Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ lần Hạ Hòe Tự đến gặp, Lộ Ngân Đường vẫn còn lâng lâng mấy ngày liền. Cả lớp thấy anh như vậy thì xôn xao bàn tán. Sắp tốt nghiệp rồi, theo lý mà nói, Lộ Ngân Đường làm chủ nhiệm lớp hẳn phải rất buồn bã, không khóc đã là may rồi, sao ngày nào cũng vui vẻ hớn hở thế? Không ai dám hỏi, thêm nữa là còn nửa tháng nữa là đến kỳ thi chính thức, nên cũng chẳng ai có tâm trạng để hỏi.
Mùa hè năm nay nóng nực lạ thường, mới đầu tháng sáu mà nhiệt độ đã hơn ba mươi độ C. Lộ Ngân Đường ngồi dưới gốc cây, dùng chiếc quạt được tặng khi quét mã Wechat để che nắng, chờ môn thi cuối cùng kết thúc để về trường họp.
Anh là chủ nhiệm lớp 12-4, mỗi lần thi đại học đều căng thẳng, không giáo viên nào là không lo lắng. Tất cả tập trung dưới bóng cây, bàn tán về đề thi hôm qua. Lộ Ngân Đường nóng đến choáng váng, đứng dậy đi đi lại lại mấy vòng. Một vài thầy cô khác gọi anh lại, hỏi về khối lớp mười sắp nhập học.
Lộ Ngân Đường biết họ muốn hỏi chuyện này từ lâu rồi, nhưng bận rộn mãi đến hôm nay mới có dịp. Chẳng có gì là không thể nói, Lộ Ngân Đường chưa bao giờ để ý những chuyện này. Họ là đồng nghiệp, đây cũng chỉ là vấn đề thể diện.
“Tôi không muốn làm chủ nhiệm lớp nữa, định nghỉ một năm.” Lộ Ngân Đường nói.
Chủ nhiệm lớp 12-6 cười đáp: “Người trẻ như cậu còn không chịu làm chủ nhiệm thì chúng tôi biết làm sao đây.”
“Tiểu Lộ sắp đảm đương vị trí Giáo vụ rồi, đương nhiên không muốn làm chủ nhiệm lớp nữa.”
Một thầy giáo lớn tuổi bỗng nhiên nói vậy. Chuyện này hầu như cả trường đều biết, không ai có ý kiến, cũng chẳng ai nói thẳng ra. Lộ Ngân Đường không muốn nhắc đến chuyện này, dù sao cũng là chuyện không mấy vui vẻ. Hiện tại bị nói thẳng như vậy, anh cảm thấy phiền lòng.
“Có khác gì nhau đâu chứ.” Lộ Ngân Đường cười nói, “Quản lý việc vặt là đã được gọi là Giáo vụ rồi, tôi thích như thế.”
Lời nói đùa đó không ai xem là thật, mọi người chỉ trêu ghẹo vài câu rồi thôi. Lộ Ngân Đường không nói thêm gì nữa, cảm thấy không còn hứng thú, chỉ muốn nhanh chóng vượt qua trận chiến này để về nhà ngủ một giấc.
Tiếng chuông vang lên, rất nhanh sau đó học sinh lục tục đi ra. Lộ Ngân Đường đứng ở cổng. Mỗi lần đứng ở đây, anh lại nhớ về năm mình thi đại học. Môn nào anh cũng ra sớm nhất, không thèm kiểm tra lại, làm xong là ngủ. Kỳ thi kết thúc, chuỗi ngày cấp ba cũng chấm dứt. Cảm xúc lúc đó không sâu sắc bằng khi chứng kiến học sinh của mình thi đại học.
Anh cũng không nhớ năm đó Hạ Hòe Tự đã kết thúc những năm cấp ba của mình như thế nào. Hiện tại, mỗi khi nhớ lại thời cấp ba, Lộ Ngân Đường lại vô thức nghĩ đến Hạ Hòe Tự, lục lọi ký ức về một năm chung lớp đó, tìm kiếm bóng dáng Hạ Hòe Tự. Thật ít ỏi, anh không thể hình dung một cách trọn vẹn bóng hình chính diện của hắn.
Đây là lần đầu tiên Lộ Ngân Đường cảm thấy nuối tiếc về thời trung học chẳng có gì đáng giá, vậy mà lại là vì Hạ Hòe Tự.
Về đến trường, Lộ Ngân Đường phát hướng dẫn đăng ký nguyện vọng, dặn dò học sinh kiểm tra điểm thi rồi cho các em tan học. Đây là lần cuối cùng các em tan học, nhưng không ai rời đi mà vây quanh Lộ Ngân Đường trên bục giảng. Bọn họ góp tiền mua hoa tặng Lộ Ngân Đường, từng người một rưng rưng nước mắt. Lộ Ngân Đường không khóc, anh dặn dò từng học sinh rồi đưa họ ra cổng trường.
Bó hoa rất to, Lộ Ngân Đường định để trong văn phòng, nhưng đồng nghiệp ngăn cản. Nghỉ hè tận hơn hai tháng, không ai chăm sóc thì lãng phí lắm.
Lộ Ngân Đường đành mang hoa về nhà, định tặng mẹ, vì mẹ anh thích mấy thứ này. Lộ Ngân Đường lên xe, chụp một bức ảnh rồi gửi cho Hạ Hòe Tự.
Đã Lên Đường: Tốt nghiệp.
Hạ Hòe Tự lập tức gọi lại. Lộ Ngân Đường đặt bó hoa lên ghế phó lái rồi bắt máy.
“Hoa rất đẹp, chúc mừng em tốt nghiệp.”
“Cảm ơn anh. Chỉ là không có ai tặng em cờ thưởng, không bằng anh rồi.” Lộ Ngân Đường nhớ lại tủ cờ thưởng trong phòng làm việc của Hạ Hòe Tự, “Trong tủ anh có bao nhiêu cờ thưởng, anh có đếm không?”
“Không, anh đếm làm gì.” Giọng Hạ Hòe Tự thoải mái, có lẽ đang rảnh rỗi. “Em nghỉ rồi à? Có phải về nhà ba mẹ không?”
“Không, hai ngày nữa mới về. Em về ngủ bù, mệt chết đi được.” Lộ Ngân Đường gục đầu lên vô lăng, “Em còn gầy hơn hôm đó.”
Tối đó hai người tạm biệt, đến bây giờ vẫn chưa gặp lại. Hơn nửa tháng trôi qua, thật ra Lộ Ngân Đường rất muốn gặp Hạ Hòe Tự nhưng lại không nói ra. Anh vừa mệt vừa buồn ngủ, nên muốn nghỉ ngơi trước.
“Uống thuốc ngủ à?” Hạ Hòe Tự hỏi.
“Chắc vậy, nếu ngủ được thì không uống.” Lộ Ngân Đường xem đồng hồ, hơn sáu giờ. “Uống xong là ngủ đến ngày mai.”
“Thế thì đến nhà anh ngủ đi, em biết mật khẩu mà.” Hạ Hòe Tự nói không chút do dự, “Đừng uống thuốc, lát nữa anh tan làm rồi.”
Lộ Ngân Đường nắm chặt vô lăng, hạ giọng: “Thế có ổn không?”
“Sao lại không ổn?” Hạ Hòe Tự cũng hạ giọng.
“Em…”
“Anh muốn gặp em.” Hạ Hòe Tự ngắt lời, “Lâu rồi không gặp.”
Hạ Hòe Tự đã nói vậy, Lộ Ngân Đường không đành lòng từ chối. “Ừ, giờ em qua.”
“Em cứ qua đi, ngủ phòng nào cũng được. Phòng tắm trong phòng ngủ của anh có khăn tắm mới, em tự tìm nhé.”
Lộ Ngân Đường cúp máy. Vài giây sau, Hạ Hòe Tự gửi địa chỉ nhà hắn. Lộ Ngân Đường chạm vào màn hình trả lời đã nhận được, sau đó đi theo chỉ đường.
Khu dân cư nhà Hạ Hòe Tự rất rộng, an ninh đảm bảo. Bảo vệ gọi cho Hạ Hòe Tự rồi mới cho Lộ Ngân Đường vào. Lộ Ngân Đường đỗ xe ở bãi đỗ xe tạm thời trước tòa chung cư. Anh không có thẻ ra vào nên bảo vệ đã mở cửa tòa nhà cho anh.
050607. Lộ Ngân Đường nhập mật khẩu, cửa mở. Bên trong không khác gì lần trước anh đến, chỉ có vị trí kệ sách thay đổi, chuyển sang ban công. Ngoài ban công có thêm ghế bập bênh, còn lại vẫn như cũ, dọn dẹp sạch sẽ, đâu vào đấy.
Lộ Ngân Đường thay dép. Lần thứ hai này không còn cảm giác mới mẻ như lần trước. Anh đi thẳng vào phòng ngủ của Hạ Hòe Tự. Trong lúc tìm khăn tắm, anh nhớ lại Hạ Hòe Tự nói ngủ ở đâu cũng được. Lộ Ngân Đường cân nhắc hồi lâu, đi vào rồi lại đi ra, cuối cùng cầm một bộ quần áo, vào phòng tắm trong phòng ngủ chính tắm táp.
Sữa tắm Hạ Hòe Tự dùng thoang thoảng mùi hoa, là mùi hương thi thoảng anh ngửi thấy trên người hắn, rất dễ chịu, Lộ Ngân Đường rất thích.
…
“Thơm quá.”
Kiều Tâm Viễn dựa vào bàn điều dưỡng khoa chấn thương chỉnh hình, tán gẫu với Tiểu Ngọc. Trên bàn có một bó hoa to, Tiểu Ngọc đang bóc ra, định cắm vào bình chia cho mỗi phòng một ít. Nghe Kiều Tâm Viễn nói vậy, cô đưa một bông hoa cát cánh cho cậu.
“Cho em cầm chơi.”
Kiều Tâm Viễn cười hì hì nhận lấy: “Trưởng khoa Hạ còn chưa về, bao giờ anh ấy về ạ?”
“Mới đi nửa tiếng, chắc là nhanh thôi.” Tiểu Ngọc thở dài, “Gia đình bệnh nhân đánh bác sĩ khoa chị. Nghe nói bác sĩ Tề đi làm lại, thế là họ đến gây sự, phiền phức thật sự. Vừa báo công an xong, Phòng Quản lý chất lượng lại gọi trưởng khoa đi rồi.”
“Hẳn là hỏi xem sao lại thế này.” Kiều Tâm Viễn nghe xong không còn tâm trạng ngắm hoa, trả bông cát cánh về bình, đi vào văn phòng Hạ Hòe Tự.
Bệnh viện đều biết Kiều Tâm Viễn là em trai Hạ Hòe Tự, không ai cản cậu. Kiều Tâm Viễn chờ trong văn phòng mười phút thì Hạ Hòe Tự về. Hắn nhìn thấy cậu nhưng không hề kinh ngạc, bơm gel rửa tay rồi đi qua dọn bàn làm việc.
“Phòng Quản lý chất lượng tìm anh à?”
“Ừ, hỏi thăm tình hình, không sao cả.” Hạ Hòe Tự xếp một chồng bệnh án bỏ vào ngăn kéo, cởi áo blouse. “Muộn rồi sao em chưa về?”
“Anh đưa em về nhà đi.” Kiều Tâm Viễn đứng lên, “Anh em đi công tác, anh cho em đi nhờ với.”
Nói xong, Kiều Tâm Viễn nghĩ ra gì đó: “À, hay hôm nay anh cho em ở nhờ đi, lâu rồi anh không nấu cơm cho chúng em ăn, em thèm.”
Hạ Hòe Tự lấy chìa khóa xe trên bàn, đi ra ngoài: “Anh đưa em về nhà.”
“Là sao?” Kiều Tâm Viễn đi theo, “Anh không cho em ở nhờ?”
“Không cho, anh có việc.” Hạ Hòe Tự đáp.
“Việc gì vậy!”
Không nói rõ thì Kiều Tâm Viễn sẽ không chịu buông tha. Hạ Hòe Tự bấm thang máy, suy nghĩ rồi trả lời: “Anh đi học, thầy giáo đang chờ.”
“Khoa anh cử anh đi à?”
Kiều Tâm Viễn khó hiểu nhìn Hạ Hòe Tự, nhưng không hỏi gì thêm. Bệnh viện thường xuyên cử bác sĩ đi giao lưu học hỏi, điều này không kỳ lạ. Chủ yếu là cậu cảm thấy thái độ của Hạ Hòe Tự không bình thường, cậu không nhịn được.
“Nhanh lên thiếu gia.” Hạ Hòe Tự kéo tay Kiều Tâm Viễn đi về phía xe, “Thầy giáo chờ sốt ruột.”
“Cần gì vội thế.” Kiều Tâm Viễn lẩm bẩm hai câu rồi lên xe.
Nhà Kiều Tâm Viễn cách nhà Hạ Hòe Tự không xa, nhưng đúng vào giờ cao điểm nên tắc đường. Hạ Hòe Tự về đến nhà đã hơn tám giờ. Trên đường lái xe xuống gara, hắn thấy chiếc xe màu trắng của Lộ Ngân Đường đỗ ở con đường phía trước tòa nhà. Hẳn là bảo vệ đã mở cửa cho anh.
Trước tủ giày ở cửa nhà có một đôi giày chỏng chơ. Hạ Hòe Tự thay dép rồi đặt cả hai đôi giày vào tủ, chấm vân tay mở cửa. Phòng khách sáng đèn, vương mùi sữa tắm thoang thoảng, hẳn là Lộ Ngân Đường mới đến không lâu.
Hạ Hòe Tự đặt chìa khóa xuống rồi đi về phía phòng ngủ lần trước Lộ Ngân Đường ở lại. Hắn nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, nhìn thoáng qua. Phòng không bật đèn nhưng vẫn có thể thấy giường nệm phẳng lì, không có người.
Hạ Hòe Tự sửng sốt, ngay sau đó đóng cửa lại, quay người đi về phía phòng ngủ của mình. Cửa vừa mở ra một khe nhỏ đã có ánh đèn lờ mờ hắt ra. Hạ Hòe Tự tạm dừng rồi chầm chậm đẩy cửa. Đèn phòng không bật, chỉ có một chiếc đèn bàn. Chăn nệm hắn gấp gọn ban sáng giờ lồi lên, gối đầu xê dịch, điều hòa im lặng phả gió, nhiệt độ hơi thấp.
Lộ Ngân Đường nằm bên phía Hạ Hòe Tự hay nằm, cả đầu vùi vào chăn và gối đầu, ngủ rồi. Hô hấp nhẹ nhàng, không nghe thấy tiếng mở cửa và bước chân của Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự ngồi xuống mép giường, tay kéo chăn xuống một chút, ngắm nhìn người đang ngủ. Mặt Lộ Ngân Đường hơi hồng, khẽ cau mày, ngủ không an ổn. Nửa khuôn mặt áp xuống gối không bị biến dạng, vẫn rất đẹp.
Lộ Ngân Đường cứ khen Hạ Hòe Tự đẹp, thật ra chỉ là Hạ Hòe Tự chưa nói ra. Hắn không biết diện mạo mình thế nào, nhưng anh biết Lộ Ngân Đường ra sao. Tuy bình thường Lộ Ngân Đường không chú trọng đến ngoại hình, nhưng anh có diện mạo cực kỳ trẻ trung và anh tuấn, tinh thần phấn chấn hăng hái. Khi cười rộ lên, anh trông tràn đầy sức sống, như thiếu niên mười bảy tuổi.
Im lặng hồi lâu, Lộ Ngân Đường vẫn nhắm hai mắt. Một lát sau bỗng mở miệng: “Vẫn còn nhìn?”
Hạ Hòe Tự không hề giật mình, mỉm cười: “Ừ, không thấy đủ.”
Lộ Ngân Đường thò tay ra khỏi chăn, dụi mắt: “Em vừa ngủ.”
“Anh đánh thức em.” Hạ Hòe Tự duỗi tay kéo chăn xuống, “Sao em ngủ phòng này?”
“Không cho ngủ hay gì.” Lộ Ngân Đường quay người nằm thẳng, hờ hững nhìn hắn.
“Chỉ ước em ngủ.” Hạ Hòe Tự đáp, “Đừng ngủ nữa, anh nấu cơm. Ăn xong ngủ tiếp, hôm nay em chưa ăn gì đúng không?”
Lộ Ngân Đường giơ tay che mặt, giọng rầu rĩ: “Em ăn không vào, tự anh ăn đi.”
“Không được, phải ăn.”
Hạ Hòe Tự đứng lên, một tay nắm lấy cánh tay Lộ Ngân Đường, tay còn lại đỡ sau lưng, kéo anh dậy. Sức khỏe của bác sĩ chấn thương chỉnh hình không phải chuyện đùa, chẳng tốn sức đã dựng Lộ Ngân Đường dậy.
Lộ Ngân Đường thở dài, nghe lời vén chăn, xuống giường, xỏ dép lê. Anh không mặc đồ ngủ lần trước, bộ đó dài tay, anh ngại nóng. Trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi màu đen và áo ngắn tay màu trắng, rộng hơn một size, là quần áo thường ngày của Hạ Hòe Tự.
Lộ Ngân Đường đứng trước cửa phòng tắm chờ Hạ Hòe Tự rửa tay và mặt, kéo vạt áo ngắn tay trên người mình: “Em tùy ý tìm quần áo, đắt không?”
“Quên rồi.” Hạ Hòe Tự nhìn anh, lau tay đi ra, “Mặc đi, rất đẹp.”
Lộ Ngân Đường vừa ngủ dậy còn chưa tỉnh táo. Hạ Hòe Tự đứng trước mặt anh nhưng không đẩy anh ra ngoài. Lộ Ngân Đường cũng không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn hắn, chưa biết hắn định làm gì. Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn anh, ngón tay nắm cằm. Lộ Ngân Đường không trốn, muốn dựa vào đâu đó theo bản năng nên hơi lùi ra sau, bị Hạ Hòe Tự phát hiện. Hắn nắm cánh tay anh kéo vào lòng, ôm chặt eo anh.
Nụ hôn mang theo hơi nước ướt át, dịu dàng hơn hẳn mấy lần trước. Chạm vào rồi tách ra, Lộ Ngân Đường khép hờ mắt, cảm nhận được nỗi nhớ của Hạ Hòe Tự qua nụ hôn này. Nội tâm anh không nhịn được mềm nhũn, giơ tay ôm lấy hắn.
Lần này không kịch liệt như nụ hôn trên xe, mà dịu dàng hơn. Giữa lúc dây dưa, Lộ Ngân Đường cúi đầu, mơ hồ hỏi một câu “Muốn làm không”. Bởi vì bầu không khí quá mờ ám, Hạ Hòe Tự quá dịu dàng mới khiến anh không nhịn được hỏi câu này, lần trước anh hoàn toàn không có ý tưởng về phương diện kia.
Lộ Ngân Đường chưa từng làm chuyện đó với người khác, anh biết Hạ Hòe Tự cũng vậy. Trước giờ anh không hứng thú mấy với chuyện này, nhưng nếu đối phương là Hạ Hòe Tự, anh bỗng có hứng thú. Không có vấn đề gì cả, tuy hơi nhanh nhưng anh vui là được.
Hạ Hòe Tự xoa lưng Lộ Ngân Đường, nghiêng đầu hôn lên thái dương: “Không làm, trong nhà không có gì hết.”
Hiếm khi Lộ Ngân Đường bị từ chối mà không cảm thấy xấu hổ hay tức giận, anh chỉ ừ một tiếng. Anh là người cảm tính nhất thời nhưng Hạ Hòe Tự thì không, mọi quyết định Hạ Hòe Tự đưa ra đều là muốn tốt cho anh.
Những điều này Lộ Ngân Đường đều hiểu.