Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 98: Những 'thánh cày'
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không lâu sau, Lương Ngọc Trân đã tuyển được một thợ cả làm bánh ngọt rất giỏi, các loại bánh như bánh hoa quế, bánh phục linh, bánh dải mây, bánh quy, bánh trứng muối ngàn lớp được làm ra thực sự vừa ngon vừa đẹp mắt.
Lúc đó Ứng Vọng đã cảm thấy người thợ cả này thật tài giỏi. Nếu tự tay mình làm, chắc chắn sẽ không thể làm tỉ mỉ và tinh xảo đến thế, trông chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật.
Lương Ngọc Trân hỏi, "Sếp, cậu thấy sao?".
Ứng Vọng nói, "Đẹp mắt, ngon miệng, rất tốt".
Lương Ngọc Trân thở phào nhẹ nhõm, "Sếp thấy tốt là được rồi".
"Tôi thấy thế nào không quan trọng." Ứng Vọng hỏi, "Sau này định làm thế nào?".
Lương Ngọc Trân nói, "Tôi định trước tiên chọn ra vài loại tốt nhất, sau đó làm ít một chút để thử bán xem sao, có vấn đề gì thì lại điều chỉnh sau".
Cách này khá an toàn.
Ứng Vọng hỏi, "Giá cả đã định xong chưa?".
"Đã định xong rồi, sếp xem thử đi." Lương Ngọc Trân lấy ra một tờ giấy đưa qua.
Ứng Vọng cúi xuống nhìn, trên đó có giá nguyên vật liệu, dự toán chi phí đóng gói, và cuối cùng là giá bán.
Ứng Vọng nói, "Tiền lương phải trả cho nhân viên, nếu có dịch vụ giao hàng tận nơi thì còn phải chia phần trăm cho người giao hàng, tất cả những thứ này đều là chi phí".
Lương Ngọc Trân bừng tỉnh, "Vâng, tôi sẽ về điều chỉnh lại một chút".
Ứng Vọng lại nêu ra vài vấn đề khác, sau đó mới trả tờ giấy lại, "Suy nghĩ kỹ rồi thì cứ làm đi, không cần hỏi lại tôi nữa".
Lương Ngọc Trân gật đầu đáp lời.
Chị cảm thấy áp lực khá lớn, nhưng lại có một sự phấn khích khó tả. Chị hăm hở rà soát lại những vấn đề có thể phát sinh trong kế hoạch, chỉ khi cảm thấy không còn vấn đề gì nữa mới thật sự bắt tay vào làm.
Vào ngày bánh ngọt chính thức mở bán, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư ngồi trong một quán đối diện để quan sát. Chưa kể khách ăn tại chỗ, trong số những người mua mang về, có đến gần một phần ba đã mua bánh, có thể thấy sức tiêu thụ cũng không hề tệ.
Ngụy Vân Thư nói, "Đợi vài ngày nữa xem doanh số bánh ngọt thế nào sẽ rõ".
Ứng Vọng dự đoán, "Chắc chắn là có lời".
Quả thật có lợi nhuận. Sau khi Lương Ngọc Trân tính rõ ràng doanh thu từ bánh ngọt, trái tim chị ấy thật sự đập thình thịch.
Tuy rằng so với trà sữa và trà hoa quả, doanh số của bánh ngọt không quá nổi bật, nhưng sau khi trừ đi chi phí thì thật sự có lời. Nếu như có thể ổn định, một tháng cũng có thể kiếm được một khoản kha khá! Góp gió thành bão, tích tiểu thành đại, cứ tiếp tục lâu dài như thế, thì đến cuối năm thu nhập chắc chắn sẽ rất đáng kể!
Đặc biệt, đây còn là một lần thử nghiệm do chính chị tự mình khởi xướng, từ ý tưởng ban đầu đến tuyển người, chọn các loại bánh ngọt, xác định giá bán ra cùng với khâu bán hàng cuối cùng, tất cả đều do chị tham gia quyết định. Bây giờ có lợi nhuận, cảm giác thành tựu này thật không gì sánh bằng!
Lương Ngọc Trân cảm thấy mình đã làm được, thử nghiệm của chị không hề thất bại!
Chị rất phấn khởi. Lúc nói cho nhóm nhân viên trong quán tin tốt này, mọi người cũng đều vô cùng phấn khích. Bọn họ thật sự đã kiếm được tiền cho cửa tiệm! Chắc chắn số tiền hoa hồng họ nhận được vào cuối năm cũng sẽ nhiều hơn một chút!
Trong lòng đầy mong đợi, tinh thần hăng hái của mọi người càng dâng cao, mỗi ngày trên mặt đều rạng rỡ niềm vui.
Nhóm nhân viên của quán lẩu bên cạnh: "...".
Đồng nghiệp bên quán trà sữa làm việc thật quá sức!
Không hiểu vì sao, trong lòng họ bỗng dấy lên một cảm giác hoang mang lo lắng. Đồng nghiệp làm việc liều mạng như vậy, nếu bản thân không cố gắng hết sức, liệu sếp có nghĩ mình làm việc không nghiêm túc không?
Nhân viên quán lẩu âm thầm bàn bạc riêng với nhau, "Hay là chúng ta cũng làm ra một sản phẩm mới gì đó đi?".
"Đúng thế! Tôi cũng nghĩ vậy. Quán trà sữa cũng đã ra món mới rồi, nếu như chúng ta cứ giữ nguyên không chịu thay đổi, chắc chắn sếp sẽ cảm thấy chúng ta không có tinh thần cầu tiến."
"Hơn nữa, quán đã lâu không có món mới, e là khách hàng cũng sắp chán rồi. Chúng ta thử làm thêm vài món bán xem, chắc là sẽ bán chạy đấy?"
"Vậy chúng ta bán cái gì?".
"Nguyên liệu nào cũng có thể nhúng lẩu được, các nguyên liệu theo mùa thật ra quán mình đều có sẵn. Thật sự chẳng nghĩ ra được món gì mới mẻ."
"Miến khoai lang năm nay chắc là vào mùa rồi nhỉ? Chúng ta có thể mua một ít cho vào lẩu không?".
"Chẳng phải cũng giống miến dương xỉ, miến khoai tây, bún gạo sao, cũng chẳng có gì đổi mới."
"Ăn thì khác nhau chứ."
"Thật ra tôi thấy có thể nấu một ít cháo để bán, để thay đổi món tinh bột một chút. Lần nào cũng là cơm, chắc cũng có người ngán rồi, hoặc là gói thêm một ít bánh bao, bánh bao chay các loại, làm thêm vài loại mới."
"Tôi thấy cái này hay đấy. Không phải chúng ta vẫn lấy món kho của quán ăn vặt bên kia về bán sao? Vừa hay có thể bảo họ đưa thêm một ít bánh bao sang đây. Đồ làm sẵn cũng không tốn công sức gì của chúng ta, chỉ việc cho lên nồi hấp là xong, vừa đơn giản lại đỡ việc."
"Đúng, đúng, đúng, đề nghị này hay đấy. Không có nồi lớn thì dùng nồi nhỏ hấp, dùng lồng hấp nhỏ, cái này cũng không chiếm quá nhiều chỗ."
Mọi người bàn bạc sôi nổi, chẳng mấy chốc đã nghĩ ra không ít phương án.
Sau đó khi đề xuất với Ứng Vọng, cậu ấy: "...".
Cậu tò mò hỏi, "Sao tự nhiên mọi người lại nghĩ đến chuyện thêm món mới cho quán vậy?".
Vu Hổ cười một cái, nói, "Chẳng phải là vì nghĩ quán đã lâu không có món mới, e là khách hàng cũng sắp ăn ngán rồi, nên mới học theo tìm thêm vài món mới để bán sao?".
Ứng Vọng: (Đã hiểu, là học theo quán trà sữa.)
Vu Hổ không biết Ứng Vọng đã hiểu rõ nguyên nhân sâu xa, bèn hỏi, "Sếp nhỏ, cậu thấy thế nào?".
"Được đấy." Đối với việc nhân viên chủ động tìm cách kiếm tiền cho quán như thế này, Ứng Vọng đương nhiên hết sức ủng hộ. "Chuyện bánh bao thì cậu cứ bàn bạc với Ba Đào bên quán ăn vặt đi, xem bên cậu ấy có thể cung cấp hàng được không. Còn về việc thêm các loại miến khoai lang, chả tôm, mực sợi, trước tiên cậu hãy lập cho tôi một bảng báo giá cụ thể, ghi rõ cả giá vốn và giá bán cuối cùng."
Vu Hổ và Bao Xuân Diễm nhìn nhau, rồi đáp lời, "Tôi sẽ bàn bạc với Xuân Diễm rồi sẽ trả lời cậu sau".
Ứng Vọng thấy hai người họ bàn bạc đâu ra đấy nên cũng không can thiệp sâu vào nữa.
Nhưng mà cậu không nghĩ tới, mới chưa đầy hai ngày sau, Ba Đào đã đến tìm cậu, "Sếp, bọn tôi muốn bán thêm hai loại bánh bao, còn muốn đi khắp hang cùng ngõ hẻm để bán món kho và bánh bao nữa. Cậu thấy sao?".
Ứng Vọng: "...".
Mấy người này đúng là toàn những 'thánh cày' mà!
Cậu vuốt mặt, "Sao cậu lại có ý tưởng này vậy?".
Ba Đào thật thà đáp, "Chẳng phải là các đồng nghiệp ở quán lẩu và quán trà sữa đều đang phấn đấu sao? Quán ăn vặt bọn tôi cũng đâu kém cạnh, cũng không thể để họ vượt mặt được, đương nhiên phải nhanh chóng đuổi theo".
Ứng Vọng dở khóc dở cười, "Đâu cần thiết phải hơn thua như vậy chứ, không mệt à?".
Ba Đào cười ha hả không ngừng, "Kiếm tiền thì sao mà mệt được chứ. Tuy quán ăn vặt là một quán nhỏ, nhưng bọn tôi cũng không hề kém. Huống hồ khách mua ở đây cũng có hạn, nếu bọn tôi đẩy xe đẩy đi khắp hang cùng ngõ hẻm, với tài nấu nướng của dì Đỗ, chắc chắn rất nhiều người sẽ sẵn lòng mua. E là món kho còn chẳng cần chúng ta rao bán, mọi người chỉ cần ngửi mùi thôi là đã đến rồi, việc buôn bán chắc chắn sẽ không tệ".
Ứng Vọng thấy hắn ngấm ngầm lẫn công khai không từ bỏ ý định thuyết phục, đã biết là hắn rất muốn làm, vì thế nghiêm túc cân nhắc một lát, rồi nói, "Hiện tại là mùa đông, đi khắp hang cùng ngõ hẻm bán đồ ăn như vậy cũng rất vất vả. Cậu có nghĩ tới để ai ra ngoài bán đồ ăn hay chưa, liệu người ta có sẵn lòng nhận công việc cực khổ này không?".
"Hiện tại chúng ta có xe đạp ba bánh, mỗi ngày sau khi giao hàng xong thì không dùng đến, tranh thủ thời gian đó có thể lái xe đi bán một vòng." Ba Đào nói, "Có xe chở đồ ăn thì cũng không quá mệt, chẳng qua là hơi lạnh một chút thôi. Nhưng nói thật, cứ hoạt động liên tục thì cũng sẽ không quá lạnh, thậm chí nếu bán chạy thì còn có thể ấm lên nữa. Còn về người được chọn...".
Ba Đào nghiêm túc suy nghĩ một lát, "Về tôi sẽ hỏi xem ai sẵn lòng đi cùng với tôi. Mới bắt đầu, nếu tôi không đi cùng thì không thể yên tâm được".
Thật sự là quá liều mạng.
Ứng Vọng chỉ có thể nói, "Nếu cậu đã có ý đó, vậy thì cứ thử xem".
Ba Đào trở nên phấn khởi, "Rõ!".
Hắn hăm hở đi chuẩn bị.
Sau khi Ứng Vọng trở về thì kể lại những chuyện này cho Ngụy Vân Thư nghe, sau đó nói, "Em thật sự thấy họ toàn là những 'thánh cày', cứ nhất quyết hơn thua với nhau".
"Không tốt sao?" Ngụy Vân Thư nói, "Có thể giảm bớt không ít việc cho chúng ta đấy chứ".
Ứng Vọng khẽ "chậc" một tiếng, "Anh đúng là càng ngày càng có phong thái của một nhà tư bản".
Ngụy Vân Thư véo nhẹ má cậu, "Nói gì thế. Chẳng lẽ không phải anh đang tạo công ăn việc làm cho mọi người sao? Rồi các nhân viên nỗ lực hăng say trên vị trí của mình đó chứ?".
Ứng Vọng né tránh, "Dù vậy cũng không thể thay đổi sự thật này".
Ngụy Vân Thư rơi vào trầm tư.
Ứng Vọng: ?
Ứng Vọng không nhịn được hỏi, "Sao vậy, anh lại đang suy nghĩ chuyện gì à?".
Lúc này Ngụy Vân Thư mới lên tiếng, "Anh đang nghĩ, anh phải cố gắng hơn nữa, tranh thủ tạo thêm một ít sản nghiệp, sau đó trở thành nhà tư bản đúng nghĩa trong lời em nói".
Ứng Vọng: "...".
"Hết chịu nổi."
Ngụy Vân Thư cười ha hả.
Trời lạnh, không thích ăn món xào, bởi vì chẳng mấy chốc đã lạnh ngắt, đông cứng lại, nhất là món xào bằng mỡ heo, nhìn qua đã thấy nhờn dính, chẳng còn chút hứng thú nào.
Hôm nay Ứng Vọng bèn nấu lẩu. Khác với lẩu bán trong quán, nước lẩu được hầm từ củ cải trắng và xương sườn, ăn vào ngọt thanh mà không ngấy. Sau đó ngâm một ít miến khoai tây, rửa sạch cải thảo, cải thìa, nấm tươi, rau thơm và các loại rau xanh khác, lại làm thêm một ít bò viên thủ công. Trước tiên vớt xương sườn và củ cải trắng ra ăn một chút, sau đó lại thả bò viên và rau củ vào. Nồi lẩu sôi lăn tăn, ăn vào nóng hổi, ấm áp dễ chịu.
Thậm chí Ngụy Vân Thư còn dùng bếp lò hâm một bình rượu, mỗi người uống một chút. Tửu lượng của Ứng Vọng không được tốt lắm, lát sau mắt đã nhòe đi, uống một chút đã say rồi.
Ứng Vọng uống say trong mắt Ngụy Vân Thư đúng là vừa ngoan vừa đáng yêu, bảo cậu làm gì thì cậu sẽ làm nấy, lời nói và hành động thẳng thắn khiến trong lòng Ngụy Vân Thư tràn đầy thỏa mãn.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, đầu Ứng Vọng hơi đau một chút, là cảm giác khó chịu sau khi say rượu. Nằm trên giường hồi lâu vẫn không thể tỉnh táo hẳn.
Hơn nữa không hiểu sao lại thế này, hôm nay tỉnh lại dường như lạnh hơn bình thường, tay vừa vươn ra ngoài chăn đã lạnh buốt, khiến người ta chỉ muốn vùi mình trong chăn không nhúc nhích, trốn trong đó mãi không muốn ra.
Ngụy Vân Thư vẫn đang ngủ say, một tay ôm lấy eo Ứng Vọng, nhắm nghiền mắt.
Ứng Vọng nhìn dáng vẻ ngủ say của anh, cũng không đánh thức anh. Cộng thêm rèm cửa đang kéo kín, trong phòng khá tối, đoán chừng trời còn sớm, cậu cũng nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Ngủ nướng một giấc tỉnh dậy, Ngụy Vân Thư đã dậy rồi, trên giường chỉ còn lại mình cậu. Ứng Vọng cảm nhận một chút, cảm thấy đầu óc thoải mái hơn trước một chút, nếu không để ý kỹ thì cũng không khác ngày thường, chẳng qua không khí vẫn lạnh như cũ.
Ứng Vọng luyến tiếc ổ chăn ấm áp, quấn chăn lăn lộn thêm mười phút, lúc này mới lấy hết can đảm rời khỏi chăn, dùng tốc độ nhanh nhất đời mình mặc quần áo dày lên người, giữ chút hơi ấm còn sót lại trong cơ thể vào trong quần áo, không để chúng thoát ra. Sau đó mang giày bông dày vào rồi ra ngoài rửa mặt.
Cửa sổ nhà vệ sinh mở một khe hở rộng khoảng bốn ngón tay để thông gió. Lúc Ứng Vọng đánh răng, mắt cậu lướt qua khe hở cửa sổ, phát hiện bên ngoài đã biến thành một màu trắng xóa.
Cậu sửng sốt một lát, ngay lập tức bước nhanh đến mở cửa sổ ra. Gió lạnh ào ào xông vào, cả người từ đầu đến chân đều bị thổi cho tỉnh táo. Nhưng Ứng Vọng không cảm thấy khó chịu, hai mắt cậu nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy trên nhà cửa, trên ngọn cây, trên mặt đất một mảng trắng tinh, tuyết trắng xóa lung linh.
Tuyết đã rơi rồi.