Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 74: Khảo sát thị trường
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng Ngôn tứa nước miếng khi nghĩ đến lớp vỏ giòn rụm của món bánh bao chiên. Nuốt khan, nàng định đi một vòng quanh huyện thành để tìm hiểu giá cả bánh bao chiên trên thị trường.
Dù sao bây giờ quán cũng không đông khách, nàng và Phòng Đại Ni nhi không cần phải ở lại phụ giúp.
Phòng Đại Ni nhi còn đang do dự, Vương thị đã lên tiếng: “Đại Ni nhi, con ở huyện thành lâu như vậy rồi mà chưa ra ngoài dạo chơi bao giờ đúng không? Đi đi con, đừng suốt ngày thêu thùa, hỏng hết mắt bây giờ.”
Vừa nói, Vương thị vừa lấy mười văn tiền đưa cho Phòng Ngôn: “Con với tỷ con ra ngoài, nếu có muốn mua gì thì cứ mua nhé.”
Phòng Ngôn vui vẻ nhận tiền từ tay Vương thị.
Đi đến đại sảnh, Phòng Ngôn vừa định ra ngoài thì gặp Phòng Nhị Hà. Nàng liền bước tới xin thêm mười văn tiền.
“Cha ơi, cho con mười văn tiền, con muốn ra ngoài dạo chơi ạ.”
Phòng Nhị Hà không nói hai lời, rút hai mươi văn tiền đưa cho Phòng Ngôn: “Con với tỷ con cứ đi chơi cho vui, trong quán không cần phụ giúp đâu. Muốn mua gì thì mua, đừng tiếc tiền, nếu không đủ thì cứ về tìm cha mà xin.”
Sở dĩ Vương thị và Phòng Nhị Hà hào phóng như vậy là vì hai cô con gái này trước nay chưa từng xin tiền hay tiêu xài linh tinh, mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong quán, chưa bao giờ khiến người lớn phải lo lắng. Hiếm lắm con gái mới mở miệng xin tiền để ra ngoài chơi, sao họ có thể không đồng ý cho được chứ.
Ra đến bên ngoài, Phòng Ngôn cảm thấy thật may mắn khi được sống trong thời đại này, khi mà việc phân biệt nam nữ không quá nghiêm trọng, không khí cũng tràn ngập sự tự do, trong lành.
Phòng Đại Ni nhi kéo tay Phòng Ngôn, cắt ngang dòng suy nghĩ mang tính “tiểu tư sản” của nàng: “Nhị Ni nhi, không phải vừa nãy mẹ đã cho em tiền rồi sao, sao em lại xin cha nữa?” Nàng đã nhịn không nói từ nãy, không nỡ vạch trần em gái mình.
Phòng Ngôn nghiêm mặt nhìn Phòng Đại Ni nhi, đáp: “Đương nhiên là có việc quan trọng cần phải làm rồi. Cần phải có tiền mới thực hiện được chứ.”
“Việc quan trọng gì cơ?” Phòng Đại Ni nhi ngẩn người trước lời của Phòng Ngôn. Hai người họ không phải là ra ngoài chơi sao, sao lại có việc quan trọng được? Sao vừa nãy nàng không nghe cha mẹ nhắc đến nhỉ?
Phòng Ngôn hỏi: “Đại tỷ, tỷ thấy bánh bao nhà chúng ta có ngon không?”
“Đương nhiên là ngon rồi.” Phòng Đại Ni nhi không cần suy nghĩ mà trả lời ngay.
Phòng Ngôn hỏi tiếp: “Vậy tỷ ăn mỗi ngày, có thấy ngán không?” Phòng Đại Ni nhi hơi do dự rồi đáp: “Bánh bao nhà mình hình như có một hương vị đặc biệt, mỗi ngày ăn tỷ cũng không thấy ngán, chỉ là đôi khi cũng muốn đổi khẩu vị thôi.”
Phòng Ngôn cười nói: “Đúng vậy, cho nên nhiệm vụ hôm nay của chúng ta chính là đây. Ngày nào cũng ăn bánh bao hấp, em sợ khách hàng sẽ ngán, muốn đổi khẩu vị. Bánh bao có nhiều loại như vậy, hà tất chúng ta cứ phải chỉ làm bánh bao hấp? Chúng ta còn có thể làm bánh bao chiên, bánh bao nước nữa chứ.”
Phòng Đại Ni nhi gật đầu lia lịa: “Bánh bao chiên thì tỷ biết rồi, nhưng bánh bao nước là loại bánh bao gì vậy?”
Phòng Ngôn nghe xong thì sửng sốt, huyện thành không có bán bánh bao nước sao? Nhưng nghĩ lại, bánh bao nước nhân thịt tương đối ngon, lại còn nhỏ, cũng có thể coi là loại cao cấp. Thôi, nhà họ vẫn nên đi theo con đường thực tế thì hơn.
“À, đó là loại bánh bao hấp nhỏ hơn. Nhưng phỏng chừng không dễ bán, chúng ta vẫn nên tập trung vào bánh bao chiên đi.” Phòng Ngôn vội vàng lái sang chuyện khác: “Nhà ta cũng chưa từng bán bánh bao chiên bao giờ, không biết các quán khác tình hình thế nào. Bây giờ hai chúng ta sẽ đi dạo các quán bán bánh bao chiên, xem họ bán bao nhiêu tiền một cái, kích thước ra sao, dùng bột gì, và khẩu vị thế nào.”
Phòng Đại Ni nhi quả nhiên không còn thắc mắc về bánh bao nước nữa, vui vẻ đáp: “Được ạ.”
Họ tìm được ba quán bán bánh bao chiên ở huyện thành. Cả ba quán đều có giá cả như nhau: nhân chay một văn tiền một cái, nhân thịt hai văn tiền một cái. Chỉ là, ba quán này lại có phần lượng khác nhau. Có quán nhân nhiều, có quán nhân ít. Có quán vỏ dày, có quán vỏ mỏng.
Theo nàng quan sát, quán có bánh bao nhỏ nhất lại bán chạy nhất. Ngoài vị trí địa lý khá tốt, còn một lý do nữa là bánh bao ở đó thực sự rất ngon. Tuy nhiên, dù quán nào ngon hay không ngon, Phòng Ngôn cũng đều mua vài cái để thử.