Kỵ Sĩ Trong Mơ
Chương 27
Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
… Phi Hành à? Chúc con năm mới vui vẻ nhé!
Phải rồi, lâu lắm rồi hai thím cháu mình không liên lạc nhỉ… Đêm giao thừa thím nhận được tin nhắn chúc Tết của mấy anh em con, còn khoe với thằng con trai thím nữa. Thím bảo nó, hai mươi năm thím sống ở thủ đô đúng là không uổng phí. Ít ra ba anh em Phi Hành vẫn còn nhớ đến thím.
Thím mới về nhà, đáp chuyến bay sáng nay. Đúng vậy, cả nhà thím đi du lịch từ mùng hai Tết rồi, ở đảo Phuket.
Không đâu, không đâu, con trai thím đâu phải doanh nhân gì to tát, nó chỉ mở một xưởng thực phẩm nho nhỏ, đủ sống qua ngày thôi con ạ.
Thế còn con thì sao, Phi Hành, giờ đang công tác ở đâu rồi? Thành phố Giang à? Con đã đến thành phố Giang rồi ư?
Không có gì đâu, thím chợt nhớ đến họ hàng của mình, thím có một đứa cháu cũng đang ở thành phố Giang. Nhưng thành phố Giang rộng lớn lắm, dù không bằng thủ đô.
*
Nếu một người đột nhiên phát hiện bạn đời mà mình tưởng chừng đã hiểu rõ như lòng bàn tay lại đang che giấu một bí mật không thể tiết lộ, thì người đó nên làm gì, và làm như thế nào?
Sau khi nỗi kinh ngạc vì bắt gặp người quen trong video của Khương Hữu Hạ vơi bớt, Hướng Phi Hành nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bắt đầu nhớ lại tỉ mỉ mọi chuyện đã từng xảy ra giữa mình và Khương Hữu Hạ.
Điều mà anh có thể chắc chắn lúc này là thím của Khương Hữu Hạ chính là thím Lưu – người đã giúp việc cho gia đình anh mười mấy năm trước.
Nếu gạt bỏ những giấc mơ kỳ lạ gần đây và những cảm xúc tiêu cực đã nhen nhóm sang một bên, đứng ở lập trường của một người theo thuyết vô thần để phân tích lại từ đầu, anh có lý do để hoài nghi rằng, danh tính thật sự của người mà Khương Hữu Hạ lặn lội đến thủ đô để tìm kiếm có khả năng sẽ khiến anh kinh ngạc, nhưng cũng khiến anh mãn nguyện.
Đầu tiên, tuy xét về bề ngoài thì từ “ngốc nghếch” không liên quan gì đến anh, nhưng nếu suy xét đến thời kỳ tập phục hồi hậu phẫu mà bản thân anh không có mấy ấn tượng, thì lại khá hợp lý.
Thứ hai, ánh mắt rạng rỡ của Khương Hữu Hạ vào lần đầu tiên gặp anh đã gieo thêm vào lòng anh sự nghi hoặc. Cảm xúc mà anh từng cho là “tiếng sét ái tình” có lẽ không phải như vậy.
Hơn nữa, câu đầu tiên mà Khương Hữu Hạ hỏi anh là: anh có đang độc thân không?
Nhưng hồi mới quen, Khương Hữu Hạ trông non nớt lắm, chẳng dám làm gì vượt quá giới hạn. Đến cả việc nắm tay và hôn môi cũng toàn do Hướng Phi Hành chủ động, nên anh đâu có nhận ra Khương Hữu Hạ đã yêu thầm mình bấy lâu nay.
Còn tại sao em không đến tìm anh sớm hơn, chắc có lẽ là vì xấu hổ rồi. Thảo nào hai năm qua em luôn bám dính lấy anh.
Nếu Khương Hữu Hạ đã yêu thầm anh từ rất lâu, vậy thì mọi nghi hoặc trước đây dường như đều đã có lời giải đáp.
Hướng Phi Hành không kìm lòng nổi, muốn tìm thím Lưu để hỏi thăm tình hình rõ hơn, nên anh nhắn tin chúc mừng năm mới cho thím, hỏi thím khi nào tiện thì có thể gọi điện thoại cho anh không.
Trước khi bác sĩ đến phòng bệnh để xem kết quả đo điện não, anh lại xem thêm một vài video nữa trong điện thoại của Khương Hữu Hạ.
Lần này tâm trạng Hướng Phi Hành đã khác, chí ít thì nỗi đau âm ỉ đêm qua đã biến mất, giờ chỉ còn lại sự tò mò và ham muốn thăm dò một phần quá khứ mà Khương Hữu Hạ chưa từng cho anh biết mà thôi.
Ngày thứ hai Khương Hữu Hạ mười sáu tuổi đến thủ đô, thím Lưu xin nghỉ một ngày để đưa em đi bảo tàng thủ đô. Trong lúc tham quan bảo tàng, Khương Hữu Hạ hắt hơi rất nhiều. Chắc có lẽ đây là điềm báo của bệnh viêm mũi.
Tham quan xong, hai thím cháu đi ăn vịt quay, Khương Hữu Hạ chụp rất nhiều ảnh, trong số đó đã có những đường nét sơ khai của bố cục chụp đồ ăn thường thấy hiện nay.
Thím Lưu chụp cho Khương Hữu Hạ một tấm ảnh kỷ niệm ở cổng chính bảo tàng. Em mặc một chiếc áo phao màu đen, đầu đội mũ len, gương mặt trắng sáng, tay trái giơ chữ “V”, cười ngây thơ và đáng yêu làm sao.
Trong tấm ảnh có hai người lạ đi ngang qua, họ đều ngoái đầu lại nhìn gương mặt Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ đến tìm anh ư? Làm sao em quen được anh? Thím Lưu kể cho em biết sao? Tại sao em đã đến thủ đô mà không xuất hiện trước mặt anh? Nếu không gặp nhau ở thành phố Giang thì em và anh phải bỏ lỡ nhau bao lâu nữa đây?
Một giờ rưỡi chiều, trợ lý của Hướng Phi Hành đến sớm hơn bác sĩ một chút.
Trợ lý về nhà Hướng Phi Hành để lấy hai hộp lục lạc đến đây. Bác sĩ xem qua chiếc lục lạc, rồi cầm từng cái lên lắc thử vài cái, tạm thời không tìm ra được điều gì bất thường nên quyết định sẽ thử nghiệm tiếng chuông này trong thời gian giám sát điện não qua video hai mươi bốn giờ, để xem nó có ảnh hưởng gì đến hoạt động não bộ của Hướng Phi Hành hay không.
Việc giám sát điện não qua video kéo dài hai mươi bốn giờ sẽ bắt đầu từ chiều mai. Trong thời gian này, Hướng Phi Hành không được làm việc, cho nên anh phải hoàn thành nốt công việc còn tồn đọng trong chiều và tối nay.
Thời gian của anh đang rất cấp bách, cộng thêm việc lòng anh trăm mối tơ vò sau khi hoài nghi Khương Hữu Hạ yêu thầm mình từ nhỏ, nên anh không tiếp tục xem video trong điện thoại cũ của cậu nữa, thậm chí việc nhắn tin với Khương Hữu Hạ cũng trở nên đứt quãng.
Nhưng đứt quãng không phải vì anh trả lời chậm, anh vừa thấy tin là trả lời ngay, chỉ tại Khương Hữu Hạ ở nhà không được ai thương, bị anh trai sai vặt, làm cu li rửa xe cả ngày trời, chẳng có thời gian trả lời tin nhắn.
Bình thường ở nhà, đến cả việc bật công tắc rèm tự động, em cũng nũng nịu vòi anh đi ấn hộ. Khương Hữu Hạ sống với ai thoải mái hơn, chẳng cần nói cũng biết.
Chắc là vì làm việc công ích cả ngày trời vất vả quá, Khương Hữu Hạ về đến nhà trò chuyện với anh chưa được bao nhiêu câu đã ngủ sớm trước chín giờ.
Nhưng nhờ vậy mà Hướng Phi Hành thở phào nhẹ nhõm, vì tối nay anh hết cách bịa cớ gì để không nghe cuộc gọi video của Khương Hữu Hạ nữa.
Vả lại anh cũng chưa xem hết video trong chiếc điện thoại cũ của cậu, chưa thể đưa ra được kết luận xác đáng nhất.
*
Ý con là, con muốn biết chuyện lúc tập phục hồi sao? Sao tự dưng con hỏi chuyện đó? Sao cơ, con đang nằm viện à? Bị sao thế? Bác sĩ nói thế nào, chẳng lẽ lại tái phát? Được rồi, tạm thời không có vấn đề gì là tốt rồi…
Đừng nói thế, thím có làm gì đâu chứ. Phi Hành, lúc đó con mới vất vả, mới khỏe lại đã đi học ngay rồi, ngày nào cũng học đến tối khuya. Thím nhìn mà đau lòng. Cũng may thời gian tập phục hồi là vào kỳ nghỉ hè, không ảnh hưởng quá nhiều.
Tập phục hồi? Đúng vậy, do thím với chuyên viên phục hồi chức năng cùng tập cho con, vì chuyên viên chỉ đến bốn ngày một tuần, mỗi lần một tiếng, nên những ngày còn lại thì thím tập cho con những thao tác đơn giản.
Bao lâu không ra ngoài à, để thím nhớ xem. Nếu thím nhớ không nhầm thì ít nhất cũng phải hai tháng con không rời khỏi nhà. Lúc đó con cử động không thuận tiện, chỉ làm được một vài động tác sinh hoạt hàng ngày thôi.
Nhưng đúng là thím có xin nghỉ vài ngày, không biết con còn nhớ không.
Không nhớ nữa à? Cũng bình thường thôi. Hồi cuối tháng Bảy, đúng là hơi… hơi mơ hồ.
Tình hình khi đó là thế này. Cuối tháng Bảy, mẹ thím bị ốm, thím phải về quê chăm sóc mấy ngày, chuyên viên thì không có thời gian làm thêm giờ.
Ban đầu bà chủ không cho thím nghỉ, nhưng Phi Sở mua hộ thím một cái giá đỡ điện thoại, bảo là thím ở quê có thể gọi video hướng dẫn cho con, nên bà chủ mới đồng ý.
Không phiền gì đâu mà, Phi Hành, con đừng khách sáo với thím. Thím hiểu mà, bà chủ chỉ vì nghĩ cho sức khỏe của con thôi.
Đúng rồi, lúc ở thủ đô thì việc tập phục hồi đơn giản là do thím làm, nhưng mà… thôi thím vẫn nên nói con biết vậy. Phi Hành à, lúc thím về quê, cháu trai thím cũng có giúp thím. Là đứa cháu ở thành phố Giang mà lúc nãy thím nhắc đến đó.
Tuy lúc đó thím bận quá, cũng kẹt lắm thím mới làm vậy, nhưng thím vẫn vướng bận chuyện này bao nhiêu năm nay.
… Phi Hành, con lúc nào cũng thông cảm cho thím.
Nó à? Cháu thím chỉ là người bình thường thôi, giờ đang làm cho một tiệm bán đồ thủ công ở thành phố Giang.
Phải, lặn lội lên tận đó. Nói thật thì ở quê thím, người có học vấn và tính cách như nó mà lên thành phố Giang thì không nhiều, hầu hết là làm ở thủ phủ thôi.
Thật ra… thím luôn cho rằng, sau khi nó tốt nghiệp đại học rồi về đây đi làm hai năm rồi đột nhiên từ chức để chạy lên thành phố Giang, có liên quan đến giai đoạn nó tập phục hồi cho con hồi cấp ba.
Nó có chí hướng cao xa với việc sinh sống ở thành phố lớn… Con đừng hiểu lầm nhé, nó ngoan hiền lắm, rất tốt bụng, không phải kiểu người ham hư vinh đâu.
Khi đó thím đến bệnh viện chăm mẹ thì nó sẽ giúp thím tập phục hồi cho con, thím cũng trả cho thằng bé ít tiền. Nó rất kiên nhẫn, học cũng rất nhanh.
Thím làm mẫu hai lần, thấy nó làm tốt rồi mới yên tâm giao việc. Khi đó thím còn lo nó làm không chuẩn nên cũng bắt nó ghi âm lại. Sau khi về nhà, thím luôn kiểm tra.
Tệp ghi âm đó còn không à? Thím phải tìm thử xem sao, chắc là tìm được. Gì cơ, giám sát hai mươi bốn giờ cần dùng à? Không sao hết, thím tìm ngay đây.
Không phiền gì đâu, có gì đâu chứ.
Được, không phiền gì hết mà, đừng có khách sáo với thím. Được rồi, vậy con làm việc đi, mau nghe điện thoại đi, thím đi tìm ghi âm cho con.
Con cũng vậy nhé! Năm mới vui vẻ, Phi Hành! Chúc con sức khỏe dồi dào, sự nghiệp tấn tới!
*
Khương Hữu Hạ tin chắc mình không có duyên với lao động chân tay.
Lau xe ở tiệm của anh hai xong, cậu đặt lưng xuống giường là ngủ ngay, còn không kịp chúc ngủ ngon với Hướng Phi Hành, ngủ một mạch mười bốn tiếng đồng hồ.
Lúc tỉnh dậy, hai tay cậu ê ẩm, cứ như không còn thuộc về mình nữa.
Cậu nhớ mang máng sáng sớm bố mẹ có gõ cửa phòng cậu trước khi ra ngoài, não bộ thì nghe thấy nhưng giọng không thể phát ra âm thanh. Cậu chỉ thấy cánh tay tê mỏi, cứ như mới bị đánh cho một trận, nên trở mình ngủ tiếp.
Trước khi ngủ lại, cậu còn nhủ bụng, cậu thật sự rất nhớ Hướng Phi Hành, là sự thật, không phải nói chơi cho vui thôi đâu.
Hơn mười giờ, Khương Hữu Hạ tỉnh giấc, nằm nghiêng trên giường cầm điện thoại lên thì thấy tin nhắn Hướng Phi Hành gửi.
Hiếm khi anh gửi liền một lúc mấy tin, đầu tiên là anh hỏi làm việc công ích cho Khương Kim Bảo mệt quá phải không, sau đó bảo chiều nay anh phải đi công tác, ngày mai mới về thành phố Giang, bảo Khương Hữu Hạ dậy thì gọi điện thoại cho anh ngay: [Bỏ lỡ sáng nay thì phải đợi đến ngày mốt mới được nghe giọng ông xã đấy.]
Khương Hữu Hạ đọc xong mấy dòng này mà sững sờ.
Chắc không phải ảo giác đâu, hình như chồng mình tự dưng vui vẻ lên thì phải. Mới hai hôm trước còn dỗi hờn, lúc nào cũng vòi mình quan tâm, hơn nữa trông có vẻ khối lượng công việc không quá lớn.
Chẳng biết đã xảy ra chuyện gì nữa. Chắc là đã chốt được dự án ngon rồi chăng? Ông xã sắp kiếm bộn tiền rồi, hay là được thăng chức? Có phải ngày anh rời bỏ mình để đến thủ đô mỗi lúc một gần rồi không? Nếu không thì khó mà giải thích được sự thay đổi này.
Hướng Phi Hành không thường nhắc chuyện thủ đô với Khương Hữu Hạ, hơn nữa Khương Hữu Hạ cảm thấy anh không có hứng thú với bất kỳ nơi nào trên quả địa cầu này cả. Nhưng dù sao đó cũng là thành phố nơi anh lớn lên, hẳn phải có tình cảm sâu nặng hơn rồi.
Vì dù cho trấn Hòa Bình là một thị trấn có mối quan hệ cộng đồng khép kín, còn làng Thụ Phong chỉ là một thôn trang nhỏ bé lạc hậu, hơn nữa sau khi tốt nghiệp đại học, Khương Hữu Hạ cũng không có trải nghiệm tốt đẹp ở trường học trên thị trấn, nhưng trong những lần choàng tỉnh giữa giấc ngủ mê ở thành phố Giang, cậu vẫn sẽ nhớ về căn phòng và người nhà của mình dưới quê, hoài nghi mình đã thật sự rời khỏi đó rồi sao.
Chắc là Hướng Phi Hành cũng muốn trở về, nhưng mà là với phong thái độc lập hơn, thành công hơn, không như hồi nhỏ nữa.
Trước khi rời giường, Khương Hữu Hạ gọi điện cho anh. Ban đầu là âm báo máy bận, nhưng không lâu sau, Hướng Phi Hành đã bắt máy, hỏi: “Hôm nay đếm ngược mấy ngày nữa về nhà đây?”
“…” Khương Hữu Hạ không ngờ mới sáng ra đã bị bắt giải toán, đầu óc lùng bùng, quên mất hôm nay là ngày mấy, nhất thời không tính kịp nên không lên tiếng.
Hướng Phi Hành đợi mấy giây rồi vẫn giải đáp thay cậu, vì anh thừa hiểu Khương Hữu Hạ mà: “Bốn ngày.”
“À, à.”
Hình như bên chỗ Hướng Phi Hành có người đi vào nên bọn họ không nói nhiều nữa, cúp điện thoại. Hướng Phi Hành nhắn tin: [Có cuộc họp đột xuất.] Rồi hỏi: [Hôm nay em định làm gì?]
Khương Hữu Hạ định không làm gì hết, thấy Hướng Phi Hành hỏi vậy, cậu bèn nghĩ: [Hôm nay định nhớ ông xã.]
[Mỏi tay quá không đánh mạt chược nổi chứ gì.] Hướng Phi Hành “bóc phốt” cậu.
Thật vậy, Khương Hữu Hạ không đánh mạt chược nổi nữa, với lại mấy nay cũng không còn ai rủ cậu chơi nữa hết. Đây cũng là một trong những nguyên nhân Khương Hữu Hạ không có gì để làm, nhưng cậu cũng muốn viết cho xong bài văn giãi bày sự thật với Hướng Phi Hành.
Tuy anh không còn hỏi chuyện đó nữa, khiến cho việc nói sự thật không còn quá cấp bách, nhưng Khương Hữu Hạ bỗng dưng rất muốn tỏ bày, tất cả những chuyện liên quan đến socola và nấm hương, cùng với những trải nghiệm vui buồn trong cuộc sống của cậu từ trước đến nay.
Lúc trước toàn là Hướng Phi Hành kể cậu nghe, đó là vì Khương Hữu Hạ luôn cho rằng hai người không bình đẳng trong mối quan hệ này. Cậu cảm thấy mình đã may mắn có được viên socola vốn được trưng bày trong tủ kính, thì đương nhiên phải trả giá bằng nhiều cảm xúc hơn, bớt gây thêm phiền nhiễu, như vậy mới có thể cùng Hướng Phi Hành yêu nhau lâu dài.
Hơn nữa cậu sợ Hướng Phi Hành sẽ quy chuyện lấy tiền công thím cho rồi lỡ phải lòng anh trong lúc tập phục hồi cho anh, thậm chí là lặn lội đến tận thủ đô, là một hành vi bần tiện.
Nhưng bây giờ Khương Hữu Hạ đã rõ, tuy Hướng Phi Hành ngoài miệng hay nói mấy câu bắt nạt cậu, nhưng anh không bao giờ thấy cậu nhạt nhẽo. Đây là một trong những đặc điểm mà cậu thích nhất ở Hướng Phi Hành.
Anh là người duy nhất trên đời lưu giữ tất cả những tấm hình mà cậu gửi. Lá rụng ở thành phố Giang, nhũ đá bên đường, hồ nước trong khu chung cư.
Hướng Phi Hành luôn nói “Thầy Khương lại đang chụp tư liệu ảnh lịch sử cho thành phố Giang rồi, không biết bảo tàng lịch sử có nhận người tỉnh ngoài không nhỉ”, nhưng anh luôn lưu giữ tất cả những tấm ảnh đó.
Anh nhớ ngày hồ nước đóng băng, thuộc nằm lòng ca làm hàng tháng của Khương Hữu Hạ còn hơn cả đồng nghiệp xếp ca. Anh còn bất chấp mưa gió đến tận chỗ làm đón Khương Hữu Hạ chỉ cần ngày đó anh không phải tăng ca. Anh sẽ mua tất cả những dụng cụ và len mà Khương Hữu Hạ thích, đặt tất cả những tác phẩm bất chấp xấu đẹp của Khương Hữu Hạ vào phòng làm việc của mình, và chưa một lần nói muốn vứt đi.
Trong gia đình này, Hướng Phi Hành không khác gì một vị thị trưởng gương mẫu, quản lý mọi thứ đâu ra đó, nhưng vẫn dung túng cho “thói xấu” của Khương Hữu Hạ là đặt đồ len khắp nơi, làm mất mỹ quan thị trấn.
Khương Hữu Hạ nhớ anh thật rồi.
Vì vẫn chưa mua vé tàu nên Khương Hữu Hạ bỗng đổi ý, chi bằng ngày mười ba tháng Giêng, ăn giỗ cụ xong thì xách hành lý về luôn.
Ăn Tết như vậy là đủ lâu rồi.
Cậu không những bỏ lỡ màn trình diễn ánh sáng mừng xuân, mà còn bỏ lỡ cả trận mưa bão mùa xuân hiếm hoi của thành phố Giang. Quan trọng nhất là cậu thật sự rất nhớ Hướng Phi Hành.
Không có anh bên cạnh, những thứ mà mình từng cho là rất thú vị đều trở nên nhàm chán.
Thế là Khương Hữu Hạ mở ứng dụng ghi chép ra, tiếp tục viết bài văn giãi bày sự thật.