Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 95: Trà sữa
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không ngoài dự đoán.
Sau một thời gian Ngụy Vân Thư tiếp tục khảo sát, thành phố Vĩnh An quả thật không có máy ép nắp ly trà sữa. Thậm chí sau khi tìm hiểu nhiều nơi, không chỉ Vĩnh An, mà hiện tại cả Trung Quốc đều chưa có loại máy này.
Ứng Vọng nghe xong thở dài, nhưng cậu cũng không nản lòng lắm. Không có máy ép nắp ly, vẫn có thể tìm cách khác, không vội. Trước tiên phải thi công nội thất cho tiệm trà sữa đã.
Đã có kinh nghiệm thi công nội thất cho tiệm lẩu và tiệm ăn vặt, lần này thi công nội thất cho một tiệm trà sữa cũng không khó. Nhưng trước khi làm, họ phải bàn bạc với chủ nhà trước. Cả hai quyết định phá bỏ tường, biến phòng khách và phòng ngủ ban đầu thành một gian lớn, sau đó mở thêm một lối đi. Như vậy khách hàng không cần phải đi vòng từ tiệm lẩu, việc kinh doanh cũng thuận lợi hơn.
Chủ nhà nghe đề nghị của họ liền không đồng ý. Bởi vì sau này một khi họ trả chỗ thuê, nếu coi là một căn nhà, thì một căn nhà diện tích lớn như vậy sẽ khó cho thuê. Người khác thường thích nhà có nhiều phòng hơn để dễ ở hoặc cho thuê lại. Mà nếu coi là hai gian cửa hàng, thì căn phía sau này lại quá nhỏ, cũng không dễ cho thuê.
Việc chủ nhà không đồng ý là điều Ứng Vọng không ngờ tới. Cậu hoàn toàn không nghĩ, mọi kế hoạch đã được chuẩn bị đâu vào đấy, kết quả lại gặp trở ngại từ phía chủ nhà.
Cuối cùng, Ngụy Vân Thư đề cập đến việc mua nhà, "Căn nhà này có bán không?".
Chủ nhà sững sờ, "Không bán".
Nhà cửa ở khu vực này khá tốt, bây giờ còn có người thuê, mỗi tháng ông ta đều có tiền thuê, là khoản thu nhỏ nhưng ổn định, ông ta không muốn bán đi.
Ngụy Vân Thư hỏi, "Giá cao hơn giá thị trường cũng không muốn bán à?".
Chủ nhà thăm dò, "Cậu bằng lòng bỏ ra bao nhiêu?".
Ngụy Vân Thư nói một con số.
Chủ nhà bắt đầu do dự.
Ngụy Vân Thư lại nói, "Cũng không biết anh có từng nghe nói chuyện của tôi hay không, nhưng trên thực tế, trên con đường này tôi cũng sở hữu vài cửa hàng mặt tiền. Chỉ là trước đây đã có người thuê để kinh doanh, nên tôi mới thuê của anh. Nhưng nếu hiện tại không đàm phán được, chưa kể đến những cửa hàng mặt tiền khác, phá bỏ một căn nhà cũ thuộc sở hữu của tôi để xây lại một cửa hàng mới cũng không tốn quá nhiều thời gian".
Chủ nhà thầm nghĩ: Đây là uy hiếp sao? Rõ ràng là uy hiếp còn gì?!
Ngụy Vân Thư chân thành nói, "Cho nên anh có thể cân nhắc kỹ một chút. Dù sao chúng tôi cũng đã đưa ra mức giá không hề thấp, là đã thể hiện thành ý rồi".
Chủ nhà cân nhắc kỹ lưỡng, cảm thấy bán cũng được. Giống như Ngụy Vân Thư nói, đối phương ra giá mua nhà cao hơn giá thị trường, ông ta bán sẽ không bị thiệt.
Vì thế chủ nhà đồng ý ngay lập tức, hai bên nhanh chóng đi làm thủ tục.
Quá trình sau đó, chủ nhà lại rất dứt khoát. Ông ta dứt khoát, Ngụy Vân Thư cũng thoải mái, còn tặng kèm ông ta một tin tức: Nhà ở thương mại đầu tiên của thành phố Vĩnh An sắp bắt đầu xây, nếu có tiền có thể mua vài căn hộ, sau này sẽ không lỗ chút nào.
Chủ nhà thật sự biết một vài chuyện về Ngụy Vân Thư, nghĩ anh là con cháu nhà họ Vân, mối quan hệ bên phía dì út và dượng cũng không hề tệ. Biết đâu anh ta nắm được tin tức nội bộ mà người ngoài không thể biết, cho nên chủ nhà rất chú ý đến tin tức này, bày tỏ sẽ nghiêm túc suy nghĩ sau.
Mấy thập niên sau, nhất là khi kinh tế thành phố Vĩnh An phát triển nhanh chóng, gần như thay đổi từng ngày, ông ta dựa vào mấy căn hộ nhà ở thương mại này mà trở thành tỷ phú. Chủ nhà đã vô cùng vui mừng vì trước đây đã nghe theo lời đề nghị của Ngụy Vân Thư, dùng số tiền bán cửa hàng để mua nhà đầu tư.
Tiếp tục nói hiện tại.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cuối cùng cũng đã sở hữu ngôi nhà. Trên mảnh đất của mình, vậy thì đúng là muốn sửa chữa thế nào cũng được.
Căn cứ theo ý tưởng của Ứng Vọng, họ không chỉ phá bỏ tường, mở thêm một lối đi ở phía bên kia, mà còn phải sơn vẽ những bức tranh trà sữa tươi mát, đáng yêu lên tường. Sau đó tách riêng một phòng làm việc cho nhân viên pha chế. Trong tiệm, cậu bố trí vài chiếc bàn trắng, ghế sofa da mềm đặt riêng, thêm một số bàn nhỏ dành cho một người, kết hợp với ghế chân cao, ghế tròn thông thường, v.v. Cuối cùng, đặt thêm vài chậu cây xanh, hoa cỏ, tạo nên một không gian thật sự tuyệt vời.
Ở đời sau kiểu thiết kế này có thể thấy ở khắp mọi nơi, nhưng vào thời điểm này lại rất mới mẻ, độc đáo. Sau khi trình bày yêu cầu với đội thi công nội thất, việc hiện thực hóa cũng không quá khó khăn.
Trước đây khi lắp đặt thiết bị và trang trí cho hai cửa hàng mặt tiền đã có quen biết trong lĩnh vực này, cho nên những việc còn lại không đáng lo ngại.
Các loại máy móc cần dùng như máy ép nước trái cây, máy bào đá v.v. do Ngụy Vân Thư đi liên hệ. Không biết anh tìm nguồn ở đâu, thậm chí còn vận chuyển về vài chiếc tủ lạnh, tủ đông và máy làm kem. Ứng Vọng khi nhìn thấy đã vô cùng bất ngờ.
"Tiệm trà sữa, sao có thể không có kem? Nghe nói có bán loại máy này, anh liền mua hai cái".
Vẻ mặt Ứng Vọng vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ, "Quá tuyệt!".
Máy làm kem Ngụy Vân Thư mua có thể làm ra hai vị kem khác nhau. Hai máy thì được bốn vị.
Trong đầu Ứng Vọng ngay lập tức nghĩ ra đủ thứ hương vị: nguyên bản, vani, dâu tây, chocolate, việt quất, trà xanh, sữa chua, xoài, v.v. Chỉ nghĩ thôi đã thấy thèm.
Đối với ẩm thực cậu là kiểu nói là làm ngay. Nếu đã thèm ăn kem, liền dứt khoát đọc lướt sách hướng dẫn, học cách sử dụng rồi lập tức đi lấy nguyên liệu. Sau một hồi thao tác, quả thật đã làm ra hai vị kem nguyên bản và dâu tây.
Kem trong máy tỏa ra hơi lạnh nhè nhẹ. Tạm thời không có ốc quế cũng không sao, đựng thẳng vào chén. Dùng thìa múc ăn, mát lạnh, ngọt ngào, mềm mịn, quả thật là ngon tuyệt vời!
Ứng Vọng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cậu lại khen Ngụy Vân Thư một lần nữa, "Vân Thư, mua máy làm kem này quả thật là một quyết định rất đúng đắn. Đến khi cửa hàng của chúng ta khai trương, nhất định sẽ có rất nhiều người đến mua!".
Lúc này Ngụy Vân Thư cũng đang ăn một chén kem hai vị. Nhìn cậu phấn khích như vậy anh cũng cảm thấy rất thỏa mãn, "Vậy cũng tốt, đôi bên cùng có lợi".
Ứng Vọng ừm ừm gật đầu.
Ăn xong hai chén kem, Ứng Vọng mới nói đến chuyện chính, "Ốc quế làm thủ công khá phiền phức. Em nghĩ lúc đó có nên đựng trực tiếp vào chén không, sau đó dùng kèm với thìa hoặc que gỗ. Như vậy sẽ gần giống với các loại kem từng được bán trước đây".
Ngụy Vân Thư nói, "Có thể, hương vị ngon là được".
Ứng Vọng mỉm cười, "Em cũng thấy vậy".
Chuyện kem ly rất thuận lợi, làm trà hoa quả, trà sữa cũng rất suôn sẻ.
Các loại cơ bản nhất là nước ép dưa hấu tươi, nước dưa hấu dừa, nước dưa hấu chanh, trà xoài, trà nho, trà chanh dây,... Phức tạp hơn một chút thì có chè bưởi xoài, dưa hấu cốt dừa, pudding matcha sữa, trà sữa trà xanh hoa nhài, nước mơ chua, sữa đông, v.v.
Các loại trà sữa cũng đã được pha chế không ít. Nhất là sau khi làm ra các loại topping trân châu, khoai viên, thạch sương sáo, bột báng, đậu phộng, nho khô,... thì các loại trà sữa càng thêm đa dạng. Ví dụ đơn giản nhất là trà sữa truyền thống, trà sữa đậu đỏ, trà sữa pudding, trà sữa yến mạch,... còn có sương sáo, trà sữa trân châu đường đen, trà sữa pudding kem phô mai sữa và vô số loại khác, chủng loại cực kỳ phong phú.
Thậm chí còn có các loại đá xay trái cây, đá bào, khoai viên lạnh, pudding, sữa đông hai tầng,... Tóm lại, rất nhiều món đều có thể được làm ra.
Trong lúc chờ tiệm trà sữa thi công nội thất, phần lớn tâm sức của Ứng Vọng đều dồn vào việc thử nghiệm cách làm trà hoa quả và trà sữa, một phần còn lại thì dùng để tìm nguyên liệu.
Không còn cách nào khác, một khi mở tiệm trà sữa, thì nhu cầu tiêu thụ các nguyên liệu như sữa bò, nước dừa, sữa đặc, đường, các loại trái cây v.v. đều rất lớn. Nhất là sữa bò, phải là sữa bò tươi mới nhất trong ngày mới có hương vị thơm ngon, vì vậy nhất định phải tìm được nguồn cung cấp sữa tươi đáng tin cậy.
Trái cây cũng cần phải tươi mới. May mắn là trước đây đã mua rau củ ở các thôn và nông trại quanh đây, cộng thêm nguồn trái cây cung cấp cho tiệm lẩu. Nên khi nhu cầu tăng mạnh, chỉ cần theo những con đường này mà hỏi thăm một chút là có được kết quả vừa ý.
Về chuyện mua nho khô, thậm chí Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư còn nhờ đến sự giúp đỡ của Vân Đóa. Trước đó, vào dịp Tết, Vân Đóa tặng bọn họ một ít nho khô, nói là do học trò của dì mình ở Tây Bắc tặng. Lúc ấy, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư ăn nho khô đã cảm thấy khá ngon. Hiện tại cần một lượng hàng không nhỏ, liệu có thể trở thành nhà cung cấp không?
Họ quả thật may mắn. Khu vực Tây Bắc đó cực kỳ thích hợp cho nho sinh trưởng và làm nho khô, vì sản lượng không nhỏ, bên đó có rất nhiều người đang tìm nguồn tiêu thụ. Sinh viên đó gọi một cuộc điện thoại đường dài về nhà, sau đó nhận được tin báo là có thể gửi đến đây một phần để xem thử trước.
Một phần này không chỉ tiệm trà sữa cần, mà Ngụy Vân Thư còn muốn một ít để bán lẻ tại địa phương. Không ngoài dự đoán, quả nhiên có không ít người bằng lòng bán.
Vô tình lại tìm được nguồn tiêu thụ cho nho khô. Ý định ban đầu của sinh viên đó chỉ là giúp đỡ giảng viên. Sau khi nhìn thấy kết quả này cũng sững sờ. Cậu thầm nghĩ, sau này không chỉ nho khô nhà mình không cần lo lắng, mà ngay cả nho khô của họ hàng, bạn bè, hàng xóm cũng có lẽ không cần lo nữa rồi!
Cậu cảm thấy mình thật quá may mắn. Đúng là câu 'ở hiền gặp lành', 'tặng người hoa hồng tay còn vương hương', dùng trong trường hợp này thật sự quá chính xác!