Kỵ Sĩ Trong Mơ
Chương 25
Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hôm nay là ngày em lên đường đến thủ đô. Em chọn ngày này vì muốn hoàn thành một nửa bài tập nghỉ đông.”
“Nhưng bài tập Toán và Vật lý kỳ này hơi khó, tối qua em làm đến mười giờ rưỡi vẫn chưa xong, cuối cùng em còn làm thêm hai chương tiếng Anh nữa.”
Video dài khoảng một phút, được quay trong khu vực bãi đỗ xe gió bụi mù mịt.
Đoạn phim mang chất lượng hình ảnh của chiếc điện thoại bình dân mười năm trước, giống như một đoạn phim quay bằng DV cũ, ống kính cứ như được lắp thêm một tấm phim lọc màu xanh, mang lại hiệu ứng mờ nhòa.
Giọng nói của Khương Hữu Hạ cũng mơ hồ y hệt, cũng có vẻ căng thẳng tương tự như trong giấc mơ của Hướng Phi Hành. Em nói rất nhiều trong video chỉ như để đánh lạc hướng, giúp bản thân đỡ căng thẳng hơn vậy.
Hướng Phi Hành thừa hiểu em. Không ngờ mười năm trước Khương Hữu Hạ như vậy, mười năm sau cũng không thay đổi.
Xem xong video, anh thấy khá thú vị, đang định xem tiếp thì trợ lý gõ cửa đi vào: “Giám đốc Hướng, tôi đã liên hệ với bệnh viện rồi. Khoa Ngoại thần kinh hiện đang có chuyên gia là Giáo sư, Tiến sĩ của Đại học thành phố Giang, bác sĩ Ngô. Tôi đã xem lịch trống của anh và đặt lịch hẹn kiểm tra sức khỏe vào hai giờ chiều nay. Anh thấy có được không?”
“Được.” Ngày đầu tiên chính thức quay lại làm việc cũng không quá bận rộn, Hướng Phi Hành không hề sợ khám bệnh, và cũng cảm thấy gần đây mình nằm mơ quá nhiều, không muốn chần chừ thêm nữa.
Buổi trưa ăn cơm với Từ Tẫn Tư, hai người trước tiên là trao đổi công việc, sau đó Hướng Phi Hành mới bảo chiều nay mình đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Từ Tẫn Tư muốn hỏi thêm nhưng Hướng Phi Hành đã nói trước: “Không phải lo, chuyện nhỏ thôi.”
Ăn xong nghỉ ngơi một lát thì anh xuất phát đi tới bệnh viện trợ lý đã đặt lịch hẹn.
Trên đường từ công ty tới bệnh viện, Hướng Phi Hành lại xem video.
Video lần này là khi Khương Hữu Hạ đi máy bay năm mười sáu tuổi.
Khương Hữu Hạ ngồi ép sát vào ghế, chụp đường băng và bãi cỏ bên ngoài cửa sổ, thều thào hỏi trong sợ hãi: “Máy bay có mùi dầu máy rất nặng trước khi cất cánh thì có bình thường không nhỉ?”
Lúc này, Khương Hữu Hạ trả lời tin nhắn của anh: [Tuyệt quá rồi, cảm ơn ông xã. Vậy chừng nào về em sẽ tìm tư liệu, em muốn làm một video tổng hợp hai năm em ở thành phố Giang. Dạo gần đây có nhiều người trên mạng làm video kiểu này lắm.]
[Rất được.] Hướng Phi Hành trả lời. Cùng lúc đó, anh cũng âm thầm xác nhận chuyện tối qua đã được gác lại rồi nên cũng yên tâm phần nào.
Dù vẫn chưa nhớ rõ hai người đã cãi nhau về chuyện gì, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ “anh Đần” kia chỉ là một trong những người bạn học của Khương Hữu Hạ. Có thể cậu ta từng thích Khương Hữu Hạ nên em mới giấu anh, sợ anh ghen.
Thật ra Hướng Phi Hành không phải người như vậy, anh thường không hề giận dỗi chuyện Khương Hữu Hạ có nhiều người theo đuổi. Chỉ khi đối phương có những hành động quá đáng mà Khương Hữu Hạ lại không giỏi từ chối, anh mới phải ra tay ngăn cản.
Đến bệnh viện, trước tiên Hướng Phi Hành thuật lại tiền sử bệnh của mình cho bác sĩ Ngô nắm, cùng tình trạng nằm mơ thường xuyên gần đây. Sau khi do dự chốc lát, anh quyết định kể về chiếc lục lạc kỵ sĩ. Anh bảo giấc mơ bất thường đầu tiên xuất hiện là sau khi anh nghe thấy tiếng kêu của chiếc lục lạc mà bạn tặng vào buổi họp mặt.
Bác sĩ Ngô cũng xem qua bệnh án cũ mà anh đem tới. Qua phán đoán sơ bộ, bác sĩ khuyên anh hãy đi chụp cộng hưởng từ não bộ trước: “Anh Hướng, vì anh từng phẫu thuật não nên không thể xem nhẹ được.”
Thế là Hướng Phi Hành được đưa đến khoa Chẩn đoán hình ảnh.
Vì sau khi phẫu thuật, năm nào anh cũng kiểm tra định kỳ nên đã quá quen thuộc với quy trình chụp cộng hưởng từ. Nằm lên giường, ngoan ngoãn nghe theo hướng dẫn của bác sĩ chẩn đoán, trong đầu không ngừng nghĩ về Khương Hữu Hạ.
Nếu bây giờ Khương Hữu Hạ đã về thành phố Giang thì liệu em có xin nghỉ để đi khám bệnh cùng anh không? Nhưng Hướng Phi Hành trước giờ vốn rất kiên cường, dù Khương Hữu Hạ có đang ở thành phố Giang, chỉ cần anh khám không có vấn đề gì thì cũng sẽ không cho em biết.
Chụp xong, Hướng Phi Hành nhìn thấy bác sĩ chẩn đoán hơi nheo mày lại.
Không lâu sau, bác sĩ Ngô đích thân tới phòng nghỉ tìm anh, khuyên anh nên nhập viện theo dõi thêm.
Theo lời của bác sĩ, nhìn từ kết quả chụp phim thì không có dấu hiệu rõ ràng của việc tái phát bệnh. Nhưng tình trạng của Hướng Phi Hành gần đây lại khá kỳ lạ, tốt nhất là nên nằm viện vài ngày để kiểm tra toàn diện, chủ yếu là để anh yên tâm hơn. Bác sĩ còn dặn Hướng Phi Hành đem chiếc lục lạc tới để xem thử có manh mối nào khác không.
Hướng Phi Hành bảo trợ lý đến nhà mình lấy, cũng không ngờ mình chỉ đi khám sức khỏe thôi mà phải nhập viện luôn.
Theo lời dặn của bác sĩ thì Hướng Phi Hành phải nằm viện ba ngày.
Anh gọi đi vài cuộc điện thoại, hủy hết những buổi gặp mặt trong mấy ngày tới hoặc đổi thành họp trực tuyến và họp qua điện thoại. Thu xếp xong xuôi thì cũng đã năm giờ rưỡi.
Từ Tẫn Tư từ công ty tới thăm anh, thấy anh mặc quần áo bệnh nhân thì giật mình. Ngược lại, Hướng Phi Hành vẫn rất bình thản, còn an ủi Từ Tẫn Tư. Từ Tẫn Tư muốn nói gì đó mà lại thôi, chuyển sang đặt câu hỏi: “Hữu Hạ nhà anh bao giờ về?”
“Hữu Hạ mà thấy anh thế này, kiểu gì cũng xót ruột lắm.” Hắn lại cảm thán.
“Mười bốn tháng Giêng.” Hướng Phi Hành thầm nhủ, chắc cũng không có gì to tát nên không định nói Khương Hữu Hạ biết.
Cũng may anh đi khám hôm nay, vừa khéo được xuất viện trước khi Khương Hữu Hạ quay trở lại, nên không cần nghĩ cớ để gạt em.
Sau khi Từ Tẫn Tư đi khỏi, Hướng Phi Hành ăn bữa tối ở bệnh viện. Khương Hữu Hạ gọi video cho anh nhưng anh không thể nghe máy khi đang mặc quần áo bệnh nhân, nên đã gác máy.
Lát sau, anh thấy Khương Hữu Hạ nhắn: [Ông xã đang bận hả?]
Cơ sở vật chất của phòng bệnh một người khá tốt, không thể nào so sánh với căn phòng anh từng ở hồi cấp ba. Thời đó, anh được mổ ở bệnh viện công tốt nhất thủ đô, vì không đủ phòng bệnh nên một ngày trước phẫu thuật anh phải ngủ ngoài hành lang, sau đó thì ở phòng ba người.
Giai đoạn theo dõi hậu phẫu thì anh chẳng nhớ gì nhiều, ba tháng trời tập phục hồi thì càng mờ nhạt như một giấc mơ. Anh chỉ biết điều dưỡng tập phục hồi và cô Lưu hết mực chu đáo nên anh mới có thể kịp hồi phục để về trường đi học.
Nằm viện một mình rất dễ bị nỗi cô đơn quấn lấy, khiến cho nỗi nhớ Khương Hữu Hạ trong anh ngày một sâu sắc hơn. Nhưng anh lại không thể nghe điện thoại video được, không được nhìn mặt em, anh bèn trả lời: [Ừ, anh bận.] Rồi hỏi tiếp: [Đang làm gì đó?]
[Em đang chuẩn bị bài giảng!] Khương Hữu Hạ gửi cho anh vài ảnh chụp màn hình giáo án dạy đan len.
Vì làm bằng ứng dụng ghi chú nên trông khá đơn sơ, em bảo: [Người xưa có câu, làm gì cũng phải có đầu có đuôi, dù là tiết dạy cuối cùng đi nữa thì em cũng phải chuẩn bị thật kỹ càng.]
[Thì ra em đã quyết định sẽ đến thủ đô với ông xã rồi à?]
Khương Hữu Hạ không trả lời nữa.
Hướng Phi Hành biết em lúng túng khi bị hỏi như vậy, hối hận mình lỡ lời. Sau đó anh bắt đầu vắt óc nghĩ xem nên nói gì để dẹp được vấn đề đi thủ đô này qua một bên.
Quả nhiên, năm phút sau, Khương Hữu Hạ chọn cách khá khiên cưỡng để đánh lạc hướng sang chuyện khác: [Ông xã, chiều nay em đi chơi bài nữa nè, mấy ván đầu thua suốt luôn, mới vô đà thắng thì anh hai lại gọi em về ăn cơm.]
[Nhớ ông xã. Đếm ngược còn 5 ngày nữa là về nhà!] Khương Hữu Hạ lại bảo.
Hướng Phi Hành phì cười, cố ý không trả lời tin nhắn mà lấy điện thoại cũ của Khương Hữu Hạ ra, tiếp tục xem nhật ký đi thủ đô năm em mười sáu tuổi.
Từ cấp ba cho tới khi đi làm, có vẻ Khương Hữu Hạ đã chín chắn hơn. Ít nhất em đã từ một cậu học sinh chưa từng đi máy bay trở thành phó quản lý cửa hàng thủ công cũng xem là nổi tiếng ở thành phố Giang.
Nhưng dường như em cũng không thay đổi quá nhiều, vẫn chậm hiểu, vụng về, hơi tí là hốt hoảng, dễ bị thu hút bởi những thứ rất đỗi bình thường trên thế giới xung quanh nên thường dừng chân ngắm nhìn với đầy sự ngỡ ngàng.
Em vẫn là một chàng trai thôn quê không hoàn toàn thuộc về chốn thành thị. Dù đang sinh sống ở đây nhưng em luôn bất ngờ trước mọi thứ của thành phố này, khiến cho Hướng Phi Hành vốn chẳng ham thích gì những điều nhỏ nhặt trên đời cũng phải tán thưởng cùng em.
Sau khi máy bay cất cánh đến thủ đô, Khương Hữu Hạ lại quay thêm hai video nữa. Một là quay tầng mây, hai là quay một chiếc máy bay khác đang bay ở tít đằng xa.
Sau khi xuống máy bay, Khương Hữu Hạ quay cảnh một mình đi về phía trước. Ban đầu em im lặng, nhưng khi tới lối ra, đi ngang qua một cây cột, có vẻ như đã ít người hơn rồi, Hướng Phi Hành nghe thấy Khương Hữu Hạ nói: “Liệu em sẽ gặp được anh chứ?”
“Hồi hộp quá đi.” Khương Hữu Hạ thủ thỉ.
Hướng Phi Hành nhận ra tâm trạng này, vì đây là cảm xúc mà Khương Hữu Hạ thường biểu lộ ra trước mặt anh.
Anh nghe thấy hơi thở của Khương Hữu Hạ, hoặc có thể chỉ là ảo giác thôi, vì với khả năng của chiếc điện thoại này thì không thể nào ghi âm lại được tiếng hít thở. Nhưng Hướng Phi Hành vẫn nghe thấy nhịp tim của em.
“Có không nhỉ?” Khương Hữu Hạ lại khẽ bảo, “Em sắp đi tàu điện ngầm rồi. Anh Đần.”
Lúc này, điều dưỡng đẩy cửa đi vào để lấy máu cho Hướng Phi Hành. Anh không thấy đau lắm.
Sau đó bác sĩ cũng vào khám rồi giới thiệu sơ về những mục cần kiểm tra vào ngày mai, kê đơn thuốc, dặn anh nghỉ ngơi cho khỏe, rồi hỏi anh có cần biện pháp hỗ trợ giấc ngủ không.
“Cũng được.” Hướng Phi Hành nghe thấy mình trao đổi với bác sĩ Ngô, “Quả thật dạo này tôi ngủ không được ngon lắm.”
Bác sĩ Ngô bèn kê thuốc ngủ cho anh. Lát sau, điều dưỡng đem thuốc tới.
Hướng Phi Hành lại xem thêm ba video Khương Hữu Hạ ở thủ đô nữa.
Ở trên tàu điện ngầm, em quay đôi giày của mình, là một đôi giày thể thao màu đen trông còn khá mới. Hướng Phi Hành nhìn thấy gấu quần của em. Chuyến bay của Khương Hữu Hạ đáp ngay giờ cao điểm buổi tối nên trên tàu rất đông người chen chúc.
Trong video thứ hai, không biết có ai đó giẫm bẩn đôi giày đen của em. Video thứ ba là lúc Khương Hữu Hạ đi tìm khách sạn của mình. Em ra khỏi lối ra tàu điện ngầm, ngó ngang ngó dọc con đường bụi mù, miệng lầm rầm “Ở đâu nhỉ”, “Khó tìm quá”.
“Woa, có một trường cấp ba này.” Khương Hữu Hạ vừa nói vừa dừng lại, tò mò ngắm hồi lâu, lại tự thủ thỉ vào điện thoại, “Anh có học ở đây không?”
Xem tới đây, Hướng Phi Hành tắt màn hình điện thoại. Anh cảm thấy về tình hay về lý thì mình cũng không nên xem tiếp nữa.
Đây là chuyện riêng tư của Khương Hữu Hạ, hơn nữa nó còn là một phần ký ức không liên quan gì đến anh.
Người bên cạnh Khương Hữu Hạ lúc này là anh mà, cái gã Đần kia chẳng qua là một giai điệu thoáng qua trong cuộc đời Khương Hữu Hạ mà thôi.
Vậy là đủ rồi.
Có những chuyện đã xảy ra rồi thì không thể, cũng không nên bới móc ra xem làm gì cả.
Nhưng tự dưng anh lại nghĩ, lúc Khương Hữu Hạ đến thủ đô thì anh đang làm gì nhỉ?
Anh đã kết thúc cuộc phẫu thuật được nửa năm hơn, ngày đêm bận rộn học hành và tham gia hoạt động trong trường, bận đến nỗi không có thời gian ăn cơm.
Bữa khuya mà cô giúp việc nấu là bữa duy nhất trong ngày anh không phải ăn vội ăn vàng.
Thế giới của anh khi đó bóng tối mịt mùng, đặc quánh một màu đen.
Nhưng trong kỳ nghỉ đông mà Hướng Phi Hành chẳng có lấy một ngày nghỉ đúng nghĩa, Khương Hữu Hạ lại vác balo đến thủ đô, lén lút đi tìm một người mà anh không hề quen biết, còn thủ thỉ bằng cái giọng điệu si mê.
Đương nhiên Hướng Phi Hành rất muốn gọi cho Khương Hữu Hạ để nghe giọng em, nhưng sợ nói một hồi thì mình sẽ lỡ buông ra những lời khó nghe khiến em buồn, hoặc là chất vấn nhiều quá rồi lại phải chính tai nghe em thành thật kể về quá khứ mà anh không hề muốn biết, cho nên anh quyết định không gọi.
Cuối cùng anh uống thuốc ngủ, tắt đèn, rồi nằm lên giường bệnh. Bầu không khí không pha lẫn bất kỳ mùi khó chịu nào nhưng cơn buồn ngủ vẫn chưa chịu ập tới. Anh bèn mở thư mục “Đã lưu” trong ứng dụng trò chuyện để nghe một vài tin nhắn thoại đã lưu trước đó.
Anh nghe thấy những lời tỏ tình của Khương Hữu Hạ dành cho mình ở từng thời gian và tình huống khác nhau, “Em yêu ông xã”, “Em rất nhớ anh”, sau đó tự vỗ về bản thân rằng những chuyện kia không liên quan gì đến mình.
Chỉ cần bây giờ Khương Hữu Hạ là người yêu của mình, chỉ cần bây giờ người Khương Hữu Hạ yêu là mình, thế là đủ rồi.
Tuy rằng anh đang rất để tâm, cũng không thể nào không bận lòng.
Vì mình vừa không phải là người duy nhất mà em thích, cũng không phải là nguyên nhân số một khiến em hạ quyết tâm đến thủ đô.
Nhưng với mình, em chính là người ấy.
Người duy nhất mình thích, người đầu tiên mình thích, cũng là người mình dành trọn tin yêu.