Chương 9

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lại tự mình đến à?” Hạ Hòe Tự vừa hỏi vừa giơ tay chào điều dưỡng, đi đến phòng khám mở cửa, “Mời vào.”
“À, tự mình đến.” Lộ Ngân Đường do dự, tay nắm cửa nhưng chưa đóng lại, “Trưởng khoa Hạ, bên ngoài vẫn chưa bắt đầu gọi số đâu.”
“Bởi vì chưa đến giờ làm việc của bác sĩ.” Hạ Hòe Tự ngồi xuống mở máy tính, “Còn nửa tiếng nữa, hôm nay tôi đến sớm.”
Lộ Ngân Đường đóng cửa, ngồi xuống ghế, đặt tay bó bột lên bàn, không nói nữa, thay vào đó là nhìn người đang nghiêm túc làm việc với máy tính.
Vừa rồi Hạ Hòe Tự tháo khẩu trang vẫn chưa đeo lại, không biết có phải quên rồi hay không, Lộ Ngân Đường có thể thấy đôi môi kia vẫn giữ nụ cười mỉm, khi nói chuyện sẽ liếc nhìn đối phương một cái, tạo cho người ta cảm giác đáng tin cậy của một bác sĩ.
“Vậy là tôi đi cửa sau à?” Lộ Ngân Đường nói, “Vừa nãy Kiều Tâm Viễn còn muốn dẫn tôi đi cửa sau kìa.”
“Em ấy tốt bụng.” Hạ Hòe Tự nói vậy, rồi thở dài, “Cứ chờ xem, lát nữa nghỉ trưa lại tìm tôi làm ầm lên cho mà xem.”
“Tại sao?” Lộ Ngân Đường hỏi.
Hạ Hòe Tự viết phiếu, ngả người ra sau, nhìn Lộ Ngân Đường, bỗng hạ giọng bắt chước điệu bộ của Kiều Tâm Viễn: “Thầy em tìm anh khám bệnh sao anh không bảo em? Thầy em bị thương mà anh không nói với em một tiếng? Hai người thân với nhau như thế từ bao giờ?”
“Ồ.” Lộ Ngân Đường sửng sốt, sau đó bật cười, cười không ngớt.
Hạ Hòe Tự giơ phiếu: “Đi chụp phim đi, thầy Lộ.” Rồi bổ sung, “Hay là cười xong rồi đi?”
“Cười xong đã.” Lộ Ngân Đường lau mắt, gương mặt còn treo nụ cười, cầm phiếu đứng lên, “Lại mất cả buổi sáng rồi phải không?”
“Không đến nỗi vậy đâu, lần này chỉ chụp X-quang, quay lại tôi thay bột cho cậu, mất chừng hơn nửa buổi sáng.” Hạ Hòe Tự xem đồng hồ, cùng ra đến cửa, “Sắp Tết rồi, bệnh nhân đến khám đông, thời gian chờ kết quả có thể lâu một chút.”
“Được rồi, dù sao tôi không đau cũng không có việc gì, chờ được.” Nói xong, Lộ Ngân Đường mở cửa đi ra ngoài.
Đi chưa được bao xa, vừa đến phòng khám bên cạnh, Hạ Hòe Tự ở phía sau bỗng gọi một tiếng, âm lượng không quá to cũng không quá nhỏ, đủ để Lộ Ngân Đường nghe thấy.
“Lộ Ngân Đường.” Hạ Hòe Tự đứng ở cửa, Lộ Ngân Đường quay người, muốn hỏi sao thế, nhưng không hiểu sao không nói nên lời.
Trong ấn tượng của anh, đây là lần đầu tiên Hạ Hòe Tự gọi anh bằng cả họ lẫn tên, hồi cấp ba bọn họ không có cuộc đối thoại nào cần gọi tên lẫn nhau, mấy lần gặp mặt này cũng như đang tranh đấu, mở miệng ngậm miệng đều là “thầy Lộ” và “trưởng khoa Hạ”, như thể ai gọi tên người kia trước thì người đó thua.
“Chụp xong thì quay về văn phòng tôi chờ kết quả, có thể dùng điện thoại để kiểm tra xem đã có kết quả chưa.” Hạ Hòe Tự nói xong hai câu này thì đã dừng lại trước mặt Lộ Ngân Đường, hai tay đút túi áo, sau đó bổ sung thêm một câu, “Sảnh đông đúc, có lẽ cậu sẽ thấy phiền.”
Sao cậu biết tôi ngại những nơi đông người.
Lộ Ngân Đường vô thức tự hỏi trong lòng, nhưng lời nói ra lại khác.
“Hai chúng ta thân nhau như vậy từ bao giờ?”
Hỏng rồi, cướp lời thoại của Kiều Tâm Viễn.
Lộ Ngân Đường ngậm miệng ngay lập tức, mặt không biểu cảm nhìn người đối diện.
Cái này có gì mà không nói ra được, Lộ Ngân Đường nghĩ thầm, anh cảm thấy Hạ Hòe Tự không phải người thiếu khiếu hài hước.
Có vẻ Hạ Hòe Tự không cảm thấy bất ngờ, tay bỏ ra khỏi túi tháo khẩu trang vừa đeo lên, lúc này Lộ Ngân Đường mới thấy hắn đang cười.
“Hiện tại.” Giọng Hạ Hòe Tự nhẹ nhàng mang theo ý cười, “Được không?”
Lộ Ngân Đường gật đầu: “Được.”
Nói xong, Lộ Ngân Đường quay người, một mạch đi thẳng đến khoa chẩn đoán hình ảnh.
Cửa sau Hạ Hòe Tự mở cho anh rất hiệu quả, đợi nửa tiếng thì đến lượt, lúc đi ra, anh đứng cạnh dãy ghế do dự một lúc, giờ này bệnh viện đông đúc như một cái chợ, vừa ồn ào vừa lộn xộn, người người chen chúc.
Lộ Ngân Đường khoác áo, đưa mắt nhìn biển người mênh mông, sau đó không do dự mà cất bước đi về phía thang máy, tới khoa chấn thương chỉnh hình, quen đường cũ mà đến cửa phòng trưởng khoa, rồi lại quen đường cũ mở cửa bước vào ngồi xuống ghế.
Mới ghé qua một lần nhưng đã rất quen thuộc, Lộ Ngân Đường chỉ thiếu điều lôi giường gấp ra nằm phơi nắng.
Chỉ là hiện tại còn sớm, mặt trời chưa chiếu xuống nơi này, Lộ Ngân Đường nhìn ngoài cửa sổ, hiện tại trời vẫn đang đổ tuyết, cành cây phủ một lớp tuyết dày, phía sau là mặt trời lúc ẩn lúc hiện, khung cảnh thật đẹp.
Lộ Ngân Đường lấy điện thoại, chỉnh tiêu cự chụp một tấm, hơi do dự rồi gửi cho Hạ Hòe Tự.
Đã Lên Đường: Tầm nhìn ở văn phòng trưởng khoa tốt thật.
Không biết Hạ Hòe Tự ở phòng khám bận rộn có thấy tin nhắn hay không, Lộ Ngân Đường không chờ, dựa vào ghế mở Anipop.
Chơi một ván hết hai mươi phút, nhưng không qua màn, Lộ Ngân Đường cảm thấy hơi đau đầu, chắc là do tức giận, anh dễ nổi cáu, nhưng cũng dễ nguôi ngoai, buông điện thoại xuống, ngửa đầu, nhắm mắt tĩnh tâm một lát, cảm thấy hết đau lại tiếp tục chơi.
Một ván vừa qua, tin nhắn của trưởng khoa Hạ đến.
Trưởng khoa Hạ: Thầy giáo có đôi mắt khám phá cái đẹp.
Lộ Ngân Đường mỉm cười, không trả lời.
Hơn mười giờ, Lộ Ngân Đường kiểm tra nhật ký khám bệnh của bệnh viện số 3, vẫn chưa có kết quả, anh hơi mệt, vừa tắt điện thoại, định gục xuống bàn ngủ một lát, bên ngoài bỗng trở nên ồn ào. Thực ra, từ nãy đến giờ vẫn luôn có tiếng rì rầm, bác sĩ, điều dưỡng và bệnh nhân qua lại rất nhiều, nhưng đó không phải là tiếng ồn như bây giờ.
Hiện tại tiếng bước chân hỗn loạn bỗng trở nên ầm ĩ, rõ ràng là đã có chuyện.
Lộ Ngân Đường không định mở cửa ra xem, bệnh viện xảy ra chuyện, ngoài bác sĩ và điều dưỡng thì tất cả người khác xúm vào chỉ thêm phiền phức, nhưng anh không mở cửa không có nghĩa là không có ai mở, anh vừa lót áo khoác lên bàn thì cửa văn phòng mở ra.
“Trưởng khoa Hạ…!” Điều dưỡng thấy Lộ Ngân Đường thì ngây người, không hỏi anh đang làm gì mà thay vào đó lại hỏi: “Trưởng khoa Hạ đâu rồi?”
“Cậu ấy ở phòng khám.” Lộ Ngân Đường ngồi thẳng.
Điều dưỡng đóng cửa rời đi, Lộ Ngân Đường chờ nửa phút, nghĩ thầm chuyện lớn đến mức nào mà phải tìm trưởng khoa, đang định gục xuống thì cửa lại bật mở, lần này là một bác sĩ trẻ, thấy Lộ Ngân Đường nhưng không có phản ứng gì, chỉ hỏi: “Trưởng khoa Hạ không ở đây ạ?”
“Cậu ấy ở phòng khám.” Lộ Ngân Đường vẫn duy trì tư thế gục mặt, hơi ngẩng đầu lên trả lời.
Cửa đóng lại.
Lộ Ngân Đường vùi đầu vào cánh tay, nghĩ thầm là trưởng khoa mà, ở phòng khám mà nhân viên cấp dưới không hề hay biết, bình thường anh đi họp hay gì đó, học sinh trong lớp còn biết sớm hơn cả anh ấy.
“Cậu biết cái gì?”
Hạ Hòe Tự chưa thay bộ đồ phẫu thuật, đứng bên ngoài văn phòng, trước mặt là bác sĩ thực tập năm ngoái mới tới, mới được chuyển lên chính thức không lâu, cũng chưa kịp thay quần áo.
“Tôi không cần cậu xong việc mới nói đã biết, bệnh nhân càng không cần.” Giọng Hạ Hòe Tự lạnh lẽo, không có vẻ trách cứ hay tức giận, chỉ đơn giản là bình tĩnh, nhưng đủ để khiến bác sĩ trước mặt phải lau nước mắt.
Hạ Hòe Tự không an ủi, hắn ném khăn giấy đã lau tay vào thùng rác, không nói thêm nữa, quay người vào văn phòng.
Vừa mở cửa, giây đầu tiên đã chạm mắt với Lộ Ngân Đường, động tác đẩy cửa dừng lại, Hạ Hòe Tự trở tay đóng cửa: “Tôi cứ tưởng cậu đã đi rồi.”
“Mới thay bột, một bác sĩ khác làm cho.” Lộ Ngân Đường giơ tay cho hắn xem, “Vốn định bỏ đi rồi.”
Hạ Hòe Tự đi đến sờ lên bó bột mới, lấy phim ra giơ trước cửa sổ xem một lát rồi đặt lại.
“Sao chưa đi?” Hạ Hòe Tự hỏi.
Lộ Ngân Đường tưởng Hạ Hòe Tự sẽ nói về tình hình hồi phục xương, tự nhiên nghe thấy câu hỏi này, mất vài giây mới phản ứng và trả lời: “Lần trước đã đi luôn, đâu thể không từ mà biệt nhiều lần được.”
“Phòng mổ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không phải cố ý bỏ mặc cậu.” Hạ Hòe Tự đi đến bên tủ, lấy một bộ quần áo ra, “Tôi thay quần áo rồi nói tiếp, bị bẩn một chút.”
“À.” Lộ Ngân Đường gật đầu, vẫn nhìn hắn chằm chằm, cho đến khi Hạ Hòe Tự cởi áo để lộ nửa tấm lưng, Lộ Ngân Đường mới đột nhiên quay người đi.
Điều bất tiện thì không nên nhìn.
Cơ lưng đẹp và săn chắc, nhìn qua là biết thường xuyên tập thể hình…
Lộ Ngân Đường giơ tay phải che mắt, thầm thở dài trong lòng.
“Được rồi.”
Hạ Hòe Tự đi qua xoay ghế của anh lại.
“Cậu nghỉ trưa rồi à?” Lộ Ngân Đường thấy Hạ Hòe Tự không mặc blouse.
“Nghỉ rồi.” Hạ Hòe Tự xem đồng hồ, “Chiều nay không đến phòng khám.”
“Xảy ra chuyện lớn à.” Lộ Ngân Đường hỏi.
Hạ Hòe Tự kéo ghế ngồi đối diện: “Không quá lớn, sáng nay có ca phẫu thuật khối u xương, trong quá trình phẫu thuật đã làm tổn thương mạch máu xung quanh, khiến bệnh nhân mất nhiều máu và dẫn đến sốc.”
Lộ Ngân Đường thốt lên một tiếng: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó bác sĩ phẫu thuật chính đã luống cuống.” Hạ Hòe Tự chống khuỷu tay lên bàn, một tay day trán, tay kia mở bệnh án, “Suốt nửa phút không tiến hành xử lý.”
Lộ Ngân Đường không nói nữa, anh không biết nên nói cái gì, cũng không hiểu tiêu chuẩn xử lý sự cố của bệnh viện, bệnh nhân và học sinh khác nhau, không có cơ hội làm lại từ đầu, vậy nên bác sĩ và giáo viên cũng không giống nhau.
“Đừng nghĩ nữa, trưởng khoa Hạ.” Lộ Ngân Đường giơ một tay, “Tôi mời cậu ăn trưa.”
“Vội vàng thế.” Hạ Hòe Tự dựa vào lưng ghế, “Đã bảo mời tôi một bữa thịnh soạn rồi mà.”
“Cậu là người bận rộn còn gì, tôi thấy cậu thế này, đến Tết chưa chắc đã ra được khỏi bệnh viện.”
Lộ Ngân Đường đứng lên, Hạ Hòe Tự ngồi đó dọn dẹp bàn làm việc, nói: “Tôi mời cậu, bữa của cậu cứ giữ lại đã.”
Lộ Ngân Đường lại ngồi xuống: “Thế thì tôi lợi dụng cậu quá rồi.”
“Cậu lợi dụng cái gì.” Hạ Hòe Tự nở nụ cười, đi đến cửa mặc áo khoác, “Tàn phế một nửa rồi.”
“Bệnh viện không có quy định bác sĩ không được chê bệnh nhân sao?” Lộ Ngân Đường mở cửa đi ra ngoài, quay nửa đầu nhìn Hạ Hòe Tự, chờ hắn bước ra.
“Có chứ.” Hạ Hòe Tự cũng quay đầu nhìn anh, lấy chìa khóa khóa cửa, “Nhưng hiện tại cậu không phải bệnh nhân.”
Lộ Ngân Đường gật đầu: “Hiện tại tôi là khách.”
Hai người đi ngang qua bàn điều dưỡng, điều dưỡng trực gọi Hạ Hòe Tự, không biết có chuyện gì về lịch trực ca đêm, Lộ Ngân Đường không đứng lại nghe, đi đến thang máy và ấn nút.
Thang máy đi từ trên xuống, tầng đang ở rất gần, Lộ Ngân Đường nhìn điều dưỡng phía xa, cảm thấy lần này không kịp, dịch sang bên cạnh hai bước, định chờ chuyến sau, nhưng cửa thang máy đã mở, người bên trong cũng không đóng cửa mà bước ra, đi thẳng đến trước mặt Lộ Ngân Đường.
Toàn là người quen cả.
Kiều Tâm Viễn kéo khẩu trang xuống, Đoàn Minh Du đi ra từ phía sau: “Thầy Lộ, thầy vẫn chưa đi à!”
Lộ Ngân Đường giơ tay: “Đúng vậy, thay bột, rất phiền toái.”
“Không phải, Tiểu Lộ, cậu…” Đoàn Minh Du hoảng hốt nhìn Lộ Ngân Đường, “Hôm đó tôi bảo cậu đến bệnh viện xem thử, không ngờ cậu đến thật luôn.”
“Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của cậu.” Lộ Ngân Đường gật đầu, nghiêm túc nói đùa.
Đoàn Minh Du sửng sốt một lúc rồi bật cười, vịn vai Kiều Tâm Viễn mà cười không ngớt.
Kiều Tâm Viễn bị Đoàn Minh Du làm cho chao đảo, nhưng vẫn muốn quan tâm thầy mình: “Trưởng khoa Hạ bận lắm, anh ấy khám cho thầy chưa ạ?”
“Xong rồi, đang định…”
Ánh mắt Kiều Tâm Viễn sáng lên, ngắt lời anh ấy: “Thế thì đúng lúc quá, chúng em đến gọi anh ấy đi ăn, em còn mong thầy chưa về thì tốt biết mấy, ai ngờ thầy lại ở đây thật, thầy đi ăn cùng chúng em nhé!”
Tiếng thầy này gọi đến chân thành, đúng là học sinh ngoan, Lộ Ngân Đường phân vân trong lòng, không biết vì lý do gì, anh không nói mình định dùng bữa với Hạ Hòe Tự, chỉ đáp lại một tiếng, không đồng ý cũng không từ chối.
Hạ Hòe Tự đi từ bàn điều dưỡng đến, từ xa đã thấy Kiều Tâm Viễn đang lôi kéo Lộ Ngân Đường trò chuyện, đến gần mới thấy hắn. Kiều Tâm Viễn chỉ vào Hạ Hòe Tự, không biết nói gì với Lộ Ngân Đường, rồi lại vẫy tay về phía này: “Anh có thể đi nhanh hơn được không?”
“Cùng nhau ăn một bữa cơm nhé trưởng khoa Hạ, anh mời nhé?” Kiều Tâm Viễn cười hì hì bước đến trước mặt Hạ Hòe Tự, giọng điệu lấy lòng, “Chúng ta bốn người vừa là thầy trò vừa là bạn học có duyên mới gặp nhau nha.”
Hạ Hòe Tự không nói gì, không bày tỏ ý kiến: “Vì sao là anh mời?”
“Ai bảo anh khám cho thầy em muộn đến tận bây giờ.” Kiều Tâm Viễn nghiêm túc, dí vào bả vai Hạ Hòe Tự, “Đây là sự trừng phạt mà tổ chức dành cho anh đấy.”
“Anh nhận rồi.” Hạ Hòe Tự gật đầu, lúc này mới liếc nhìn Lộ Ngân Đường, nói một câu: “Trùng hợp thật, cậu vẫn chưa đi.”
Lộ Ngân Đường suýt cắn phải lưỡi, quay đầu nhìn thang máy để kiểm soát biểu cảm, không nói gì.
“Cậu phản ứng chậm quá đấy.” Đoàn Minh Du cảm thấy kỳ lạ liếc hắn một cái, ấn nút thang máy, “Cậu lái xe đi, tôi không mang chìa khóa.”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự cam chịu, mặt không cảm xúc nhìn về phía trước, “Đúng lúc tôi có mang theo.”
Giọng nói có phần bất đắc dĩ, không biết là nói cho ai nghe nữa.