Chương 9: Khoản nợ

Lần Nữa Xuân Thì

Chương 9: Khoản nợ

Lần Nữa Xuân Thì thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Triệu Diên Thanh còn chưa kịp hỏi rõ, hắn ta đã bị thư ký và Dương Trầm thay nhau “mời” ra khỏi phòng họp.
Chỉ thấy loáng một cái, cửa phòng họp đã “rầm” một tiếng đóng sập lại. Khi hắn kịp phản ứng thì đã thấy mình đứng ngoài cửa rồi.
“Tổng giám đốc Triệu, mời ngài đi lối này.” – Cậu thư ký trẻ nở nụ cười chuẩn mực, dẫn vị khách quý sang phòng nghỉ.
Cậu thư ký trông chẳng khác nào một cỗ máy, mọi hành động đều chính xác đến từng milimet, dường như mỗi động tác đều đã được tính toán góc độ. Cậu ta rót trà cho Triệu Diên Thanh, bưng thêm một đĩa bánh ngọt, rồi cẩn thận giới thiệu: “Tôi vừa hỏi trợ lý đi cùng ngài, biết ngài thích uống cà phê Blue Mountain 60 độ và bánh quy mặn. Công ty chúng tôi không có Blue Mountain, chỉ có hạt cà phê thường, nhưng đảm bảo đúng 60 độ, mong ngài tạm dùng.”
Triệu Diên Thanh nhấp một ngụm, khẽ gật đầu tỏ vẻ tạm hài lòng: “Vừa nãy tổng giám đốc Lục của các cậu, hình như gọi nhầm tôi là tổng giám đốc Tây Môn thì phải? Ý của cậu ta là gì thế?” Hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Cậu thư ký vẫn giữ thái độ bình tĩnh, khóe môi không hề gợn sóng: “Ngài nghe nhầm rồi, tổng giám đốc Lục của chúng tôi nói ngài nên đi ‘Tây Môn đi’.”
Triệu tổng đưa mắt đánh giá cậu thư ký trước mặt, dáng dấp trang nhã, lịch sự:
“… Cậu rất thông minh đấy, cậu tên là gì?”
Thư ký đẩy gọng kính viền vàng trên sống mũi:
“Ngài cứ gọi tôi là Tiểu Giang.”
Triệu tổng uống thêm một ngụm cà phê: “Cậu có muốn sang Thanh Khê Capital làm việc không? Tôi có thể trả lương gấp rưỡi, hơn nữa cậu còn có thể trực tiếp tham gia vào dự án, thấy thế nào?”
Thư ký Tiểu Giang lại đẩy gọng kính, chậm rãi đứng thẳng người: “Cảm ơn tổng giám đốc Triệu đã cất nhắc, nhưng tôi là người của tổng giám đốc Thẩm, tôi sẽ không rời nơi này.”
“Hửm?” Triệu Diên Thanh khựng lại. Hắn chưa từng thấy họ Thẩm trong danh sách lãnh đạo cấp cao của Trầm Vũ, vị tổng giám đốc Thẩm này từ đâu ra vậy? ⸻
Trong phòng họp.
Cái gọi là hội nghị thảo luận về tài chính, tạm thời chỉ có ba người tham gia.
Lục Vũ vẫn giữ nguyên tư thế vừa nãy, ngả người ra lưng ghế than phiền: “Cái tên họ Triệu kia trông chẳng có vẻ gì là người tốt lành.”
“Chuẩn luôn.” – Dương Trầm phụ họa.
Minh Yến gạt tay Lục Vũ ra, ra hiệu cậu ngồi nghiêm chỉnh: “Dù sao hắn ta cũng là nhà đầu tư, hai người nên giữ phép tắc một chút.”
Lục Vũ không cam lòng, miễn cưỡng ngồi xuống cạnh Minh Yến, tiện thể cầm tờ thư xác nhận lên đọc qua. Vừa thấy rõ nội dung, sắc mặt cậu lập tức tối sầm: “Anh muốn ly hôn với em chỉ vì chuyện này sao?”
“Chúng ta cần khoản tiền này.” – Minh Yến không phủ nhận, mà ra lệnh cho trí não thông minh hiển thị báo cáo tài chính lên màn hình lớn. – “Em đã đầu tư rất nhiều tiền vào chiếc máy mô phỏng. Chúng ta đã vay tiền và còn phát hành trái phiếu doanh nghiệp nữa.”
Trí não tự động đánh dấu khoản vay và trái phiếu thành màu đỏ, còn lợi nhuận cùng tiền mặt lưu động thì khoanh màu xanh.
Minh Yến còn chưa kịp mở miệng, trí não Tiểu Bạch đã tự động tính toán chi tiết, còn phát ra giọng Thẩm Bạch Thủy: “Qua tính toán, lợi nhuận tháng này vẫn đủ trả khoản vay đến hạn. Nhưng nếu lợi nhuận không tăng, với dòng tiền hiện tại, ba tháng nữa khi trái phiếu đến hạn sẽ không có khả năng chi trả.”
Lục Vũ giật mình, muốn ngăn cản thằng hai tự do phát biểu, nhưng liếc thấy vẻ mặt bình thản của Dương Trầm, cậu lại yên tâm ngậm miệng.
Dù sao dữ liệu gốc của Lục Đông Đông và Thẩm Bạch Thủy đều do Dương Trầm một tay làm ra, Dương Trầm đương nhiên hiểu rõ hai trí não này khác với những trí não khác thế nào.
“Nếu trước hạn trả nợ mà không xoay đủ vốn, công ty sẽ rơi vào khủng hoảng tín dụng, coi như phá sản.” – Minh Yến đan chặt hai tay đặt trên bàn, giọng trầm xuống. – “Mà Thanh Khê Capital hiện là quỹ duy nhất đưa ra lời đề nghị giúp đỡ chúng ta.”
Căn phòng rơi vào thoáng yên lặng.
Lục Vũ kẹp tờ thư xác nhận giữa hai ngón tay: “Ý họ là muốn chúng ta ly hôn?”
Dương Trầm đưa tay cầm tờ giấy xem: “Cũng chỉ là hỏi thử thôi, đâu có nói không ly hôn thì không đầu tư.”
Minh Yến bình tĩnh phân tích: “Vì các nhà đầu tư không muốn có sự liên kết cá nhân ảnh hưởng đến công việc, nên ly hôn là lựa chọn đáng tin cậy nhất.”
“Em không đồng ý! Em chưa bao giờ nghe nói vợ chồng thì không được làm chung công ty. Vợ của ông trùm giàu nhất thế giới kia vẫn là cổ đông lớn công ty của ông ta đấy thôi!” Lục Vũ giận dữ nói. Cậu chỉ tay về phía phòng nghỉ, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Rõ ràng là cái thằng Tây Môn Thanh kia đang lợi dụng chức quyền để trục lợi!”
Ngón tay Minh Yến siết chặt đến trắng bệch, giọng cũng cao hơn: “Hôn nhân của chúng ta vốn dĩ là vì lợi ích của công ty mà kết, giờ cũng vì lợi ích của công ty mà ly hôn thì có gì không ổn? Hơn nữa ban đầu đã nói rõ, chỉ ba năm, bây giờ cũng sắp đến hạn rồi.”
“Nếu anh muốn ly hôn khi hợp đồng hết hạn, chúng ta có thể bàn bạc sau! Nhưng anh không thể ly hôn chỉ vì hắn ta đe dọa anh, đây là vấn đề nguyên tắc!” – Lục Vũ tức đến gân xanh nổi đầy cổ. – “Hôm nay hắn dùng chiêu này ép anh ly hôn, ngày mai có khi sẽ ép anh cưới hắn, ngày kia lại ép lão Dương sinh con cho hắn cũng nên!”
Lão Dương đang phân tâm, bỗng giật mình: “Cái đó… không, không hợp lý đâu.”
Lục Vũ hít sâu một hơi. Bị Tây Môn Thanh dùng tiền đe dọa ly hôn thật sự rất khó chịu: “Trừ khoản đầu tư này, chúng ta còn cách nào khác không?”
Dương Trầm gật đầu: “Có. Một tuần nữa sẽ diễn ra một buổi livestream giới thiệu sản phẩm mới được cải tạo. Nếu sản phẩm mới được quảng bá thành công, có lẽ chúng ta sẽ kiếm đủ tiền trả nợ.”
Đúng lúc ấy, trí não của Minh Yến không nhịn được chen vào: “Qua tính toán, chỉ cần doanh số của ‘thằng ba’ đạt 80% doanh số của tôi, chúng ta có thể trả hết nợ trong ba tháng. Nhưng mà, cậu ta là người cổ đại, lại còn ngu ngốc, phiền phức nữa, chắc chắn sẽ không dễ bán được.”
Câu cuối rõ ràng là ý kiến cá nhân của Thẩm Bạch Thủy, không hề có giá trị tham khảo nào.
Lục Vũ vỗ tay cái “bộp”: “Thế thì còn chần chừ gì nữa, đi, dẫn tôi đi xem chiếc máy mô phỏng nào!”
Minh Yến không nói gì thêm, lặng lẽ đi theo hai người đang phấn khích ra ngoài.
Cái gọi là “máy mô phỏng”, tên đầy đủ là Máy Tái Hiện Toàn Ảnh Thế Giới Tiểu Thuyết, là hàng đặc chế riêng cho Trầm Vũ, là chiếc duy nhất trên thế giới.
Nó được Lục Đại Vũ bỏ tiền thuê công ty nước ngoài chuyên làm game toàn ảnh cao cấp đặt riêng, rồi cùng Dương Trầm cải tạo thêm thông qua trí tưởng tượng phong phú của mình.
Từ khi trí não xuất hiện, công nghệ Holographic được mô tả trong khoa học viễn tưởng cũng đã xuất hiện, cho phép con người trải nghiệm thế giới ảo thông qua thị giác, thính giác, khứu giác và xúc giác. Chỉ là thiết bị thực tế ảo hiện nay rất đắt đỏ, khiến nó chỉ phổ biến trong giới thượng lưu và một nhóm nhỏ người dùng.
(công nghệ Holographic: là công nghệ tạo ra và hiển thị hình ảnh 3D trong không gian, giúp người xem nhìn thấy vật thể “nổi” như thật, có chiều sâu và có thể quan sát từ nhiều góc độ khác nhau, chứ không chỉ là hình phẳng như ảnh hay video thông thường.)
“Ồ, Holographic à?” – Lục Vũ nghe Minh Yến nhỏ giọng giải thích, mắt sáng rực. – “Lục Đại Vũ mua một đống khoang game thực tế ảo về cải tạo sao?” Nếu chỉ mua một cái thì đâu tốn nhiều tiền đến thế.
Minh Yến liếc cậu một cái, ánh mắt đầy ẩn ý:
“Không phải khoang game, mà là cả bộ máy chủ.”
Nói cách khác, gần như bê cả một công ty game về, cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ biết cách tiêu tiền.
“…” Lục Vũ nhìn chằm chằm vào máy chủ đồ sộ chiếm trọn cả một tầng lầu, môi mấp máy, không nói nên lời.
Chẳng trách nợ chồng chất!
Triệu tổng với tư cách là nhà đầu tư tiềm năng cũng được mời tới tham quan một lần.
Dương Trầm giới thiệu ngắn gọn về công năng của chiếc máy mô phỏng: “Nói một cách đơn giản, nó có thể mô phỏng thế giới tiểu thuyết, tạo ra hình ảnh ba chiều. Nếu kết hợp khoang game, còn có thể tương tác trò chuyện với các nhân vật trong truyện.”
“Mấy người tốn bao nhiêu tiền chỉ vì cái này thôi sao?” – Triệu Diên Thanh, là một người làm việc toàn thời gian trong ngành tài chính, không khỏi hoài nghi.
“Đợi lát nữa khởi động, anh sẽ hiểu, tuyệt đối đáng giá.” – Dương Trầm vô cùng phấn khích. Cậu ta nhìn những chiếc máy chủ trông như những con quái vật bằng thép này, như thể đang chiêm ngưỡng một tuyệt tác.
Sau khi kiểm tra máy chủ, mọi người sang phòng điều khiển. Trái ngược hẳn với không gian tối tăm lạnh lẽo kia, nơi này sáng sủa tinh xảo, thảm dày trải kín sàn, mấy khoang game hình quả trứng xếp ngay ngắn, đường nét tinh xảo, ngập tràn khí chất công nghệ.
Thấy thế, Triệu Diên Thanh cũng hứng thú: “Tôi sẽ vào trải nghiệm sau.”
Lão Dương liếc nhìn anh ta với vẻ khinh thường: “Được rồi, được rồi, đừng hối hận là được.”
“Ý tổng giám đốc Dương của chúng tôi nói là trò chơi mô phỏng kết hợp với máy chơi game thực tế ảo sẽ khá thú vị, hy vọng ngài đã chuẩn bị tinh thần trước.” – Tiểu Giang cẩn thận dịch lại.
Triệu Diên Thanh thở phào nhẹ nhõm. Hắn xem lại danh sách giám đốc điều hành cấp cao, xác nhận quả thực chẳng có “tổng giám đốc Thẩm” nào. Hắn quyết định sau chuyến tham quan sẽ trực tiếp hỏi thẳng Minh Yến để xin cậu thư ký này.
Nghĩ vậy, hắn liền tiến lại gần Minh Yến:
“Tổng giám đốc Minh, lát nữa anh ngồi cạnh tôi nhé?”
Lục Vũ nhe răng, suýt nữa xông lên đấm người, may được Dương Trầm cản: “Đừng vội, vào trong truyện rồi tha hồ đánh. Tao đã chọn thế giới của Đông Đông, đảm bảo dọa chết thằng cha kia!”
Lục Vũ liếc qua màn hình, hiện rõ dòng chữ:
【Đang tải thế giới 《Ngư Vương》…】
Cậu liền vươn tay, túm lấy cổ áo sau gáy Triệu Diên Thanh đang định ngồi cạnh Minh Yến:
“Anh ngồi cạnh lão Dương đi.”
Dương Trầm hăng hái ngồi ngay xuống cạnh Triệu tổng, không nói thêm lời nào, trực tiếp cài dây an toàn cho Triệu Diên Thanh, người đang bực bội: “Ngồi với tôi đi, tôi quen thuộc cái này hơn, có thể trông chừng anh.”
Nói xong, lão Dương lại đứng dậy lắp đặt thiết bị cho Minh Yến và Lục Vũ. Cậu ta quay lại, cầm mũ bảo hiểm thực tế ảo lên đội. Bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu ta lại đặt mũ xuống. Cậu ta cúi xuống, nói nhỏ với Triệu tổng: “À… tôi bị hói đầu là do di truyền, có thể truyền sang đời sau.”
Triệu tổng khó hiểu: “Anh nói với tôi chuyện này làm gì?”
Dương Trầm nghiêm mặt: “Khụ, không sao, báo trước thôi. Anh biết vậy là được.”
Triệu tổng: “???”