Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 88: Tiệm ăn vặt Vọng Thư
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Do thu nhập làm công năm ngoái khá tốt, nên sau Tết, chị gái Bao Xuân Hồng và em trai Bao Xuân Thịnh của Bao Xuân Diễm cũng theo đến thành phố Vĩnh An tìm việc. Bao Xuân Thịnh thì không sao, anh theo thẳng Bao Xuân Mậu ra bến sông bên kia làm việc, dù là khuân vác nhưng ít ra không phải lo lắng về việc làm.
Nhưng về phần Bao Xuân Hồng thì khá đáng lo ngại, chị làm công nhân thời vụ trong xưởng sợi hóa học. Mức lương này nếu ở trong thôn thì không thấp, nhưng so với anh chị em trong nhà thì chẳng đáng là bao. Bởi vậy, khi nghe các sếp nói muốn mở cửa hàng mới, Bao Xuân Diễm và Hồ Anh bắt đầu nảy ra ý định.
Theo họ, làm việc trong cửa hàng chính là một công việc ổn định, đãi ngộ rất tốt!
Hai chị em dâu kéo Vi Hương bí mật bàn bạc một phen, rồi nói với người nhà một tiếng, sau đó Bao Xuân Diễm chạy đến hỏi thẳng Ứng Vọng.
Về chuyện này, Ứng Vọng cũng không hề bất ngờ, nhưng hiện tại cửa hàng mặt tiền vẫn đang trong quá trình thi công nội thất, muốn tuyển người thì phải chờ khi hoàn tất.
Bao Xuân Diễm cũng đã đoán trước vấn đề này, sau khi xác định Ứng Vọng có thể cho chị cả của cô một cơ hội thì cô liên tục cảm ơn rồi vui mừng rời đi.
Đối với Ứng Vọng, tuyển ai cũng như nhau, chỉ cần vượt qua phỏng vấn, vậy thì cho mấy người Bao Xuân Diễm chút thể diện cũng chẳng có gì đáng ngại.
Có điều...
"Kế toán à?" Ứng Vọng kinh ngạc nhìn Vương Thanh Thanh, đối phương hỏi chuyện này khiến cậu cảm thấy thật khó tin.
"Đúng vậy." Quầng thâm mắt của Vương Thanh Thanh khá nghiêm trọng. "Sếp, đây đã là cửa hàng thứ hai rồi, làm sổ sách các loại cho hai cửa hàng chắc hẳn cần một kế toán chứ?"
Thật ra, Ứng Vọng quả thật chưa nghĩ đến chuyện này.
Hiện tại, sổ sách tiệm lẩu đều do Ngụy Vân Thư làm. Trước đây, lúc Ngụy Vân Thư đi giao dịch hoặc bận việc khác không có thời gian, cậu mới làm thay. Nói thật, đã hơn một năm rồi, họ cũng đã quen tay với việc sổ sách, ngày nào ghi ngày đó, quả thật không quá khó.
Đối với phần sổ sách này, hiện tại một cửa hàng cũng không cần kế toán riêng để kiểm kê, dù sao thu ngân như Vương Thanh Thanh cũng đã kiêm nhiệm một phần công việc này (đồ ăn mang đi). Bây giờ quả thật không cần thêm người, họ cũng không nghĩ tới.
Vì thế, Ứng Vọng liền nói: "Hiện tại không cần."
Vương Thanh Thanh nhíu mày, lại hỏi: "Vậy còn thu ngân thì sao?"
Ứng Vọng nói: "Tạm thời cũng không cần."
Vương Thanh Thanh rất thất vọng, cười gượng gạo.
Ứng Vọng nhìn dáng vẻ của cô, liền hỏi: "Trong nhà có chuyện gì à?"
Trên mặt Vương Thanh Thanh hiện rõ sự mệt mỏi vì mấy ngày không được nghỉ ngơi tốt, dù đã trang điểm che giấu nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ tiều tụy. Tuy nhiên, cô khá cố chấp, không muốn nói thêm những chuyện này, chỉ đáp: "Không có gì."
Ứng Vọng thấy cô không muốn nói thêm cũng không hỏi nữa, khơi lại nỗi đau của người khác làm gì, không cần thiết.
Nhưng cậu âm thầm suy đoán, trước đây lúc Vương Thanh Thanh đến phỏng vấn đã từng nói mẹ cô làm kế toán của xí nghiệp quốc doanh. Hiện tại Vương Thanh Thanh lại hỏi chuyện kế toán, sắc mặt còn khó coi như vậy, chắc là bên phía mẹ cô đã có chuyện. Kết hợp với thực tế những năm này, Ứng Vọng nghĩ thầm, có lẽ là bị sa thải chăng?
Nói thật, ở những nơi xí nghiệp mọc lên như nấm như ở thành phố Vĩnh An này, hiệu quả và lợi nhuận của xí nghiệp quốc doanh suy giảm còn nhanh hơn những địa phương ít xí nghiệp khác. Bởi vì phần lớn xí nghiệp quốc doanh đều kiêu căng, họ ỷ vào việc thua lỗ có nhà nước bù đắp, nên coi thường việc lấy lòng thị trường, thái độ cũng rất kiêu ngạo. Có các xí nghiệp tư nhân phục vụ chu đáo để so sánh, việc xí nghiệp quốc doanh không thể kinh doanh tốt cũng là chuyện quá đỗi bình thường.
Cho nên, dù rõ ràng còn chưa đến làn sóng sa thải, nhưng rất nhiều xí nghiệp quốc doanh ở thành phố Vĩnh An, vì không biết linh hoạt, không chịu cải cách, đã phải đối mặt với việc đóng cửa.
Có lẽ, xí nghiệp của mẹ Vương Thanh Thanh cũng là như vậy.
Đương nhiên, những điều này chỉ là suy đoán của riêng Ứng Vọng. Hiện tại cậu không có chỗ để dùng những công nhân đó, nên cũng không hỏi nhiều làm gì.
Trong thời gian cửa hàng mới thi công nội thất, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư thì lo làm giấy tờ cho cửa hàng. Sau đó, họ đến các nông trường, lò mổ, những nơi đã hợp tác trước đây để thương lượng chuyện mua bán. Họ cần thêm nguyên liệu mới để cung cấp cho cửa hàng mới sử dụng.
Đến giữa hè, cửa hàng mới cuối cùng cũng hoàn tất thi công nội thất. Bên trong chỉ sơn trắng, sau đó treo lên thực đơn đã đặt làm, trông rất dễ chịu.
Tất cả dụng cụ cũng đã được chuyển đến cửa hàng, chất đầy mấy thùng lớn, có thể thấy là họ muốn làm một phen lớn.
Trong lúc bận rộn như vậy, chuyện tuyển người cũng được đưa vào kế hoạch.
Ứng Vọng trực tiếp dán thông báo tuyển người bên ngoài Tiệm lẩu Vọng Thư. Lượng khách mỗi ngày của tiệm lẩu rất lớn, cộng thêm có nhân viên giao hàng sau khi nhìn thấy thì đi truyền tin, rất nhanh đã có không ít người nhận được tin tức.
Chị cả Bao Xuân Hồng, anh trai Bao Xuân Mậu và em trai Bao Xuân Thịnh của Bao Xuân Diễm vậy mà đều có mặt.
Tuy rằng họ đều có công việc, nhưng làm khuân vác làm sao nhẹ nhàng bằng làm nhân viên phục vụ trong cửa hàng?
Huống hồ, đến khi cầu xây xong rồi, họ có thể sẽ không có việc làm. Bây giờ đã có cơ hội có được một công việc lâu dài, vậy thì tại sao không đến thử một lần?
Không chỉ họ, rất nhiều người đến tìm việc cũng nghĩ như vậy. Chỉ riêng tình hình kinh doanh tốt của Tiệm lẩu Vọng Thư này, chắc chắn họ không lo thất nghiệp!
Về chuyện sắp xếp nhân sự cho cửa hàng mới, sau khi Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư bàn bạc, họ quyết định chuyển nhân viên từ tiệm lẩu bên này sang. Ứng Vọng định điều Vi Hương đến cửa hàng mới hỗ trợ làm món kho. Việc nấu đồ ăn mang đi ở bếp sau bên này do Hồ Anh tiếp quản, còn công việc của Hồ Anh sẽ do người mới thay thế, sau đó thêm một người mới vào; lại chuyển Ba Đào sang đó. Hắn là một người lanh lẹ, tháo vát, trước đây dù là giúp mua nguyên liệu hay tuyển người đều làm rất tốt. Cho nên Ứng Vọng định để Ba Đào đến thử xem có thể đảm đương vị trí quản lí cửa hàng này hay không, còn về sảnh chính của tiệm lẩu bên này thì lại thêm người mới vào là được.
Nhắc tới thì, tiệm lẩu bên này thật ra cũng cần một vị quản lí cửa hàng, chẳng qua tạm thời chưa chọn được ứng cử viên phù hợp. Tuy nhiên, cũng không vội vàng chuyện này. Hiện tại, họ còn đang ở bên này, bếp sau giao cho Vu Hổ quản lí, sảnh chính giao cho Bao Xuân Diễm trông coi, bên phía đồ ăn mang đi thì Vương Thanh Thanh đang phụ trách, cậu và Vân Thư lại quản lí thêm một chút cũng khá ổn.
Cửa hàng mới bên kia có hai nhân viên cũ, nhưng đầu bếp chính thức vẫn chưa có. Cho nên lúc này phải tuyển thêm một vị trí cho người có kinh nghiệm bếp núc, nếu không mọi thứ đều phải để Ứng Vọng tự tay làm, thế cũng quá vất vả, Ngụy Vân Thư không muốn cậu mệt như vậy.
Ngoài chuyện này ra, còn phải tuyển một thợ làm món bột tay nghề khá, những việc như nhào bột, bao bánh nhất định phải biết, tốt nhất có thể tự trộn nhân, vậy thì càng đỡ lo.
Cuối cùng thêm một vị trí nhân viên phụ việc hỗ trợ rửa nguyên liệu, vậy thì tính ra là tuyển thêm năm người.
Hiện giờ, Tiệm lẩu Vọng Thư đã không còn là một cái tên vô danh. Tuy rằng là hộ kinh doanh cá thể, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra triển vọng không tồi, bởi vậy người đến ứng tuyển cũng không ít. Ứng Vọng xem xét kỹ từng người, cuối cùng lựa chọn Đỗ Xảo Nương – một phụ nữ trung niên có tay nghề làm các món từ bột mì khá tốt, Trương Viện Triều – một người có chút kinh nghiệm bếp núc, cùng với ba người khác mỗi người một sở trường khác nhau. Đáng chú ý là chị cả Bao Xuân Hồng của Bao Xuân Diễm cũng đến ứng tuyển. Đây là một phụ nữ rất thật thà, chăm chỉ, cho nên Ứng Vọng phân chị đến cửa hàng mới giúp rửa nguyên liệu, còn hai người khác thì bổ sung vị trí ở tiệm lẩu.
Ngoài ra, còn phải thương lượng với Vi Hương và Ba Đào chuyện chuyển công tác của họ. Lỡ đâu họ đã quen việc ở đây không muốn rời đi thì sao? Dù sao cũng phải hỏi một tiếng.
Nói thật, thời điểm Ba Đào nghe được sắp được chuyển đến cửa hàng mới làm quản lí cửa hàng thực tập, hắn vô cùng kinh ngạc. Đó chính là quản lí cửa hàng đấy! Từ nhân viên phục vụ trở thành người đứng đầu một cửa hàng, thăng chức thế này không phải chỉ một hai bậc đâu!
Cho nên khi hắn nghe sếp nói một loạt lời khích lệ và đánh giá cao như: "Tôi tán thưởng năng lực của cậu", "Tôi cảm thấy năng lực của cậu có thể đảm nhiệm chức vụ quản lí cửa hàng này", "Hi vọng cậu có thể nỗ lực công tác, chỉ cần làm thật tốt, quản lí cửa hàng chính thức chính là cậu", vân vân, Ba Đào vui vẻ đồng ý ngay lập tức.
Thăng chức đấy! Tăng lương đấy! Ai mà chẳng thích chứ!
Ba Đào cực kì phấn khích, vì sắp được làm một chuyện lớn mà cảm thấy vô cùng sung sướng.
So ra thì, Vi Hương có phần dè dặt hơn. Cô bị một loạt đánh giá cao và khích lệ của sếp nói đến đỏ cả mặt, nhưng khó mà ngăn được. Được người khác coi trọng sao có thể không vui chứ? Dù sao Vi Hương cũng rất vui vẻ, chẳng phải chỉ đổi nơi công tác thôi sao, cô đồng ý!
Hai người họ không có vấn đề, Hồ Anh thay thế Vi Hương đương nhiên cũng không có vấn đề. Cộng thêm hai người mới bổ sung vào, mọi người tốn một ngày làm quen và trao đổi, sau đó cũng đã có thể làm việc tốt.
Nhân viên đã vào vị trí, mọi việc đúng theo dự tính, Ứng Vọng dẫn đội ngũ đến cửa hàng mới.
Nhắc tới thì, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư do dự mãi về tên tiệm cho cửa hàng mới. Cuối cùng, họ vẫn lựa chọn treo một tấm biển với tên gọi là "Tiệm ăn vặt Vọng Thư". Bên dưới còn liệt kê các món ăn đang bán như món kho, bánh kẹp thịt, bánh bao, trứng kho, thạch lạnh, mì lạnh, như một sự bổ sung cụ thể để mọi người biết bên trong tiệm ăn vặt rốt cuộc bán những gì.
Mọi người đến cửa hàng, trước tiên quét dọn vệ sinh, sau đó rửa sạch các loại nồi niêu xoong chảo mới mua về rồi cất gọn. Cuối cùng chính là rửa nguyên liệu và thử nghiệm sản phẩm.
Bánh bao Ứng Vọng trực tiếp giao cho Đỗ Xảo Nương. Dì có tay nghề làm bánh bao rất khéo léo, lúc phỏng vấn dì cũng đã dùng phòng bếp của tiệm lẩu biểu diễn một lần. Bánh bao làm ra vỏ ngoài xốp, nhân bánh ngon, dùng để bán thì không tồi chút nào.
Hiện tại, Ứng Vọng muốn dì làm tất cả các cách trộn nhân mà dì biết. Sau đó, mọi người ăn thử rồi chọn ra vài loại ngon nhất để bán trong tiệm.
Đương nhiên, dì vốn có sẵn tay nghề và công thức, cho nên cách trả lương của Ứng Vọng cho Đỗ Xảo Nương cũng không giống những người khác. Phương thức Ứng Vọng chọn chính là lương cơ bản cộng thêm phần trăm chia lợi nhuận: một mức lương cơ bản, sau đó cho thêm 0,5% lợi nhuận trích ra từ các món ăn khác, trừ món kho. 0,5% lợi nhuận này (trừ món kho) bao gồm toàn bộ lợi nhuận bán được của các món bánh bao, bánh kẹp thịt, trứng kho, bún gạo lạnh, thạch lạnh, mì lạnh, tuyệt đối không ít.
Dù sao thì Đỗ Xảo Nương vốn chỉ muốn có một công việc ổn định, chỉ mong nhận một phần lương cố định. Lúc nghe được còn có đãi ngộ chia phần trăm lợi nhuận, dì quả thật không thể tin được, tiếp theo chính là mừng như điên. Chỉ cần trong tiệm kinh doanh tốt, thì số tiền cuối cùng dì nhận được cũng sẽ càng nhiều!
Được gợi ý, cộng thêm Ngụy Vân Thư đề nghị, tính cả tiệm lẩu vào, sau này vào cuối năm, cả hai tiệm sẽ trích ra mỗi bên 0,5% lợi nhuận làm thưởng cuối năm cho nhân viên, còn phần được chia thì dựa theo chức vụ và mức độ cống hiến.
Nhóm nhân viên nghe chuyện này, ngay lập tức nhảy cẫng lên hoan hô, tinh thần làm việc cũng cao hơn.
... Lại nói xa rồi, tiếp tục nói chuyện ăn thử của tiệm ăn vặt.
Món kho và bánh kẹp thịt của Ứng Vọng đã xem như nghề cũ, nồi cốt kho đầu tiên cũng do cậu tự mình điều chế. Các món được chọn để kho cũng không ít: các món mặn có đầu heo, giò heo, gà, vịt và trứng gà; các món chay gồm rong biển, đậu phộng, củ sen, tàu hủ ky, đậu hủ chiên phồng, nấm, nấm mèo, khoai tây, đậu que,... chủng loại vô cùng phong phú. Chẳng qua hôm nay chỉ làm thử, bởi vậy số lượng cũng không nhiều lắm.
Hương liệu kho quả thật đậm đà, đồ ăn vẫn còn chưa chín, nhưng mùi thơm nức mũi đã bay ra đến cửa tiệm, khiến người ta vô cùng thèm. Nhóm nhân viên đã sớm biết bản thân là đến làm trong tiệm đồ ăn, nhưng cũng không nghĩ tới lại thơm đến vậy, thế này thì quá thơm rồi!
Ứng Vọng đã quen với chuyện này, lúc này cậu đang bận rộn với gia vị.
Khác với trước kia bán món kho ở quán vỉa hè tại thành phố Bạch Vân, lần này đã có cửa hàng mặt tiền, cho nên Ứng Vọng liền quyết định phối hợp gia vị. Những thứ hành, gừng, tỏi, muối, tương, giấm này đều không thể thiếu, nhưng quan trọng nhất vẫn là sa tế đặc chế của cậu. Các loại gia vị ẩn trong sa tế, người khác muốn khám phá thì không phải chuyện dễ dàng.
Kể cả nguyên liệu ướp, mỗi một phần đều được gói kỹ trong túi nhỏ. Trương Viện Triều có thể mở ra xem, nhưng dưới sự pha trộn của cốt kho, mùi vị chắc chắn sẽ có sự khác biệt rất nhỏ.
Sau khi tốn thời gian điều chế xong sa tế, Ứng Vọng lại đến dạy Vi Hương làm bánh kẹp thịt. Thịt miếng lần này thì không có gì phải che giấu, chung quy sau này mỗi ngày đều cần Vi Hương hầm thịt, nhất định phải dạy cô một ít.
Quản lí cửa hàng thực tập Ba Đào thì đi theo phía sau Ngụy Vân Thư, xem anh phối hợp các bên như thế nào.
Quản lí cửa hàng không cần tự tay làm hết mọi chuyện, nhưng nhất định phải hiểu được cách dùng người, lúc xảy ra chuyện khẩn cấp nhất định phải biết xử lí linh hoạt. Gặp nguy không hoảng loạn, đây mới là chuyện một người quản lí nên làm.
Ba Đào học rất nghiêm túc, thăng chức, còn được làm chung một cửa hàng với người yêu, cảm giác đó quả thật tuyệt vời không gì bằng!
Ai nấy đều bận rộn, tất cả đều đang thích ứng với thân phận mới của mình, và phối hợp thử với đồng nghiệp mới.
Trong lúc bận rộn, các loại đồ ăn cũng lần lượt chín. Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư liền tổ chức để mọi người đến đây ăn thử và đưa ra ý kiến.