Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 97: Nhân viên chăm chỉ
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tốc độ lan truyền của trà sữa có thể nói là như một cơn lốc, chẳng bao lâu hầu như mọi người đều biết đến. Đặc biệt là trong giới học sinh, có thể nói là ai ai cũng biết.
Ví dụ như học sinh tiểu học, tan học đều sẽ về nhà ăn cơm, không thể tự mình chạy đến tiệm lẩu ăn, nếu không có phụ huynh dẫn theo thì hoàn toàn không thể. Nhưng trà sữa thì khác. Chỉ riêng về hình thức thôi, vốn dĩ chính là một người một ly, có tiền là tự mua được, không hề bị phụ huynh kiềm cặp. Mà học sinh ấy mà, thấy bạn học uống trà sữa đẹp mắt lại ngon như vậy, sao mà không muốn? Người này truyền người kia, cứ thế lan rộng, thì chẳng phải mọi người đều biết rồi sao.
Giữa học sinh với nhau từ trước đến nay cũng sẽ không có bí mật, xuất hiện chẳng bao lâu, không chỉ có học sinh khu vực phố Hoài Nhân biết được, mà học sinh nơi khác cũng biết đến. Chưa kể các trường học khác, chỉ riêng Đại học Y khoa Vĩnh An, quả thật chính là ngóng trông từng ngày, rốt cuộc khi nào trường học của họ mới xây xong để chuyển vào đây?!
Vốn dĩ cơ sở mới cách tiệm trà sữa rất gần, kết quả vẫn luôn ở cơ sở cũ, chuyện này quả thật có thể khiến người ta tức chết đó!
Nhóm sinh viên không kìm được bắt đầu tìm hiểu, rốt cuộc bên cơ sở mới khi nào xây xong, mà họ đến cùng thì khi nào mới có thể chuyển đến cơ sở mới đây?
Rất nhanh, có tin tức.
Bên cơ sở mới đã gần hoàn tất việc lắp đặt thiết bị, muốn chuyển vào sớm một chút cũng được, sinh viên có thể tham gia hỗ trợ công việc, ví dụ như chuyển gạch lát đường, lại ví dụ như trồng cây xanh.
Đường đi trong trường nhất định phải xây cẩn thận, trên vỉa hè còn dùng gạch lát để trải, những chuyện này cần mất chút thời gian, nếu như có sinh viên sẵn lòng lao động tình nguyện, vậy thì tốc độ quả thật có thể nhanh hơn; lại ví dụ như, trồng cây xanh cho trường cũng phải làm, nhưng cây cối trong khuôn viên trường vẫn chưa được trồng, nếu sinh viên muốn chuyển qua sớm một chút, vậy thì có thể đi giúp đỡ trồng cây.
Vừa nghe lời này, một đám sinh viên lập tức thoái lui, vì uống một ly trà sữa mà phải đi lao động mùa hè, cái giá phải đánh đổi để uống trà sữa này có phải hơi lớn rồi không?
Thôi vậy.
Không ít người đều rút lui, họ thầm nghĩ, có thời gian rảnh rỗi làm việc này, vậy còn không bằng tôi chạy đến tiệm trà sữa uống trà sữa đấy!
Những sinh viên còn lại muốn chuyển qua sớm một chút: “...”
Đừng, bạn học cậu đừng dễ dàng từ bỏ như vậy mà!
Chỉ tiếc, trên thế giới này quả thật không có bao nhiêu người bằng lòng chịu khổ, họ đã định trước chỉ có thể đành phải bỏ cuộc.
Nhưng cũng không cần lo lắng, theo trí nhớ của Ngụy Vân Thư, mùa đông năm nay là Đại học Y khoa Vĩnh An có thể chuyển đến cơ sở mới. Nghe nói cũng không phải chuyển toàn bộ, chỉ có sinh viên năm nhất năm hai hiện tại chuyển qua, sinh viên khóa mới cũng sẽ nhập học ở cơ sở mới, còn như sinh viên năm ba năm tư hiện tại, năm tư sắp tốt nghiệp không cần bận tâm, năm ba sắp thực tập, gần như cũng không còn ở trường nhiều, cũng không cần phải chuyển đi chuyển lại, tất cả học viên cao học cũng ở lại cơ sở cũ.
Đương nhiên, những chuyện này nhóm sinh viên vẫn chưa biết, bằng không thật sự sẽ có người khóc òa lên mất.
Ứng Vọng là từ lời của nhóm Hàn Minh Ngọc mà biết được mức độ yêu thích của tiệm trà sữa nhà mình trong giới học sinh. Hàn Minh Ngọc còn nói, “Anh Ứng Vọng, lần trước bạn học của em vì muốn uống trà sữa, trực tiếp lăn ra đất ăn vạ khóc lóc, làm bẩn hết quần áo cả người, rất mất mặt.”
Năm nay Hàn Minh Ngọc học lớp bốn, mà học sinh lớp bốn vì muốn uống lăn lộn trên đất...
Ai mà chẳng phải thừa nhận sức hấp dẫn của trà sữa rất lớn chứ?
Vẻ mặt Ứng Vọng nghi hoặc, “Vậy sau đó bạn ấy có hối hận không?”
“Em thấy bạn ấy rất vui vẻ cơ.” Hàn Minh Ngọc ra mặt chê bai, “Bởi vì cuối cùng mẹ bạn ấy không còn cách nào khác, nên đồng ý mua trà sữa cho bạn ấy.”
Ứng Vọng: “Sao lại đến mức này chứ!”
Hàn Minh Ngọc tiếp tục nói, “Vốn dĩ trước đây em còn chơi cùng với bạn ấy, nhưng lần trước sau khi nhìn thấy bạn ấy lăn lộn trên mặt đất bẩn như vậy em cũng không thích chơi với bạn ấy nữa, bạn ấy chẳng giữ vệ sinh gì cả.”
Chuyện bạn bè của trẻ con đương nhiên Ứng Vọng sẽ không can thiệp, người lớn không nên xen vào mà.
Ứng Vọng chỉ nói, “Em muốn uống trà sữa thì đến tiệm, anh pha cho em uống.”
Đôi mắt Hàn Minh Ngọc sáng bừng, nhưng một lát sau lại trở nên buồn bã, “Mẹ không cho em uống quá nhiều đồ lạnh, mẹ nói con gái uống nhiều đồ lạnh không tốt. Anh Ứng Vọng, vì sao em không thể uống nhiều đồ lạnh vậy ạ? Trời nóng như vậy, uống đồ lạnh là sướng nhất.”
Chuyện này, anh biết giải thích với nhóc thế nào đây?
Cô nhóc quá nhỏ, Ứng Vọng không thể giải thích. Cuối cùng, cậu ngẫm nghĩ một lát, nói, “Anh không phải con gái, anh cũng không biết nữa. Mẹ em là con gái, cho nên dì nói vậy thì chắc chắn có lý.”
Hàn Minh Ngọc chán nản, “Em hỏi mẹ, mẹ nói chờ con lớn rồi sẽ hiểu.”
“Vậy thì chờ em lớn đi.” Ứng Vọng không tiếp tục bàn về chuyện này nữa, chỉ nói, “Không thể uống nhiều đồ lạnh, vậy anh làm nhiệt độ thường cho em, đến lúc đó uống một ngụm trà sữa hoặc trà hoa quả, nhất định cũng có thể mát mẻ.”
Ánh mắt Hàn Minh Ngọc sáng lên, “Được ạ được ạ, cảm ơn anh Ứng Vọng.”
Ứng Vọng cười, “Đừng khách sáo, có thời gian thì cùng mấy anh đến đây.”
Hàn Minh Ngọc liên tục gật đầu.
Việc kinh doanh của Tiệm trà sữa Vọng Thư bùng nổ suốt mùa hè, lợi nhuận cũng tăng trưởng ổn định.
Sau khi cái nắng gay gắt cuối thu qua đi, doanh thu trà sữa bắt đầu giảm. Khách gọi trà hoa quả lạnh và trà sữa lạnh liên tục giảm, may mà vẫn còn trà sữa nhiệt độ thường để khách gọi, nên việc kinh doanh của tiệm trà sữa cũng không tệ hơn là bao.
Thế nhưng nhân viên tiệm trà sữa đều đang lo lắng, “Sếp ơi, chờ sau khi thời tiết lạnh hẳn xuống chắc là mọi người ngay cả trà sữa nhiệt độ thường cũng sẽ không muốn gọi nữa rồi.”
Ứng Vọng rất bình tĩnh, “Không muốn gọi trà sữa nhiệt độ thường, nhưng chắc chắn sẽ sẵn lòng gọi trà sữa nóng.”
Nhân viên: “Nóng?”
Ứng Vọng tự nhiên nói, “Trà sữa vừa nấu ra vốn dĩ đã nóng, sao mà không uống được?”
Nhân viên vỗ trán một cái, “Đúng là tôi quên mất chuyện này.”
Ứng Vọng: “Đúng là 'chỉ vì thân trong núi này'.”
(Ghi chú:
只缘身在此山中, 云深不知处 – chỉ vì thân trong núi này, mây dày không biết ở nơi đâu
Ý nói khi con người ở trong một hoàn cảnh nhất định thì khó mà nhìn thấy toàn cảnh)./.
Nhân viên vẫn còn lo lắng, “Trà sữa có thể làm thành nóng, nhưng trà hoa quả thì sao đây? Trong trà hoa quả đều cần thêm trái cây, trái cây mà làm thành nóng thì...”
Anh ta không dám tưởng tượng, như thế thì còn uống được nữa sao.
Ứng Vọng nói, “Trà hoa quả không thể làm thành nóng, cùng lắm là nhiệt độ thường.”
Nhân viên do dự, “Vậy doanh thu có thể sẽ giảm xuống phải không?”
Ứng Vọng dự đoán, “Sẽ.”
Hương vị của trà hoa quả và trà sữa hoàn toàn khác nhau, có người không uống được vị ngọt gắt kia của trà sữa, chỉ thích vị thanh mát này của trà hoa quả. Nhìn từ doanh thu mùa hè, lượng tiêu thụ trà hoa quả thực sự cũng không ít. Nếu gặp phải khách không thích trà sữa mà chỉ thích trà hoa quả, vậy mùa đông không bán trà hoa quả nóng chắc chắn sẽ mất đi một lượng khách, đến lúc đó hiển nhiên doanh số sẽ giảm.
Thật ra, cho dù có trà hoa quả nóng, e rằng doanh số cũng sẽ giảm xuống.
Vì sao?
Mùa hè nóng mà, dễ ra mồ hôi, mọi người cũng dễ khát hơn; nhưng mùa đông thì sao, đây chính là mùa tích mỡ. Nói một cách tương đối thì mùa đông lại càng ít muốn uống nước hơn, cho nên việc kinh doanh của tiệm trà sữa chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Thế nhưng Ứng Vọng đã chuẩn bị tâm lý cho vấn đề này, cho nên cậu không thấy có vấn đề gì.
“Cứ kinh doanh như bình thường là được rồi.”
Sếp đã nói vậy, vậy nhân viên còn làm được gì nữa? Đương nhiên là làm theo lời sếp thôi. Chỉ là khi mùa đông thật sự đến rồi, chứng kiến thu nhập thực sự thấp hơn mùa hè trước, trong lòng họ cũng đang đau xót.
Phải biết rằng, trước đó sếp đã nói, chờ đến khi tổng kết sẽ trích 0,5% lợi nhuận chia cho nhân viên. Doanh thu tiệm trà sữa kém, thu nhập thấp, cuối năm khi chia hoa hồng thì thu nhập của họ cũng sẽ giảm đi!
Chuyện này sao có thể được chứ?
Nhóm nhân viên tiệm trà sữa lo lắng đến sốt ruột, bắt đầu lén lút bàn bạc làm sao để tăng doanh số lên. Cuối cùng ngay cả việc phát tờ rơi cũng đã làm, họ muốn nhiều người biết đến Tiệm trà sữa Vọng Thư hơn, sau đó đến tiệm mua đồ uống.
Quản lý cửa hàng của tiệm trà sữa là một người có đầu óc, thậm chí chị còn đang nghĩ có thể bán đồ ngọt trong tiệm hay không, cụ thể là bánh kem và bánh ngọt.
Khi chị đến hỏi ý kiến Ứng Vọng cũng kinh ngạc, “Sao chị lại có ý nghĩ này?”
Lương Ngọc Trân nói, “Mấy hôm trước tôi đi ngang qua một tiệm bánh kem, bên trong họ đang bán các loại bánh kem bơ, bán rất chạy. Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu trong tiệm của chúng ta cũng có thể bán bánh kem, bánh ngọt các loại, thì doanh thu chắc chắn cũng sẽ không tệ. Tôi đã suy nghĩ mấy ngày, càng nghĩ càng thấy khả thi, nhưng tôi vẫn còn do dự, nên muốn hỏi ý kiến của sếp một chút.”
Ứng Vọng không trả lời ngay, mà hỏi, “Mọi người có tay nghề này sao?”
Hiển nhiên Lương Ngọc Trân đã nghĩ đến rồi, “Bánh kem bơ này chúng ta thực sự không biết làm, nhưng chúng ta có thể làm bánh ngọt truyền thống, ví dụ như bánh đậu xanh, bánh hoa quế, bánh phục linh, bánh quy, bánh trứng muối ngàn lớp, vân vân. Không ít thợ làm bánh đều biết làm, nhà có người khéo tay cũng biết. Chúng ta có thể thử thông báo tuyển một nhân viên biết làm bánh ngọt vào thử xem.”
Bánh kem bơ Ứng Vọng biết làm, nhưng nếu Lương Ngọc Trân đã có cách giải quyết, thì cậu quyết định để chị ấy thử trước một chút, “Được, chuyện này giao cho chị làm.”
Lương Ngọc Trân thở phào nhẹ nhõm, “Cảm ơn sếp đã ủng hộ.”
Ứng Vọng cười nói, “Tôi sẽ chờ xem thành quả của chị.”
Lương Ngọc Trân siết chặt tay, “Tôi sẽ dốc hết sức mình.”
Ứng Vọng: “Được.”
Nếu đối phương đã tìm được biện pháp giải quyết tốt, thì Ứng Vọng sẵn lòng để chị ấy thử một chút, xem thử chị ấy có thể làm được đến đâu, có thực sự thuận lợi hay không.
Lúc Ngụy Vân Thư trở về thì thấy Ứng Vọng đang nấu cơm, hơn nữa tâm trạng còn rất vui vẻ, miệng còn khẽ ngân nga. Ngụy Vân Thư tò mò, “Hôm nay tâm trạng tốt vậy sao?”
Ứng Vọng lập tức kể chuyện của Lương Ngọc Trân cho anh nghe, cuối cùng còn nói, “Nếu chị ấy thực sự làm được, thì có thể coi như chị ấy thực sự một mình gánh vác một phần, đương nhiên em vui rồi.”
Ngụy Vân Thư hiểu rõ, “Cô ấy còn rất có đầu óc.”
“Đúng vậy, lúc chị ấy đến hỏi ý kiến của em, em cũng rất ngạc nhiên, không ngờ họ lại dốc sức như vậy.” Ứng Vọng cười nói, “Đặc biệt là ngay cả phương án giải quyết cũng đã chuẩn bị xong rồi, chủ động kiếm tiền cho tiệm.”
Ngụy Vân Thư cười, “Bởi vì trước đó em đã hứa cuối năm sẽ chia hoa hồng cho mọi người.”
Ứng Vọng khoe khoang, “Đưa ra quyết định này em đúng là cực kỳ có tầm nhìn xa.”
Ngụy Vân Thư nhìn dáng vẻ tự tâng bốc mình của cậu thì thấy buồn cười, cố ý nói, “Mèo khen mèo dài đuôi?”
Ứng Vọng lườm anh, “Anh nói cái gì vậy!”
Ngụy Vân Thư mỉm cười, “Nói chuyện nghiêm túc.”
Ứng Vọng nói, “Câu đó mời anh tự nói cho mình nghe đi.”
Vẻ mặt Ngụy Vân Thư nghiêm túc, “Ừ, nghe dạy bảo.”
Ứng Vọng bị dáng vẻ này của anh chọc cho bật cười thành tiếng, lại nói, “Em không thèm nói chuyện phiếm với anh, giúp em ngắt đậu que đi.”
Ngụy Vân Thư đi lấy đậu que đến, vừa làm vừa hỏi, “Định làm món gì?”
Ứng Vọng nói, “Cà tím hôm qua mua còn thừa hai quả, lát nữa xào chung với nhau.”
Ngụy Vân Thư chuyên tâm ngắt đậu que, “Còn món gì nữa?”
Ứng Vọng trả lời, “Tôm rim dầu, trứng hấp phù dung, đậu phụ Ma Bà, lại nấu một bát canh thịt viên, cộng thêm đậu que xào cà tím chắc là đủ ăn rồi.”
Ngụy Vân Thư nói, “Đúng là đủ rồi.”
Tôm rim dầu và trứng hấp phù dung không tốn cơm, nhưng đậu phụ Ma Bà rất tốn cơm. Lại thêm một món rau xào và một bát canh, vừa vặn đủ cho hai người họ, có thể còn thừa.