Kỵ Sĩ Trong Mơ
Chương 26
Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Ông xã thân mến: Bao lâu nay em vẫn chưa nói với anh, lần đầu tiên em “gặp được” anh là vào năm em học cấp Ba. Khi đó anh không tiện di chuyển, trông hơi ngơ ngác.]
Cả ngày mùng tám, Hướng Phi Hành có vẻ không bình thường.
Sáng rõ ràng mọi chuyện vẫn ổn, anh còn chụp cho Khương Hữu Hạ xem năm chiếc điện thoại đang sạc pin trên bàn làm việc, mối quan hệ của hai người dường như đang âm thầm gắn kết trở lại. Nhưng đến trưa, anh lại bắt đầu phớt lờ Khương Hữu Hạ.
Tối đến, Khương Hữu Hạ gọi video cho anh nhưng anh không bắt máy, nói mình đang bận. Cả ngày nay hai người không gọi cuộc điện thoại nào rồi, thật là lạ.
Khúc cuối cuộc trò chuyện, Khương Hữu Hạ đã nhắn hai câu dỗ ngọt anh là “Nhớ ông xã” và “Đếm ngược ngày về nhà”.
Nếu là ngày thường thì chắc chắn Hướng Phi Hành sẽ trả lời. Nhưng có lẽ anh vẫn còn vướng mắc về cái tên “anh Đần” mà cậu không rõ anh moi ra từ đâu, nên vẫn còn giận, không trả lời ngay.
Chồng cậu cái gì cũng tốt, chỉ tội hay ghen.
Khương Hữu Hạ đọc được một số bài phân tích tình cảm trên mạng, họ khẳng định lần yêu đầu tiên là như vậy. Nhưng với Khương Hữu Hạ thì anh cũng là mối tình đầu mà, đâu có đến mức đó.
Chắc là người thành phố bị kìm kẹp trong đô thị, đặc biệt là người có áp lực công việc cao như Hướng Phi Hành, cho nên tính tình cũng dễ nóng nảy hơn.
Khương Hữu Hạ ôm khư khư điện thoại, chờ đợi Hướng Phi Hành trả lời.
Cậu rất mong hai người có thể tiếp tục trò chuyện đôi câu, sau đó chúc ngủ ngon, để tần số cảm xúc trở về trạng thái đồng điệu, rồi sống những ngày thật yên bình.
Giống như trước khi Khương Hữu Hạ về quê ăn Tết vậy, chứ cậu rất ghét việc cả hai kéo dài sự giận dỗi qua đêm.
Nhưng đợi tới đêm khuya, đợi tới khi tâm trạng ảm đạm, ý chí cũng đã ngủ yên, Khương Hữu Hạ vẫn chưa đợi được tin nhắn trả lời từ anh. Cậu đành từ bỏ tâm lý cầu may, không gửi thêm mấy lời đường mật vô nghĩa cho Hướng Phi Hành nữa. Cậu mở phần ghi chú ra, viết xuống câu đầu tiên của bài văn giãi bày sự thật.
Viết xong, Khương Hữu Hạ lại xóa cụm “ngơ ngác” đi. Hướng Phi Hành sẽ không thích bị nói như vậy đâu.
Sau đó, cậu lại tắc tị.
Nhưng thời gian cũng không còn sớm nữa, cũng không thể thức trắng đêm vì mấy chuyện này được, mai còn phải dậy chỉnh sửa video. Dù sao ông xã cũng ở nhà không chạy đi đâu được hết, Khương Hữu Hạ đành đặt điện thoại xuống đi ngủ.
Tới sáng, cậu giật mình tỉnh giấc bởi tiếng gõ cửa của bố, ánh sáng bên ngoài rèm cửa vẫn còn lờ mờ. Khương Hữu Hạ uể oải ngồi dậy, lập tức mở điện thoại ra xem ngay.
Sáu giờ rưỡi sáng, vẫn không có tin nhắn mới. Xem ra Hướng Phi Hành đã giận tới mức bắt đầu chiến tranh lạnh với cậu rồi, tình hình có vẻ không mấy khả quan.
Lòng thì sốt ruột nhưng cơ thể vẫn còn uể oải. Khương Hữu Hạ vừa ngáp vừa nghĩ, biết vậy tối qua đã nhắn thêm mấy câu rồi mới ngủ.
“Khương Hữu Hạ, cả nhà đến tiệm của anh hai đây.” Bố gọi cậu qua cửa phòng, “Bữa sáng ở trong nồi hấp đấy.”
“Dạ, con biết rồi!”
Về nhà ở mười mấy ngày, bố rất không hài lòng về giờ giấc sinh hoạt của cậu. Bố không đi ngay mà vẫn càu nhàu bên ngoài: “Lớn rồi mà Tết nhất cứ ru rú trong phòng bật điều hòa ngủ khò khò, về nhà có mấy bữa mà tiền điện tăng vọt vì con đấy.”
Mẹ cậu ở bên cạnh nói giúp: “Làm gì mà lố thế. Út cưng ơi, tiền điện không có tăng đâu con nhé.”
“Không có việc gì thì ra tiệm anh hai phụ lau xe đi, mấy hôm nay mát trời, khách ra vào nườm nượp.”
Khương Hữu Hạ đáp “Dạ được, con dậy rồi sang đó ngay”, bố mẹ mới chịu đi.
Mùng chín, cả thế giới đều đã bắt đầu quay trở lại với nhịp sống công việc, giống như bầy thú rời khỏi hang ổ để săn mồi, mọi người dần quay trở về với quỹ đạo thường nhật có trật tự. Và đây cũng là lúc Khương Hữu Hạ trở nên cô đơn.
Cậu không ngủ được, trước tiên lấy tư liệu video giáo án đã quay ở tiệm để chỉnh sửa video. Nhưng được một lúc thì cậu lại chuyển sang xem ảnh Hướng Phi Hành mà cậu chụp trong album.
Trong điện thoại Khương Hữu Hạ có rất nhiều video và ảnh chụp của Hướng Phi Hành do cậu chụp. Hướng Phi Hành rất tuấn tú, bàn tay cũng rất đẹp, khung xương thon dài, chụp góc nào cũng sắc nét.
Hôm nào bắt gặp cậu chụp lén, anh sẽ đòi thù lao, bảo cậu chụp lén thì phải lấy thân ra đền bù.
Xem ảnh thì Khương Hữu Hạ mới phát hiện, vào những ngày nghỉ, Hướng Phi Hành thường mặc áo len cổ lọ mỏng màu đen, trông khá thời trang.
Không biết với hệ thống sưởi ở thủ đô thì mặc quần áo như vậy có hợp không nhỉ? Khương Hữu Hạ không thể chuyên tâm chỉnh sửa video nữa, bắt đầu thẫn thờ.
Thẫn thờ chừng hơn nửa tiếng, Khương Hữu Hạ nhận ra mình không thể cứ mãi nghĩ linh tinh như vậy được, chuyển sang tra cứu “thuốc trị viêm mũi”, sau đó đặt mua trực tuyến.
Cậu mua một số thuốc và đồ hít mũi, đặt giao đến căn hộ ở thành phố Giang. Sau đó cậu nghĩ tới nhà có hệ thống sưởi sẽ dễ bị khô, nên cậu lại đặt mua một cái máy phun sương tạo độ ẩm.
Mua xong các thứ mà cũng chỉ mới tám rưỡi, cuối cùng Khương Hữu Hạ cũng chịu rời khỏi giường, hâm nóng mấy cái xíu mại nhân xôi lên ăn, rồi lại ngồi thừ ở bàn, mất nửa tiếng đồng hồ để soạn tin nhắn gửi cho Hướng Phi Hành, nhưng cuối cùng chỉ viết được hai câu.
[Khi đó dù đi lại không tiện, nhưng anh vẫn đẹp trai y như bây giờ. Anh vừa làm phẫu thuật xong, trên đầu vẫn còn quấn băng gạc.]
Viết tới đây thì thấy Khương Kim Bảo nhắn: [Nghe nói hôm nay em ra phụ mà, sao giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu?]
Khương Hữu Hạ rất ghét rửa xe, rửa xe rất mệt. Nhưng hết cách rồi, giờ cậu là kẻ đang rảnh rỗi ở nhà, vả lại anh hai vốn đã không hài lòng về cậu.
Để giữ hòa khí trong gia đình, Khương Hữu Hạ đành phải về phòng tìm một bộ đồ cũ không ngại bẩn để thay, xuất phát đến tiệm của anh.
Lúc đợi thang máy, Khương Hữu Hạ nhắn cho Hướng Phi Hành một tin. Cậu chụp quần của mình: [Em phải đến tiệm anh hai làm chân sai vặt rửa xe đây.]
Cậu cố tình không thêm “ông xã” để trông tự nhiên hơn. Vậy mà Hướng Phi Hành trả lời ngay: [Bận vậy sao tiệm không thuê thêm người, em có biết rửa xe không mà bắt em rửa.]
Giọng trả lời rất lạnh lùng, có vẻ anh rất không hài lòng về cách hành xử của Khương Kim Bảo.
Thật ra Khương Hữu Hạ cũng thấy ông xã mình nói đúng. Cậu rửa xe cũng có sạch đâu, tới phụ chỉ tổ làm hỏng việc, chẳng hiểu sao anh ấy cứ bắt cậu đi nữa.
Nhưng tối qua đã ăn bữa khuya anh hai mua rồi, ăn của chùa thì ngại nói, Khương Hữu Hạ đành phải nói đỡ cho anh hai một câu mang tính tượng trưng: [Trong tiệm chỉ bận vào giai đoạn này thôi.] Lại hỏi tiếp: [Ông xã tối qua ngủ sớm vậy sao? Ngủ có ngon không?]
[Ừm, cũng ngon.] Hướng Phi Hành hỏi: [Còn em?]
Khương Hữu Hạ cũng định nói là ngon, nhưng chợt khựng lại, cậu trả lời: [Cũng bình thường thôi à, chỉ toàn nhớ anh.]
Điều khiến Hướng Phi Hành thấy an ủi là vừa sáng dậy Khương Hữu Hạ đã nhắn tin cho anh ngay rồi, hơn nữa tối qua cũng ngủ không ngon như anh, bảo chỉ toàn nhớ anh.
Hơn nữa, Khương Hữu Hạ vừa vất vả rửa xe phụ Khương Kim Bảo, vừa liên tục gửi những lời ngọt ngào cho anh. Điều này cũng xoa dịu anh phần nào, để anh chắc chắn rằng, ít nhất bây giờ anh là tất cả, cũng là người quan trọng nhất của Khương Hữu Hạ.
Lịch trình sáng nay của Hướng Phi Hành là đo điện não đồ, bắt đầu vào mười giờ và mất khoảng nửa tiếng. Trên đường tới phòng kiểm tra, anh không mang điện thoại theo.
Bệnh viện tư nhân mà trợ lý đặt lịch cho anh có cơ sở vật chất rất tốt, nhưng máy móc suy cho cùng vẫn chỉ là máy móc. Anh tưởng mình đã thoát khỏi khoảng thời gian tăm tối mười mấy năm về trước rồi, nhưng khi nằm trên giường kiểm tra, trên người gắn những điện cực lạnh lẽo, trong khoảnh khắc anh lại như quay trở về thời trung học.
Một ngày nghỉ hiếm hoi vào cuối xuân ở thủ đô, Hướng Phi Hành lại một mình đến bệnh viện lấy số. Tay cầm sổ khám bệnh, anh đứng chờ gọi số trước cửa phòng xét nghiệm. Hoa hòe ngoài khung cửa sổ tầng hai vẫn chưa tàn, từng chùm hoa trắng muốt chen giữa sắc lá xanh, trong veo gần như xuyên thấu dưới ánh nắng.
Thời gian và địa điểm tuy không giống nhau, nhưng cảnh ngộ vẫn chẳng thay đổi.
Một mình chờ đợi lời “tuyên án”, nhưng Hướng Phi Hành lại yếu lòng hơn thời thiếu niên. Vì anh của bây giờ đã có thêm nhu cầu tinh thần không thỏa mãn.
Có lẽ sự yếu lòng này là sai, và nó trở thành điểm yếu của anh. Nhưng anh vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc trọn vẹn nhờ sự xuất hiện của Khương Hữu Hạ trong đời mình và cũng không cách nào oán trách Khương Hữu Hạ khi em vắng mặt vào lúc này.
Dẫu có cơ hội được biết trong lòng Khương Hữu Hạ từng có hình bóng một người đàn ông khác, nhưng anh đâu còn cơ hội nào để mong hai người họ chưa từng gặp nhau.
Anh chỉ mong được gặp Khương Hữu Hạ càng sớm càng tốt, vì anh biết Khương Hữu Hạ chắc chắn sẽ cải tà quy chính và phải lòng anh.
Tại sao họ lại không gặp nhau sớm hơn, vào lúc anh mới đi làm chẳng hạn, hay lúc anh học cao học, hay đại học cũng được.
Thậm chí anh bắt đầu nghĩ, năm xưa Khương Hữu Hạ đến thủ đô sao lại không gặp được anh chứ. Anh cũng thường đi học bằng tàu điện ngầm mà.
Nhưng anh lại không muốn thừa nhận một sự thật, rằng thủ đô có tới hơn hai mươi triệu người, mười sáu quận, mấy trăm ga tàu, xác suất để hai học sinh trung học bình thường gặp nhau ở một thành phố mênh mông như vậy gần như bằng không.
Đo điện não đồ xong, bác sĩ nói nhìn chung thì vẫn bình thường, nhưng cụ thể thì phải đợi bác sĩ Ngô xem kết quả xét nghiệm rồi mới phán đoán chính xác được.
Hướng Phi Hành trở lại phòng bệnh thì thấy Khương Hữu Hạ gửi cho mình một video.
Khương Hữu Hạ đeo ống tay cao su, thêm một đôi găng tay đen. Tay em cầm một miếng khăn lau màu xanh lam, trước mặt là một phần chiếc sedan màu xanh, trên xe có bọt xà phòng và vệt nước trắng.
“Anh em bảo em lau khô chiếc xe này.” Giọng của Khương Hữu Hạ xuất hiện trong video, em cầm chiếc khăn lau lên xe. Đến cả Hướng Phi Hành cũng nhận ra em lóng ngóng.
“Anh Hữu Hạ.” Một giọng nam trẻ tuổi chen vào, cười nói, “Không phải lau như thế, để em giúp anh.”
Chắc là lâu quá rồi không gặp Khương Hữu Hạ, vả lại cũng mới đi khám về, nên trong lòng Hướng Phi Hành dấy lên chút khó chịu. Nhưng anh không đến mức ghen, nên không hỏi Khương Hữu Hạ người kia là ai.
Lát sau, Khương Hữu Hạ gọi tới. Hướng Phi Hành bắt máy, Khương Hữu Hạ khẽ gọi anh: “Ông xã.”
“Mọi người đi ăn cơm hết rồi.” Khương Hữu Hạ nói, “Em lén gọi cho anh đó, anh không thấy hôm qua tụi mình thiếu thiếu gì sao? Tụi mình chưa gọi điện thoại cho nhau đó.”
“Ừm.” Y tá gõ cửa rồi đẩy xe đồ ăn trưa đi vào, đang định lên tiếng thì Hướng Phi Hành giơ tay lên ngay để ra hiệu đừng nói gì. Anh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi mới nói với y tá: “Để trên bàn là được, cảm ơn.”
Cùng lúc đó, anh nghe thấy Khương Hữu Hạ hỏi: “Ông xã, anh vẫn còn giận chuyện tối hôm trước sao?”
Giọng Khương Hữu Hạ nghe rất chột dạ, cũng có vẻ đang muốn lấy lòng anh.
Do y tá đang bày cơm ra bàn nên Hướng Phi Hành không tiện lên tiếng, chắc Khương Hữu Hạ hiểu sự im lặng đó là giận dỗi nên nói: “Em có thể giải thích mà, em đã đang sắp xếp lại mọi chuyện rồi. Trước đây em có phần lảng tránh, nhưng thật sự không phải như anh nghĩ đâu…”
Càng nói, giọng Khương Hữu Hạ càng yếu đi. Hướng Phi Hành chợt nhận ra, thay vì mong muốn nghe Khương Hữu Hạ kể chuyện về người kia thì anh thấy thương em hơn.
Vì một gã thậm chí em còn chẳng biết học ở đâu lại lặn lội từ trấn Hòa Bình lên tận thủ đô, chắc là yêu qua mạng rồi. Xem ra là em lén đi tìm hắn, khi đó em bị hắn bỏ rơi ư?
Thôi được rồi, Hướng Phi Hành nghĩ.
Anh không muốn làm khó Khương Hữu Hạ, không muốn em phải đau lòng khi khơi lại chuyện quá khứ. Đợi y tá bày cơm canh xong, anh bật loa lên, nói với em: “Không cần đâu, anh không quan tâm quá khứ đã xảy ra chuyện gì, sau này chúng ta cứ sống hạnh phúc bên nhau.”
“Hả?” Khương Hữu Hạ sững người, chắc không ngờ Hướng Phi Hành lại dễ dàng bỏ qua cho mình, giọng cũng ngắc ngứ.
“Ông xã sẽ không hỏi nữa đâu.” Hướng Phi Hành đưa ra lời hứa của mình.
Hai người im lặng vài giây, Hướng Phi Hành nghe thấy đầu dây bên kia vọng lại tiếng Khương Kim Bảo: “Khương Hữu Hạ, đang làm gì đó, còn không mau ra ăn cơm.”
“Em ra ngay đây.” Khương Hữu Hạ trả lời.
“Thôi, em đi ăn đi. Đừng làm việc quá sức.” Hướng Phi Hành dỗ dành Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ đáp “Ừm” rồi nói “Dạ được, ông xã cũng vậy nhé, tạm biệt anh”, sau đó ngoan ngoãn cúp điện thoại.
Bữa trưa của bệnh viện rất lành mạnh và thanh đạm, Hướng Phi Hành ăn xong thì giải quyết một vài công việc.
Chiều nay anh sẽ phải đợi có kết quả xét nghiệm rồi mới biết chắc là có cần đo điện não hai mươi bốn tiếng hay không, cho nên anh họp trực tuyến trước rồi gọi vài cuộc điện thoại. Hai giờ hơn anh bắt đầu có thời gian rảnh thì tâm trạng lại hơi trùng xuống.
Anh nhìn cái điện thoại cũ của Khương Hữu Hạ trên bàn trà, đạo đức và ham muốn đấu tranh trong giây lát, rồi anh quyết định đi tới, cầm nó lên, mở khóa và mở album ảnh.
Chuyện này không liên quan gì đến việc xem trộm đời tư, Hướng Phi Hành chỉ muốn xem chuyến đi thủ đô của Khương Hữu Hạ năm mười sáu tuổi.
Anh muốn biết mười mấy năm trước, Khương Hữu Hạ có từng đặt chân lên những con đường anh đã đi qua, nhìn thấy những hàng cây anh từng thấy hay không, cho nên lại tiếp tục xem ảnh và video mà Khương Hữu Hạ chụp lúc đó.
Từ video có thể suy đoán, sau khi Khương Hữu Hạ rời khỏi ga tàu điện ngầm, em phải tìm cả buổi trời mới đến được khách sạn của mình.
Khách sạn này nằm trong một con ngõ nhỏ, trông rất bình dân, cửa chính chỉ rộng bằng hai cửa tiệm cộng lại, quầy lễ tân cũng chỉ có một cái bàn nhỏ.
Sau khi tìm được khách sạn, Khương Hữu Hạ quay bàn trà ở khu vực chờ, rồi nói: “Thì ra chưa đủ mười tám tuổi thì không được ở khách sạn một mình, thủ đô quản lý nghiêm ngặt quá, thị trấn bọn em hình như không ai quản lý chuyện này hết… Không biết bao giờ thím mới tới nữa.”
Nói xong em hắt xì một cái, nghe cứ ngốc nghếch làm sao.
Thời gian quay video tiếp theo là bốn giờ rưỡi chiều, cách video trước khoảng nửa tiếng. Khương Hữu Hạ lầm bầm: “Biết vậy đã mang bài tập theo, còn quá trời bài chưa làm luôn.”
Rồi em lại hắt xì một phát nữa, rút khăn giấy trên bàn lau mũi.
Ngay sau đó, Khương Hữu Hạ bất chợt nói: “Á, thím! Con ở đây này!”
Giọng em tuy rất nhẹ nhàng nhưng tràn đầy vui sướng. Em cầm điện thoại đứng dậy, video bị ngắt ngay lúc đó.
Khung hình dừng lại ngay khoảnh khắc một người phụ nữ trung niên xách túi đồ ăn bước vào từ cửa chính. Hướng Phi Hành nhận ra đó là gương mặt của thím Lưu, người giúp việc.