến đây.
Nghe một lúc, dì mới nói, "Vậy thằng bé đó cũng giỏi thật đấy."
"Đúng vậy". Khóe mắt và đuôi lông mày Ngụy Vân Thư đều ánh lên vẻ dịu dàng, "Nếu không phải em ấy giỏi giang, sau khi bọn con rời khỏi nơi đó chắc cũng không thể ổn định nhanh như vậy."
Vân Đóa bèn hỏi, "Vân Thư, con có nghĩ đến việc tiếp tục đi học hay không?".
Ngụy Vân Thư không nghĩ tới Vân Đóa sẽ đột nhiên chuyển sang đề tài này, ngớ người một lúc mới trả lời, "Tạm thời không muốn."
Vân Đóa còn cho rằng là anh lo lắng có khó khăn, nên lập tức giải thích, "Vân Thư, tuy rằng nhà họ Vân chúng ta sa sút, nhưng các mối quan hệ trước kia vẫn còn, hơn nữa mấy năm nay đi làm dì cũng quen biết không ít người, con yên tâm, chỉ cần con muốn đi học, vậy dì nhất định sẽ tìm cách để con được đi học, thêm vào kiến thức cơ bản mà mẹ con đã dạy trước đây, chắc chắn con có thể thi đậu đại học. Chờ tốt nghiệp ra, dì và dượng của con lại dùng chút sức lực, công việc của con nhất định không thành vấn đề."
Tâm trạng Ngụy Vân Thư phức tạp.
Một mặt, anh rất biết ơn Vân Đóa vì đã lo nghĩ cho anh những điều này, trên thực tế, kiếp trước dì cũng đã giúp anh như vậy, đưa anh vào đại học, mở đường cho công việc.
Mặt khác, anh biết Vân Đóa vẫn không thể nào ủng hộ chuyện của anh và Ứng Vọng, quả nhiên, anh vừa mới nói một câu "sau khi bọn họ rời khỏi thôn Tiểu Thụ là dựa vào Ứng Vọng mà ổn định", dì đã hỏi anh chuyện đi học và công việc, muốn ủng hộ anh tạo dựng sự nghiệp riêng.
Hai loại cảm xúc phức tạp đan chéo vào nhau, Ngụy Vân Thư thở dài trong lòng.
"Dì út, hiện tại con khá tốt, tạm thời không suy xét đến chuyện đi học". Cuối cùng, Ngụy Vân Thư nói.
"Bây giờ con không suy xét thì khi nào mới suy xét?". Vân Đóa lại hỏi, "Hay là con muốn cả đời dựa dẫm vào Ứng Vọng mà sống?".
Ngụy Vân Thư nhíu mày.
"Được, dì thừa nhận, dì không thể hiểu được mối quan hệ của con và Ứng Vọng, dì cũng hi vọng con có thể tìm một cô gái kết hôn sinh con, đó là mong muốn riêng của dì". Vân Đóa rất nghiêm túc, "Nhưng chúng ta tạm thời không nói đến mối quan hệ của hai đứa, con là một cá nhân độc lập, dù sao con và nó cũng là hai người riêng biệt, lẽ nào con cam tâm làm người phụ tá cho nó cả đời như vậy sao? Chờ thời gian lâu rồi, con nhìn nó thành công rực rỡ, danh tiếng lẫy lừng, chẳng lẽ trong lòng con sẽ không cảm thấy mất mát, không hối hận sao?".
Ngụy Vân Thư biết Vân Đóa đang nói gì, nét mặt dịu đi đôi chút, "Dì út, trước đây con quên nói với dì, tiệm lẩu là con và em ấy cùng nhau kinh doanh, bọn con chia năm năm."
Vân Đóa ngơ ngác, "Không phải một mình nó?".
"Không phải". Ngụy Vân Thư giải thích, "Trước đây em ấy còn muốn để con chiếm phần lớn, nhưng con cảm thấy tay nghề là của em ấy, công thức là của em ấy, theo lý thì em ấy phải giữ phần lớn mới đúng, chứ không phải con. Cho nên em ấy nhất quyết muốn bọn con chia năm năm, cuối cùng đành quyết định như vậy."
Quả thật Vân Đóa không nghĩ tới một trường hợp như vậy.
Tiếp theo, Ngụy Vân Thư lại nói, "Sau đó con lại lấy tiền hoa hồng được chia từ tiệm lẩu đi đầu tư vào một số nhóm khởi nghiệp, hiện tại đã có lợi nhuận."
Được, lần này đến lượt Vân Đóa có vẻ mặt phức tạp.
Dì không nghĩ tới, người cháu ngoại mà dì lo lắng lại sớm đã có thu nhập riêng, mà trong tay còn có không ít khoản đầu tư! Với độ nổi tiếng của Tiệm lẩu Vọng Thư kia, dì tin chắc là có lợi nhuận.
Cuối cùng, Vân Đóa chỉ có thể nói, "Con kiếm được tiền đương nhiên đó là chuyện tốt, không sợ sau này không có cái ăn. Chỉ là đi học đọc sách cũng không nhất định có quan hệ với việc có tiền hay không, nhân lúc còn trẻ, đọc thêm sách cũng không có gì là không tốt."
"Con biết". Ngụy Vân Thư cũng rất tán thành những lời này, chỉ có kiến thức học được mới là của mình, "Chẳng qua là bây giờ con tạm thời không suy xét đến, sau này có thể sẽ thi đại học thử xem."
Kiếp trước anh đã từng học đại học, cho nên hiện tại cũng không có chấp niệm gì về đại học, nhưng nếu sau này Ứng Vọng muốn đi học, anh có thể cùng thi với cậu.
Vân Đóa như nhận được lời hứa, cuối cùng trên mặt cũng nở nụ cười.
Hai người vừa nói chuyện vừa nấu cơm, tranh thủ nấu xong trước khi trời tối, lúc này dượng Hàn Siêu Việt vẫn chưa trở về.
Vân Đóa nói, "Hôm nay dượng con trực ban, sẽ về muộn, chúng ta ăn trước đi."
Cho dù Ngụy Vân Thư không ăn thì mấy đứa Hàn Minh Lỗi cũng đã đói bụng, bởi vậy anh không nói thêm gì, chờ Vân Đóa để phần cơm cho Hàn Siêu Việt xong thì ngồi xuống cùng nhau ăn.
Trước đó vịt quay được đặt trong bếp, hơi nóng từ bếp lò tỏa ra khiến nó vẫn còn ấm, dùng để ăn cũng không cảm thấy nguội lạnh.
Màu sắc vịt quay vàng óng, mùi thơm nức mũi.
Hàn Minh Ngọc là một cô nhóc thích ăn, vừa lên bàn đã không thể chờ đợi được, gắp một miếng thịt, cắn một miếng phấn khích đến mức cười tít mắt, "Ăn ngon lắm luôn!".
Ngụy Vân Thư nghe xong vui vẻ, "Thích thì ăn nhiều một chút."
Hàn Minh Ngọc dứt khoát gật đầu nhỏ.
Hàn Minh Lỗi và Hàn Minh Phong đương nhiên cũng sẽ không bỏ qua món ngon vịt quay này, bọn nhóc tự mình biết, người anh Ứng Vọng mà bọn nhóc chưa từng gặp kia tay nghề rất tốt, lẩu trước đây ăn là do anh ấy làm, cực kỳ ngon, rất nhiều bạn học của bọn nhóc cũng đều rất thích!
Hàn Minh Phong gặm hết miếng vịt quay này đến miếng vịt quay khác, ngay cả một chút thịt vịt cũng không nỡ lãng phí, cuối cùng xoa bụng, nằm ườn ra ghế, "Tay nghề của anh Ứng Vọng quá tốt, vịt quay này ăn ngon quá."
Ngụy Vân Thư mỉm cười, "Mấy đứa thích là được."
Hàn Minh Phong thỏa mãn nói, "Đương nhiên thích."
Ăn cơm xong, Vân Đóa sai mấy đứa nhỏ đi rửa chén, bản thân thì bưng một ít đậu phộng và trái cây đặt lên bàn, sau đó nói chuyện với Ngụy Vân Thư.
Thật ra đề tài có thể nói cũng không gì khác ngoài những chuyện đó, nhưng bởi vì Vân Đóa coi trọng và thương Ngụy Vân Thư, nên dì thực sự quan tâm anh từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, chuyện gì cũng phải hỏi, sợ anh không nghĩ tới.
Bên ngoài trời đã tối hẳn, dượng Hàn Siêu Việt cũng vừa tan làm về đến nhà, ông vừa về, Vân Đóa đã lo làm cơm cho ông, mà Ngụy Vân Thư lại ngồi cùng hơn một giờ, lúc này anh mới đứng dậy chào tạm biệt.
Vân Đóa đứng lên, "Dì tiễn con."
Ngụy Vân Thư không từ chối, "Vâng."
Ngõ hẻm có đèn của các hộ gia đình có thể chiếu sáng con đường, nhưng vì an toàn Vân Đóa vẫn cầm theo đèn pin.
Gió lạnh cuối tháng Chạp thổi vào người buốt da thịt, một tay Ngụy Vân Thư đút trong túi, một tay khác nhận lấy đèn pin từ trong tay Vân Đóa, để dì Vân Đóa có thể giữ ấm tay.
Hành vi chu đáo, ân cần như vậy, khiến trong lòng Vân Đóa rất xúc động, một chàng trai tốt như thế, muốn tìm một cô gái nào mà chẳng tìm được.
Còn đang suy nghĩ, Ngụy Vân Thư đột nhiên mở miệng, "Dì út, nếu dì không chấp nhận chuyện con và Ứng Vọng ở bên nhau, vậy Tết này con sẽ không dẫn em ấy đến chúc Tết."
Lời này giống như một gáo nước lạnh, dội Vân Đóa lạnh buốt tim gan, "Con có ý gì, chẳng lẽ không nhận người dì út này nữa sao?".
"Không có". Ngụy Vân Thư nói, "Dì mãi mãi là dì út của con, con cũng mãi mãi là cháu của dì. Chỉ là nếu dì không thể chấp nhận em ấy, thì chắc cũng không muốn nhìn thấy em ấy vào dịp Tết, nếu đã như thế, vậy con cũng không dẫn em ấy đến chúc Tết, tự con đến là được, tránh để mọi người phải khó xử."
Vân Đóa cười khẩy, "Xem như dì nhìn rõ, hôm nay con chính là đến làm thuyết khách."
"Con chỉ muốn tranh thủ một chút". Ngụy Vân Thư không hề né tránh mục đích của mình, "Đây là chuyện của em ấy, nhưng cũng là chuyện của con, con cũng là một nhân vật chính trong đó, những chuyện này theo lý thì con phải là người tìm cách giải quyết."
Vân Đóa dừng bước, hỏi, "Vậy nếu dì vẫn không thể chấp nhận thì sao?".
"Vậy thì tôn trọng lẫn nhau đi". Ngụy Vân Thư nói rất nghiêm túc, "Dì út, dì và em ấy đều là người rất quan trọng với con, con không muốn mất đi bất cứ ai trong hai người. Nếu không thể hiểu và chấp nhận được, vậy thì hãy giữ khoảng cách một chút, để đôi bên không cảm thấy khó chịu trong lòng."
Lòng ngực Vân Đóa phập phồng không ngừng, bình tĩnh nhìn Ngụy Vân Thư.
Ngụy Vân Thư cũng không né tránh, đường hoàng để dì nhìn.
Vân Đóa nghiến răng nói, "Dì thật sự muốn đánh con một trận."
Ngụy Vân Thư cười nhẹ, "Nếu dì có thể nguôi giận, vậy đánh con hai trận con cũng không oán hận nửa lời."
Vân Đóa tức giận trừng anh, tiếp tục bước về phía trước.
Ngụy Vân Thư cầm đèn pin đuổi theo.
Ra khỏi ngõ hẻm, ra đến con đường bên ngoài, lúc này rất nhiều chủ quán cũng đã đóng cửa, không còn náo nhiệt nữa.
Vân Đóa dừng bước, "Dì tiễn con đến đây thôi."
Ngụy Vân Thư nói, "Được, dì về rồi con lại đi."
Vân Đóa đứng không nhúc nhích.
Ngụy Vân Thư kiên nhẫn chờ.
Vân Đóa nhìn những ánh đèn lập lòe kia, đột nhiên nói, "Trên phố này có mấy cửa hàng thật ra đều là của nhà họ Vân chúng ta, trước đây dì và mẹ con thường xuyên chạy vào tiệm chơi đùa, ông chủ trông tiệm thường cho dì và mẹ con kẹo ăn."
Ngụy Vân Thư ừ một tiếng.
"Sau đó tuy rằng cửa hàng bị tịch thu, nhưng bây giờ đã trả lại cho chúng ta". Vân Đóa nói, "Dì không thích chuyện vất vả kinh doanh tiệm, cho nên đã dứt khoát cho thuê cửa hàng, mỗi tháng thu tiền thuê."
Giọng Ngụy Vân Thư bình tĩnh, "Khá tốt."
Vân Đóa nhìn anh một cái, tiếp tục nói, "Chỗ khác còn có một ít nhà cửa, trước đây bị phân chia cho một số người vào ở, lúc trả về đã hoàn toàn bị hư hỏng tan nát. Hiện giờ dì có chỗ ở, cho nên mấy ngôi nhà kia dì cũng mắt không thấy thì lòng không phiền, ngoài nhà tổ đã được sửa sang lại tươm tất, còn lại thì vẫn luôn để đó không quan tâm, nếu muốn ở thì e rằng phải tốn chút công sức."
"Nếu không được, cũng không định cho thuê, vậy cứ để đó trước đi". Ngụy Vân Thư biết lắng nghe nói, "Bây giờ khắp nơi ở thành phố Vĩnh An đều đang được phá bỏ và xây dựng lại, biết đâu một lúc nào đó sẽ phá bỏ đến những vị trí đó, dì cũng không cần tự mình lo liệu."
Vân Đóa lại nói, "Cho dù bận việc hay không bận việc, sau này đều là chuyện của con."
Ngụy Vân Thư đã hiểu ý của dì là gì, bèn từ chối, "Dì giữ đi, con không cần."
"Đây là đồ của nhà họ Vân, vốn dĩ là dì và mẹ con chia nhau. Bây giờ chị không còn nữa, vậy một phần kia của chị ấy theo lý thì phần đó phải do con thừa kế". Vân Đóa nói thẳng, "Con cũng đừng nói mấy lời không cần gì đó, những thứ đó đều là con đáng được hưởng, còn về một phần kia của dì, dì cũng sẽ giữ gìn cẩn thận."
Ngụy Vân Thư nói, "Thật sự không cần cho con, con có tay có chân, có thể tự mình kiếm tiền."
Vân Đóa hỏi lại, "Dì không có tay chân à?".
Ngụy Vân Thư nói, "Dì biết con không có ý đó mà, chỉ là ba anh em Minh Lỗi, để mấy đứa nhỏ Minh Lỗi thừa kế thêm một ít cũng không có gì là không tốt."
Vân Đóa lại nói, "Trong tay dì chắc chắn sẽ cho chúng nó, nhưng của con chính là của con, đây là hai chuyện khác nhau."
Thấy dì vô cùng kiên trì, Ngụy Vân Thư cũng không hề từ chối nữa, đồng ý.
Dù sao tương lai anh và Ứng Vọng cũng sẽ không có con của chính mình, cùng lắm thì trăm năm sau, anh sẽ để lại những thứ này cho con cháu của mấy đứa Minh Lỗi là được.
Thấy Ngụy Vân Thư đã đồng ý, tâm trạng của Vân Đóa tốt lên không ít, sau đó nói, "Dì hỏi lại con một lần cuối cùng, con thật sự muốn ở cùng một chỗ với nó?".
Ngụy Vân Thư gật đầu, "Đúng vậy."
Vân Đóa hỏi, "Cho dù không có con cũng không hối tiếc?".
"Hiện tại con và em ấy đều còn trẻ, con cũng không muốn có con cái gì". Ngụy Vân Thư nói, "Chờ bọn con đến trung niên, nếu thật sự muốn nuôi một đứa con, vậy thì nhận nuôi một đứa. Đương nhiên, con cảm thấy xác suất chuyện này không lớn."
Vân Đóa hỏi, "Vậy hai đứa già rồi phải làm sao đây? Già yếu không đi nổi, không có con cái bên cạnh chăm sóc, thậm chí khi ốm đau cũng không có người đưa đến bệnh viện."
Ngụy Vân Thư hỏi ngược lại, "Dì út, chỉ cần có tiền, sau này con còn thiếu người chăm sóc sao?".
Vân Đóa cứng họng.
Đúng, chỉ cần có tiền, vậy tuyệt đối không thiếu người chăm sóc.
"Chuyện này không giống...". Vân Đóa tìm một lý do để phản bác, "Con cái của mình dù sao vẫn tận tâm hơn."
"Dì út, thời đại nào cũng không thiếu con cái bất hiếu". Ngụy Vân Thư phản bác, "Nhưng mời bảo mẫu và hộ lý thì khác, hôm nay người này làm trò, chăm sóc không vừa ý con có thể trực tiếp đuổi người đó đi, sau đó đổi một người ưng ý hơn. Mà con cái thì cho dù tốt xấu con đều phải chịu, chưa chừng còn bị nó chọc tức mà chết sớm."
Vân Đóa trừng anh, "Nói linh tinh gì vậy."
Ngụy Vân Thư lập tức nói, "Dì nói xem, quy luật này có đúng không? Gặp phải con cái bất hiếu thật, thì đâu chỉ chết sớm mười năm chứ."
Vân Đóa không còn lời gì để nói.
Đồng thời, dì cũng đã nhìn ra, anh hoàn toàn quyết tâm muốn ở bên Ứng Vọng, dì có ngăn cản thêm cũng vô ích. Đương nhiên, hiện tại dì mới nhận lại anh, dì cũng chưa từng giúp anh bất cứ điều gì, dì cũng không có lập trường để cứng rắn phản đối.
"Được rồi". Cuối cùng, Vân Đóa nói, "Nếu con không nghe dì khuyên, vậy sau này đừng hối hận."
Ngụy Vân Thư vui vẻ trong lòng, trên mặt anh nghiêm túc đáp, "Con tuyệt đối không hối hận."
Vân Đóa nhìn cháu ngoại trước mắt còn cao hơn mình, ánh mắt anh thẳng thắn và kiên định, dường như không ai hay lời nói nào có thể khiến anh thay đổi ý định. Dì thở dài, "Nếu đã như thế, vậy Tết này đừng đến chúc Tết một mình, hãy dẫn Ứng Vọng đến cùng."
Trong mắt Ngụy Vân Thư ánh lên ý cười chân thật, "Cảm ơn dì."
Nhìn ánh mắt anh vì sự đồng ý của mình mà vui vẻ, trong lòng Vân Đóa bèn nghĩ, hiện tại dì không biết nên cầu mong Ứng Vọng cũng kiên định như anh hay không kiên định như anh mới tốt đây.
Nhưng, cho dù thế nào đi nữa, dì út đều hi vọng con vui vẻ, hài lòng với cuộc đời này, như vậy trăm năm sau khi dì về với đất, cũng có thể nói chuyện với mẹ con.