Chương 28

Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phòng theo dõi 24 giờ nhỏ hơn phòng bệnh của Hướng Phi Hành kha khá.
Điều dưỡng gắn điện cực cho anh, miếng điện cực kim loại dán chặt trên da đầu, đỉnh đầu được cố định bằng một chiếc mũ lưới. Các dây điện cực được chia ra thành từng sợi nhỏ rồi bó lại thành một dây nối với máy.
Anh không nhìn thấy bộ dạng mình hiện giờ, chỉ nhớ hồi cấp ba cũng từng được kiểm tra tương tự.
Không được tự do hoạt động khiến anh cảm thấy nhàm chán và thời gian trôi thật chậm.
Anh nói với Khương Hữu Hạ là mình đi công tác, có tiệc xã giao, uống khá nhiều rượu, dặn em yên tâm không sao hết, giờ anh phải đi ngủ.
Khương Hữu Hạ không nghi ngờ gì, còn gửi cho anh những hoạt động thường ngày có phần tẻ nhạt của mình, cũng chúc ông xã ngủ ngon.
Nhưng sáng hôm sau khi Hướng Phi Hành xem điện thoại thì một tin nhắn cực dài của Khương Hữu Hạ hiện lên.
Thời gian gửi đi là một giờ rưỡi sáng, muộn hơn giờ ngủ bình thường của Khương Hữu Hạ.
[Ông xã yêu quý: Bấy lâu nay em vẫn chưa nói với anh, lần đầu tiên em “gặp được” anh là vào năm em học lớp Mười. Khi đó dù di chuyển bất tiện, nhưng anh vẫn đẹp trai y như bây giờ. Anh vừa làm phẫu thuật xong, trên đầu còn quấn băng gạc.
Làm sao mà em quen được anh á hả, là vì thím của em giúp việc cho gia đình anh. Mùa hè năm anh làm phẫu thuật não, mẹ của thím bị bệnh, thím phải về quê chăm sóc. Khoảng thời gian đó thím bận bịu lắm, nên đã giao nhiệm vụ tập phục hồi chức năng cho em. Thím cho em 50 tệ một ngày, em tích cóp lại, gộp với tiền tiêu vặt em đã tiết kiệm trước đó, cuối cùng cũng đủ tiền mua vé máy bay ra thủ đô.
Cái tên “Đần” mà anh nhắc đến là do anh họ em gọi đầu tiên. Anh ấy thấy thím làm việc ở thủ đô vất vả quá nên đâm ra ghét lây cả anh.
Lý Viễn Sơn ngày nào cũng đến nhà anh họ chơi, thấy em tập phục hồi chức năng cho anh thì cũng bắt chước gọi theo. Em đã chỉnh lại họ rồi, em nói anh tên Hướng Phi Hành.
Khi đó bọn họ ở nhà toàn trêu chọc em, thím có mắng thế nào cũng không chịu thay đổi, nên thỉnh thoảng em sẽ cầm điện thoại ra ngoài, dẫn anh đến những nơi khác, toàn là quanh làng Thụ Phong thôi, những chỗ ít người qua lại ấy.
Điều tiếc nuối nhất là khi anh đến đây tìm em, vì anh chưa biết những chuyện này nên em cũng không dám nói, thành ra em không dẫn anh đi được.
Lần đầu gặp nhau ở thành phố Giang là em đã nhận ra anh rồi. Ban đầu em cũng định kể cho anh nghe, nhưng tụi mình yêu nhau nhanh quá, em lo nếu nói ra thì anh sẽ sợ em, nghĩ em là kẻ bám đuôi, làm tổn thương tình cảm của tụi mình, nên em không nói. Xin lỗi anh.
Nhưng em thật sự không phải kẻ b**n th** đâu, lúc tới thành phố Giang, em không biết anh cũng ở đó. Em tới thành phố Giang là vì em không muốn ở lại thị trấn nữa thôi. Em không hề có ý định đi tìm anh.
Em nói những chuyện này là muốn anh biết rằng, tuy là em biết anh từ sớm, nhưng em không hề có ý đồ gì khi tiếp cận anh.
Thật ra lúc nhỏ em cũng không hiểu rõ tính cách của anh, chỉ vì thím em từng kể anh học rất giỏi, được mọi người trong trường yêu mến, lại còn siêng năng nữa, cho nên em có phần ngưỡng mộ anh và thành phố mà anh đang sống.
Trên đây là câu chuyện về “Đần” mà anh muốn biết. Nếu anh còn chuyện gì khác muốn biết nữa thì cứ hỏi em.
Tối ngày mốt em lên tàu về rồi, em nhớ anh lắm.]
Tin nhắn của Khương Hữu Hạ chỉ vỏn vẹn có vài trăm chữ, nhưng Hướng Phi Hành nhận ra em đã xóa đi sửa lại rất nhiều.
Theo như hiểu biết mới của anh về Khương Hữu Hạ bây giờ thì em không thích kể những chuyện đã xảy ra mà có kết quả không được tốt. Chẳng hạn như chuyến đi đến thủ đô và khoảng thời gian em làm giáo viên thỉnh giảng.
Khương Hữu Hạ chỉ kể mỗi chuyện em bị lừa tiền thuê trọ, đó là vì em đã đòi lại được tiền.
Hiếm khi Khương Hữu Hạ lại giải thích tường tận chuyện mình không muốn nói đến thế, chắc là vì lo Hướng Phi Hành giận thật, cho nên em mới viết bức "tâm thư" này tới tận nửa đêm về sáng bằng tất cả tấm chân tình.
Hướng Phi Hành cảm thấy dùng câu chữ để trả lời Khương Hữu Hạ không đủ thể hiện tâm trạng của anh, nên trước tiên anh chỉ trả lời: [Anh biết rồi. Ông xã vẫn đang bận, đi công tác xong về nhà nói sau nhé.]
Thật ra phần lớn nội dung tin nhắn anh đều đã biết trước rồi. Vì tối qua trước khi ngủ, thím Lưu đã tìm thấy những bản ghi âm cũ.
Thím Lưu còn cố ý nói thêm, bảo hồi đó con trai mình đang ở tuổi ngỗ nghịch, nói năng không suy nghĩ, bây giờ đã sửa nết lại rồi. Mong Hướng Phi Hành nếu có nghe được thì đừng để bụng.
Anh mở ra nghe thử, vô tình nghe được tiếng chuông khá giống với tiếng của chiếc lục lạc kỵ sĩ.
Cũng là thứ âm thanh trầm đục. Nó ngân lên vài tiếng, rồi Khương Hữu Hạ bắt đầu hỏi: “Anh nghe được mấy tiếng chuông?”
“Ba tiếng?”
Trong đoạn ghi âm, giọng Khương Hữu Hạ có vẻ non nớt hơn bây giờ.
Hướng Phi Hành không có ký ức gì về khoảng thời gian này cả, cứ như đang nghe cuộc đời của ai khác. Nhưng anh có thể chắc chắn, giọng nói còn lại là của mình. Tuy nó rất trầm, nhả chữ cũng rất chậm, nghe hơi yếu ớt.
“Đúng rồi, rất chính xác.” Khương Hữu Hạ khen anh.
Lát sau, Khương Hữu Hạ lại đếm, “Một, hai, ba, bốn”, “Đọc theo em nào”. Hướng Phi Hành bèn đọc theo cậu.
Thím Lưu gửi cho anh sáu tệp ghi âm, tệp thứ nhất dài khoảng bốn mươi phút.
Hai mươi phút đầu, Khương Hữu Hạ đọc mẫu từng câu rồi Hướng Phi Hành đọc lại, về sau hình như là cho anh xem một vài hình ảnh và video.
Có đôi lúc Hướng Phi Hành phản ứng hơi chậm, Khương Hữu Hạ sẽ yên lặng chờ đợi, tới khi không đợi được nữa mới hỏi: “Có cần em đọc lại lần nữa không?” Sau đó em sẽ đọc lại lần nữa.
Nhưng đến cuối đoạn ghi âm thì xuất hiện một giọng nam Hướng Phi Hành chưa nghe thấy bao giờ, người đó nói chuyện bằng giọng địa phương. Hướng Phi Hành nghe hiểu được một nửa, nghe thêm vài lần thì phân tích được hình như đối phương đang nói mình là thằng đần, bảo Khương Hữu Hạ nghiêm túc vậy làm gì.
“Anh đừng có nói như vậy,” Khương Hữu Hạ phản bác lại ngay, “ảnh nghe hiểu hết đó.”
Gã kia lại nói: “Não nó mới mổ mà, sao mà hiểu được tiếng địa phương chỗ mình.” Còn dùng tiếng phổ thông nói: “Khương Hữu Hạ, sao em bảo vệ nó như gà mẹ bảo vệ con vậy.”
Bên cạnh có một tên nam sinh khác phì cười mà Hướng Phi Hành nghe giọng khá quen. Chắc là Lý Viễn Sơn.
“Mấy anh thôi đi, em mách thím đó.” Khương Hữu Hạ nghe có vẻ khá tức giận, rồi hình như em cầm điện thoại bỏ chạy, có tiếng sột soạt của giày ma sát lên mặt đất.
Lát sau, Khương Hữu Hạ đi tới một nơi yên tĩnh rồi mới nói: “Chúng ta tiếp tục thôi nào, xin lỗi anh nhé, lúc nãy có chút chuyện ngoài ý muốn.”
Cậu hơi vụng về tiếp tục bài tập phục hồi chức năng bằng những tương tác đơn giản với Hướng Phi Hành, trông y như đang dỗ trẻ con vậy.
Hướng Phi Hành nghe có vẻ như lúc đó mình đang trong thời kỳ khó chịu trong người sau cuộc phẫu thuật nên thần trí cũng không tỉnh táo cho lắm, phản ứng khá chậm chạp, nhiều đận còn cáu gắt.
Nhưng Khương Hữu Hạ không để bụng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ mà thím giao cho, cậu nói “Thím ơi, giờ con tắt ghi âm đây” rồi mới kết thúc.
Ban đầu Hướng Phi Hành đoán được bảy, tám mươi phần trăm rồi, nghe xong ghi âm thì anh đã đoán được ngọn ngành mọi chuyện xảy ra giữa anh và Khương Hữu Hạ hồi cấp ba.
Nhưng đọc xong lời tự bạch của Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành lại nảy sinh một nỗi áy náy khó tả. Thì ra ở nơi mà anh không hề hay biết, Khương Hữu Hạ chỉ vì cho rằng anh học giỏi và lớn lên ở thành phố mà đã để tâm đến anh như vậy, khắc ghi vào trái tim, rồi không ngại đường xa lên thủ đô vì anh.
Thảo nào khi gặp lại mình ngoài đời, em mới sùng bái và ỷ lại anh đến vậy.
Mặt khác, đọc xong lời tự bạch của Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành cũng có những suy đoán mới về những cảnh tượng trong mơ.
Có lẽ những giấc mơ đó cũng từng xuất hiện qua màn hình điện thoại nên não bộ của anh đã tự động chuyển hóa nó thành khung cảnh có sự tham gia thực tế, rồi biến thành giấc mơ.
Đúng lúc này bác sĩ bước vào, Hướng Phi Hành bèn thảo luận với bác sĩ về chuyện đó, bác sĩ cũng đồng tình với cách nghĩ của anh.
Sau nhiều lần liên tiếp nhắc đến nguồn cơn sâu xa trong mối quan hệ giữa Khương Hữu Hạ và anh, bác sĩ cũng công nhận: “Cậu Hướng, cậu và người yêu thật là có duyên phận, chắc hẳn định mệnh đã kéo hai người về bên nhau.”
Hướng Phi Hành kết thúc cuộc giám sát 24 giờ và khám thêm vài mục nhỏ nữa. Cuối cùng, bác sĩ đưa ra kết luận khả quan, căn bệnh trước đây cũng không tái phát, cũng không xuất hiện vấn đề gì liên quan đến thực thể.
Trời đã tối, Từ Tẫn Tư gọi tới hỏi thăm tình hình. Anh bảo mình đang chuẩn bị xuất viện, từ chối lời mời đến bữa tiệc mừng công tối nay của Từ Tẫn Tư.
Trước tiên anh về nhà, tắm rửa để gột rửa đi dáng vẻ nhếch nhác rồi mới gửi tin nhắn cho Khương Hữu Hạ, bảo mình đã đi công tác về rồi: [Muốn gọi video không?]
Chắc Khương Hữu Hạ vẫn luôn đợi tin nhắn của anh nên trả lời ngay lập tức: [Dạ muốn!]
Khương Hữu Hạ gọi tới là Hướng Phi Hành bắt máy ngay. Nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành không khỏi bật cười.
Khương Hữu Hạ không hiểu vì sao anh lại cười, trợn tròn mắt ghé sát màn hình lại, hỏi anh: “Ông xã sao thế, sao vui vậy? Lần này anh chốt được hợp đồng lớn rồi đúng không? Lớn cỡ nào vậy anh?”
“Không chốt được đơn thì không được cười à?” Hướng Phi Hành quên mất đã bao nhiêu lần mình nói với Khương Hữu Hạ là trong lĩnh vực của anh không có cách nói “chốt đơn”, chỉ không biết từ khi nào mình đã dần chấp nhận thuật ngữ này rồi, “Tối qua ngủ không ngon à?”
Khương Hữu Hạ vội giải thích “Không phải không được cười”, rồi gật đầu, ánh mắt có chút thay đổi sang vẻ lo lắng, hỏi anh: “Ông xã, anh đọc hết tin nhắn em gửi anh rồi hả?”
“Ừ.” Hướng Phi Hành cố ý ra vẻ lạnh lùng.
Khương Hữu Hạ ngập ngừng một lát rồi hỏi tiếp: “Vậy anh có còn buồn hay là có câu hỏi gì khác không?”
Ánh mắt Khương Hữu Hạ lúc này hơi giống như khi họ vừa quen nhau. Khi đó, chỉ cần làm những chuyện chưa làm bao giờ, thì em luôn e dè rụt rè. Chẳng hạn như lúc không biết cách mở cửa xe của Từ Tẫn Tư, hay không biết khăn giấy của nhà hàng phương Tây để ở đâu, có thể là em sợ mình làm sai nên lần nào cũng nhìn vào Hướng Phi Hành. Em muốn đọc cảm xúc trên mặt anh, hoặc là tìm ra cách hành xử đúng đắn.
Lúc đó Hướng Phi Hành thấy kiểu hở một tí là sợ sệt của Khương Hữu Hạ rất đáng yêu, và dường như mặt anh chỉ hơi biến sắc thôi là Khương Hữu Hạ sẽ căng thẳng ngay.
Hướng Phi Hành rất tận hưởng những khoảnh khắc mình điều khiển cảm xúc của Khương Hữu Hạ, vì trải nghiệm đó mang đến cho anh sự quan tâm đặc biệt mà anh chưa từng được cảm nhận.
Còn bây giờ thì lại không như trước nữa, có lẽ anh cũng đã học được vài bài học từ Khương Hữu Hạ, chẳng hạn như cách thẳng thắn yêu một người, hay như khi có được một tình yêu kiên định và bền vững, anh có thể thả lỏng khỏi những lo âu, tìm thấy cảm giác an toàn mà trước giờ anh cứ ngỡ mình sẽ không bao giờ có được và cũng không mấy cần đến.
“Anh không có buồn gì hết.” Hướng Phi Hành trả lời.
“Vậy anh biết được cái tên Đần từ đâu?” Khương Hữu Hạ lại hỏi, “Chẳng lẽ Lý Viễn Sơn đã tìm anh?”
“Hắn không tìm anh.” Hướng Phi Hành cũng không biết nên giải thích thế nào, vì dù sao chuyện này một phần thì hơi tâm linh và kì lạ, một phần là do anh lén xem điện thoại của Khương Hữu Hạ, rồi còn làm “thám tử tư” đi liên lạc với thím Lưu, tóm lại con đường nào cũng khiến anh mất hình tượng. Cuối cùng, anh đành đáp: “Ông xã có những kênh thông tin riêng.”
Khương Hữu Hạ tỏ vẻ hoang mang, có lẽ em chưa hiểu lắm, nhưng lại không dám hỏi thêm.
Hướng Phi Hành cũng không muốn cậu hỏi thêm, nhìn cậu một hồi, bèn nói: “Những nơi mà em nói, mai có rảnh thì tới đó quay cho anh xem thử, xem anh còn nhớ không.”
Nguyên nhân là vì anh thấy mấy hôm nay Khương Hữu Hạ có vẻ buồn chán, chắc mọi người đều đã về đi làm hết rồi, không còn ai chơi cùng em nữa, tần suất Khương Hữu Hạ nhắn tin cho anh cũng tăng lên đột biến.
Trên đường về nhà, Hướng Phi Hành mở ứng dụng video lên xem những video mới mà Khương Hữu Hạ đăng. Anh thấy em đăng một ngày tận ba video, còn chia sẻ cho anh rất nhiều video nhố nhăng, xem ra cả ngày em chẳng có gì làm.
“Được chứ được chứ.” Khương Hữu Hạ có ngay một thú vui mới.
Nhưng khi Hướng Phi Hành hỏi lại về chuyện đến thủ đô và nguyên nhân cậu đến thành phố Giang, Khương Hữu Hạ lại như bệnh cũ tái phát, chẳng muốn nói nhiều. Cậu ghé mặt lại gần màn hình rồi lại kéo ra xa, nói mấy câu đường mật, nũng nịu. Bản thân Hướng Phi Hành cũng không có sức đề kháng với những lời này nên cứ mặc cho cậu nói.
Không lâu sau, nhận được điện thoại của anh trai bảo cậu đi ăn khuya, nên cậu cúp điện thoại.
Hướng Phi Hành ở một mình trong phòng, cảm thấy bản thân cần phải tìm hiểu cặn kẽ hơn về Khương Hữu Hạ, nên tiếp tục mở điện thoại cũ của cậu ra.
Khương Hữu Hạ biết rõ cuộc đời anh thì anh cũng có trách nhiệm phải biết toàn bộ mọi thứ về Khương Hữu Hạ. Đây là điều mà người yêu với nhau nên làm.
Ban đầu xem rất vui. Cuộc sống đại học của Khương Hữu Hạ trôi qua một cách rập khuôn, hình ảnh và video cũng không quá nhiều. Em chỉ ngoan ngoãn đi học, thỉnh thoảng ra ngoài đi ăn với bạn cùng phòng, chưa từng yêu đương bao giờ, trước mỗi kỳ thi luôn học hành chăm chỉ, trong điện thoại chụp hàng trăm bức ảnh bài giảng trên lớp.
Nhưng từ sau khi Khương Hữu Hạ đi làm, một số video khoảng ba năm trước đã thu hút sự chú ý của anh.
Anh phát hiện ra, đây có lẽ là nguyên nhân thật sự thúc đẩy Khương Hữu Hạ đến thành phố Giang.