Chương 22: Thích Thẩm Diêm Tu

Lại Gặp Ánh Trăng – Thất Nguyệt Thanh Phong thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh nắng ấm áp của mùa đông lười biếng rải khắp phòng học, khiến người ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Lục Kỳ Miên đang gục mặt xuống bàn nghỉ ngơi, thì tiếng nói chuyện từ mấy nữ sinh bàn trên cứ lớn dần lên.
Mấy cô gái đang mê mệt một nhóm nhạc nam thần tượng, nhiệt tình bàn tán đủ thứ chuyện về họ. Điều này vốn rất bình thường, nhưng khi đang nói chuyện, họ bỗng nhiên nhắc đến những từ ngữ như “ham muốn chiếm hữu”, “đẩy thuyền”, “ngọt ngào quá”, “lén lút hôn nhau sau lưng fan”...
Lục Kỳ Miên ngồi thẳng dậy, không kìm được mà hỏi: “Các cậu đang nói về nhóm nhạc nam này sao?”
Hai người quay lại, mắt đều sáng rực, phấn khích nói: “Đúng vậy, Lục Kỳ Miên, cậu cũng đu idol sao?”
Lục Kỳ Miên lắc đầu, những lọn tóc mái trước trán cũng khẽ lay động theo. “Không phải, chỉ là họ… không phải đều là con trai sao?”
“Con trai với con trai cũng có thể yêu nhau mà!” Hai cô gái đồng thanh nói, rồi thao thao bất tuyệt kể về những tương tác ngọt ngào của hai người trong nhóm, ánh mắt nhìn nhau đầy vẻ thâm tình.
Những lời sau đó, Lục Kỳ Miên không nghe lọt tai một chữ nào, cậu chỉ kịp nắm bắt mấy từ khóa quan trọng.
—— Con trai với con trai cũng có thể yêu nhau!
Như một viên sỏi nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, trong lòng Lục Kỳ Miên dấy lên từng lớp sóng gợn.
Cả buổi chiều hôm đó, Lục Kỳ Miên đều lơ đãng. Ánh mắt cậu cứ không tự chủ mà liếc nhìn Thẩm Diêm Tu, càng lúc càng chứng thực rõ hơn tâm tư của mình dành cho đối phương.
Cậu cứ không thể kiểm soát được bản thân, luôn muốn đến gần Thẩm Diêm Tu.
Thậm chí, mỗi khi Thẩm Diêm Tu đi ngang qua, Lục Kỳ Miên cũng sẽ bất giác ngồi thẳng người.
Nếu Thẩm Diêm Tu nói thêm với cậu vài câu, thì tim cậu lại càng đập như trống.
Tệ hơn nữa là, cậu không thể kiểm soát được bản thân. Cứ ngỡ mình nhìn lén rất kín đáo, nhưng đã mấy lần Lục Kỳ Miên lại vô tình chạm phải đôi mắt sâu như vực thẳm của Thẩm Diêm Tu.
Lục Kỳ Miên càng thêm hoảng hốt, bối rối, vội vàng thu lại ánh mắt, gục mặt xuống bàn, cố che giấu nội tâm đang xáo động của mình.
Bạn cùng bàn Trâu Thành Nghị thấy bộ dạng “thiếu nam đang yêu” của cậu, liền theo ánh mắt Lục Kỳ Miên mà dò xét, sau đó lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh.
Cậu ta hạ thấp giọng, hỏi Lục Kỳ Miên đang đỏ bừng mặt: “Cậu có phải đang thích ai đó rồi không?”
Lục Kỳ Miên toàn thân cứng đờ, thầm nghĩ: ‘Mình biểu hiện rõ ràng đến thế sao?’
Trâu Thành Nghị thấy phản ứng này của cậu, hiểu rằng mình đã đoán đúng, nhướng mày truy hỏi: “Cậu thích Dương Nghi Giai à?”
“Hả?”
“Cậu cứ nhìn về phía đó.”
Lục Kỳ Miên mờ mịt nói: “…Không có.”
“Vậy cậu đang nhìn ai? Lớp trưởng à?” Trâu Thành Nghị không chịu buông tha.
Khi nghe thấy câu này, tim Lục Kỳ Miên lỡ mất một nhịp. Cậu hoảng hốt lật bài kiểm tra, nói dối: “Tôi muốn hỏi lớp trưởng bài tập, sợ cậu ấy bận quá, không có thời gian chỉ cho tôi.”
“Bài nào thế? Để tôi xem giúp cậu.” Trâu Thành Nghị ghé sát vào hỏi. Lục Kỳ Miên đang lơ đãng, tùy tiện chỉ một bài.
“Bài này đơn giản! Tôi chỉ cho cậu!” Trâu Thành Nghị cười gian xảo, “Nhưng tan học cậu phải đi cùng tôi đến quán trà sữa ở cổng trường đấy.”
Lục Kỳ Miên hiểu lầm là cậu ta muốn mình mời, có hơi ngượng ngùng nói: “Gần đây tiền sinh hoạt của tôi hơi ít, đợi sau này…”
“Nói gì thế?” Trâu Thành Nghị thẳng thắn nói: “Gần đây tiền tiêu vặt của tôi tăng lên, thời tiết lạnh thế này, tôi mời cậu uống trà sữa nóng.”
“Hả?” Lục Kỳ Miên ngây người ra.
Trâu Thành Nghị một tay đặt lên cánh tay Lục Kỳ Miên, tay kia thân mật véo vào lớp thịt mềm trên má cậu: “Gần đây cậu gầy đi rồi, uống chút đồ ngọt bổ sung đường.”
Hậu quả của việc hai người cứ ghé tai nói chuyện là bị giáo viên phạt đứng ở cuối lớp.
Thẩm Diêm Tu không kiểm soát được lực đạo, đầu bút làm rách giấy nháp. Khi nhìn về phía Lục Kỳ Miên, anh liền nhíu mày.
Sau khi tan học, Thẩm Diêm Tu muốn đưa Lục Kỳ Miên về trước.
Kết quả là Lục Kỳ Miên lại đi cùng Trâu Thành Nghị đến quán trà sữa. Thẩm Diêm Tu ở nhà để xe đợi cậu mười phút, Lục Kỳ Miên mới chạy bước nhỏ đến.
Thời tiết rất lạnh. Lục Kỳ Miên thở hổn hển, hơi thở trắng xóa tan biến trong gió lạnh: “Xin lỗi, tôi… tôi đến muộn.”
Thẩm Diêm Tu liếc nhìn ly trà sữa trong tay cậu, sắc mặt đột nhiên trở nên âm trầm.
“Lục Kỳ Miên, ở nhà tôi, cậu còn bắt tôi phải đến đợi cậu sao?!”
Giọng anh còn lạnh hơn cả gió đêm đông, khiến Lục Kỳ Miên sống lưng lạnh toát.
Cuối tuần hai ngày ngủ chung giường, Thẩm Diêm Tu không chỉ giặt quần áo cho Lục Kỳ Miên, mà ban ngày khi ra ngoài còn cẩn thận bật máy sưởi lên, dặn cậu không cần tiết kiệm tiền điện, vì bị cảm còn phiền phức hơn.
Vì không mang theo quần áo thay, Lục Kỳ Miên ngay cả tất cũng phải dùng của Thẩm Diêm Tu.
Thẩm Diêm Tu kết thúc ca làm thêm, về nhà sẽ nấu cơm cho cậu, còn dạy cậu làm bài tập…
Trước khi đi ngủ buổi tối, anh sẽ hỏi Lục Kỳ Miên có lạnh không, nếu lạnh thì lại gần anh hơn một chút.
Anh quá dịu dàng, khiến Lục Kỳ Miên hai ngày nay như được ngâm trong hũ mật, đã quên mất lúc Thẩm Diêm Tu mặt mày đen kịt đáng sợ đến mức nào.
Giọng cậu lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Xin lỗi…”
Thẩm Diêm Tu không nói gì, đôi mắt sâu không thấy đáy cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, không khí càng lúc càng nặng nề, ánh mắt Thẩm Diêm Tu như muốn nhấn chìm Lục Kỳ Miên.
“Thẩm Diêm Tu, đừng giận.” Cậu rụt rè lấy lòng đưa tay ra kéo tay áo Thẩm Diêm Tu, nhưng lại bị anh né đi.
Thẩm Diêm Tu liếc cậu một cái, rồi đẩy xe đạp đi.
Hành động này của anh như cứa vào tim, Lục Kỳ Miên cứng người tại chỗ, gần như ngay lập tức đỏ hoe mắt.
Thẩm Diêm Tu đẩy xe đi mấy mét, quay lại thấy Lục Kỳ Miên vẫn còn đứng tại chỗ.
Trong ánh hoàng hôn, bóng dáng cậu vừa cô đơn vừa bất lực.
“Còn chưa đi sao?” Thẩm Diêm Tu không hiểu cậu đang làm loạn chuyện gì, giọng điệu vẫn không tốt.
Anh còn phải đi làm thêm.
Lục Kỳ Miên rất khó miêu tả tâm trạng của mình lúc này. Câu nói đó như một tia sáng chiếu xuống trong bóng tối, như một cơn gió mùa nhiệt đới xua tan cái lạnh giá.
“Thẩm Diêm Tu…” Khi Lục Kỳ Miên chạy bước nhỏ tới, chóp mũi cậu đã đỏ bừng.
Bây giờ là mùa đông, trên đường người tương đối ít. Khu Thẩm Diêm Tu ở không an toàn, anh không yên tâm để Lục Kỳ Miên một mình về, thế là định đạp xe đưa cậu về rồi mới đến quán ăn đêm làm thêm.
Trên đường đi, Thẩm Diêm Tu cũng nghĩ, thực ra đợi Lục Kỳ Miên cũng không phải chuyện gì to tát. Đừng nói là mười phút, nửa tiếng cũng không sao.
Chỉ là anh thấy cậu và Trâu Thành Nghị trên lớp không nghiêm túc, bị giáo viên phạt xong, tan học còn cùng Trâu Thành Nghị nói cười đi ra ngoài.
Thẩm Diêm Tu đột nhiên cảm thấy tâm trạng rất tệ một cách khó hiểu, nén một cục tức không thể nói ra, nên tự nhiên không thể cho Lục Kỳ Miên một sắc mặt tốt được.
Anh vội vàng, tâm trạng cũng phiền muộn, suốt đường đi cũng không chú ý đến người ngồi sau.
Cho đến khi dừng xe ở cửa nhà, anh mới phát hiện Lục Kỳ Miên ngồi sau xe đã khóc suốt đường đi, hốc mắt và đầu mũi đều đỏ hoe.
“Lục Kỳ Miên.” Thẩm Diêm Tu bất giác hạ thấp giọng: “Cậu khóc cái gì vậy?”
Không hỏi thì thôi, vừa hỏi một câu, cảm xúc như nước sông vỡ đê, không thể nào ngăn lại được.
Cậu thút thít nói: “Tôi sợ cậu, đuổi tôi đi…”
Nước mắt của Lục Kỳ Miên rất nông, đây là lần thứ hai Thẩm Diêm Tu thấy cậu khóc.
Thẩm Diêm Tu giơ tay lau vết nước mắt cho cậu: “Nếu đuổi cậu đi thì tôi đã không đưa cậu về rồi.”
Không đi nữa thì tiền làm thêm thật sự sẽ bị trừ.
Thẩm Diêm Tu giục cậu vào nhà, bảo cậu đừng nghĩ nhiều, có chuyện gì đợi anh về rồi nói.
Lục Kỳ Miên làm bài tập trên bàn học của Thẩm Diêm Tu, vừa viết vừa thút thít. Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn, rơi xuống làm nhòe đi những chữ viết trên bài kiểm tra.
Cậu phát hiện mình đã thích Thẩm Diêm Tu. Ngoài niềm vui ngây ngô ra, nhiều hơn cả là nỗi sợ hãi không thể nói thành lời.
Bất kỳ một mối tình nào, nếu không phải là tình nguyện từ cả hai phía, sẽ bị người ta chán ghét.
Huống hồ là đồng tính luyến ái còn chưa được xã hội chấp nhận rộng rãi cho lắm…
Lục Kỳ Miên rất sợ sau khi tâm tư “bẩn thỉu” của mình bị Thẩm Diêm Tu phát hiện, sẽ phá vỡ tất cả mọi thứ hiện tại.
Thẩm Diêm Tu sẽ tức giận, xấu hổ, đánh cậu một trận, mắng cậu một trận, sau đó vĩnh viễn tránh xa cậu.
Những suy nghĩ lung tung không kiểm soát được khiến cậu không làm được bao nhiêu bài, còn sai cả một đống.
Thẩm Diêm Tu trở về vào đêm khuya, xem bài kiểm tra mà Lục Kỳ Miên đã viết.
“Sai nhiều thế này ư?” Thẩm Diêm Tu không thể tin được: “Dạng bài này tôi đã dạy cậu hôm kia rồi mà.”
Thẩm Diêm Tu trước nay luôn nghiêm khắc trong chuyện học tập, nhưng lời phê bình khi đối mặt với Lục Kỳ Miên đang cúi đầu, anh lại nuốt trở về.
“Xin lỗi, tôi bất cẩn quá…” Lục Kỳ Miên với tay lấy bài kiểm tra, vội vàng nói: “Bây giờ tôi sửa ngay!”
Giọng cậu khàn khàn sau khi khóc, cúi đầu như một con vật nhỏ làm sai chuyện.
Thẩm Diêm Tu nghe xong nhíu mày, giơ tay nắm lấy cổ tay lạnh ngắt của Lục Kỳ Miên: “Đừng viết nữa.”
Anh không kìm được mà mềm lòng, giọng cũng nhẹ đi rất nhiều: “Muộn quá rồi, ngày mai đến trường rồi hẵng viết.”
Anh giúp Lục Kỳ Miên thu dọn cặp sách, thúc giục cậu đi rửa mặt rồi lên giường.
Khi Lục Kỳ Miên chậm rãi trở về, Thẩm Diêm Tu không chỉ đã làm ấm chăn, mà còn vì lo lắng cậu lạnh, nên vẫn luôn bật máy sưởi.
Sau khi tắt đèn, đêm đã khuya.
Thẩm Diêm Tu rất nhanh đã ý thức mơ hồ. Khi anh gần như sắp ngủ thiếp đi, đột nhiên cảm thấy người bên cạnh động đậy.
Hơi thở ấm áp ngày càng gần. Thẩm Diêm Tu đang định mở mắt thì khóe miệng anh như bị một chiếc lông vũ lướt qua, vừa nhẹ vừa nhanh.
Nhận ra điều gì đã xảy ra, Thẩm Diêm Tu trong bóng tối đột ngột mở mắt. Anh cứng đờ người, đại não trống rỗng, cơ thể lại như mở ra một công tắc nào đó, dục vọng bắt đầu sinh sôi.
_____________________________
Lời tác giả:
Chúc các độc giả ngủ ngon~